[DPKTH] Chương 58: Vi hành

Tiểu Bạch: Vốn muốn post vào ngày 21/2 mà cuối cùng vẫn viết ko kịp T.T Chân thành gửi lời xin lỗi đến Tò He vì ko kịp đăng chương mới để chúc mừng sinh nhật nàng như đã hứa, lại còn hứa sẽ đăng liền 2 chương nữa chứ T.T Ko biết làm sao vì dạo này thực sự bận quá, muốn cày mà ko nổi T.T.

Thui, đành đầu tiên là xin gửi lời xin lỗi tới tình yêu Tò He, nợ này ta nhất định sẽ trả vào 1 ngày ko xa vậy T.T còn sau là xin chúc mừng sinh nhật nàng nhé :”> chúc nàng luôn xinh đẹp, tươi vui và gặp thật nhìu may mắn trong cuộc sống ^^ Chương này là viết tặng nàng (ko biết nàng có thích ko TT^TT)

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh

.

Diễm Phong khuynh thiên hạ
[Đệ tứ quyển – Phong hồi Tịch quốc]
Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Đệ ngũ thập bát chương]

Vi hành

.

5b9c4304827e03caecb1866c0f96c861.

.

.

Đã vài ngày trôi qua kể từ buổi dạo phố hôm ấy, Tịch đế sau khi đem đứa cháu ruột kia của Lâm thừa tướng xử lý xong, cũng không hiểu sao, trở về tâm tình dường như vẫn luôn không tốt, khiến đám nô tài trong hoàng cung suốt mấy ngày nay đều phải sống trong rét run lo sợ.

Thế nên hôm nay ngay khi nhìn thấy Tiểu vương gia – vị cứu tinh của bọn họ rốt cục chịu xuất hiện, An công công cũng không cần thông báo một tiếng xem Hoàng Thượng có đồng ý hay không, liền lập tức đứng ra nhường đường, còn kém chút nữa muốn cảm động rơm rớm mà quỳ xuống, cầu xin Thiên Phong mau vào giải thoát bọn họ khỏi khổ ải.

Nhìn biểu tình trên mặt An Đức, Thiên Phong không khỏi thở dài bất đắc dĩ, lại hít sâu một hơi, mang điệu bộ thấy chết không sờn mà bước vào trong ngự thư phòng.

Đập vào mắt cậu, chính là Tịch Quân Vũ đang xa xa ngồi ở phía sau án thượng. Đối phương có lẽ cũng phát giác ra sự tồn tại của bé con nào đó, nhưng vẫn không ngẩng đầu, tiếp tục chấp bút phê duyệt tấu chương. Thiên Phong cũng không lên tiếng đánh gãy hắn, mà khinh thủ khinh cước nhẹ đi đến bên hắn, đón lấy thỏi mực từ trong tay tên thái giám theo hầu, tự mình giúp ca ca mài mực.

Khí tức yêu thương gần kề khiến Tịch đế tâm tình rốt cục cũng dịu đi đôi chút, khẽ chấm ít mực từ long nghiên mà bảo bối vừa mài cho, lãnh thanh thuận tiện hỏi:

“Sao? Lại là Lâm Mẫn Sương bảo đệ đến cầu tình cho Lâm Cảnh Uy?”

“Ách.” Thiên Phong bởi vì chột dạ mà hơi thoáng khựng lại. Quả thực mấy ngày trước cậu có theo lời nhờ vả của Lâm tỷ tỷ, tới tìm ca ca xin giảm án cho biểu đệ của nàng, nhưng lần nào cũng bị ca ca dùng ngữ điệu áp chế đuổi về hết. Đến tận hôm nay, xem thái độ này của hắn, chỉ biết việc đó căn bản vốn không có hy vọng. Đành lanh lẹ chuyển sang mục đích thứ hai, cũng là lý do chính thôi thúc cậu tới đây.

“Không, không phải…” Thiên Phong ho nhẹ một tiếng, “Đệ tới là để xin huynh một chuyện khác…”

“Chuyện khác?” Tịch Quân Vũ lúc này mới chịu dừng bút, mang ánh mắt dò hỏi hướng về phía tiểu nhân nhi. Tuy không thể đồng ý tha tội cho Lâm Cảnh Uy, kẻ ngày đó dám mạo phạm tới tiểu vương gia của triều đình. Nhưng nếu là bảo bối có nguyện vọng khác, cho dù là hái sao trên trời, hắn cũng có thể đáp ứng.

“Ưm… Chuyện là vầy…” Thiên Phong dẫu biết rõ điều này, lại vẫn không khỏi có chút do do dự dự, “Lôi đại ca vừa mới gửi thư cho đệ, nói mấy hôm nữa muốn đi thăm thú thắng cảnh Tịch quốc, muốn rủ đệ đi cùng… Ca ca, huynh cho phép đệ đi được không?”

