[MTVNDVT] Chương 51: Người trong quân đội

Tiểu Bạch: Sr mọi người vì bỏ bê nhà cửa mấy hôm, vì có rất nhìu sự cố xảy ra chủ yếu là vì đi du lịch về => ốm, máy cài lại => ko vào dc wordpress) nên hum nay mới post dc chương mới, thành thật xin lỗi T.T huhu

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 51]

Người trong quân đội

64509948201112041922112392325940422_000

.

.

.

“Tại sao cháu lại có thứ này?!” Thay thế thái độ cảm thông ban nãy, viên cảnh sát lúc này nhìn Chu Thần bằng ánh mắt ba phần ngạc nhiên, bảy phần ngờ vực, bởi hắn không có nhận lầm, thứ hắn vừa đoạt lấy từ trong tay cậu chính là một trong những thiết bị tối tân nhất chỉ có trong quân đội liên minh, thậm chí phải là sĩ quan mang quân hàm cực cao mới được phép sử dụng, sao đứa nhỏ này lại có?

“Là thầy giáo của cháu đưa cho.” Chu Thần cũng không tức giận, chỉ hơi nhíu nhíu mày, đồng dạng nghi hoặc hỏi: “Có vấn đề gì thế ạ?”

“Thầy giáo?” Không thể nào, người sở hữu thứ này không thể một thầy giáo được. “Thầy giáo của cháu là ai? Tên gì vậy?”

“Ưm, là Hải…” Chu Thần đương định trả lời, chiếc thông tấn khí kia đúng lúc này liền đột nhiên nhấp nháy, kết hợp phát ra tiếng kêu rè rè báo hiệu có cuộc gọi đến, khiến cả cậu lẫn viên cảnh sát không khỏi quay sang bốn mắt nhìn nhau.

“Ai đang gọi cho cháu vậy?”

“Hẳn chính là thầy ấy.” Chu Thần nhớ rõ chiếc máy này vốn chỉ liên kết được với một người mà thôi.

“Là vị thầy giáo cháu vừa nhắc đến sao?”

Nhìn thiếu niên gật đầu, viên cảnh sát trầm ngâm một lát, mới có chút cẩn trọng mà đưa lại chiếc thông tấn khí cho cậu, ý bảo cậu tiếp điện thoại, nhưng đương nhiên, là dưới sự giám sát của hắn. Hắn cũng thực muốn biết, người được gọi là ‘thầy giáo’ kia rốt cuộc là kẻ nào, có mối liên hệ gì với quân đội.

Nhận lấy chiếc khuyên tai vẫn đang phát ra tiếng kêu thúc giục, Chu Thần tuy trong lòng cũng có chút nghi hoặc không hiểu tại sao Hải Huyền lại gọi tới vào lúc này, nhưng chính là thật đúng thời điểm. Cũng không dám để người nọ đợi lâu, liền vội nhấn nút nghe máy.

“A lô?”

Vừa mới thốt lên được một câu, cứ như chỉ đợi có vậy, một tràng dài tiếng rống giận liền lập tức tràn vào trong tai Chu Thần:

“Tiểu Thần?! Rốt cuộc cả buổi sáng em làm gì mà không chịu nghe máy hả? Có biết tôi gọi cho em bao nhiêu cuộc rồi không?!”

Ban sáng? Là lúc cậu bị say rượu đó sao?

“Thầy… thầy vẫn khỏe chứ?” Chu Thần cười gượng, “Buổi sáng… thầy có gọi cho em ạ?”

“Còn hỏi? Em không để ý tới thông tấn khí sao? Tôi còn tưởng hôm nay Chủ Nhật em ngủ nướng chưa dậy nên đã đến tận phòng em để tìm, lại cũng không thấy ai ở nhà cả. Em rốt cuộc đã đi đâu hả?”

“A? Thầy đã trở về rồi?”

“Đừng nhiều lời, mau nói hiện tại em đang ở đâu. Đi mua đồ sao? Cho tôi địa chỉ, tôi sẽ tới đó đón em.” Cho dù là vì lâu ngày thấy nhớ, hay vì công chuyện nào đó khác, Hải Huyền vẫn muốn thật nhanh được nhìn thấy bé con kia. Đó cũng chính là lý do tại sao, hắn vừa trở về trường liền không nhịn được đã lập tức đi tìm cậu, cho dù phải lặn lội một đường cuốc bộ tới khu ký túc xá.

