[MTVNDVT] Chương 43: Tôi giúp cậu tắm rửa

Truyện của ta sắp tới sẽ dc đăng ở đây, các tình yêu rảnh thì qua ủng hộ ta với nhé :”>

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 43]

Tôi giúp cậu tắm rửa

.

b1173510375cf7cd07a5a9141569bcb2_b500_900_500_727

.

.

.

Vừa nghe thấy cái tên kẻ nọ dùng để gọi mình, Chu Thần đồng tử lập tức co rút lại.

Hắn… biết cậu là ai?!

Thế nhưng, cũng không để thiếu niên từ trong hoảng hốt phục hồi lại tinh thần, hay làm ra bất cứ phản ứng gì sau đó, trí não cậu ngay tại lúc này, đột nhiên bị một lời cảnh báo từ ngoài thân thể truyền đến, cưỡng chế đánh thức.

Mở mắt bừng tỉnh, Chu Thần theo bản năng liền ngồi bật dậy, mồ hôi túa ra như tắm, cũng không biết là do dư âm từ cuộc trò chuyện với kẻ bí ẩn kia, hay do phản xạ của thân thể đối với nguy hiểm ban nãy, chỉ biết hiện giờ đầu tiên đập vào mắt cậu chính là: Kai đang đứng cách xa xa bên giường, tay trái nắm lấy bàn tay phải đang hơi hơi rát đỏ của hắn, nhìn cậu ngưng trọng.

“…Kai?” Chu Thần ban đầu còn chưa rõ chuyện gì, nhưng ngay sau liền đã nhớ tới cảm giác mới vừa rồi khiến mình giật mình thức tỉnh, có chút ngây ngốc đưa tay lên sờ sờ gọng kính. “Cậu… vừa định gỡ bỏ kính mắt của tôi?”

Thanh niên trầm mặc không có trả lời, cũng không nghĩ thiếu niên là đang chất vấn hắn, bởi hắn thấy mình đều chưa làm điều gì quá phận. Ban nãy đưa Chu Thần tới phòng y tế này, đợi bác sĩ băng bó cho cậu xong liền để cậu ở đây nghỉ ngơi, hắn vẫn luôn túc trực bên cạnh không rời nửa bước. Lại phát giác vẻ mặt thiếu niên trong lúc ngủ hơi dường như rất khó chịu, hắn mới tiến tới định giúp cậu đem chiếc mắt kính dày cộp kia tháo xuống, ai ngờ bàn tay chỉ vừa mới chạm vào, một lá chắn kết giới cực mạnh liền không biết từ đâu đột nhiên nổi lên, bao bọc lấy thiếu niên, đồng thời cũng đánh bật hắn ra khỏi.

Đúng, hắn căn bản chưa làm điều gì quá phận, ý đồ cũng thực bình thường, chỉ đơn giản muốn gỡ kính ra giúp đối phương thoải mái hơn mà thôi, nhưng có vẻ, cặp ‘kính’ lại không hề ‘bình thường’ như vậy. Cũng phải đợi đến tận hôm nay, Kai mới để ý, hắn hình như chưa từng nhìn thấy thiếu niên ở trước mặt mình cởi bỏ kính mắt!

Buông xuống bàn tay vẫn còn cảm giác tê nhức, Kai ngược lại nhíu mày hỏi Chu Thần:

“Kính của cậu, rốt cuộc là thứ gì?”

Thiếu niên im lặng một lát, suy nghĩ chuyện đã đến nước này, có lẽ cũng không thể không nói cho hắn biết một phần sự thật.

“Thực xin lỗi, đã khiến cậu giật mình. Quả thực chiếc kính tôi đang đeo là một vật rất đặc biệt, người thường không thể chạm vào nó.” Nhưng, cho dù muốn thẳng thắn, cậu vẫn phải đem một chút chi tiết lấp liếm đi. “Thứ này vốn được làm từ Thánh Thổ tinh thạch, là tấm bùa hộ mệnh mà cha tôi, Chu Thần Ngọc đã tạo ra và đưa cho tôi, bên trong ẩn chứa kết giới bảo hộ, chỉ có những Ma Thuật sư đạt cấp Thánh trở lên mới có thể cởi bỏ được nó.”

