[MTVNDVT] Chương 49: Ngươi nói… là ai xấu xí?

Tiểu Bạch: sr vì chương này ra hơi muộn, nhưng bù lại rất dài nha :3

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 49]

Ngươi nói… là ai xấu xí?

.

1016259319d0c28de9

.

.

.

“Không phải chỉ là ‘múa lửa’ thôi sao? Vậy để ta cho các ngươi kiến thức, ‘múa lửa’ thực sự là như thế nào!”

Khẽ nhếch đôi môi, hiển lộ nụ cười khuynh thành, Chu Thần liền cứ vậy, trước con mắt hoàn toàn lâm vào sững sờ của Vương Trung, bước tới bục diễn trên đài cao nơi toàn trường đều có thể nhìn thấy.

Theo từng dấu chân thong thả nhẹ nhàng, chiếc áo khoác lụng thụng trên người cậu cũng bị một ngọn lửa xanh từ từ thiêu đốt, biến thành tàn tàn điểm hỏa, chỉ còn lại một chiếc áo sơ mi trắng phủ lên dáng hình mảnh khảnh, lúc này lại cảm thấy thực xinh đẹp, tựa như thiên nga vừa mới thay xương hoán cốt của thiếu niên.

Hơi men dường như đã ngấm, quá nhiều để có thể khiến Chu Thần lập tức chìm ngủ như hôm qua, mà gây ra một thứ cảm xúc kích thích khó tả, cuộn trào trong máu, thôi thúc một người vốn luôn ôn nhã trầm ổn như cậu có thể làm ra bất cứ chuyện kinh thiên nào, y theo cậu đã nói, chẳng hạn như ‘múa lửa’!

Đương nhiên, Chu đại ma pháp sư của chúng ta sẽ không thể nào giống với đám bọn họ, khởi lên thứ vũ điệu phàm tục tràn đầy nhục dục ấy. ‘Múa lửa’ nghe vào trong tai cậu, không gì khác hơn, chính là chân chân thực thực cùng lửa cộng vũ.

Nhẹ nâng lên thanh kiếm, kéo theo một dải tinh hỏa xanh lam, thiếu niên khẽ khép hờ hai mắt, ở khoảnh khắc không gian và thời gian dường như ngưng đọng, bắt đầu bay múa.

Không một điệu nhạc cất lên, lại vẫn có thể khiến toàn trường lặng ngắt. Không một chút quyến rũ dung tục, lại vẫn khiến mọi người không thể đem nhãn đồng dời đi. Những gì đang diễn ra trước mắt bọn họ, có lẽ, cũng là không một ca từ nào có thể diễn tả.

Vượt trên cả thú thưởng thức cùng dục vọng tầm thường, bọn họ xưa nay chưa từng nghĩ, mình lại có thể dùng ánh mắt thành kính như thế mà chăm chú ngắm nhìn một vũ khúc. Một vũ khúc quá mức xinh đẹp, quá mức thuần khiết để biểu diễn ở nơi này, mà một khi khởi lên, đều muốn đem toàn bộ những dơ bẩn kia gột rửa.

Thiếu niên dung mạo vốn chỉ được xem như thanh tú bình phàm, hiện tại cũng nhuốm một phần thần thánh khí tức, mỹ lệ đến ảo diệu, giữa quang mang bao bọc bởi hỏa diễm, đột nhiên trở thành một thứ tồn tại xa xa khác biệt với nhân gian.

Nhận thức mãnh liệt ấy thực sự đánh sâu vào thị giác, khiến cho dù là Vương Trung, hay những kẻ tai to mặt lớn đang ngồi ở phía dưới, trái tim đều có một thoáng, tưởng muốn biến thành đốm lửa nhỏ kia, ở trong tay thiếu niên mặc cậu tùy ý sai sử, chỉ mong đối với tiên tử trước mặt bày tỏ vô hạn tôn thờ.

“Đó… đó là… Hỏa Thần Tế Vũ?” Khó khăn lắm mới dứt ra được khỏi si mê, một vị khách rốt cuộc cũng có thể thốt lên nghi vấn trong lòng mình, chất giọng lại vẫn cứ run run, phải nuốt thêm một ngụm nước miếng.

