[MTVNDVT] Chương 42: Phế Sài quyết đấu Lão Đại

Truyện của ta sắp tới sẽ dc đăng ở đây, các tình yêu rảnh thì qua ủng hộ ta với nhé :”>

Tháng này MTVNDVT đã dc vinh dự đề cử trên banner trang chủ của vnkings, cảm thấy cũng vui vui ^^ nếu có ai đã ghé qua thì xin cảm ơn lượng view của mọi người rất nhiều TT^TT

Thế nên, đây là quà mừng năm mới:

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 42]

Phế Sài quyết đấu Lão Đại

.

1f1cb3fd739c843eca8114a22e1cb6b6_500_572

.

.

.

Nhưng, mắc công Lâm còn lo Lão Đại nhà mình sẽ vì tình huống khó xử này mà không biết trả lời ra sao. Chu Thiên thậm chí chẳng hề do dự, dùng lạnh băng thanh âm, trực tiếp nói:

“Ta, có thể nói cho ngươi biết một điều. Vụ mất tích của đám người kia, chính là do ta gây nên. Không hề liên quan tới bất cứ ai khác.”

“A?” Đối với đáp án bất ngờ được đến này, nhóm nam sinh không khỏi bối rối, cùng nghi hoặc nhìn nhau. Phải đợi một lúc lâu sau, mới có kẻ lắp bắp hồi thần: “Lão… Lão Đại, ra là anh đã sai bọn A Hiếu đi làm chuyện gì rồi sao? Ha ha, thực là, làm bọn em cứ tưởng…” Nói đến câu cuối, liền cười gượng.

“Ngươi thực sự muốn biết?” Chu Thiên chậm rãi cúi người xuống, đem vẻ mặt Diêm La kề sát kẻ vẫn đang run rẩy ngồi trên đất kia, bén nhọn mắt phượng hơi thu lại, mỉm cười hỏi: “Có muốn biết, rốt cuộc bọn chúng đã đi đâu không? Các ngươi, có muốn đi cùng bọn chúng không?”

Nhóm nam sinh cứng đờ thân thể, vội quầy quậy lắc đầu, cho dù chưa biết rõ ràng, nhưng bọn họ có sâu sắc cảm giác, nơi kia nếu không phải địa ngục, thì cũng là âm ti địa phủ!

Thanh niên lúc này mới vừa lòng đứng thẳng người, nhìn xuống mấy kẻ kia càng giống đang nhìn vài con kiến.

“Một lời cảnh cáo dành cho các ngươi: Từ nay, tuyệt đối không được động đến người này. Nếu không, kết cục tự hiểu.” Cho dù là bắt nạt, cũng chỉ có mình hắn được phép!

‘Người này’? Lão Đại… là đang ám chỉ tên nhóc phế sài kia sao? Cả lũ đàn em của Chu Thiên đều như không thể tin vào tai mình. Hơn nữa, không chỉ có bọn họ, còn một người nữa cũng bởi vì lời này mà cảm thấy khó hiểu:

“Ngươi, nói vậy là có ý gì?”

Thanh âm trong trẻo rất quen thuộc, lại lạnh băng như chưa từng quen biết, Chu Thiên hơi sững một chút, mới chậm rãi hồi đầu. Đối chọi với hắn, giống hệt ngày đó, là một đôi nhãn đồng đỏ tươi, bên trong lúc này chính tràn ngập hồ nghi cùng chán ghét.

“Ta biết ngươi.” Thiếu niên nhíu nhíu mày, nghiêng đầu, dường như đang đánh giá một kẻ mới lần đầu gặp mặt. “Ngươi, chính là kẻ bấy lâu vẫn luôn làm khổ ‘ta’. Cũng chính ngươi, là kẻ dung túng cho tất cả học sinh ở đây luôn ức hiếp ‘ta’. Mọi đau đớn của ‘ta’ kể từ khi đến đây, đều là do ngươi mà ra.”

Không phải chứ? Vịt Con… Vịt Con lại phát bệnh rồi! Lâm cùng lúc cũng phát giác màu mắt thiếu niên đã biến đổi, cùng với những lời tàn khốc đặc trưng cậu vừa thốt ra, quả không thể nhầm được. Bé Vịt Con đáng yêu của hắn lại giống như hôm đó, bị khí tức hỗn loạn trong cơ thể, khiến cho tâm tình khó ở rồi!