“Cái đó…” Chu Thần thoáng liếc qua viên cảnh sát đang đứng cạnh, nhẹ hít một hơi thật sau, mới tiếp tục nói: “Thầy, tuy rằng có chút đột ngột, nhưng cũng đúng lúc em đang có chuyện muốn nhờ đến thầy. Thực ra, em đang ở…”

“Cái gì? Đồn cảnh sát?!”

.

***

.

Khoảnh khắc khi nhìn đến Hải Huyền mang sắc mặt hầm hầm xuất hiện trong tầm mắt, Chu Thần không hiểu sao còn có cảm giác đáng sợ cùng áp lực hơn cả lúc chứng kiến cảnh sát xộc vào bắt người đi. Quả thực, không biết nam nhân tới là để giải cứu cậu, hay muốn trừng phạt cậu nữa. Hửm? Lý do tại sao hắn lại tức giận muốn trừng phạt cậu? Điều này còn cần phải hỏi sao?

Tựa như một đứa trẻ phạm lỗi bị hiệu trưởng mời phụ huynh đến, Chu Thần mơ hồ vẫn còn nghe thấy tiếng rống ban nãy của nam nhân vụt xé qua tai, theo bản năng thụt lùi về phía sau vài bước, nhưng đối phương chẳng biết từ lúc nào đã ở ngay trước mặt cậu, không coi ai ra gì mạnh giật tung cánh cửa song sắt ngăn cách giữa hai người, chỉ một cái vươn tay đã dễ dàng nắm lấy con mồi bé nhỏ, ánh mắt âm trầm thoáng nhìn, rồi mới kéo cậu vùi vào lòng hắn.

Hải Huyền biên ôm chặt vai Chu Thần, biên cầm xấp tiền ném đến trước mặt viên cảnh sát gần đó, thanh âm lạnh băng dường như đang ẩn nhẫn điều gì đó:

“Tôi là người giám hộ của đứa bé này, tới để dẫn em ấy về. Đây là tiền bảo lãnh.”

“Vị này… Ngài đây là đang làm gì vậy?” Viên cảnh sát miệng cười mà trán chảy mồ hôi, cung kính đẩy lại xấp tiền dày cộp cho vị đại gia nọ: “Cậu bé này cũng không phải phạm tội, chúng tôi giữ lại chỉ là muốn thẩm vấn một chút, không cần đến tiền bảo lãnh a.” Hắn hiện tại trong lòng thực ra chỉ muốn đập bàn chửi bới kẻ mang bộ dáng khinh người trước mặt, ‘ở cục cảnh sát mà chưa gì đã dám đem tiền ra giải quyết? Anh nghĩ chúng tôi là ai hả?’, nhưng xét thấy khí tràng trên thân hắn quả thật khó có thể xúc phạm, cũng chỉ đành tươi cười lấy lòng.

“Chính là vì như vậy. Học trò của tôi tuổi còn nhỏ, hôm nay gặp phải chuyện này hiển nhiên tinh thần đã bị kinh hách, căn bản không thể tiếp nhận bất cứ lời chất vấn nào. Tôi hy vọng có thể lập tức dẫn em ấy trở về, được chứ?”

Không phải một lời cầu xin hay đề nghị, mà rõ ràng là một mệnh lệnh không thể làm trái! Viên cảnh sát đối chọi với đôi mắt sắc lạnh đương bán híp của nam nhân, da đầu không khỏi bất giác run lên, vội vàng nói:

“Được! Được chứ! Nếu đã là người giám hộ, ngài đương nhiên có thể dẫn cậu bé về.”

Hải Huyền lúc này mới có chút vừa lòng mà thu hồi tia nhìn uy hiếp, lại cúi đầu nhìn xuống bé con trong lòng, thanh âm thả nhẹ rơi vào trong tai Chu Thần liền biến trầm trọng vô cùng:

“Chuyện em xuất hiện ở quán bar, trở về nhất định phải cho tôi một lời giải thích rõ ràng.”

Cảm nhận đầu vai nhỏ kia hơi khẽ giật giật, Hải Huyền hừ nhẹ một tiếng đương định ôm cậu bước đi, lại phát giác vạt áo mình bị người níu lại.

“Thầy, khoan đã, còn có Kai. Thầy đưa cả cậu ấy đi nữa được không?”

“Kai?” Hải Huyền phải mất vài giây mới nhớ ra, đó hình như là người bạn cùng phòng mới tới của Tiểu Thần. “Tên nhóc đó cũng ở đây?”

