[MTVNDVT] Chương 46: Trò ngoan lần đầu tới Bar

Tiểu Bạch: Dạo này bận quá, phải làm tăng ca suốt, 9r – 10h mới về nhà hu hu T.T Chương này hơi ngắn, mọi người đọc tạm vậy, ta sẽ gắng cập nhật chương mới sớm hơn

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 46]

Trò ngoan lần đầu tới Bar

.

644036_117182658431579_206838365_n

.

.

.

“Thần, thứ này thực phiền.” Hắn nhíu nhíu mày.

“Ưm…” Vô thức đáp lại.

“Cởi nó ra, được không?”

“Ừm…”

Đã say đến không còn biết trời đất gì, Chu Thần chỉ có thể hàm hàm hồ hồ mà ứng với từng yêu cầu của hắn, ngay cả bàn tay cũng không thể cử động, cứ vậy tùy ý đối phương dẫn dắt, nắm lấy gọng kính của chính mình, chuẩn bị cởi ra…

“Tít tít tít tít!”

Không gian dường như đang lặng đi hô hấp đột nhiên bị một tiếng xô cửa phá vỡ, ngọc thủ xinh đẹp bất giác tuột khỏi bàn tay, Kai hơi chút nhíu mày, nhìn về con ro bot bưng theo chậu nước vừa mới cường ngạnh xông thẳng vào. Rõ ràng hắn đã chốt cửa, sao nó vẫn có thể dễ dàng mở ra như vậy?

Kim cũng ‘nhìn nhìn’ tình cảnh trên giường một lát, đôi mắt màu xanh thoáng liếc qua thanh niên kia nhấp nháy vài cái, rồi mới chậm rãi lăn bánh, lẳng lặng ‘đi’ tới bên thiếu niên còn đang mê man.

Ra vẻ ở đây chỉ có mình thiếu niên đối với nó là chủ nhân, robot từ đầu chí cuối đều không thèm để tâm tới kẻ nào đó còn ngồi cạnh, chăm chú vắt lấy khăn ướt,  lau sạch mồ hôi dính nị trên gương mặt Chu Thần, kể cả dấu vết mơ hồ để lại nơi bờ môi sưng đỏ… Sau đó kéo chăn, đem cả người thiếu niên bao kín thật chặt.

Toàn bộ động tác làm được lưu loát nhanh chóng, căn bản không để ai kia có cơ hội can thiệp mảy may.

Kai quả thực cũng không có ý muốn trợ giúp hay ngăn cản, ánh mắt mang theo hoài nghi âm trầm, chỉ dõi theo đống sắt nọ không chớp, đến khi cảm giác suy đoán của mình có chút phi lý khó có thể xảy ra, mới hơi khẽ lắc lắc đầu. Lại nhìn về thiếu niên lúc này đã hoàn toàn lâm vào trầm ngủ, ôm chặt gối đầu ngọt ngào thở nhẹ, thanh niên hắc đồng cuối cùng thoáng hiện một chút nhu hòa, rồi mới xoay người rời đi.

Dẫu sao, đêm nay hẳn đã có tiểu robot kia canh chừng không bỏ.

.

***

.

Chu Thần đến khi tỉnh lại, đã là mười giờ sáng hôm sau. Khẽ vươn vai một cái, thuận tiện phóng tinh thần lực đi dò xét, liền phát hiện người kia không ở. Phải rồi, hôm nay là chủ nhật, người kia hẳn là dành cả ngày này để đi làm thêm, chắc từ sớm đã ra khỏi nhà.

Chậm chạp bò xuống giường, cùng Kim quấn quít bên chân, Chu Thần sau khi đánh răng rửa mặt xong, thói quen đầu tiên chính là đi vào trong bếp, quả nhiên nhìn vào trong tủ lạnh bắt gặp vài món đơn sơ vụng về, lại được bọc ni lông cẩn thận, khóe miệng không khỏi dịu dàng nhếch lên.

Nghĩ nghĩ một chút, Chu Thần thế nhưng không có lấy mấy đĩa đồ ăn kia ra, mà chọn lấy vài nguyên liệu, lần đầu tiên sau kỳ nghỉ dưỡng dài ngày, quay lại bắc bếp xào nấu. Cũng không phải cậu chê những món Kai làm không thể nhét vô miệng, mà chỉ đơn thuần muốn trả ơn hắn mấy ngày nay đã vì mình vất vả.

Tính cách Kai thế nào cậu hiểu rất rõ, đứa nhỏ kia tuy không để cậu bị đói bao giờ, nhưng hắn đối với bản thân mình lại vẫn luôn khắc nghiệt. Suốt khoảng thời gian này cho dù đi học hay đi làm cả buổi, đều không thấy hắn chuẩn bị cơm hộp mang đi cho chính mình ăn. Chắc không phải lại giống như xưa, qua loa nuốt vài viên thuốc dinh dưỡng đấy chứ?

