[DPKTH] Chương 57: Nhà của đệ là Tử Cấm Thành

Sr vì cả tuần ko có gì cho mọi người coi, dạo này ta bị xì trét ghê quá, muốn điên cái đầu luôn huhu T.T vớ phải ông sếp vừa xấu tính vừa khó tính đúng là khổ quá

Chương mới của DPKTH đây, nhưng mọi người đừng lo, ko phải ta ngưng MTVNDVT để viết tiếp DPKTH đâu, MTVNDVT vẫn sẽ được đăng như bình thường nhé, chỉ có thỉnh thoảng T7, CN ta mới viết thêm vài chương DPKTH cho đỡ nhớ thui ý mà TT^TT

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh

.

Diễm Phong khuynh thiên hạ
[Đệ tứ quyển – Phong hồi Tịch quốc]
Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Đệ ngũ thập thất chương]

Nhà của đệ là Tử Cấm Thành

.

118fe0dfbbb5d584c4db3005c2f41103

.

.

.

Tịch Quân Vũ cũng không thèm để ý tới lời tạ lỗi của Lôi Kình, lại đem một viên kẹo hồ lô bỏ vào trong miệng Thiên Phong, mới mắt lạnh liếc qua:

“Vậy còn ngươi? Là gì của Phong Nhi?”

“Ta…”

“A, nãy giờ đệ quên mất, còn chưa giới thiệu với ca ca. Huynh ấy là vị nghĩa huynh mà đệ đã cùng kết bái kim lang trên giang hồ, Bích Long cung chủ – Lôi Kình, ưm, hiện giờ hẳn còn phải gọi huynh ấy là Võ lâm minh chủ mới đúng.” Không để Lôi Kình kịp tự mình giới thiệu, Thiên Phong đã vội vàng nuốt xuống quả ngọt kia, trước tiên mở miệng thay hắn nói tốt: “Hồi đệ có lưu lạc tới giang hồ chơi, chính là được huynh ấy chiếu cố rất nhiều…”

“Đâu có, ta cũng đâu giúp gì được đệ.” Lôi Kình nghe vậy, mỉm cười khẽ lắc đầu, như tới chuyện gì, lại nhìn về Thiên Phong bằng ánh mắt đặc biệt ôn nhu: “Ngược lại, nếu không phải ngày đó có đệ ra tay tương trợ, có lẽ ta chẳng những không thể khôi phục thanh danh, mà ngay đến tính mạng cũng chẳng còn…”

Lôi Kình vốn muốn đem công lao của tiểu hiền đệ toàn bộ kể ra, ai ngờ lại bắt gặp mấy cái nháy mắt chứa đầy ám hiệu của thiếu niên gửi đến, có chút khó hiểu, đành phải ngậm miệng.

Trời ạ, nếu để ca ca biết được cậu từng theo Lôi đại ca nhảy xuống vực, từng bị mê man sốt cao, còn từng thượng võ đài cùng đám người giang hồ tỷ thí, bờ mông đáng thương của cậu liệu còn sống nổi qua ngày mai sao?!

Tịch Quân Vũ nhăn lại lông mày, chứng kiến bảo bối đệ đệ cư nhiên ở trước mặt mình cùng người khác ‘mắt qua mày lại’, sắc dung lập tức trở nên có chút khó coi, cũng không nhiều lời, trực tiếp đứng lên lãnh thanh nói:

“Hôm nay chơi đến đây là đủ. Phong Nhi, chúng ta trở về.” Dứt câu, liền xoay người, không quên dắt lấy bàn tay nhỏ nhắn của thiếu niên bên cạnh.

“Huynh đài, xin chờ một chút.” Không để tâm đối phương chẳng chút lịch sự vừa muốn bỏ đi không thèm để lại một tiếng chào hỏi, Lôi Kình vẫn rất hữu lễ, chắp tay nói: “Ta và Phong đệ vốn có thâm tình chi giao, lần này được cùng đệ ấy tương ngộ ở đây, quả thực vui mừng khôn xiết. Lại nghe nói nhà của các vị chính ở chốn kinh thành này, vậy có thể cho Lôi mỗ biết danh tính của quý phủ được không? Khi nào đó ta quả thực là muốn tới bái phỏng, cùng Phong đệ tiếp tục chuyện trò.”

“Ack.” Thiên Phong như chột dạ nhớ tới điều gì, núp ở sau lưng ca ca, bối rối khẽ ho nhẹ một tiếng.

