[MTVNDVT] Chương 50: Vào tù

Tiểu Bạch: Laptop nhà ta bỉ hỏng rùi huhu, lại phải reset lại máy T.T mất hết các phần mềm cũng dữ liệu bao năm lưu lại T.T Ngồi gõ chữ mà chẳng còn tâm trạng gì hết huhu

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 50]

Vào tù

1412163307-2856692069_m

.

.

.

“Ngươi nói… là ai xấu xí?”

Đáp lại câu hỏi của Chu Thần, chính là một mảnh toàn trường lặng ngắt, thậm chí không có cả một tiếng hít thở, bởi ngay tại khoảnh khắc cậu cởi bỏ cặp kính kia ra, tất cả bọn họ đã rơi vào tột độ sững sờ, không biết làm gì khác hơn ngoài mở to hai mắt, giãn lớn nhãn đồng, trân trân nhìn tuyệt diễm thiếu niên đột nhiên xuất hiện ở trước mặt.

Cái gì vậy? Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Thằng nhóc quê mùa kia đâu? Tại sao từ chỗ nào lại rớt xuống một thiên tiên tóc vàng thế? A, quả thực là một mái tóc vàng, rất dài, ẩn ẩn còn phát ra quang mang, thoáng chốc đã khiến cả hội trường sáng bừng lên thu hút mọi sự chú ý, bất quá vẫn chẳng thể làm lu mờ đi dung mạo thực sự mà thiếu niên vừa mới hiển lộ.

Đều là đấng quý tộc nhà giàu, ăn chơi không thiếu, bọn họ nào có kiểu mỹ nhân nào chưa từng thấy qua, nhưng nếu đem tất cả gương mặt của những người đó đặt bên cạnh thiếu niên lúc này, liền thực chẳng khác gì sa mạc nằm ven ốc đảo, cỏ dại mọc dưới phù dung, căn bản không thể so sánh.

Cứ tưởng rằng đã đối với sắc đẹp miễn nhiễm,  vậy mà bọn họ hiện giờ dường như đều mất đi ngôn ngữ, thậm chí là ý thức của chính mình, ánh mắt chỉ biết lâm vào si mê không hề tự chủ.

Đừng nói là xấu xí, bọn họ kể từ khi sinh ra, chưa từng gặp người nào xinh đẹp đến như vậy!

Kai cho dù cũng là ngẩn ngơ, nhưng rất nhanh liền đã hồi thần, trái ngược với bầu không khí mê muội tràn ngập tim hồng xung quanh, hắn toàn thân tỏa ra không vui hắc khí, nháy mắt cởi bỏ áo khoác, phủ lên đầu thiếu niên, đem một mảnh kinh diễm động nhân này vùi vào trong lồng ngực, ngăn cách với thế giới bên ngoài không cho ai được thấy.

“Thần, mau trở về.” Nhàn nhạt thanh âm cất lên, lại ẩn chứa không kiên nhẫn, còn có một chút hờn giận khó hiểu, Kai cũng không đợi Chu Thần đáp lại, liền ôm vai cậu kéo đi. Chỉ là mới bước được hai bước, phía trước đã có một đám người đứng ra ngăn chặn.

“Từ từ.” Vương Trung nhờ hành động này của Kai cũng mới sực tỉnh từ trong cơn mê, một tay ôm đầu che giấu đi đỏ mặt thất thố, một tay vội ra hiệu cho thuộc hạ ngăn cản hai người. “Kai, chuyện ngươi không muốn quay về, ta cũng sẽ không ép ngươi nữa, ngươi muốn đi đâu tùy ngươi, nhưng hiện giờ… ngươi phải để tên nhóc kia ở lại.”

Kai hơi hơi nhíu mày nhìn về phía Vương Trung, tỏ vẻ không hiểu rõ ý tứ của hắn, lại bắt gặp ánh mắt hắn nãy giờ vẫn luôn dán chặt vào ‘thứ’ trong lòng mình, si tâm bên trong không hề che chắn mà hiển lộ, chỉ biết hắn chắc cũng đã giống như bao kẻ ở đây, bị nhất kích vừa nãy của Chu Thần khiến cho khuynh đảo, lập tức nổi lên dục vọng muốn độc chiếm mỹ nhân cho riêng mình.

Hiển nhiên thôi, báu vật nhường này, cuộc đời ngươi đâu phải lúc nào cũng gặp được! Nếu đã có diễm phúc gặp được, thì nhất định phải đoạt lấy!

Kai hắc đồng sắc lạnh bởi thế càng trở nên âm trầm, cũng không nhiều lời thêm, trực tiếp rút kiếm chém gục vài kẻ đang đứng chắn trước mặt. Thấy đối phương động thủ, đám thủ vệ xung quanh cũng liền đồng loạt xông tới, nháy mắt, cả khu vực sân khấu đã biến thành đẫm máu chiến trường.