“Ưm.” Thấy nam nhân lập tức nhíu mày đưa mắt nhìn quanh, Chu Thần vội bổ sung nói: “Cậu ấy hiện tại bị giam ở phòng khác.”

Như vậy là sao? Tiểu Thần đến quán bar, còn cùng với tên nhóc đó? Là hắn rủ rê Tiểu Thần? Hải Huyền lúc này quả thực muốn lần nữa bùng lên lửa giận, quả thực có rất nhiều câu muốn hỏi Chu Thần, nhưng hắn biết, hiện tại không phải lúc. Lại cúi xuống nhìn vẻ mặt của thiếu niên, giờ hắn chỉ chắc chắn một điều là, cậu hôm nay nếu không có tên nhóc đó đi cùng, tuyệt đối sẽ không rời khỏi, chính mình dù có muốn chất vấn hay làm gì với bé con này, cũng chỉ có thể thực hiện sau khi trở về mà thôi.

Thế nên Hải Huyền đầu cũng không thèm ngoảnh, chỉ có thanh âm là biến đổi càng thêm lạnh hơn, đối viên cảnh sát kia nói:

“Xin lỗi, anh cũng nghe thấy rồi đấy, học sinh của tôi còn có một người nữa, cảm phiền anh dẫn hắn tới đây. Tôi sẽ bảo lảnh cho cả hai đứa.”

“A, việc này… Thực xin lỗi, trường hợp của cậu bé kia có liên quan tới một vụ án khá nghiêm trọng, chúng tôi cần giữ lại để điều tra, tạm thời cho dù có tiền cũng chưa thể bảo lãnh.”

Cảm nhận bàn tay nhỏ kia khẽ siết nhẹ lấy áo mình, Hải Huyền chậm rãi quay đầu, đôi mắt xanh thẳm tràn đầy khí tức áp bức thẳng đối diện với viên cảnh sát, từ trong túi áo lấy ra một vật, “Vậy dùng thứ này được chứ?”

Viên cảnh sát vốn đã cảm thấy có chút rùng mình, khoảnh khắc khi nhìn thấy vật kia, sắc mặt liền lập tức biến xanh mét:

“Đây… Ngài, ngài chẳng lẽ là…”

……………………………………………………………..

Tiểu Bạch: Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

Advertisements

24 responses to “[MTVNDVT] Chương 51: Người trong quân đội

  1. Haha, tem!! Cuối cùng cũng đợi được òi, chương mới chương mới. Thank nàng Tiểu Bạch nhiều lắm nha, truyện nàng viết cực kì hấp dẫn luôn… Gần như ngày nào ta cũng ngóng trông có chương mới á! Xie xie xie xie <3

  2. Tình tiết khúc cuối hơi vi diệu, khó cảm nhận đc cái ngầu lòi bá đạo của anh nha. Cám ơn nàng đã đáp lại sự mong ngóng dài cổ của tui. Tiếp tục ngóng dài cổ-ing.

      • NhacCuaTui – Nghe nhạc MIỄN PHÍ
        – FREE
        GET – In Google Play
        MỞ APP NGAY
        Nghe nhạc MP3
        Phiên bản web
        Đăng nhập
        Tìm kiếm
        Bài Hát Playlist Video BXH Chủ Đề Nghệ sĩ Tin Tức
        281

        Em Đi Xa Quá, Em Đi Xa Anh Quá!!!Em Đi Xa Quá, Em Đi Xa Anh Quá!!!
        V.A
        765.494

        Lời bài hátRút gọn
        Bài hát: Chắc Ai Đó Sẽ Về – Sơn

        Em tìm nỗi nhớ….em tìm quá khứ.
        Nhớ lắm kí ức tỷ và em….
        Trả lại em yêu thương ấy, xin người hãy về nơi đây.
        Bàn tay yếu ớt cố níu tỷ ở lại….
        Những giọt nước mắt…Lăn dài trên mi.
        Cứ thế em biết phải làm sao…
        Ps: tỷ ui, tỷ đâu rồi??where are you??
        (Bài cò nữa mà em đau lòng quá nên không coppy và paste nổi…hixhix

  3. Chương mới!!!!!!!
    Com tinh thần đâyyyyyyyyy!!!
    Chồi ôi ta mong chờ sự hiện diện của nàng lắm luôn rồi :'(
    Mà chương trước ta không hiểu lắm là, Tiểu Thần lúc đứng trước viên cảnh sát là đã đeo kính trở lại từ khi nào vậy ‘____’ …

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s