“Không cần. Ngươi và đệ ấy, từ nay không cần gặp mặt nữa.”

“Ca ca!” Còn tưởng ca ca sẽ nghĩ ra được lý do gì để lấp liếm, ai ngờ lại là một câu trả lời như vậy, Thiên Phong không khỏi đỏ mặt giận giữ hét to. Ca ca cũng thật là, dù không muốn tiết lộ thân phận với Lôi đại ca, cũng đâu thể nói với người ta những lời đó chứ? Hoàng huynh từ nhỏ đã được thui rèn lễ nghĩa của cậu hôm nay rốt cuộc là bị sao vậy, cư xử với bằng hữu của em trai thực chẳng có chút khách khí gì cả.

Hung hăng lườm ông anh mình một cái, thiếu niên mới quay sang Lôi Kình còn đang ngẩn người lặng im, ngại ngùng nói:

“Xin lỗi Lôi đại ca, ý ca ca đệ không phải như vậy, chỉ là nhà của đệ… nhà của đệ…” Tính sao đây? Cậu thật sự đã quên mất, chưa xét tới tình huống này, rằng Lôi đại ca sẽ có lúc hỏi đến địa chỉ nhà cậu. Đúng, nghĩa huynh muốn ghé thăm nghĩa đệ, cũng là chuyện thường tình thôi. Nhưng… cậu biết trả lời hắn thế nào bây giờ? Rằng nhà của cậu không phải đâu khác, chính là nằm trong Tử Cấm Thành kia sao?

Suy nghĩ một chút, thì có lẽ đối với người nam nhân này, cậu căn bản không cần giấu diếm bất cứ điều gì cả. Nhưng cho dù muốn nói thật với hắn, cũng không khỏi quá mức đột ngột đi? Lôi đại ca, liệu có nghĩ rằng cậu đang đùa giỡn hắn không?

Đương lúc Thiên Phong còn đang rối rắm, chưa biết nên bắt đầu giải thích từ chỗ nào, từ xa lại chợt nghe có tiếng quát tháo vang vọng:

“Đây rồi! Lũ khốn kiếp! Rốt cuộc ta cũng tìm thấy được các ngươi!”

Tạp âm khó chịu đột nhiên lọt vào trong tai, khiến cả ba người đều không nhịn được nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lại. Đáng ngạc nhiên là, ngoại trừ Tịch Quân Vũ, thì cả Lôi Kình và Thiên Phong đều lập tức nhận ra kẻ đi tới là ai.

“Lại là ngươi?” Quả không phải ai xa lạ, thủ phạm vừa lên tiếng phá vỡ cuộc trò chuyện bọn họ, chính là tên nhóc ban nãy vốn đã bị Thiên Phong bắt phải quỳ rạp xuống đất, tiểu bá vương Lâm Cảnh Uy. Lúc này hắn cũng không chỉ xuất hiện có một mình, mà rầm rập chạy đến còn kèm theo rất nhiều quan binh, so với số lượng người ban nãy vây chặn nhóm Lôi Kình, đúng là đông và hung hãn hơn hẳn.

Thiên Phong chứng kiến cảnh này, sắc mặt một chút cũng không biến, chỉ là khẽ nở một nụ cười, từ phía sau lưng Tịch Quân Vũ thong thả bước ra, hướng về phía Lâm Cảnh Uy:

“Sao thế? Một lần nhìn thấy Hoàng Kim lệnh bài của ta vẫn chưa đủ, lại dẫn một đống người tới quỳ xin được chiêm ngưỡng lần thứ hai sao?”

Thiên Phong trên đầu vẫn mang theo đấu lạp, thế nên nụ cười trên môi cậu lúc này có bao nhiêu yêu nhiên diễm lệ, đều không ai nhìn rõ. Thứ duy nhất mà Lâm Cảnh Uy cảm nhận được, chính là giọng điệu trào phúng trong đó, bởi vậy càng thêm tức giận:

“Kim bài chó má gì chứ? Đừng hòng lừa gạt ta nữa! Ban nãy ta đã suy đi nghĩ lại rồi, trong triều đình có bao nhiêu quan lớn, bao nhiêu người từng được Hoàng Thượng ban cho Kim bài, Lâm Cảnh Uy ta đều quen biết cả, tại sao ta chưa từng nhìn đến ngươi? Ngươi, nhất định là mạo danh dùng Kim bài giả lừa ta!” Lâm Cảnh Uy nhớ tới bộ dáng co ro khúm núm của của mình ban nãy, đều thẹn đến không thể nhịn được, chỉ biết dồn hết phẫn nộ vào ngón tay đang chỉ thẳng về phía thiếu niên: “Dám cả gan dùng Kim bài giả, cũng là phạm vào trọng tội! Ta nhất định phải bắt ngươi về cho bá bá xử lý!”