Tuyệt thế sát thủ dường như không hề nương tay, mỗi kiếm vung ra đều là đoạt mạng, một tay vẫn giữ chặt Chu Thần khiến hắn cũng chỉ có thể dùng một tay điều khiển song kiếm, chiêu thức thiếu đi nét sạch sẽ gọn gàng thường thấy mỗi khi ‘hành nghề’, lại thêm một phần tùy tiện cùng tàn nhẫn. Kiếm khí cắt qua không chỉ dừng lại ở thân thể đám thủ vệ, mà còn hất văng cả những kẻ đang ngồi phía dưới đài.

Cho dù đều là các bậc đại gia quý tộc có ma lực không nhỏ, chứng kiến cảnh tượng điên cuồng này cũng không nhịn được hoảng sợ, vội vàng dắt díu nhau chạy đi tìm lối thoát thân.

Mùi vị huyết tinh quá mức nồng nặc khiến thần trí Chu Thần rốt cục có chút thanh tỉnh, vừa tỉnh lại, đập vào mắt cậu chính là xung quanh tràn ngập một màu đỏ tươi, thanh niên đang ôm chặt lấy cậu cũng toàn thân đẫm máu, đương nhiên, đây không phải máu của hắn, mà là của vô số xác chết vừa mới ngã xuống trước mặt cậu.

Đám người kia sớm đã không dám cùng Kai đối đầu, ngược lại run run quay lưng bỏ trốn, thế nhưng kiếm trong tay Kai chưa từng có ý buông tha, tiếp tục đuổi giết đến tận cùng, phải đến khi chứng kiến ngực Vương Trung bị cường ngạnh xuyên thủng, ở trong tư thái đầu hàng van xin không hề có sức chống cự, Chu Thần mới chính thức hoàn hồn, cũng nhận ra sự bất thường của người kế bên.

“Kai, dừng lại.”

Đối phương dường như không nghe thấy lời cậu, vẫn luôn tay chém giết.

“Kai…”

Bất lực níu lấy áo hắn, Chu Thần lo lắng nhìn lên, chỉ thấy nhãn đồng thuần đen của hắn lúc này gần như cũng sắp bị nhuốm đỏ, không hề phản chiếu hình bóng cậu, chỉ có kẻ địch phía trước.

Đây… mới chính là hình dáng của Tử thần thật sự sao?

Lý do Nhẫn tộc lại thờ Mặt Trăng – biểu tượng của an bình và thanh lãnh, chính là bởi vì những kẻ sinh ra đã mang thể năng vượt trội như bọn họ yêu cầu phải có một tâm hồn như thế để cân bằng. Bản năng của kẻ mạnh là khát máu, dù nhiều hay ít, thế nên đa số Nhẫn Giả đều lựa chọn sát thủ làm nghề nghiệp, vừa là để thỏa mãn bản thân, lại vừa không ảnh hưởng tới khả năng kiểm soát lý trí.

Bọn họ giết người là vì công việc, không phải vì thù hận, các Nhẫn Giả trước khi rút kiếm đều tự căn dặn mình như thế, bởi nếu chỉ cần trong khi hành sự, lỡ để thứ cảm xúc nóng nảy chi phối chút thôi, liền rất dễ rơi vào tâm ma không thể quay đầu. Xưa nay các trường hợp này xảy ra trong Nhẫn tộc đều không thiếu, thậm chí là thường xuyên, ngay cả Thánh Phong ma pháp sư Huyễn Dạ huyền thoại một thời, cũng đã trở thành ví dụ tiêu biểu nhất trong số họ.

Sở dĩ Kai tuổi còn trẻ mới ra ngoài đời đã chiếm giữ ngôi vị đệ nhất sát thủ, là bởi vì hắn bẩm sinh đã mang trái tim cực độ băng lãnh, dù có tắm trong máu nóng cũng không rung động mảy may. Hắn, là kẻ sinh ra để làm sát thủ trong số những sát thủ, là ứng cử viên sáng giá nhất cho chức vụ Trưởng môn Nhẫn Phái, nhưng giờ đây, hắn có lẽ cũng đang bước tới rất gần ranh giới của chính mình.

“Kai!” Hình ảnh Huyễn Dạ năm xưa đột ngột hiện về khiến Chu Thần đáy lòng hoảng hốt, bất tri bất giác liền phóng xuất đại lượng tinh thần lực, trước khi Kai tiếp tục chém chết một người nữa, liền thông qua sợi dây liên kết giữa Nhẫn Giả và Linh Chủ, cường ngạnh khống chế ý thức hắn, đến khi kịp nhận ra mình vừa làm gì, đã thấy Kai buông rơi song kiếm, đổ gục xuống vai cậu, trực tiếp… ngủ.

“Kai…” Vội vàng tham cứu trán hắn, phải chắc chắn đối phương chỉ là đơn thuần ngất đi mà thôi, Chu Thần lúc này mới dám thở nhẹ, lại ban cho hắn thêm một chú thuật an thần, liền ngay lúc này, từ bên ngoài đột nhiên có một toán rất đông người đạp cửa ập tới.

“Cảnh sát đây! Tất cả đứng im!”

Cảnh sát? Chu Thần may mắn đã kịp nhặt kính lên đeo lại, nhưng nhất thời cũng không biết làm gì khác hơn ngoài ôm chặt lấy Kai, ngồi im tại chỗ nhìn đám người mặc quân phục kia mang theo súng ống rầm rập tràn vào.

