[MTVNDVT] Chương 41: Đó là… bảo hộ?

Truyện của ta sắp tới sẽ dc đăng ở đây, các tình yêu rảnh thì qua ủng hộ ta với nhé :”>

Nghỉ hẳn vài ngày để suy nghĩ, cảm thấy hành văn thông thuận hơn hẳn ^^

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 41]

Đó là… bảo hộ?

.

7f77db11e7ff1a12d4d24e3fcff48a97_446_650.

.

.

Do vết thương khá nặng, nên Kai dù đã trở về, hôm sau vẫn chưa thể lập tức tới lớp. Đây chính là mệnh lệnh đầu tiên mà Chu Thần đưa ra, với tư cách Linh Chủ của hắn. Vốn đối phương cũng định cường ngạnh xuống giường, nói muốn cùng Chu Thần đi học, nhưng thiếu niên sao có thể để hắn tùy ý như thế được.

“Cậu yên tâm. Dạo này cũng ít người tới tìm tôi gây sự hơn rồi.” Chu Thần nhẹ cười, cậu đương nhiên còn lâu mới tin, đối phương kiên trì như vậy là bởi vì chăm học. “Mấy hôm trước cậu bỏ đi biệt tăm, chỉ còn mình tôi ở nhà, chẳng phải vẫn sống tốt đó sao?” Ừm, ngoại trừ vụ bị mấy con Linh Khuyển tấn công ra. Nhưng cậu đâu có ngu mà đi kể với hắn?

Thanh niên nhíu nhíu mày, hẳn nhiên đối với việc ‘thiếu niên vẫn sống tốt mà không có hắn’, cảm thấy rất không vui.

“Được rồi, tôi đi đây. Cháo tôi đã nấu sẵn để ở trên bếp rồi, buổi trưa cậu nhớ hâm nóng lại ăn nhé.” Chu Thần xét ở khía cạnh nào đó thực giống hình mẫu của một người vợ hiền, chăm sóc ai đều vô cùng tỉ mỉ.

“Phải về sớm.” Kai nắm lấy bàn tay vừa xoa xoa đầu mình.

Thiếu niên nghe vậy, ‘hmm’ một tiếng, còn thật sự nghĩ nghĩ:

“Chắc không về sớm được. Tôi còn định đi mua ít băng gạc và đồ ăn tẩm bổ cho cậu nữa.”

“Phải về sớm. Nếu không, tôi sẽ đi tìm.” Đối phương nhàn nhạt nói.

“Được rồi, được rồi, tôi sợ cậu rồi, được chưa?” Chu Thần bất đắc dĩ bật cười. “Cùng lắm tôi đi mua thuốc trước. Đồ ăn đành để ngày mai vậy.” Đối với người này, cậu đúng là hết cách.

Mãi mới thấy thanh niên rốt cuộc chịu ‘ừm’ cho, Chu Thần bấy giờ mới được phóng thích mà mở cửa đi học. Ngày đi học muộn đầu tiên của cậu kể từ khi trở về trường Quy Dương, chính là diễn ra như vậy đấy!

.

***

.

Buổi học hôm nay vẫn trôi qua như thường, không có gì đặc biệt. Chẳng qua thiếu mất một người dạy giỏi như Hải Huyền, khiến Chu Thần cảm thấy mọi bài giảng đều buồn tẻ hơn trước.

Tiếng chuông báo hết tiết cuối vừa reo, cậu liền theo như dự định, muốn ra ngoài mua chút thuốc. Nhớ đến ai đó toàn thân tỏa khí tức lạnh lẽo đang ngồi đợi ở nhà, Chu Thần đầu đầy hắc tuyến, tự nhủ phải rảo bước nhanh hơn, ai dè mới đi được một đoạn, đã nhảy ra một đám kẻ chặn đường.

“Các cậu muốn gì?” Chu Thần nhìn nhìn vài nam sinh bộ dáng lôi thôi, vẻ mặt hung ác trước mặt, đột nhiên có loại dự cảm bất hảo. Kỳ quái, dạo gần đây thấy mấy vụ này có vẻ êm xuôi rồi cơ mà? Cậu cũng đâu chọc ngoáy tới ai, lại để một đống người cảm thấy ngứa mắt?

“Hừ, phế sài, mau nói cho bọn ta biết, ngươi rốt cuộc đã làm gì đám người A Hiếu rồi hả?”

“A Hiếu? Là ai? Ta còn chưa nghe qua cái tên này.” Chu Thần nhíu mày nói. Muốn gây sự cũng nên tìm lý do gì liên quan chút được không?