Cảm nhận rõ ‘người nào đó’ đứng sau mình quả nhiên lại bắt đầu tỏa ra khí tức tàn khốc lạnh băng, báo hiệu giông bão chuẩn bị ập tới, Thiên Phong tâm trạng thế nhưng hoàn toàn trái ngược với bầu không khí căng thẳng đang bao trùm, tựa như sắp sửa được chứng kiến điều gì thú vị, vui vẻ đến mức còn muốn nâng tay che miệng cười một chút. Bởi vì miếng Kim bài của cậu ban nãy, xem chừng uy lực cũng so ra kém người đang đứng phía sau cậu này đi?

Nhận thấy thái độ ung dung của thiếu niên bên cạnh, Lôi Kình đồng dạng cũng không để ý đến tràng cảnh nhốn nháo xung quanh, mà hiện tại, chính lâm vào trong trầm tư suy ngẫm. Nghe tên nhóc kia lần nữa nhắc lại vụ việc, hắn bấy giờ mới chợt nhớ tới, những tình tiết ban nãy bởi vì quá vui mừng được gặp lại thiếu niên nên đã bị chính mình nhất thời bỏ quên.

Phải rồi, ban nãy Phong đệ dường như có sử dụng một tấm lệnh bài gì đó để giải vây cho hắn, một tấm lệnh bài có thể khiến toàn trường kể cả binh lính phải quỳ xuống tung hô ‘Hoàng Thượng’. Cho dù xuất thân là người trên giang hồ, Lôi Kình dẫu sao cũng mang trong mình dòng máu hoàng gia, cũng vài lần tiếp xúc với người cha là Hoàng đế, thế nên đều dễ dàng nhìn rõ, hoa văn khắc trên lệnh bài kia biểu tượng cho cái gì.

Khẽ liếc mắt sang thiếu niên vẫn duy trì mỉm cười không hề nao núng, Lôi Kình đương nhiên sẽ không giống tên Lâm Cảnh Uy kia, nghĩ thiếu niên là một kẻ bịp bợm dùng đến hàng giả. Nhưng nếu như kim bài đó vốn là thật, vậy thân phận của Phong Nhi… rốt cuộc là…

Chỉ thấy nam nhân vốn được xưng là ca ca của thiếu niên một chân bước lên, rất không vừa ý mà lại cường ngạnh lần nữa đem thiếu niên giấu ở sau người, mắt lạnh quét qua đám binh lính vây xung quanh cùng kẻ đầu sỏ đang đứng ở giữa, uy lãnh thanh âm vừa thốt ra, đã khiến toàn trường như chịu áp lực nào đó mà không kìm nổi run rẩy:

“To gan. Là kẻ nào dám bắt giam đệ đệ của Trẫm?”

Người nọ… vừa nói cái gì?

‘Trẫm’?

Lâm Cảnh Uy bởi vì tức giận đến mụ mị đầu, nên phải đợi đến lúc nam nhân kia có cử động, mới phát giác ra sự tồn tại của hắn, thế nhưng vừa nhìn, liền không thể rời mắt! Khí chất chấn nhiếp người khác này, còn cả những lời hắn nói, đều khiến tên tiểu bá vương không sợ trời không sợ đất như hắn thể nghiệm đến cảm giác bị sét giáng thẳng xuống đại não. Còn đang cứng đờ người chưa thể tiêu hóa được, liền nghe có tiếng gọi quen thuộc truyền tới bên tai.

“Tiểu Uy, đệ đang làm gì ở đây vậy?” Lâm Mẫn Sương lúc này chính đột nhiên xuất hiện, dường như vừa từ chỗ nào vất vả lắm mới đuổi được tới đây, trên dung nhan xinh đẹp còn hơi hơi sấn hãn, cùng Lâm Cảnh Uy đều là mang vẻ mặt ngạc nhiên mà nhìn nhau.

“Biểu… tỷ?” Lâm Cảnh Uy đích xác cũng lắp bắp kinh hãi. Sao biểu tỷ của hắn lại ở chỗ này? Không phải mỗi lần hắn tới rủ nàng đi chơi, đều bị nàng lấy lý do mình là tiểu thư đài các, lúc nào cũng chỉ thích ru rú trong khuê phòng, khinh thường bước ra ngoài chốn dân chúng, duy nhất muốn đến chỉ là Hoàng cung nơi có Hoàng đế của nàng thôi sao?