“Trung úy, phán đoán của Ngài quả không sai. Dưới ‘The Paradise’ quả thực có một nơi như thế này!”

Nam nhân có vẻ là đội trưởng toán cảnh sát khẽ gật gật, phân phó cấp dưới xử lý những kẻ đang có mặt ở đây, đặc biệt dừng trước chỗ Chu Thần liền không kìm được nhíu mày. Dẫu hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho việc chứng kiến những viễn tưởng thác loạn nhất, nhưng vẫn không ngờ lại bắt gặp tràng cảnh huyết tinh đến như vậy.

“Là ai gây ra chuyện này?” Hỏi là hỏi Chu Thần vẫn đang còn tỉnh táo, nhưng ánh mắt viên cảnh sát lại sắc bén mà nhìn thanh niên nằm ngất trong lòng cậu với ý dè chừng. Hắn hai tay chính nhuộm đầy máu.

“Chú cảnh sát, chúng cháu vẫn còn là học sinh, đều bị kẻ xấu bắt tới đây. Chú mau cứu chúng cháu với.” Chu Thần giả vờ hoảng sợ tâm tình không ổn định, cố gắng dùng ngữ khí vô tội nhất có thể.

“Vẫn còn là học sinh sao?” Nam nhân đối với chuyện này dường như cũng không kinh ngạc, điều tra ‘The Paradise’ suốt bao năm, hắn đương nhiên biết các loại đối tượng bọn chúng thường hay nhắm đến, chỉ vì Vương Thị che giấu quá kỹ nên mãi mới không tìm được chứng cứ để lấy lệnh khám xét. May mắn hôm nay hệ thống tình báo Noah lại đột nhiên xác định được tín hiệu, bọn họ mới có thể lần ra hang ổ buôn người này.

“Không cần lo lắng, trước hết cháu cứ theo bọn ta về đồn đã, chúng ta sẽ giúp cháu liên lạc với nhà trường và người thân.”

Liên lạc với nhà trường sao? Chu Thần hơi có chút quẫn bách, nhưng tạm thời cũng chỉ đành nghe theo lời nam nhân, trân trân nhìn Kai bị tách ra khỏi mình.

.

***

.

“Chú cảnh sát, có thể nói cho cháu biết bạn cháu đang ở đâu không? Bạn ấy hiện giờ thể trạng không được tốt lắm, cháu muốn ở bên bạn ấy. Chú nhốt hai bọn cháu chung một chỗ cũng được mà.” Chu Thần cùng với những thiếu niên khác ngồi trong phòng giam đã một tiếng, rốt cục không nhịn được ra đứng bên cửa hỏi.

“Xin lỗi cậu bé, bọn chú nghi ngờ cậu bạn kia của cháu có liên quan tới vụ thảm sát hôm nay tại quán bar, nên cần giữ cậu ta lại để điều tra. Còn cả cháu nữa, cũng cần phải lấy lời khai, chưa ai có thể về nhà được.”

Điều tra? Nguy rồi, tính sao đây? Nếu để chuyện này dính dáng đến pháp luật, sự tình sẽ rất phức tạp.

Thấy rõ nét lo lắng hiện trên gương mặt thiếu niên, viên cảnh sát bèn hảo tâm nói:

“Thế nào? Giờ cháu có thể nói cho bọn chú biết, cháu là học sinh trường nào, nhà ở đâu được chưa? Chú nghĩ cháu vẫn nên gọi cho ai đó là thân nhân đến đây, nếu có người lớn đứng ra bảo lãnh, cháu rất nhanh liền có thể trở về nhà.”

Thân nhân? Phải rồi, có lẽ một người khả năng sẽ giúp được cậu. Chu Thần tựa hồ nhớ tới điều gì, vội tháo xuống chiếc khuyên kể từ ngày đó vẫn luôn đeo bên tai, mang theo hy vọng còn chưa kịp nhấn nút gọi cho Hải Huyền, đã bị viên cảnh sát đoạt lấy.

“Đây… Tại sao cháu lại có thứ này?!”

…………………………………………………………….

Tiểu Bạch: Mong sớm đến mấy chương ngọt ngào quá T.T

Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

Advertisements

33 responses to “[MTVNDVT] Chương 50: Vào tù

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. Huhuhuhu. Em không chịu đâuuuu!!!!!! Em không thể tin được gmail không thông báo tỷ ra chương mới làm em tưởng tỷ cho em lọt hố từ chương 44 mới ghê chứ!!!!! Em sorry vì giờ mới thấy…. truyện hay lắm tỷ ơi. Tỷ cố lên. Đừng buồn nữa nhé! Có nhớ em không~ Chắc không vì em chỉ là 1 fan cuồng nhỏ thui… huhu… yêu tỷ nhiều~

  3. Lâu lắm rồi người ta mới quay lại đó nha~~ gần 1 năm rồi ta mới mua được điện thoại mới, vừa mua được liền nhớ đến nàng chạy vào liềnnnnn
    Mà… sao mỗi chương càng ngày càng ngắn vậy… :) …

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s