Nhưng mà, những lời này hôm nay, hình như đã trên cả mức tàn khốc rồi đi? Lâm vừa nghe xong liền không khỏi đưa tay lên bụm miệng, che giấu biểu tình khoa trương lúc này của hắn. Những lời kia, ngay cả hắn trong lúc mắng chửi cũng chưa từng dám nói với Lão Đại, còn là với giọng điệu lạnh lùng như thế. Nghe vào tai ‘ai kia’, hẳn là một trăm phần trăm sát thương có thừa. Vịt Con… Vịt Con quả thực là… quá mức ngầu aaa~.

“Bọn họ hôm nay tới tìm ta, không phải do chủ ý của người sao? Bọn họ ban nãy tấn công ta, không phải do ngươi cho phép bọn họ làm vậy sao? Tại sao ngươi lại nói giống như đang bảo vệ ta vậy? Ngươi, đối với ‘ta’, rốt cuộc là có ý đồ gì?”

[Ngươi đối với ta, rốt cuộc là có ý đồ gì?] Chu Thiên cả người chấn động một chút, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh của chính mình, mới không lâu trước đây, cũng từng mang vẻ mặt khinh miệt mà nói với thiếu niên câu đó.

[Không… không là có ý đồ gì cả. Chỉ là… chỉ là đơn thuần muốn bảo hộ ngươi mà thôi.] Ánh mắt thiếu niên khi ấy, có phải, cùng từng muốn nói với hắn câu đó không?

“Ta sẽ không tin ngươi đột nhiên đối tốt với ‘ta’ như vậy.” Thanh lãnh con ngươi liếc nhìn Chu Thiên, ngoài ngờ vực cùng bài xích ra, không tồn tại một tia cảm xúc. “Cũng không trông cậy vào thứ ‘bảo hộ’ của ngươi.”

Thanh niên chậm rãi siết chặt nắm tay, trừ bỏ Chu Thần, ở đây kể cả Lâm – Mặc, không ai là không bị khí tức xung quanh hắn lúc này khiến cho rét run.

“Muốn cho bọn họ không tới tìm ta gây sự, đơn giản thôi, ngươi và ta quyết đấu một trận, chỉ cần ta thắng, trở thành Lão Đại của trường này, sẽ không còn ai dám khinh bạc ‘ta’ nữa.” Ngữ điệu thản nhiên, nội dung hợp lý, lại khiến toàn trường sững sờ, lắp bắp kinh hãi.

“Vịt Con! Em điên rồi sao? Em muốn… quyết đấu với Chu Thiên?!” Lâm nãy giờ ôm tâm trạng xem kịch vui, lúc này cũng không nhịn nổi khiếp sợ.

Thiếu niên dường như đối với cậu trai tóc hung không hề quen biết, vẫn như cũ lãnh đạm một trương mặt, hướng Chu Thiên ra ý hỏi:

“Thế nào?”

Cao lớn thanh niên trầm mặc không có trả lời, chỉ dùng ánh mắt thật sâu nhìn cậu, vẻ như muốn tìm tòi, xem lời cậu vừa thốt ra kia vốn là thật hay giả.

Thế nhưng cũng không đợi hắn do dự xong, hay kịp đưa ra nhận định, thiếu niên đã vung thiết thủ lao tới, ra đòn không chút lưu tình.

Chu Thiên sau phút đầu bất ngờ, liền bị ép phải triệu hồi Hỏa Long Đao để ngăn chặn công kích, căn bản chỉ muốn đơn thuần phòng ngự, ai ngờ vũ khí của đối phương biến ảo quá mức linh diệu, tùy thời đều có thể đem hắn bao vây lấy, buộc hắn không thể không phản đòn, hạn chế tối đa mọi cơ hội tấn công của đối phương.

Chẳng biết từ lúc nào, máu thị huyết trong người hai kẻ nọ đã đồng thời nổi lên, chiến đấu hăng say.

“Không, Chu Thiên, cậu không thể đả thương em ấy!” Mắt thấy lưỡi đao kia, tại một khoảnh khắc, sắp sửa bổ xuống người thiếu niên, Lâm vội vàng kinh hô. Hắn không muốn bạn thân phải hối hận cả đời.

