[MTVNDVT] Chương 47: Bị bán?

Truyện của ta sắp tới sẽ dc đăng ở đây, các tình yêu rảnh thì qua ủng hộ ta với nhé :”>

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 47]

Bị bán?

.

1413288432-700109121_m

.

.

.

“Khoan đã. Ngươi là… Chu Thần?”

“Vương… Trung?” Chu Thần phải mất một lúc lâu sau mới gọi ra được tên của đối phương. Quả thực, thanh niên đứng trước mặt cậu không phải ai khác, chính là kẻ ngày đó từng theo Kai đến tìm cậu thách đấu, Lão Đại của học viện Hắc Nguyệt – Vương Trung.

“Ha ha, kẻ đã cướp đi mất cánh tay đắc lực nhất của ta, cảm ơn ngươi vẫn còn nhớ rõ ta.” Vương Trung ra vẻ cũng khắc sâu trong đầu kết cục bất ngờ của trận so tài nọ. Hắn khóe miệng tuy cười, lời thốt ra lại rõ ràng mang theo đay nghiến, ánh mắt nhìn thiếu niên tràn đầy căm giận. Có lẽ việc Kai phản bội hắn, rời bỏ Hắc Nguyệt đến ‘đầu quân’ cho Quy Dương đối với hắn đúng là một đả kích rất lớn. Và tất cả, theo như hắn suy luận, đều do tên nhóc này gây nên!

“Sao vậy? Nghe nói ngươi vốn là học sinh ngoan hiền lắm cơ mà, cư nhiên cũng tìm tới quán bar để thác loạn mua vui?”

“Tôi không có ý định vào đây.” Chu Thần bình thản trả lời, lại nhớ tới quan hệ giữa Kai và người này khi xưa, liền không tự giác mà nhíu nhíu mày hỏi. “Vậy còn cậu? Chẳng phải các trường đều cấm học sinh đến những chỗ này sao? Nếu phát hiện chắc chắn sẽ bị đuổi học. Hắc Nguyệt cũng không phải là ngoại lệ.” Xem bộ dáng của hắn, hẳn nhiên không thể nói hắn cũng giống như cậu, chỉ là tình cờ ghé qua mà thôi.

“Thiếu gia…” Mấy tên gác cửa thấy tên nhóc kia dám dùng ngữ điệu này nói chuyện với Vương Trung, đương định tiến lên ‘dạy dỗ’, lại bị chủ nhân ngăn cản.

“Ha ha, nói thực hay. Đúng, nhà trường có thể cấm ta tới bar, nhưng… có thể cấm ta tới coi sóc sản nghiệp của gia đình sao?” Vương Trung nhìn thiếu niên khinh khỉnh cười dài. “Phải rồi, một kẻ quê mùa như ngươi làm sao biết, ‘The Paradise’ – nơi vui chơi xa xỉ nhất đại lục này chính thuộc quyền sở hữu của Vương thị nhà ta chứ?”

[Quả nhiên…] Chu Thần biểu tình vỡ lẽ. Ban nãy khi nhìn thấy gia huy xuất hiện trước mặt tiền của tòa đại lâu này, thực ra cậu cũng đã có chút ngờ ngợ, nhưng không thể lập tức nhận ra nó ngay, không phải bởi vì cậu quê mùa, mà bởi vì đối với Chu gia, Vương thị đại tộc gì đó căn bản chưa từng đáng giá nhắc đến.

Sở dĩ trong đầu Chu Thần có chút ấn tượng, là vì từ trước kia ở thương giới, khi nói về các tụ điểm ăn chơi, những chốn thác loạn do Vương thị xây dựng lên đúng là được nhắc tới rất nhiều. Nhưng điều mà cậu ghi nhớ nhất là, nó nổi tiếng không chỉ vì sự xa hoa vượt trội về mặt đẳng cấp, mà nghe đồn còn có vô số chiêu trò hắc ám đằng sau, đảm bảo thỏa mãn mọi thú vui bệnh hoạn nhất của giới quý tộc.

Xác nhận được điểm ấy, khiến Chu Thần không khỏi bắt đầu lo lắng mà hơi hơi cau mày. Bạn cùng phòng của cậu, chính đang làm việc ở một nơi như vậy sao?

“Thế nào? Đến đây rồi chẳng lẽ ngươi không muốn vào xem thử một chút?” Ngạo mạn xong rồi, Vương Trung liền đột nhiên ghé sát vào bên mặt thiếu niên, âm hiểm cười cười. “Dầu gì chúng ta cũng được xem như bạn học, ta lại là chủ nhà, hẳn là nên mời ngươi vào a.”

