[MTVNDVT] Chương 48: Cực phẩm vưu vật

Truyện của ta sắp tới sẽ dc đăng ở đây, các tình yêu rảnh thì qua ủng hộ ta với nhé :”>

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 48]

Cực phẩm vưu vật

.

36ac8314eebc6f762eecb1e49b50

.

.

.

“Chẳng phải ngươi nói Kai thiếu ta bao nhiêu tiền ngươi đều sẽ trả đủ sao? Ta nói, hắn chính là thiếu ta một cái thân thể! Vậy để ta đem ngươi lên sàn buôn người đấu giá thử một chút, xem cái thân phế sài này của ngươi rốt cuộc đáng giá bao nhiêu tiền!”

Buôn người? Đấu giá? Chu Thần khẽ nhíu nhíu mày, đầu óc đã có chút hồ vựng bởi vì rượu say khiến cậu phải mất một lúc mới lý giải được hết ý nghĩa của mấy từ này. Ánh mắt cũng dần thích nghi với quang mang chói lọi, giúp cậu rốt cuộc có thể nhìn rõ khung cảnh xung quanh.

Nơi cậu vừa rơi xuống, trông thực giống một chiếc lồng làm bằng thủy tinh, đặt giữa trung tâm của một khán phòng đầy ắp người. Xuyên qua lớp kính trong suốt, có thể thấy rõ những người nọ ăn mặc đều là phục sức sang quý, hẳn không nằm ngoài danh sách hào môn quý tộc, hiện chính đang nhìn bọn cậu với đủ loại ánh mắt đánh giá mà phần nhiều xen lẫn hèn mọn cùng tục tĩu.

Đúng, là ‘bọn cậu’, vì bị nhốt trong cái lồng kính thủy tinh khổng lồ này, không chỉ có một mình Chu Thần mà thôi.

Cùng cậu nằm ở vị trí tương đương, xung quanh chính la liệt những thiếu niên mang dáng vẻ chật vật, quần áo không chỉnh thậm chí còn bị xích, trái với Chu Thần còn có tâm trạng bình thản ngắm nghía, gương mặt xinh đẹp của bọn họ bởi vì sợ hãi mà đều biến vặn vẹo, thậm chí không nhận biết được có thêm một người vừa bị rớt xuống chỗ này.

Mảng kính trước mặt Chu Thần chợt vang lên tiếng gõ cạch cạch thu hút sự chú ý của cậu, ngước lên, mới thấy Vương Trung cùng đám thủ hạ của hắn chẳng biết từ lúc nào cũng đã đi xuống đây:

“Sao? Đã rõ mình đang ở đâu rồi chứ?” Thanh niên hai tay đút túi quần đứng ngoài lồng kính, nhòm xuống Chu Thần nhếch miệng cười khẩy, bắt gặp thiếu niên vẫn ngồi im một chỗ trầm mặc không nói, tóc mái phủ xuống càng là khó nhìn rõ biểu tình, đành chỉ có thể đoán cậu chắc đã sợ tới mức bất năng cử động.

“Ha ha, không cần quá khủng hoảng. Còn nhiều điều thú vị vẫn đang chờ đợi ngươi ở phía sau.” Nói rồi, liền vỗ tay hai cái, lập tức có người đưa đến trước miệng hắn một cái mic.

“Xin lỗi vì đã để các vị quan khách chờ lâu. Phiên đấu hôm nay sẽ do đích thân Vương Trung ta chủ trì, cũng xin phép được bắt đầu.”

Cùng với tiếng nhạc cất lên, từ hai bên cánh gà của khán phòng đi ra một đám người mang theo đủ thứ dụng cụ kỳ dị, lần lượt đứng xếp bao quanh chiếc lồng kính. Nhóm thiếu niên vừa nhìn thấy vậy, như nhận thức được điều gì liền run rẩy giật bắn mình, trước con mắt có chút khó hiểu của Chu Thần, bắt đầu chậm rãi… thoát y phục.

Không bao lâu sau, toàn bộ những thiếu niên xung quanh Chu Thần đều đã trần như nhộng, cách một tấm kính trong suốt, cùng một bộ dạng uốn éo trước hàng trăm cặp mắt của các đại gia đang ngồi trên ghế khán giả. Trong hàng trăm cặp mắt ấy, có những ánh mắt dâm dục thèm khát, cũng có những ánh mắt bất mãn khinh miệt.

Mới được vài phút, đám nhân viên áo đen như nhận được chỉ thị gì, liền đi tới lồng kính kia, xuyên qua thứ vật liệu tưởng chừng được làm từ thủy tinh túm lấy một cậu bé, thô bạo lôi ra ngoài.