Thanh niên vì một lời này, bấy giờ mới giật mình sực tỉnh, tại khoảnh khắc ấy, quả nhiên chứng kiến, cùng với móng vuốt của thiếu niên chuẩn bị xuyên tới ngực mình, Hỏa Long đao hắn đang cầm cũng chỉ còn cách bả vai cậu có nửa cen ti mét… Bất giác, trong vô thức, liền buông lỏng chuôi đao.

Người kia, đã vì hắn, mà chịu tổn thương quá nhiều rồi…

“Phập!” Tiếng kim loại cắt xuyên qua da thịt nghe thực ngọt, cứ như vậy vang lên giữa không an tĩnh. Máu tươi túa ra, nhuốm đỏ thân thanh niên đứng trong trận chiến.

“Thiên!” Lâm cùng Mặc sợ hãi, lập tức chạy tới đỡ lấy người vừa đổ xuống. “Thiên, cậu có sao không?” Vừa hỏi, đã nhìn thấy bên sườn áo hắn là cả một mảng ướt đỏ ghê người.

“Không sao…” Thanh niên cặp mắt nhíu lại, đau đến không thể mở ra, lại vẫn đứt quãng nói: “Mau qua… xem…”

Lâm lúc này mới nhớ tới thiếu niên, bất đắc dĩ quay qua định trách móc cậu một chút, chẳng ngờ cảnh tượng trước mặt, còn khiến hắn choáng váng hơn.

Thiếu niên hiện giờ chính nửa quỳ trên đất, vũ khí kỳ lạ trên tay phải chẳng biết từ lúc nào đã biến thành một đầu lưỡi kiếm, thẳng chĩa về phía Chu Thiên, nhưng, lại bị bàn tay trái của cậu cường ngạnh chặn lại, bằng da thịt của chính mình!

“Tiểu… Thiên…” Không để tâm bàn tay trái đang bị lưỡi kiếm xỏ xuyên, thiếu niên theo từng giọt máu tích lạc, vô thức gọi ra tên ai đó. Hiển nhiên, vệt máu trên người Chu Thiên, không hoàn toàn đều là của hắn.

“Vịt Con, em…” Chứng kiến thiếu niên hai mắt vô thần, đồng tử nhấp nháy lúc nâu lúc đỏ, dường như vẫn chưa tìm lại được ý thức, Lâm sâu sắc cảm giác được, bên trong cơ thể nhỏ bé kia đang xảy ra điều gì đó không ổn. Lo lắng muốn tiến tới xem xét, lại đột nhiên bị một luồng cuồng phong chẳng biết từ đâu ập đến cản lại bước chân.

Híp mắt che chắn sức gió, khi lần nữa mở to, đã thấy thiếu niên đang nằm gọn trong hoài bão của một người.

“Kai?”

Thanh niên cũng không để ý đến hắn, vẻ mặt âm trầm lập tức xé một mảnh vải bọc lấy bàn tay đổ máu của thiếu niên, nháy mắt, liền đã ôm cậu bay đi mất. Hình như là… đến phòng y tế?

.

***

.

Trong khi cảnh tượng bên ngoài, không thể nghi ngờ, đã gây cho tất cả mọi người một hồi chấn động xôn xao, thì bên trong tâm thức của Chu Thần hiện tại, cũng đang diễn ra tình cảnh chưa từng có.

Thiếu niên mâu sắc thâm u, một tay nắm chặt lấy bàn tay của kẻ mang dáng vẻ giống hệt mình, giọng nói ẩn nhẫn tức giận:

“Thiên Ma Nhãn, sao ngươi dám làm những chuyện như vậy?”

Người nọ chính đứng quay lưng về phía cậu, nghe xong câu này, bờ vai mới khẽ động, dường như là bật cười. Đến lúc xoay người đối diện với cậu, lại khiến Chu Thần hơi hơi ngạc nhiên, bởi ánh mắt màu đỏ kia, không hề chứa chút ma tính thị huyết như cậu tưởng tượng, mà trái lại, nhìn cậu tràn ngập nhu tình.

Ánh mắt này, cậu hình như đã từng cảm nhận được ở đâu đó. Quả thực, quá mức quen thuộc!

“Thiên Ma Nhãn?” Người nọ thùy hạ mi mắt, khóe miệng khẽ nhếch, chậm rãi bước đến sát gần thiếu niên, phản hồi nắm lấy bàn tay cậu, thong thả, đưa lên môi nhẹ hôn: “Em, thực sự không nhớ rõ ta sao?”