“Đệ vừa nói cái gì?!” Tịch Quân Vũ chưởng thủ đập mạnh xuống bàn, cây bút trong tay lập tức toái thành mảnh vụn. “Đệ muốn cùng tên đó đi ngao du sơn thủy?!!”

“Ca ca, đệ chẳng qua chỉ là muốn đi du ngoạn một chút.” Thấy nam nhân tức giận, Thiên Phong vội dùng ánh mắt khẩn thiết mà đáng thương nhìn hắn. “Ca ca huynh biết không? Quả thực, phải nhờ đến Lôi đại ca lần này nhắc nhở đệ mới phát hiện ra, chính mình vẫn chưa từng được đi thăm thú đâu xa trên bản đồ Tịch quốc. Vốn là tiểu vương gia của đất nước này, lại đối với nó không hề am hiểu, nghe qua đều cảm thấy xấu hổ a.”

Bắt gặp vẻ ủy khuất cùng tủi thân trên dung nhan bảo bối, Tịch Quân Vũ thoáng chút bối rối, giọng điệu đành bất đắc dĩ biến nhu:

“Phong Nhi, bên ngoài chỗ nào cũng rất nguy hiểm. Ta có cấm đoán cũng chỉ là muốn tốt cho đệ.”

Bởi vậy đệ mới nhân dịp có Lôi đại ca đi cùng, mới tới xin huynh a~. Huynh có thể nghi ngờ năng lực của đệ, nhưng Lôi đại ca huynh ấy dẫu sao cũng là minh chủ võ lâm, nhiều năm lăn lộn trên giang hồ, có huynh ấy đồng hành, căn bản là không sợ ai ức hiếp. Thiên Phong quả thực muốn đem tất cả những suy nghĩ ấy giãi bày với nam nhân, nhưng mà… xét theo tính cách của hắn, có lẽ dù với lý do gì thì cũng là vô nghĩa, thế nên cuối cùng chỉ phải cúi đầu, rầu rĩ mà nhận mệnh nói:

“… Đệ biết.”

Thấy bé con như vậy ngoan ngoãn, cảm xúc lại rõ ràng ủ rũ không vui, Tịch Quân Vũ nhìn cũng có chút không đành lòng, nắm lấy bàn tay vẫn đang chậm rì mài mực của ai đó, nhẹ kéo cậu tới ngồi lên đùi mình.

“Phong Nhi, thực sự muốn đi chơi vậy sao?” Nam nhân biên rút ra khăn lụa, cẩn thận lau từng vệt ô tí trên đầu ngón tay tinh xảo của thiếu niên, trầm mặc một lát, mới lần nữa hỏi lại.

Khẽ gật gật, Thiên Phong cũng không dám quá mong chờ ca ca sẽ nói ra một câu đồng ý.

“Được rồi.” Nam nhân dường như là hết cách, khẽ thở dài ra tiếng. “Thực ra sắp tới ca ca cũng có chút công chuyện muốn đi vi hành một chuyến qua vùng Tây Giang. Nghe nói nơi đó phong cảnh khá đẹp, non nước hữu tình. Ta sẽ dẫn đệ đi cùng, thế nào?”

Tịch Quân Vũ đương nhiên không thể cho phép đệ đệ cùng tên Lôi gì đó làm uyên ương hồ điệp cùng nhau bay nhảy, chỉ là hắn cũng không thể ngồi đây nhìn bảo bối ngày đêm u buồn, cho dù chưa biết chuyến vi hành lần này liệu có nguy hiểm gì không, nhưng có lẽ hiện tại, nó chính là cách giải quyết tốt nhất.

“Ca ca, huynh nói thật sao?” Tuy không phải lời chấp thuận, nhưng Thiên Phong đối với đề nghị này của nghiêm khắc ca ca đúng là thụ sủng nhược kinh.

Tây Giang a~, cậu lâu nay vẫn thường được nghe người ta kể nhiều về nơi đó, nằm giữa núi non bạt ngàn, là mảnh đất sinh sống của người dân Hồ tộc, nổi tiếng với những trang phục đặc trưng dân dã cùng điệu múa mê hoặc lòng người mà cậu vẫn mong có một lần được nhìn thấy. Không chỉ thế, bởi vì là vùng dân tộc thiểu số, văn hóa, rồi bản sắc của họ đều rất khác với chốn kinh thành cậu đang ở, nếu có thể đến đó trực tiếp thể nghiệm qua, hẳn sẽ khám phá ra rất nhiều điều thú vị.