“Tiểu Uy, mau trả lời tỷ, đệ huy động nhiều quan binh đến đây như vậy là để làm gì?” Phát giác đám tay sai của biểu đệ chính đang vây quanh nhóm người Tịch Quân Vũ, Lâm Mẫn Sương linh cảm có điều không lành, đáy lòng sợ hãi vội quay sang lớn tiếng quát hắn: “Đệ, mau thu quân lại đi!”

Lâm Cảnh Uy nhất thời không hiểu tại sao, lúc này lại nhớ đến mối thù của mình, uất ức ùa về, chỉ thẳng vào Thiên Phong bắt đầu kể tội: “Biểu tỷ, ban nãy là tên nhóc kia dám dùng Kim bài giả mạo danh Hoàng Thượng khiến đệ bẽ mặt, đệ đến đây là để bắt hắn về quan phủ xử lý.”

“Kim bài giả ư?” Lâm Mẫn Sương nét mặt trắng bệch, vừa nghe chỉ biết là chuyện gì xảy ra, phát giác ‘nam nhân kia’ vì một lời này của Lâm Cảnh Uy mà càng tỏa ra đáng sợ khí tức, cũng không thèm ở lại nghe biểu đệ tiếp tục cuồng ngôn, vội vàng quỳ đến trước mặt người nọ.

“Hoàng Thượng, là xá đệ ngu muội không hiểu chuyện, xin Người hãy tha cho đệ ấy một con đường sống.”

Lâm Cảnh Uy nghe vậy, mất một lúc lâu để ngẩn người, mới sợ hãi lắp bắp:

“Biểu… biểu tỷ, tỷ vừa gọi hắn là gì? Hắn là Hoàng… Hoàng…”

“Hỗn xược! Đệ còn không mau quỳ xuống?! Thiếu niên áo trắng đệ vừa vu cho làm giả Kim bài kia chính là Thiên Vương Tiểu vương gia, còn người đứng bên cạnh, chính là Đương kim Hoàng Thượng đó!”

Lâm Cảnh Uy lúc này dù cho không muốn tin, đầu gối cũng đã theo bản năng, run rẩy mà khụy xuống. Đám binh lính xung quanh, thậm chí cả người dân đang đứng vây xem, vừa nghe thấy lời ấy cũng lập tức sụp quỳ.

“Hoàng Thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Đây là lần thứ hai trong ngày ở chốn phố chợ kinh thành vang lên tiếng hô kia, thế nhưng lần này còn rõ ràng mang theo vài phần sợ hãi, từng câu từng chữ đều là như vậy thốt ra run run không thể tròn vạnh, bởi không phải Kim bài, không phải vật tượng trưng nào đó trong tay ai nữa, lãnh huyết minh quân truyền thuyết trong lòng bọn họ, đang chân chính hiện diện ở đây a.

“Hoàng… Hoàng Thượng, thảo dân… thảo dân có mắt như mù, không biết Hoàng Thượng hôm nay vi hành, còn mạo phạm tới Tiểu vương gia… Xin… cầu xin Hoàng Thượng tha mạng!”

…………………………………………………………………………

Tiểu Bạch: Cầu com lấy động lực a T.T Đang cần động lực lắm nè

.

.

.

Advertisements

35 responses to “[DPKTH] Chương 57: Nhà của đệ là Tử Cấm Thành

  1. Pingback: [Mục lục] Diễm phong khuynh thiên hạ | Tuyết Ngàn Năm

  2. Hé hé hé, cảm ơn nàng đã viết tiếp DPKTH ^^ Từ bên MTVNDVT ta sàng qua đây đây. Hí hí, truyện nào nàng viết cũng hay hết, fighting fighting!!

  3. tình địch thì tất nhiên phải cảnh giác a vũ ca =))))

    cuối cùng cũng được đọc tiểu phong rồi hoan hô

    ❤❤ tuyết tỷ

  4. giựn nàng ghê gớm !!!! đợi chương mới mà mòn mỏi lun hà ~~~~ thích bộ này kinh khủng mà ngày nào mị cũng ghé thăm mà ứ thấy chương mới , hôm nay thấy nàng đăng mừng hú lên í . Tếp tục cố gắng lấp bộ này nhen nàng <3 moaa

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s