“Bùa hộ mệnh? Cha cậu?” Thanh niên nghi hoặc từng chữ hỏi lại.

“Ừm, vì lo sợ tôi trở về đây sẽ gặp nhiều bất trắc, cha đã bắt tôi luôn phải đeo nó.” Chu Thần cười gượng nói.

Vậy trước nay cậu gặp phải bao nhiêu chuyện nguy hiểm, nó rốt cuộc đã phát huy được tác dụng gì? Kai cau mày, trong đầu chính nghi vấn rất nhiều, nhưng cũng không nói ra. Hắn, không muốn ở trước mặt thiếu niên mà chỉ trích cha cậu. (Dầu gì cũng là cha vợ mà, phải hơm? :”>)

Thắc mắc của Kai là rất đúng, nhưng cũng không thể hoàn toàn trách ‘ai kia’ làm ra một thứ vô dụng, bởi thực sự, chiếc kính nọ căn bản đâu phải bùa hộ mạng gì, Chu Thần giăng kết giới cấp cao ở trên đó, rốt cuộc cũng chỉ để phòng ngừa, không cho ai phát giác ra dung mạo thật, cũng như thân phận thật của cậu mà thôi.

“Chỉ Ma Thuật sư cấp Thánh mới gỡ xuống được sao?” Quả thực, thứ được làm từ loại tinh thạch cao cấp như thế, yêu cầu người phá giải nó cũng phải có thực lực tương đương. Nhưng, “Kể cả cậu sao?”

Chu Thần nghĩ nghĩ một chút, nói:

“Ừm.”

Tại sao lại phải nghĩ nghĩ một chút? Kai rõ ràng nhìn ra trong câu trả lời của đối phương vết nứt nhiều lắm, nhưng cũng không tiện vạch trần.

“Kể cả lúc rửa mặt?”

Chu Thần đối với nghi vấn này vốn đã có chuẩn bị, nên mỉm cười thật tươi đáp:

“Tôi khi rửa mặt đều là dùng bọt ma pháp. Hơn nữa, cho dù là cách thông thường, thao tác thực ra cũng không quá khó khăn.”

Đến đây thì thanh niên không hỏi, cũng chẳng nói thêm gì nữa, lại như mọi khi, chỉ dùng một ánh mắt chăm chú nhìn cậu, ngay khi Chu Thần bắt đầu chột dạ mà cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, thì may mắn, một giọng nói cứu tinh liền đột nhiên vang lên:

“A, bạn học này đã tỉnh rồi à?” Bác sĩ đúng lúc này tiến vào, thật kịp thời, đem không khí ngưng trọng kia phá vỡ, “Ban nãy tôi đã xem xét vết thương trên tay em, may mà cũng không nghiêm trọng lắm, nên giờ em có thể về nhà ngay được rồi, nhưng nhớ chăm sóc vết thương cẩn thận, đừng để dính thủy.”

“A, dạ. Cám ơn bác sĩ.”

Chu Thần hướng người mặc đồ trắng gật đầu. Kai có vẻ cũng tạm thời bỏ qua cho cậu, tiến tới định đỡ cậu xuống giường, lại nghe thiếu niên nói:

“Ủa, cặp sách mình đâu rồi?”

“Có lẽ đã rơi ở chỗ vừa nãy.” Kai nhíu nhíu mày nói, nhớ lại lúc đó hắn ngoài suy nghĩ phải nhanh chóng đem người này đến phòng y tế, cũng chẳng để ý gì khác, “Cậu ngồi đây. Tôi đi lấy.” Nói rồi, cũng không đợi thiếu niên kịp ngăn cản, nhắc nhở chính hắn cũng đang bị thương, liền đã nháy mắt biến mất.

‘Ở chỗ vừa nãy…’ Chứng kiến bóng dáng thanh niên vừa rời khỏi, Chu Thần ánh mắt cũng thoáng chốc trầm xuống. Cảnh tượng đầy máu khi ấy lại lần nữa hiện lên trong tâm trí, tuy không quá rõ ràng, nhưng cậu vẫn cảm nhận được, thế nên mới kịp thời ngăn cản kẻ kia không đâm trúng vào yếu huyệt của Tiểu Thiên.