Xích sắc song đồng tràn ngập ưu thương, cho dù dung mạo đối phương hiện giờ chính cùng cậu giống hệt, đều là kiến tạo từ những đường nét nhu hòa, nhưng Chu Thần vẫn không khỏi rùng mình, rõ ràng cảm nhận được sự si mê điên cuồng ở trong vẻ mặt đó.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Mạnh hất văng tay người nọ, thiếu niên ánh mắt hàng xuống mức lạnh băng, nghi hoặc đánh giá hắn. Đối phương, quả thực không giống ‘ma tính’ thoát phá từ Thiên Ma Nhãn mà cậu đã nghĩ, hoặc, không đơn thuần chỉ là nó. Hắn có tư duy, thậm chí dường như còn quen biết cậu! Hắn rốt cuộc là ai? Trong tâm thức của cậu sao đột nhiên lại tồn tại một ‘thứ’ như vậy?

“Nhưng, cho dù ngươi có là ai đi nữa, dám lợi dụng thân thể ta để tổn thương những người thân thiết bên cạnh ta, ta tuyệt đối không tha thứ cho ngươi.” Giữa hai người một là chủ thể, một là biến hóa của ma tính, dường như Chu Thần lại có vẻ giống ma tính hơn, bởi khí tức quanh thân cậu lúc này quả thực rất đáng sợ. Dám động đến đứa con trai mà cậu yêu thương, ôn nhu phụ thân thực sự phẫn nộ rồi.

“Đó đều là những kẻ đã làm em đau. Ta trừng phạt chúng là đích đáng.” Đối phương tựa hồ không hề cảm thấy mình sai, thản nhiên nói ra, ngữ điệu thậm chí giống như đang dụ hống tiểu tình nhân hờn dỗi, “Chỉ có ta… Em có biết không? Em có biết ta là ai sao? Ta, chính là người vẫn luôn dõi theo em…” Người nọ mỉm cười, nâng tay nhẹ vén lên làn tóc mai của thiếu niên, gài ra sau tai cậu, đôi môi chậm rãi đưa đến, khẽ thầm thì:

“…Ngọc Nhi.”

……………………………………………………………………

Tiểu Bạch: Vừa viết vừa chơi nên vẫn ko kịp tiến độ đã định T.T Đã định viết 1 chương mới của DPKTH, thế mà… *bưng mặt khóc* có ai có mẹo nào giúp ko bị phân tâm khi ngồi gõ chữ ko?

Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

Advertisements

27 responses to “[MTVNDVT] Chương 42: Phế Sài quyết đấu Lão Đại

  1. Dễ thôi, tỷ hãy nghĩ đến tình yêu của em và mọi người dành cho tỷ và truyện của tỷ là ok~ Tỷyyyyyyyyy. TỶYYYYYYYYYYY. Cho anh này làm công chính luôn điiiiiii. Trùi ơiiiiiiiiiii. Anh này sao lại quen ẻm thế?? Howwwwwwww?? Tỷyyyyyyyyyyyyy. Yêu tỷ nhiềuuuuuu. Năm mới vui vẻeeeeeeee

  2. Thật ra cũng suy nghĩ ghê lắm nhưng tới giờ vẫn không thể tập trung được khi gõ chữ, thế nào cũng lảng sang chuyện khác, túm lại đây là bệnh khó chữa. Tỉ chữa được thì dạy lại cho em, chứ nãy giờ đọc truyện của tỉ cũng là lảng sang chuyện khác rồi. Lót dép mong chờ.

      • @^@ đồng chí, không đúng, nàng còn ngồi viết, còn ta bỏ cù bơ cù bất rồi.

  3. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  4. Năm mới vui vẻ😘😘😘😘
    Tỷ không cần ra gấp DPKTH đâu để lỡ lạc mạch truyện còn tốn nhiều sức hơn nữa.
    Tỷ thử set deadline cho mỗi chương hay tự đặt mục tiêu như mỗi tuần một chương thử xem. Cứ sát deadline tỷ sẽ tự hoảng và tập trung làm thôi.
    Chúc tỷ may mắn💕💕

  5. Ý, là cái anh Hải Thần gì gì đúng không? (Sorry anh, tại trước giờ anh chỉ là người qua đường hà nên chả ai nhớ tên anh)
    Ta sẽ xếp ảnh ở vị trí thứ 2 của Thần Ngọc. Cool ngầu nhở, không ngạo kiều như ai kia!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s