“Hả? Ngươi nói cái gì?”

“Hỏa Thần Tế Vũ??”

“Trước mắt chúng ta cư nhiên là Hỏa Thần Tế Vũ??”

“Không thể nào! Đó không phải là điệu múa truyền thống nổi tiếng của Chu gia sao? Chỉ dùng để tế thần! Căn bản không thể nhìn thấy ở bên ngoài! Ngươi chắc chắn là nhầm rồi!”

Đám người xung quanh nghe nhắc đến tên gọi này, liền cũng giật mình hồi tỉnh, lập tức không nén được một trận sợ hãi than.

“Ta không có nhầm. Các ngươi hẳn đều biết, cứ một trăm năm một lần, các đại gia tộc thuộc về Hỏa hệ trên đại lục này sẽ tụ họp lại với nhau tổ chức một nghi lễ để cảm tạ thần Lửa đã ban cho chúng ta sức mạnh. Dương thị nhà ta đương nhiên cũng nằm trong số những đại gia tộc kia. Và ‘Hỏa Thần Tế Vũ’ của Chu gia, chính là nghi thức chủ đạo trong buổi tế lễ đó.”

Đợi đám người rốt cuộc chịu im lặng thừa nhận, nam nhân kia mới tiếp tục nói:

“Tuy rằng ta năm nay mới hơn năm mươi tuổi, chưa có dịp dự họp, nhưng ông nội ta năm đó đã may mắn được chiêm ngưỡng vũ điệu thần thánh này do chính Chu Thần Ngọc đứng lễ, còn lén quay lại video. Ta từ nhỏ đã xem qua cả ngàn lần!” Cho dù khoảng cách tầm nhìn có chút xa, nhưng từng động tác làm rung động tâm hồn hắn khi ấy, hắn cả đời đều sẽ không thể nào quên được!

“Nói vậy, đứa bé kia thực sự mang huyết thống của Chu gia, là con trai của Chu Thần Ngọc đại nhân sao?”

Toàn trường lúc này không khỏi lại lần nữa ngước nhìn lên bóng dáng xinh đẹp đang khiêu vũ. Nếu như ban nãy trong lòng bọn họ vẫn có một chút nghi ngờ, thì hiện tại, hết thảy đã được thay thế bằng khó tin, cùng… khát vọng!

Đúng! Không chỉ đơn thuần là một đứa con riêng mà thôi, tên nhóc kia, cư nhiên còn được Chu đại ma pháp sư truyền thừa cho thứ vũ điệu thần thánh nhất của dòng tộc, lại có thể múa đến diễm lệ câu nhân như vậy, rốt cuộc bên trong vẻ ngoài tầm thường đó, còn ẩn chứa báu vật gì?

Giây phút mọi con mắt nóng rực đều tập trung đổ dồn về phía Chu Thần, cũng là lúc cậu đem động tác cuối cùng kết thúc. Khẽ nhắm lại hai mắt, thu hồi hỏa lam bao quanh thân thể, thiếu niên ngay sau khi mở mắt ra đã lập tức rút đi vẻ đẹp thần thánh ban nãy, lưu lại, chỉ còn là đôi gò má vẫn hơi khẽ ửng hồng, tràn đầy tự tin cùng kiêu ngạo trẻ con mà thẳng hướng Vương Trung đi tới, thậm chí dùng lưỡi kiếm trên tay mình mà gợi lên cằm hắn.

“Thế nào? Múa như vậy đã đủ rồi chứ?”

Vài khắc trôi qua, Chu Thần nghiêng đầu, cảm thấy nghi hoặc cùng khó chịu bởi đối phương không hiểu sao mãi chẳng trả lời. Lại quên mất rằng hắn ở đây vốn là nhỏ tuổi nhất, định lực cũng yếu nhất, hẳn là từ trong vũ điệu vừa nãy vẫn chưa thể dứt ra được.