“Không cần, cảm ơn.” Chu Thần biết chắc đối phương chẳng có ý tốt. Hồi trước cậu đã cự tuyệt đi tới những nơi như vậy, giờ còn với một kẻ như Vương Trung thì lại càng không.

“Ha, thật không?” Bị từ chối cũng không tức giận, thanh niên trái lại nhếch miệng cười giảo hoạt: “Vậy mà ta còn tưởng ngươi đến là muốn tìm Kai cơ đấy.”

“Ngươi…” Hắn quả nhiên biết Kai đang làm việc ở đây? Chẳng lẽ, chuyện này ngay từ đầu đã cùng hắn có liên quan sao? “Là… ngươi bắt cậu ấy đến? Bằng cách nào?”

Vương Trung nhún nhún vai, hoàn toàn không phủ nhận:

“Ngươi biết đấy, hồi còn ở Hắc Nguyệt, mọi chi phí của Kai đều là do ta trả, ta nuôi hắn vất vả cực khổ cũng là để hắn làm tay sai cho ta. Giờ hắn lại lật lọng, cư nhiên chạy theo tên phế vật như ngươi, nghe đồn còn muốn rửa tay gác kiếm? Vậy cũng phải trả hết nợ cho ta cái đã.”

“Cậu ấy làm thêm ở đây, là để trả nợ cho ngươi?” Với tính cách không thích mắc nợ ai của người nọ, cũng có khả năng hắn sẽ làm thế lắm. Chu Thần nhìn Vương Trung một cái, lập tức nói: “Kai rốt cuộc đã nợ ngươi bao nhiêu tiền? Chỉ cần ngươi cho ta một con số, toàn bộ ta sẽ thay cậu ấy trả đủ.”

“Thế nào? Muốn cùng ta thương lượng rồi sao?”

Vương Trung cũng không vội trả lời, vẻ mặt đắc ý nhơn nhơn làm ra tư thế ‘mời’, tiếp đó ung dung bước vào trong đại lâu. Chu Thần trầm mặc nhìn theo bóng dáng hắn, liền cũng theo hắn tiến vào.

Đặt chân tới một mảnh xa hoa lấp lánh, lại cũng ồn ào thác loạn, thiếu niên phản ứng thế nhưng trái ngược với một kẻ quê mùa nên có, toàn thân tự nhiên toát ra thứ hơi thở thành thục cao quý tách biệt riêng hẳn, đối với cảnh tượng điên cuồng xung quanh không thèm liếc mắt, từng bước ổn trọng cứ thế thẳng nối đuôi Vương Trung, đi đến một gian phòng.

Vương Trung thấy thiếu niên như vậy cũng là có chút kinh ngạc, những tưởng còn được cười nhạo tên nhóc quê mùa này một phen, ai ngờ đối phương lại chẳng có chút si ngốc hay run rẩy. Lẽ nào khung cảnh ở những nơi như này cậu vốn cũng đã nhìn quen rồi? Hừ, vậy mà lúc đầu còn ra vẻ ngây thơ, học sinh ngoan hiền gì chứ?

“Được rồi, mau nói đi, ngươi muốn thế nào mới chịu buông tha Kai?” Chu Thần theo chỉ dẫn của Vương Trung, ngồi xuống chiếc ghế phía đối diện, lập tức có bồi bàn tiến đến rót cho cậu một ly rượu. Chu Thần xưa nay biết rõ mình tửu lượng tệ thế nào, vốn định từ chối, lại ngửi thấy một mùi hương thơm ngọt từ trong chén rượu toát ra.

Mùi hương này… thực quen thuộc! Chẳng phải chính là mùi hương của chiếc bánh hôm qua cậu ăn sao? Nhớ tới vị ngon khó cưỡng của nó, Chu Thần rốt cục không nhịn được, tiếp lấy, chậm rãi nhấp một ngụm. Dẫu sao cậu đã dùng tinh thần lực dò xét qua, bên trong cũng không bỏ thứ kỳ quái gì.

Ưm, quả nhiên chỉ có vị ngon giống y hệt chiếc bánh…

“Buông tha hắn? Ha ha, tên quê mùa nhà ngươi đúng thực ngu ngốc! Ngươi cho rằng là ta đã bắt ép hắn tới đây trả nợ thật sao?” Vương Trung vào đến phòng, vừa mở miệng liền lập tức trở mặt, như đã đạt được ý định, không thèm giấu diếm nữa: “Không. Ta thực ra cũng chỉ vừa mới biết chuyện Kai hiện đang làm một chân bồi bàn quèn ở đây. Có lẽ hắn căn bản cũng không nghĩ tới quán bar này lại do Vương thị sở hữu. Ta hôm nay đến, mục đích cũng chính là muốn tìm hắn lần nữa thương lượng, lôi kéo hắn quay trở về làm thuộc hạ cho ta!”