“Đừng! Đừng! Cầu xin ngài! Xin hãy cho tôi thêm một cơ hội! Tôi sẽ thể hiện tốt hơn mà! Làm ơn! Đừng…”

Mắt thấy mình bị kéo về phía đám người cầm dị vật trên tay, thiếu niên như phát điên, không ngừng khóc cùng tuyệt vọng gào thét. Thế nhưng đám người nọ có vẻ không hề nghe thấy đến, mặt lạnh lùng đem thiếu niên trói lại, một kiểu trói sao cho các khán giả dưới kia có thể nhìn rõ bộ phận tư mật nhất của kẻ vừa bị điểm danh, rồi tiếp đó, nhét những dị vật dữ tợn kia vào ‘bên trong’ cậu.

“Aaa!”

Chứng kiến Chu Thần quả nhiên nghiêng đầu trân trân nhìn về hướng đó, Vương Trung chỉ đợi có vậy, tiếp tục đem thanh âm tràn ngập đắc ý sung sướng của mình truyền vào trong tai đối phương:

“Xin lỗi, đã quên phổ biến luật chơi cho ngươi. Ngươi ở đây tuy chỉ còn là một món hàng, nhưng cũng phải chứng tỏ là mình đáng giá. Ngươi biết tại sao bọn họ lại phải lột hết đồ, rồi biểu diễn thật sexy không? Bởi nếu biết cách thể hiện, khiến vài vị đại gia để ý tới ngươi, ngươi may mắn sẽ được đem ra đấu giá, rồi trở thành thú cưng của một người trong số họ.

Nhưng, nếu để các vị khách quý ở đây cảm thấy ngươi chướng mắt, ngươi lập tức sẽ trở thành một món đồ vứt đi, chính là bị vứt đám thủ hạ của ta luân phiên cường bạo, dùng toy SM cho đến chết!” Vương Trung nói đến đây, còn mỉm cười ác ý nhấn mạnh từng câu cuối, “Ngươi biết không, thực ra chứng kiến cảnh đó, cũng là một trong những thú vui của bọn ta a~.”

“Vương thiếu gia, cậu nhóc đó là ai vậy? Trông thực quê mùa xấu xí. Trong danh mục các ‘mặt hàng’ hôm nay, hình như cũng không có hắn a?” Vài vị khách phía dưới cũng bắt đầu chú ý tới chỗ Chu Thần luôn có Vương Trung đứng thì thầm to nhỏ, còn tưởng là viên ngọc quý nào muốn che giấu, ai dè chỉ là một con vịt con đầu tóc bù xù đeo cặp kính dày cộp thậm chí không nhìn rõ mặt.

“A, ta còn chưa kịp giới thiệu với các vị. Ta hôm nay quả thực có đem tới một món hàng đặc biệt. Tuy bộ dáng có hơi khó coi một chút, nhưng lại có danh phận không nhỏ.” Bàn tay hợp thời duỗi về phía Chu Thần, cười tủm tỉm: “Chính là tư sinh tử của Chu gia đại tộc a!”

“Tư sinh tử của Chu gia? Thật sao? Chu Thần Ngọc thực sự có con tư sinh sao?” Toàn trường không khỏi vì một lời tuyên bố này mà bắt đầu xôn xao nghị luận. Dù mới chỉ là nghe đồn, nhưng nếu Vương Trung hôm nay đã có mặt ở đây để chứng thực, vậy bọn họ hoàn toàn có thể tin tưởng.

Phải nói, đối với bọn họ đây đúng là một thông tin lớn. Tuy không rõ tại sao tiểu thiếu gia của Chu thị lại trở thành một món hàng được rao bán tại đây, nhưng không thể phủ nhận rằng, cậu quả thực là thứ đồ có giá trị. Nếu mua được cậu về, bọn họ thậm chí có thể đào tạo cậu trở thành công cụ cắn lại Chu gia, hoặc đơn giản chỉ là chà đạp cậu như một món đồ chơi để phát tiết những uất ức mà Chu Đại Hành kể từ khi tiếp quản Chu gia đã gây ra cho bọn họ.

Bởi thế, không hẹn mà cùng, mọi ánh mắt lúc này đều lập tức đổ dồn về phía Chu Thần, nhìn cậu nóng rực.

“Xem, mọi người dường như đang rất mong chờ ngươi biểu diễn đó. Thế nào? Ngươi là muốn tự mình thể hiện, hay cũng muốn chung số phận với tên nhóc kia, phải nhờ đến đám thuộc hạ của ta mới có thể biểu lộ ra bộ dáng hấp dẫn nhất?” Vương Trung sung sướng còn bồi thêm một câu: “Ta thấy, ở đây có vẻ cũng có rất nhiều người muốn chứng kiến cảnh ngươi bị chà đạp a~.”