“Ngươi…” Nhãn đồng rốt cuộc dần phục hồi được tiêu cự, đập ngay vào mắt lại chính là gương mặt thiếu niên đang gần sát, lúc này bị tửu khí huân lên càng là mị thái mười phần, Vương Trung vô thức có chút giật mình đỏ mặt, vừa mới cứng ngắc thốt lên được một từ, đã nghe ở dưới truyền đến tiếng hô.

“Ta muốn mua đứa bé đó! Ta trả 50 triệu!”

“Không! Ta mua! Ta trả 80 triệu!”

“Ta trả 100 triệu”

“150 triệu!”

“200 triệu!”

Trước con mắt hoàn toàn ngỡ ngàng của Vương Trung cùng đám nhân viên chỉ trì, các bước giá liền đột nhiên cứ thế, không ai bảo ai, không chút do dự, liên tiếp phun ra từ miệng của lớp lớp các vị đại gia đang ngồi phía dưới. Chẳng cần đến một kẻ gõ bàn chỉ định, mức giá kia chẳng mấy chốc đã leo đến tận trên trời.

Chu Thần bởi vì rượu say, cũng có chút trì độn không hiểu tại sao xung quanh lại như vậy ầm ĩ, lia mắt nhìn xuống phía dưới, liền bắt gặp hàng trăm con mắt cũng đang nhìn cậu, nhãn đồng đều sắp biến thành màu đỏ.

Vũ khúc của cậu tuy giống như đã có thể gột rửa mọi dơ bẩn nơi đây, nhưng lại thổi bùng lên một thứ dục vọng khác bên trong những con người đó. Cho dù là ai cũng thế, một khi đã xem xong, thì có lẽ, đều sẽ muốn độc chiếm thiếu niên cho riêng mình.

“870 triệu!”

Mức giá cuối cùng cất lên, đã là cao nhất, vượt qua gấp mấy lần kỷ lục đấu giá ở chỗ này, gần như không còn ai dám tiếp bước nữa. Vị đại gia hào phóng kia trái ngược không hề cảm thấy tiếc tiền, mà nở nụ cười thỏa mãn si mê, cũng không cần Vương Trung tuyên bố xác định, liền leo hẳn lên đài tiến về phía Chu Thần, khóe miệng mang tiếu ý dâm ô nói:

“Tiểu mỹ nhân, giờ em đã là của tôi rồi…”

Đáng tiếc, bàn tay tràn đầy mỡ thịt của hắn còn chưa kịp chạm vào Chu Thần, liền chỉ cảm thấy một trận đau đớn nhức buốt, máu đỏ phun tung tóe khắp nơi.

“Aaaaa!”

Đứng chắn trước mặt thiếu niên, không biết từ đâu có một bóng đen bỗng đột nhiên xuất hiện, hàn băng gió rét đồng thời kéo đến bung tỏa khắp nơi, khẽ vẩy mũi kiếm vừa mới tắm huyết, hắn mắt lạnh nhìn xuống nam nhân vô sỉ đang quỳ gối run run ôm bàn tay đã bị chặt đứt mấy ngón.

“Ngươi vừa nói, cậu ấy là của ai?”

“… Kai?” Cho dù đã túy đến đầu óc có chút mơ hồ, Chu Thần vẫn có thể lập tức nhận ra khí tức quen thuộc của người nọ. Chỉ thấy hắn không nói không rằng, lập tức kéo cậu ra sau người.

“Aaa… Tay của ta…! Tên… Tên nhóc khốn kiếp! Ta sẽ giết ngươi!” Nam nhân kia ngay sau khi ý thức được điều gì vừa xảy ra, liền điên cuồng lao vào. Kẻ kia rõ ràng chỉ ăn vận một bộ đồng phục bồi bàn thấp hèn, thế nhưng cư nhiên lại dám biến hắn trở thành tàn phế.

Không cần đến quá nhiều sức lực, Kai một cái giơ chân, đã đạp bay đối phương xuống dưới đài. Nam nhân thân hình ục ịch, rơi được thật mạnh, không biết đầu có bị đập vào đâu không, liền cũng không thấy hắn ngồi dậy nữa.