Suy đoán này khiến Chu Thần không khỏi thở dài. Quả thực thiếu đi bàn tay phụ huynh, lũ trẻ bây giờ liền cứ sống tùy tiện như vậy. Thế nên nhân hôm nay cảm thấy cánh tay đã gần bình phục, cậu quyết định xuống bếp làm chút ít cơm hộp cho hắn, lát nữa mang đến chỗ hắn làm, tạo một bất ngờ kinh hỉ. Còn địa chỉ sao? Ừm, đúng là Kai chưa từng nói cho cậu biết hắn đang công tác ở đâu, nhưng mà…

Chu Thần đi ra chỗ bàn ngoài phòng khách, túi giấy đựng bánh hôm qua quả nhiên vẫn còn đó. Cầm lên xem xét, bên trên không nằm ngoài ấn tượng trong ký ức, đúng là có in rõ logo cùng địa chỉ của một cửa tiệm nào đó.

“The Paradise?”

Thỉnh thoảng, cậu vẫn thấy Kai mang đồ đựng trong kiểu túi giấy này về, không chỉ là vài món điểm tâm linh tinh, còn có cả đồng phục của hắn khi đi làm nữa. Cho nên, nếu cậu đoán không nhầm, thì ‘The Paradise’ này, chính là chỗ Kai đang làm việc.

Nghe tên có vẻ khá kỳ lạ, nhưng Chu Thần lúc ấy cũng không nghĩ nhiều, chỉ tưởng tượng đến vẻ mặt buồn cười của đối phương khi nhìn thấy cậu, môi mỏng khẽ cong, liền xách túi hộp cơm ra khỏi nhà, lần theo địa chỉ kia mà tìm đến.

Kể ra thì tinh thần lực của cậu hiện giờ cũng đã khôi phục tám chín phần mười, chắc đủ khả năng áp chế ma tính nếu nó lần nữa xuất hiện, không sợ gặp người là sẽ gây họa nữa, ngược lại, mấy ngày nay phải ở lỳ một chỗ, cậu sớm đã nghẹn hỏng rồi.

***

Khoảnh khắc khi đặt chân đến trước nơi được gọi là ‘The Paradise’, Chu Thần phải nhìn đi nhìn lại mảnh giấy trong tay để không chắc là mình nhầm. Xác định địa chỉ ghi trên đó cùng tòa nhà to lớn trước mặt đúng là cùng một chỗ, không thể lầm lẫn được nữa rồi, đôi mi ôn nhã rốt cuộc khó được bối rối mà có chút nhíu lại.

Nơi Kai đang làm thêm… cư nhiên là một quán bar?! Hơn nữa, quán bar này…

“Này nhóc, mau cút ra chỗ khác! Đây không phải nơi ngươi có thể tùy tiện đứng đâu!” Vài tên gác cửa thấy Chu Thần đột nhiên ngẩn người chôn chân tại đó, vẻ mặt dữ tợn liền tiến lên xua đuổi. Đường này vốn chỉ dành nghênh đón toàn các bậc đại gia quý tộc, để một tên nhóc con quê mùa bẩn thỉu chắn đường, còn ai dám bước vào nữa?

Chu Thần chính đang mải đánh giá gia huy được gắn trên hắc sắc cự lâu, lúc này mới giật mình hồi thần, hơi hơi cúi đầu xin lỗi, liền mang theo chút tâm tình phức tạp mà quay đầu, lại bắt gặp một chiếc xe hạng sang cùng lúc đỗ xịch ngay trước mắt, bước ra là một thanh niên trẻ tuổi, bộ dáng… hình như cậu đã từng gặp qua ở đâu rồi.

Mấy tên kia thấy thanh niên kia đến, sợ hãi vội vàng càng quát tháo đuổi Chu Thần đi nhanh lên. Thanh niên ban đầu cũng không có để ý đến cậu, chỉ khó hiểu mà mang ánh mắt ghét bỏ, liếc qua xem rốt cuộc là tên nhóc nhà quê nào dám ở chỗ cao cấp này lảng vảng, không ngờ lại sớm hơn đối phương một bước, lập tức nhận ra cậu là người nào.

“Khoan đã. Ngươi là… Chu Thần?”

………………………………………………………………………

Tiểu Bạch: Chương sau sẽ gắng dài hơn  T_T Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

Advertisements

23 responses to “[MTVNDVT] Chương 46: Trò ngoan lần đầu tới Bar

  1. Ngày nào cũng ghé nhà tỷ :)) giờ tỷ trở lại r mừng quáa
    Chương này hơi ngắn nhưng k s cả :)) cho tỷ dồn nhiều cảm hứng để viết đến chương cuối cùng luôn :(((

  2. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s