“Quân vô hí ngôn.” Thấy trên gương mặt ưu sầu của nhân nhi xinh đẹp rốt cục cũng hiện lên vài tia sáng rỡ, Tịch Quân Vũ lãnh nhan cũng theo đó mà đôi chút biến nhu hòa, bàn tay đưa lên, nhẹ vuốt ve tóc mai cậu: “Sao? Không muốn?”

“Muốn! Đương nhiên muốn!” Sợ ca ca đổi ý, Thiên Phong vội vàng ôm lấy cánh tay hắn, lặp lại câu nịnh nọt quen thuộc: “Ca ca tốt nhất!”

“Ừm.” Tịch đế khó được hơi hơi nhếch lên khóe miệng, khẽ ứng thanh.

“Thưởng cho ca ca một nụ hôn.” Thiên Phong bởi vì hưng phấn, bản tính trẻ con nuôi được dưỡng từ yêu thương lại bộc phát ra, bỏ qua lễ nghĩa, ‘thơm’ lên má nam nhân một cái.

Tịch Quân Vũ ánh mắt lập tức trở nên tối ám, ngay cả giọng nói cũng thấm đượm khí tức nguy hiểm:

“Phong Nhi, muốn cảm ơn, không phải ở đó.” Dứt lời, liền không đợi thiếu niên kịp ngây ngốc, đã đem bạc thần mình dán lên, dùng hành động trực tiếp nói cho bé con biết, đâu mới là nơi bờ môi kia thuộc về.

“Ưm… Ca? Hmm…” Thanh âm nhỏ vụn yếu ớt vừa cất lên, đã bị nam nhân tất cả nuốt trọn, đầu lưỡi thừa cơ luồn vào, đổ đầy khoang miệng cậu bằng khí tức dâm mi mà cường hãn. Thiên Phong đôi gò má ửng đỏ, cả khóe mặt lẫn khóe miệng đều bị bức đến sắp ứa lệ, muốn giãy giụa, lại không thể trốn thoát khỏi vòng tay đang ghì chặt của ca ca. Vốn là cậu đang ngồi trên đùi hắn, lúc này lại càng giống như bị hắn nhu tiến vào lòng.

Từ đột ngột lạnh băng tiếp xúc đến điên cuồng âu yếm, Tịch Quân Vũ một tay cố định gáy Thiên Phong, ép buộc bờ môi nhỏ xinh kia thừa nhận toàn bộ dục vọng khổng lồ mà bấy lâu vẫn luôn kìm giữ, một thứ dục vọng cấm kỵ, đáng sợ, mà cũng nóng cháy đến mức tận cùng.

Nếu giờ này có ai ở ngoài kia vô tình tiến vào, có lẽ đều sẽ bị cảnh tưởng kinh thiên trước mặt dọa đến hồn xiêu phách tán. Bởi Hoàng Thượng, cư nhiên đang cưỡng hôn Tiểu vương gia, đệ đệ ruột của chính mình.

“Ca… ca ca.”

……………………………………………………………………………….

Tiểu Bạch: Mọi người có thấy kích thích ko ạ?

Cầu com, càu động lực a TT^TT

.

.

.

Advertisements

53 responses to “[DPKTH] Chương 58: Vi hành

  1. Pingback: [Mục lục] Diễm phong khuynh thiên hạ | Tuyết Ngàn Năm

  2. Hôn rồi a~~~ Thích qúa đi~~~

    E chờ chuyến du sơn ngoạn thủy của Tiểu Phong với màn múa lửa của Tiểu Thần a~~ Ai cũng đáng yêu hết ❤❤

  3. “… Thiên Phong đối với lời đề nghị này của vị ca ca luôn nghiêm khắc đúng là thụ sủng nhược kinh.” đọc Việt hơn nàng ơi.
    Bắn tim chap mới nè ~ <3 <3 <3

  4. Chỉ có thể quăng một câu khinh bỉ ” đại sắc lang Vũ Vũ à ~~~ tiểu Phong nhi còn ngây thơ bé con lắm anh đừng có động thủ sớm như chứ !!!!! “

  5. Lần đầu vô nhà bạn , xl vì đã đọc tới chương này mới comment và cảm ơn bạn đã viết truyện này, truyện hay lắm a~
    Mong bạn sớm ra chương mới zs lại nhớ giữ gìn sk nữa 😊😊😊
    Chủ nhà fighting , mãi ủng hộ bạn 😘😘😘

  6. Tuyết Lạc tỉ ơi em mãi chờ tỉ comeback tỉ sớm quay lại nha tỉ 💕❤❤ em thích Vũ ca lắm lắm nên thấy ảnh sắp ăn được bé Phong em hóng lắm a~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s