“Kai, ngươi…”

Vừa nghe đến thanh âm của kẻ nào đó, Kai lập tức vung ngang thanh kiếm chỉa về phương hướng nọ, hắc đồng chậm rãi liếc qua. Ánh mắt hắn lúc này… rất đáng sợ. Thực sự rất đáng sợ.

“Vương Trung. Sao ngươi lại ở đây?” Quả nhiên việc Kai đến làm thêm tại The Paradise chỉ là tình cờ, hoàn toàn không biết nó thuộc tài sản nhà Vương Trung.

“Ta… ta…” Vương Trung tầm mắt thoáng liếc đến nam nhân vừa bị Kai đạp xuống đài giờ chính đang nằm bên vũng máu, da đầu có chút run lên, vội nói: “Ta… ta đến là để khuyên ngươi trở về a!”

Phải rồi, hắn xíu nữa đã quên mất mục đích ban đầu. Hắn đến là để mua chuộc Kai quay trở lại bên mình mà! Thế nhưng không nghĩ tới, thanh niên vừa nghe xong lời này, lệ khí quanh thân càng toát ra nồng đậm.

“Vì thế mà các ngươi bắt cóc Thần tới đây?”

Vương Trung cùng đám thủ hạ không kìm được chảy xuống mồ hôi lạnh, còn chưa kịp tìm câu phân trần, một thanh âm nhu mềm mềm tràn ngập giọng mũi liền cất lên.

“Ưm… Không phải đâu Kai… là tôi tới tìm cậu đó.”

“Thần?” Phát giác góc áo bị người nắm nhẹ, Kai hơi chút thu liễm sát ý, ngoài ý muốn mà cúi xuống nhìn thiếu niên.

“Hôm nay thấy tay cũng đỡ đỡ rồi nên tôi làm chút cơm hộp mang tới cho cậu ăn. Có cả món sườn xào mà cậu thích nhất đó.” Chu Thần đưa tay lên dụi dụi mắt, đầu óc thực sự choáng váng, nhưng vẫn hướng thanh niên ngây ngô cười, chờ mong trên vẻ mặt băng sơn kia có thể hiển lộ chút ngạc nhiên kinh hỉ. “A, nhưng mà… cơm hộp đâu mất rồi?”

Nhìn bé con ngốc hồ hồ mà bắt đầu tìm kiếm chung quanh, Kai rốt cuộc phát giác có điều không ổn, bàn tay lạnh lẽo khẽ bưng lấy gò má ửng hồng của cậu, quả nhiên cảm nhận được một luồng hơi nóng có chút quen thuộc, không khỏi nhíu chặt mày.

“Cậu say rồi?”

Bắt gặp đối phương ánh mắt mơ màng, Kai cũng không cần cậu phải đáp lại nữa, trực tiếp dắt tay cậu kéo đi. Đáng ra còn muốn hỏi tội kẻ nào dám đem thiếu niên chuốc rượu, nhưng đây hẳn là việc quan trọng trước nhất. Bộ dạng lúc say của Thần, hắn tuyệt không muốn để bất cứ ai nhìn thấy.

“Vương Trung, ta nhắc lại lần nữa, ta sẽ không quay về, có hỏi bao nhiêu lần cũng vậy. Còn nữa…” Kai nói đến câu cuối, ánh mắt lập tức trở nên sắc lạnh: “Ngươi nếu còn dám tìm đến Thần, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi.”

Vương Trung vừa nghe lời này, tức giận rốt cục bạo phát, không sợ chết tiến lên dùng đại thanh ngăn trở hắn:

“Ta quả thật là không hiểu, ngươi sao lại có thể đi theo một tên nhóc vừa ngu ngốc vừa xấu xí như vậy? Lại còn chọn hắn là Linh Chủ nữa?! Kai, nếu ta biết ngươi là một Nhẫn Giả, ta sớm đã tìm một nữ pháp sư vừa xinh đẹp vừa tài giỏi cho ngươi rồi. Không phải Nhẫn Phái các ngươi tìm Linh Chủ cũng như tìm vợ sao? Ngươi thế nhưng cư nhiên chọn hắn… Hắn rốt cuộc có cái gì tốt? Ngươi có phải bị mù rồi không? Hay chẳng lẽ… sợ thích của ngươi có chút đặc thù? Ngươi là gay? Không quan hệ, ở chỗ này ta cũng có rất nhiều thiếu niên xinh đẹp, đều có thể tùy tiện cho ngươi một đứa!”