Kẻ kia… rốt cuộc là ai?! Tại sao, hắn thậm chí còn biết cậu là Chu Thần Ngọc? Nếu là tâm ma bên trong cậu, hẳn điều này cũng có thể gượng ép mà lý giải, nhưng vì cái gì, cậu lại cảm thấy nó không đơn thuần chỉ là như vậy? Tựa như, hắn từ rất lâu trước kia… đã quen biết cậu vậy!

Chu Thần đối với ‘kẻ địch’ đứng trong bóng tối hiện giờ quả thực mù mờ không rõ, cũng có chút hoang mang, nhưng có một điều duy nhất cậu có thể chắc chắn, đó là tuyệt đối không thể để hắn tiếp tục xuất hiện nữa. Cái tên mà kẻ nọ gọi ra tuy khiến cậu giật mình, nhưng đồng thời cũng đã nhắc nhở cậu. Đúng, cậu là Chu Thần Ngọc, là Đệ nhất Ma pháp sư ở trên đại lục này. Xét về tinh thần lực, không ai có thể hơn cậu. Chỉ cần đem thực lực hồi phục đầy đủ, cậu nhất định sẽ khiến cho kẻ dám xâm phạm chiếm cứ tâm thức mình kia, cho dù là ai, cho dù chỉ là một cái ý niệm, cũng không còn có thể tồn tại trên thế giới này!

.

***

.

“Anh Lâm, anh trai em… thực sự không sao?” Chu Thần một bên khẽ siết sợi dây điện thoại, một bên ngập ngừng hỏi, vẫn không quá tin tưởng vào những lời đầu dây bên kia vừa nói.

“Yên tâm yên tâm, đã bảo cậu ta chỉ bị thương mỗi phần mềm thôi mà, với cơ thể đó của cậu ta thì cái này cũng chỉ tính là xây xước ngoài da, đều không đáng kể, em không cần lo lắng.” Thanh niên phía bên kia cười cười đáp lời, nhưng thanh âm sau đó liền nhuốm chút nghiêm túc, có điều, phần nghiêm túc này không phải vì Chu Thiên: “Ngược lại, vết thương trên tay em thế nào rồi? Đã xử lý tốt chưa?”

“Kai đã đưa em tới phòng y tế băng bó rồi. Bác sĩ cũng nói không sao, nên cho bọn em về nhà luôn.” Thấy giọng điệu đối phương thoải mái như vậy, có vẻ thực cũng không có chuyện gì xảy ra đối với Tiểu Thiên, Chu Thần lúc này mới dám tạm buông rơi tảng đá trong lòng, nhẹ nhàng thở ra một chút. Cũng may khi đó cậu đã ngăn chặn kịp thời, nếu không, một nhát đâm kia hẳn là đã xuyên thẳng qua ngực con trai cậu.

Nhưng mà…

“Anh Lâm, Chu Thiên anh ấy… có oán trách em không?” Phải lấy hết dũng khí, Chu Thần rốt cuộc mới dám hỏi ra điều này. Khỏi cần nghĩ cũng biết, việc cậu làm ra hôm nay quả thực không thể tha thứ được. Bản thân Chu Thần còn thấy vậy, thì không rõ đối phương lần này liệu sẽ còn dùng những từ ngữ cay nghiệt đến mức nào để chửi mắng mình nữa? Thiếu niên trong đầu tưởng tưởng, tâm trạng không khỏi ảo não mà trầm xuống đáy cốc. Xem ra mọi công sức của cậu suốt từ trước tới nay, chưa có được thành quả gì liền đã đổ sông đổ bể hết rồi.

“A, cái này em cũng yên tâm nha. Tên khốn đó lần này không có trách gì em đâu.” Ở đầu dây bên kia, Lâm chính đang đứng nói chuyện điện thoại, tới đoạn này liền khẽ liếc qua ‘người nào đó’ một cái, mỉm cười hì hì nói: “Hắn cũng biết là em không có cố ý mà, phải không?”