Vương Trung là một trong số hiếm những người biết Kai còn là một sát thủ. Phải nói một Võ thuật sư tài giỏi như vậy trên đời này có thể kiếm được rất ít, nếu thu phục được hắn làm tay sai, chẳng khác nào ngươi đã có được cả binh đoàn. Trên thương giới sau này, nào ai còn dám cùng Vương thị là đối thủ?

Ấy vậy mà quân át chủ bài của hắn, cứ thế liền bị một tên nhóc quê mùa, ngu ngốc, nổi tiếng phế vật, ngang nhiên cướp mất!

Chu Thần nghe vậy, đành phải nuốt xuống một ngụm rượu còn đang nhấm nháp, khẽ nghiêng đôi gò má đã hơi chút phi hồng, nhíu nhíu mày khó lý giải hỏi:

“Vậy ngươi dụ ta vào đây, rốt cuộc là có mục đích gì?”

Đúng, nếu là muốn bắt cóc, Vương Trung ngay từ đầu có thể sai người bịt miệng thiếu niên lôi đi, nhưng có một điều hắn không dám nói, chính là trong thâm tâm hắn quả thực vẫn có chút sợ hãi thế lực của Chu gia đại tộc. Tên nhóc kia tuy chỉ là con riêng không được ai công nhận, nhưng để tránh tai mắt, hắn vẫn phải dùng cách lừa thiếu niên, làm ra vẻ cậu là tự nguyện đi vào. Đã đặt chân vào trong hang ổ của hắn rồi, thì có trời cũng không cứu được cậu nữa.

Thế nhưng Vương Trung cảm thấy căn bản không cần nói cho đối phương biết điều này, nên trực tiếp trả lời:

“Ta quả thực muốn tìm hiểu một chút, ở một tên phế vật như ngươi, rốt cuộc có điểm gì có thể thu hút Kai đến vậy? Khiến hắn thậm chí có thể từ bỏ tất cả vinh hoa phú quý ta cho hắn, mà lựa chọn ngươi?” Vương Trung khoanh hai tay trước ngực, tiến đến dùng ánh mắt săm soi không chút khách khí từ trên xuống dưới nhìn chằm chằm Chu Thần, có chút hiếu kỳ hỏi: “Chẳng lẽ ngày đó cùng ngươi so đấu một đêm tại Tử Thần sâm lâm, hắn cũng đã bị lây bệnh của ngươi, đầu óc biến thành ngu ngốc rồi?”

“Cạch!” Mạnh đặt chiếc ly rỗng xuống bàn, Chu Thần lúc ngẩng lên nhìn Vương Trung, đã là thần tình ửng đỏ, nhưng quang mang trong ánh mắt, lại khó được lãnh liệt vô cùng:

“Tiểu tử, ngươi có thể mắng chửi ta. Nhưng Kai là một đứa trẻ ngoan, ta không cho phép ngươi nói xấu hắn.”

‘Đứa trẻ ngoan’? Tên nhóc này rốt cục đứng trên phương diện nào để đánh giá một người vậy?? Nhưng điều khiến Vương Trung khóe miệng hiện tại thẳng run rẩy chính là, đối phương cư nhiên dám gọi hắn là ‘tiểu tử’?!

“Ha ha ha, để xem ai mới là người có quyền được cho phép ở đây! Ngươi không biết sao? Kể từ khi bước chân vào căn phòng này, thậm chí ngươi đã sớm không còn cái thứ được gọi là ‘nhân quyền’ nữa!”

Chu Thần còn đang nhíu mày nghi hoặc nhìn nụ cười trên môi Vương Trung, liền đã thấy cả người nhất hẫng. Chiếc ghế kiêm miếng ván sàn dưới chân cậu nháy mắt không thấy, khiến cậu lập tức rơi vào trong một cái hố tối tăm.

Đèn được bật sáng, Chu Thần có chút khó chịu mà che lại hai mắt, chỉ nghe trên đầu vọng tới thanh âm:

“Chẳng phải ngươi nói Kai thiếu ta bao nhiêu tiền ngươi đều sẽ trả đủ sao? Ta nói, hắn chính là thiếu ta một cái thân thể! Vậy để ta đem ngươi lên sàn buôn người đấu giá thử một chút, xem ngươi rốt cuộc đáng giá bao nhiêu tiền!”

…………………………………………………………………………………..

Cầu com lấy động lựa nha~ TT^TT

.

.

.

 

Advertisements

27 responses to “[MTVNDVT] Chương 47: Bị bán?

  1. Hahaha, tem!!! Sắp có chuyện vui xảy ra òi!! Tks nàng Tiểu Bạch luôn dàng thời gian để viết truyện nhoa <3 <3 <3

  2. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s