Đến đây thì không đợi Kai mở miệng, Chu Thần đã vùng thoát khỏi bàn tay bảo hộ của hắn, đi đến đứng chắn trước mặt hắn, thẳng đối diện với Vương Trung, hai má ửng đỏ tràn ngập bất mãn:

“Ta đã nói rồi, ngươi không được phép nói xấu hắn. Kai không giống lũ biến thái các ngươi, đừng tùy tiện đánh đồng hắn.”

“Không đến lượt tên xấu xí như ngươi nói chuyện! Tưởng múa một khúc là giỏi lắm sao? Xấu xí vẫn chỉ là xấu xí! Mau cút!” Vương Trung luôn miệng nói hai từ ‘xấu xí’, chỉ vì bởi hắn cũng muốn nhắc nhở bản thân mình đừng để vũ điệu vừa nãy mê hoặc. Đúng vậy, ban nãy tất cả chỉ là ảo giác mà thôi, hắn không thể giống như Kai, mắt mù đi coi trọng thiếu niên này, hắn không thể!

Giờ thì không chỉ Vương Trung, ngay cả Chu Thần cũng có chút phãn nộ rồi. Nhẫn Giả và Linh Chủ, mối quan hệ này cậu tuy cũng từng có một hồi cự tuyệt khuyên can, nhưng nếu đã chấp thuận, cậu tuyệt đối sẽ trân trọng nó, y như lời đã hứa. Hơn ai hết, cậu hiểu nghi thức được Nguyệt Thần chứng giám này đối với một Nhẫn Già là thiêng liêng đến mức nào. Không ai có quyền được sỉ nhục Kai, hay lựa chọn của hắn!

Thế nên, cậu phải chứng minh cho tất cả mọi người thấy, lựa chọn của hắn là không sai!

Đáp lại lời gào rống của Vương Trung, thiếu niên thế nhưng đột nhiên bình thản đến lạ, trước con mắt không hề kịp chuẩn bị tinh thần của hắn, của Kai, cùng toàn trường phía dưới, cánh tay được men rượu cổ vũ nâng lên, kéo xuống cặp kính quê mùa vốn bao lâu nay che phủ hết nửa khuôn mặt.

“Ngươi nói… là ai xấu xí?”

………………………………………………………

Tiểu Bạch: Diễn biến vụ này hơi chậm nhỉ, nhưng mọi người đừng sốt ruột nha, chương sau là chuyển cảnh rùi T.T Thân phận của em Thần từ đây dần dần cũng sẽ bị lộ :”>

.

.

.

Advertisements

32 responses to “[MTVNDVT] Chương 49: Ngươi nói… là ai xấu xí?

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. Mong muốn là cực kỳ cực kỳ cực kỳ xem được chương sau ạ, hảo mong chờ a~~~ màn múa lửa thật thật thật ấn tượng ạ ❤~~~

  3. hú hú chương mới của đại tỷ
    Cuối cùng thì bé Thần cũng lộ thân phận em mong chờ hoài à TT~TT
    P/s : Chương này vừa dài vừa thoả mãn con dân bọn em, cảm ơn tỷ nhìu lắm ạ :3

  4. 0.o Múa với lửa thiệt hả!? Có phải e đã vô tình tạo ý tưởng cho tỷ k
    Oa oa chương này hay quớ hớ hớ 😍😍
    Hiuhiu… chưa có thịt nữa, gần 50 chương r

    • hihi chi tiết này tỷ ghĩ trc rùi nhưng mà tỷ cũng rất vui nếu em có ỷ tưởng nào cho tỷ viết :)) công nhận dài thiệt đó cơ, tỷ cũng ko nghĩ nó kéo dài tới vậy, cơ mà đợi các khúc mắc dc giải quyết dần dần thì H sẽ đến thui, tỷ cũng hóng lắm TT^TT

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s