“Thật sao ạ?” Thiếu niên ngược lại nhíu nhíu mày, chuyện vết thương thì cậu có thể cho qua, nhưng vụ này thì cậu tuyệt đối không thể tin tưởng được. Cũng không thể trách Chu Thần, bởi ấn tượng về ‘người kia’ ghi dấu trong mắt cậu, chưa từng là một người biết thấu hiểu và cảm thông. Đối với cậu mà nói, không bị hắn nói lời nghi kỵ hay đem ra chỉ trích, đã là may mắn lắm rồi.

Có điều, dù hắn có thông cảm cho cậu hay không, thì bây giờ có lẽ vẫn chưa phải lúc phù hợp để giải thích.

“Anh Lâm, chắc hôm nay anh cũng thấy rồi…, bên trong cơ thể em đang xảy ra một chút xáo trộn, tạm thời chưa thể kiểm soát được. Nói nghiêm trọng thì cũng không nghiêm trọng, mà đơn giản thì cũng không hề đơn giản chút nào. Thế nên, em nghĩ là, khoảng thời gian này nên tránh gặp mặt mọi người, phòng ngừa em lại vô tình tổn thương người khác, tổn thương Anh Hai…”

“Vịt Con, ‘căn bệnh’ đó của em… thực sự không sao chứ? Có cần bọn anh trợ giúp gì không?” Lâm cũng giống như ‘người nào đó’, đối với tình trạng của đứa nhỏ kia quả thực có chút lo lắng, nhưng cậu dường như có điều gì đó không tiện nói cho hắn biết, hắn cũng không tiện hỏi.

“Không cần đâu ạ. Em tự biết cách giải quyết được mà. Chỉ là vấn đề thời gian thôi.” Thiếu niên ở đầu dây bên kia khẽ mỉm cười, không quên nói thanh cảm tạ.

Lâm vốn định nói gì, nhưng ngẫm lại thấy lời thiếu niên cũng không phải không có lý, đành thở dài:

“Vậy em chú ý giữ gìn một chút.” May là đứa nhỏ kia hiện giờ cũng không chỉ sống một mình, còn có tên Tử thần Hắc Nguyệt kia chăm sóc, hồi chiều thấy hắn cấp tốc lo lắng cho thiếu niên như vậy, hẳn sẽ chiếu cố cậu được chu toàn đi? Lâm hồi tưởng một chút, liền nghĩ nghĩ.

Hai người hàn huyên thêm vài câu, cuối cùng cũng cúp máy. Chu Thần sau khi lặng đứng thở dài thêm một tiếng, lúc này mới cầm lấy quần áo cùng khăn đi vào nhà vệ sinh. Biết con trai tạm thời đã ổn, giờ cậu có thể an tâm tắm rửa được rồi.

Chỉ là, vừa mới đem quần áo trên người cởi ra, Chu Thần liền đã nghe thấy tiếng người mở cửa bước vào.

“K… Kai?” Quả đúng là ban nãy cậu đã quên khóa cửa, nhưng đối phương hẳn biết rõ cậu ở trong này định tắm mà. Tại sao…? “Sao cậu lại vào đây?” May mà cậu còn chưa kịp tháo kính ra, hú hồn.

Không để ý đến vẻ mặt suýt bị hù chết của đối phương, thanh niên kia lạnh băng mở miệng, thản nhiên nói:

“Tay cậu đang bị thương. Tôi giúp cậu tắm rửa.” Không phải lời đề nghị, là trắng trợn khẳng định a!

…………………………………………………….

Tiểu Bạch: Đời Kai sắp dc lên hương (có lẽ) ^^

Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

Advertisements

27 responses to “[MTVNDVT] Chương 43: Tôi giúp cậu tắm rửa

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. p/s1: tỷ cắt ngay khúc gây cấn nhất ròi a.. kai ăn đậu hủ của tiểu Thần 😂😂😂

    p/s2: may mà ko chỉ trích “vợ yêu dấu” của mình 😂😂

    p/s3: e thật mong chờ người thần bí đó ạ

    e lấy temmm a ❤❤

  3. Phong bì a ^.^
    Có khi lên hương còn đau khổ hơn. Thịt ngon trắng trẻo lượn lờ trước mắt mà không ăn được. :))))

  4. Sao không cởi kính ra luôn cho rồi, tiếc quá à, thôi thì dưa hái xanh không ngọt. Nhưng tự bôi đen bản thân cũng làm khổ em quá rồi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s