[Thân ái đích, đại ca] Chương 10

(10)

Giống như mọi khi, Trầm Tĩnh và Trầm Thược cuối tuần nào cũng đến chỗ cha mẹ một lần.

Tiếp tục đọc

Advertisements

[Thân ái đích, đại ca] Chương 9

(9)

Cầm gói khoai tây chiên, vừa nhìn TV vừa ăn, Trầm Hân kỳ thật căn bản không có tâm tư nào để xem, 9 phần lực chú ý đều dồn vào việc dựng tai nghe ngóng động tĩnh trong phòng. Nghe hết nửa ngày cũng không có nghe ra cái gì đặc biệt, chỉ quanh quẩn những tiếng nói chuyện khe khẽ, nhưng không nghe rõ là đang nói cái gì, nhiều lắm chỉ là Tiểu Thược có đôi khi đột nhiên lớn tiếng rống giận một hai câu, phỏng chừng anh hai nhất định đang phải trấn an nhóc con bảo bối này.

Tiếp tục đọc

[Thân ái đích, đại ca] Chương 8

(8)

Hai người hiện tại đã rõ ràng là quan hệ tình nhân, Trầm Tĩnh lại càng thêm cưng chiều Trầm Thược, hôn hôn ôm ôm tất nhiên khỏi phải nói, cấm dục cũng không cần nữa~ nhưng nghĩ đến Trầm Thược còn phải đến trường, hơn nữa lo tuổi cậu còn nhỏ, nên làm chuyện gì cũng không thể quá thường xuyên.

Tiếp tục đọc

[Thân ái đích, đại ca] Chương 5

(5)

Dọc theo đường về nhà, Trầm Thược chỉ toàn nghĩ xem phải làm sao để thổ lộ với anh hai, bất tri bất giác đã đứng trước cửa tự lúc nào. Ngồi trên ghế sa lon, một bên nhẩm sẵn những lời muốn nói, một bên chờ anh hai trở về. Trầm Thược đáng thương vốn trước giờ không sợ trời không sợ đất (… Vậy hôm nọ kẻ sợ đau muốn chết là ai nhỉ?), hiện tại lại vì chuyện này mà khẩn trương đến đổ đầy mồ hôi tay. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Trầm Thược thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ, lại nhìn nhìn ra phía cửa, cảm thấy vừa chờ mong lại không thể ức chế nỗi sợ hãi anh hai về đến.

Tiếp tục đọc