Quả thực, như đã nói ở trên, trong này có không ít người vì Chu Đại Hành mà đối với Chu gia ôm thù, lại không dám thực sự mua Chu Thần về để tự tay xử lý. Nếu có thể ngay tại đây nhìn đến tiểu thiếu gia nhà họ Chu bị người ta coi như rẻ giách mà lăn qua lăn lại, vậy đối với bọn họ cũng đã là một loại thỏa mãn.

“Thả ra…” Thiếu niên kể từ khi rớt xuống đây, rốt cuộc bật thốt lên câu đầu tiên.

“Hửm?” Có chút bất ngờ, Vương Trung dường như không nghe rõ.

Chu Thần cũng không nóng nảy, tóc mái vẫn phủ kín ánh mắt, chậm rãi đứng dậy, đi về phía Vương Trung, đến khi cùng hắn chỉ cách nhau một lớp kính mỏng, thanh âm thanh thúy lần nữa thong thả cất lên:

“Ta nói, mau thả đứa bé kia ra.”

“Ha ha, ta có nghe nhầm không? Ngươi đến giờ vẫn còn có tâm trạng đi lo cho người khác?” Miệng tuy cười, nhưng Vương Trung cũng vì ngữ khí thản nhiên chưa hề nao núng của thiếu niên khiến cho tức chết. Đã bị hắn ép tới bước đường này rồi, rốt cuộc là điều gì mới có thể khiến đối phương sợ hãi, cảm thấy khổ sở đây?

“Được thôi, nếu ngươi muốn cứu hắn, vậy thay hắn thể hiện đi, thoát y múa lửa cho ta xem, nếu ta cảm thấy hứng thú, không biết chừng có thể xét lại…”

“Ngươi nói, là thật?”

“A?” Bởi vì chỉ là tiếng lẩm bẩm, Vương Trung lần này cũng thực không thể nghe rõ. Nhưng không đợi hắn kịp hỏi lại hay làm ra phản ứng gì, đã thấy bức tường kính trước mặt, ngăn cách giữa hắn và thiếu niên đột nhiên bị xé rách.

Chiếc lồng bao bọc nhóm thiếu niên quả nhiên không phải đơn thuần làm bằng thủy tinh, mà được dựng lên bởi một lớp cao cấp thủy thuật, chính là từ nước biến thành. Lúc này dường như vừa phải hứng chịu một luồng ma lực mạnh mẽ nào đó công kích, từ vết rách kia lập tức bốc hơi. Nháy mắt, cả một vòng kính kiên cố cứ thế tan biến như sương khói, không còn để lại chút vết tích gì.

Trước cặp mắt kinh hãi tột độ của Vương Trung cùng toàn trường phía dưới, thiếu niên chậm rãi bước ra từ màn sương, vòng sắt trên tay phải chẳng biết từ lúc nào đã biến ảo thành một thứ giống như thanh kiếm, bên trên bao bọc tiên diễm lửa đỏ, thuyết minh cảnh tượng ban nãy hẳn không thể là ai khác, chính là do nó gây ra.

Vương Trung mở to cặp mắt trừng nhìn thiếu niên từng bước tiến về phía mình, lúc này mới phát giác trên mặt cậu xuất hiện một mảng kỳ dị ửng đỏ. Có lẽ là vẫn luôn, từ nãy tới giờ. Không giống như bởi vì phẫn nộ, hay xấu hổ, mà càng giống như là… đang say!

Như để chứng minh nhận định này, Chu Thần giọng nói quả thực không hề có chút phập phồng, trái ngược tràn ngập tự tin cùng kiêu ngạo, thậm chí, còn ẩn giấu một tia mị hoặc trong đó:

“Không phải chỉ là ‘múa lửa’ thôi sao? Để ta cho các ngươi kiến thức, ‘múa lửa’ thực sự là như thế nào!”

………………………………………………………………..

Tiểu Bạch: Tình tiết có vẻ diễn biến hơi chậm nhỉ, nhưng mà tại ta cứ tuân theo dòng cảm xúc thui, ko biết làm thế nào huhu T_T Chương sau sẽ có sớm, nhất định…

.

.

.

Advertisements

27 responses to “[MTVNDVT] Chương 48: Cực phẩm vưu vật

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. Khụ khụ, không biết có ai nghĩ giống mình rằng màn múa lửa này đúng nghĩa múa với lửa đốt trụi quán bar k 😂😂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s