[CTBBGT] Phiên ngoại 2: Cảm giác bất an (hạ)……

phần tiếp….

Di động trong túi áo đang không ngừng rung, nhưng Kiều Sâm lại không thể cử động, bởi vì anh cùng giám đốc ngân hàng còn có Trầm Tuấn đang bị ba tên cướp dùng súng chĩa vào, bất lực nhìn cảnh sát và đội cứu hộ đang đứng đầy ở bên ngoài cửa kính.

Tiếp tục đọc

Advertisements

[CTBBGT] Phiên ngoại 2: Cảm giác bất an ( hạ ) . . .

Triển lãm tranh diễn ra rất thuận lợi, nhưng Kiều Cảnh An nghe không hiểu ngôn ngữ của dân bản xứ, nên ra ngoài lúc nào cũng phải mang theo người phiên dịch xa lạ, thật bất tiện. Hiện giờ Kiều Sâm đã đến đây, anh cũng không ngại phải đi đi lại lại, hầu hết thời gian đều theo bên cạnh Kiều Cảnh An, làm phiên dịch cho cậu.

Người của đoàn đại biểu biết rõ tình cảm gắn bó giữa hai anh em, ngay cả thấy Kiều Cảnh An có đôi khi không trở về phòng mình, bọn họ cũng sẽ nhắm một mắt, mở một mắt mà làm ngơ. Chỉ có Thường Đông là thỉnh thoảng sẽ cảm thấy mình có chút đáng thương bởi số kiếp bị hắt hủi, nhưng hắn không hiểu tại sao, vị Kiều tổng tài kia hình như luôn không thích để mình quá thân cận với Kiều Cảnh An, hay đó chỉ là do bản thân hắn tưởng tượng?

Tiếp tục đọc

[CTBBGT] Phiên ngoại 2: Cảm giác bất an ( thượng )

“Trầm trợ lý, anh làm sao vậy?” Trong thang máy, một nữ đồng nghiệp trông thấy sắc mặt ảm đạm của Trầm Tuấn, không khỏi khách khí hỏi: “Có phải là bị bệnh rồi không?”

Trầm Tuấn ôm cặp văn kiện, phục hồi lại tinh thần mà trả lời: “Không có.” Chỉ là dạo gần đây, hắn có chút mệt mỏi với sự hỉ nộ thất thường của sếp, cái kế hoạch này không biết đã làm đi làm lại, sửa đi sửa lại bao nhiêu lần rồi, vậy mà vẫn không thể làm sếp vừa ý, cũng không biết rốt cục phải như thế nào sếp mới hài lòng đây.

Tiếp tục đọc

[CTBBGT]Phiên ngoại 1

Hai năm sau, nhân vật đã gây ra bao sóng gió trong trường đại học – Kiều Cảnh An rốt cục cũng tốt nghiệp, khiến cả đám đàn em phải chấm nước mắt tiếc nuối thở dài. Về đủ loại sự tích của đàn anh Kiều Cảnh An, bọn họ đã sớm như sấm bên tai, thậm chí có một nữ sinh sau khi may mắn được Kiều Cảnh An viết cho một bức thư pháp, liền sung sướng đến nỗi thiếu chút nữa thì ngất xỉu, cũng không phải bởi vì cô biết thưởng thức, mà là vì một chữ như vậy đã có giá trị tới mấy chục vạn, thậm chí hơn trăm vạn, thời buổi bây giờ giá phòng cứ tăng lên vùn vụt, nếu thật sự không mua nổi phòng ở, cô còn có thể đem bức tranh này đi bán.

Ngày diễn ra lễ tốt nghiệp, Kiều Cảnh An tiếp nhận tấm bằng đại học từ trong tay hiệu trưởng, lại mặc bộ quần áo của cử nhân, chụp ảnh chung cùng đám bạn học.

Tiếp tục đọc

[CTBBGT] Chương 82: Kết thúc …

Ngày Kiều Cảnh An xuất viện, mặt trời rực rỡ tỏa sáng trên cao, ánh nắng rọi lên người, làm phỏng rát làn da, ngẩng đầu nheo mắt nhìn mạt trời, rất nhanh đã có một cái ô che trên đỉnh đầu của cậu.

Nghiêng đầu liền nhìn thấy gương mặt tươi cười ôn hòa của Kiều Sâm, Kiều Cảnh An cong cong khóe miệng, nắm lấy bàn tay đang cầm chuôi ô của anh, sau đó… rút ra một chiếc quạt, nhàn nhã quạt gió, vừa mới đi một bước ra khỏi cửa chính của bệnh viện, nháy mắt đã nghe thấy tiếng ”tách tách” vang lên khắp bốn phía.

Tiếp tục đọc

[CTBBGT] Chương 81: Thanh tỉnh …

Lúc Kiều Cảnh An mở mắt ra lần nữa, thấy bốn phía treo đầy lụa trắng, nhưng ở đây không phải bệnh viện, mà là một cái đình viện xưa cũ, thỉnh thoảng có mấy gã sai vặt hoặc nha hoàn cúi đầu đi qua bên cạnh mình, thần sắc cẩn cẩn dực dực, nhưng không có ai phát hiện ra cậu. Cậu thấy rõ ràng, những hạ nhân này đều đang mặc áo tơ trắng, hình như có ai đó mới qua đời.

“Xin Tam hoàng tử nén bi thương, Quân Khanh có thể chết trên chiến trường, vì điện hạ hy sinh, cũng là quang vinh của Đoàn gia chúng thần.”

Tiếp tục đọc

[CTBBGT] Chương 80: Trả thù …

“Kiều tiên sinh, em trai ngài đã được chuyển từ phòng cấp cứu đến phòng hồi sức, chỉ cần điều dưỡng tốt, thân thể sẽ dần dần khôi phục.”   Trải qua hơn mười tiếng đồng hồ cấp cứu, Kiều gia Nhị thiếu gia cuối cùng đã tạm thời thoát khỏi nguy hiểm, viện trưởng cũng thở phào một hơi, đi đến bên cạnh nam nhân đang trầm mặc, sau khi nói một số việc cần chú ý khi chăm sóc bệnh nhân, liền phát hiện đối phương dường như không có phản ứng gì.

“Kiều tiên sinh?” Viện trưởng đáng thương xoa xoa mồ hôi trên trán, vì cái gì ông cảm thấy vị Kiều gia đương gia này không nói lời nào cũng đáng sợ như vậy?

Tiếp tục đọc