“Ngươi còn làm bộ giả khờ?” Một tên ra vẻ tức giận, chĩa vũ khí vào người thiếu niên. “Hôm nọ chính mắt ta nhìn thấy bọn hắn cùng mấy con chó đuổi theo ngươi vào rừng, sau đó liền không thấy trở về nữa. Rốt cuộc ngươi đã làm gì bọn hắn hả?”

À, té ra là mấy tên nhóc đó? Nhưng mà, hình như có cái gì đó sai sai! Đáng nhẽ cậu phải là người hỏi bọn hắn rốt cuộc đã làm gì cậu mới đúng chứ? Sao tự dưng người bị hại lại thành bị cáo thế này?

“Ta làm sao mà biết được.” Chu Thần bắt đầu bực mình. Tự dưng bị giá họa cho một tội danh không tên, ai mà không tức cơ chứ? Chưa nói tới chuyện chính bọn người tên A Hiếu gì đó kia sai Linh Khuyển đuổi cắn cậu trước, sau đó dù cậu có bị ma tính khống chế thật, cũng chỉ giết mấy con chó của họ thôi mà, chính Lâm đã kể lại như vậy, đâu có động chạm gì tới một cọng tóc của lũ nhóc kia đâu?

Thế mà giờ đám người này lại tới tìm cậu hỏi tội? Cậu cũng đâu phải cái thùng rác của cả thế giới!

“Lại còn già mồm? Không phải tại ngươi thì sao bọn hắn lại tự dưng mất tích? Ta để ý ngươi trong mấy trận đấu từ trước tới giờ, rất hay dùng ba cái loại chú thuật gì đó, ắt hẳn có thứ cất chứa tà ma!”

“Nói nhiều với nó làm gì! Chúng ta cứ dần cho nó một trận, nó nhất định phải khai ra thôi!”

Đám nam sinh mải bàn tính với nhau, hoàn toàn không đem thiếu niên để vào mắt, thế nên bọn hắn cũng không có nhận thấy, khí tức vốn ôn hòa quanh thân cậu lúc này đang từ từ biến đổi.

Chu Thần lâu nay đối với lũ nhỏ hậu bối, kém mình vài trăm tuổi, còn đang là học sinh này vẫn luôn thực bao dung, thế nhưng rồi cũng đến một thời điểm nào đó, sự nhẫn nhịn của cậu đạt tới giới hạn cuối cùng. Ấy là còn chưa kể, bên trong cậu hiện giờ, còn có một bản tính khác, chỉ đợi tâm tình cậu có chút xao động, liền sẽ thoát phá ra, chưa từng muốn áp lực chính mình.

Giống như bây giờ vậy!

Bất tri bất giác, ngay chính thiếu niên cũng không hề nhận ra, ý thức cậu đã bị một màu đen tối xâm chiếm, che lấp mất ánh mắt. Thay thế cho nhãn đồng màu nâu, là sắc đỏ tiên diễm đang dần dần bao phủ.

Lạnh lùng liếc nhìn đám người trước mặt, thiếu niên ngón tay chậm rãi co lại, làm nổi lên gân xanh, một đường chạy thẳng tới dải kim loại đang cuốn trên cổ tay cậu… Vết tích còn lại của vũ khí cấp Thần, kể từ lần biến đổi kỳ lạ ngày đó, vốn vẫn luôn ngủ yên, lúc này, lại giống như nghe lệnh ai sai sử, cư nhiên có dấu hiệu khởi động!

Đám nam sinh phải đợi tới khi cảm giác được lạnh lẽo, mới theo bản năng, rùng mình mà hồi đầu. Chỉ thấy thiếu niên bộ dáng nhỏ yếu kia, bấy giờ đã mang khí chất hoàn toàn khác so với lúc trước. Ánh mắt đáng sợ, tư thái cao ngạo lãnh diễm, nhìn bọn họ như đang nhìn một lũ kiến nhỏ.

Thiếu niên nâng tay, dải lụa kim loại liền theo đó mà bung tỏa, lần nữa cuốn lấy ngọc thủ xinh đẹp của cậu, đã mang một hình dáng rất khác. Giống như… móng vuốt của ác quỷ địa ngục!

Khẽ vươn đầu lưỡi, thiếu niên dùng một cách vô cùng tà mị, nhẹ liếm đầu ngón tay giờ đã được bọc trong lớp kim loại tinh mỹ của mình, khóe miệng nở một nụ cười tàn ác:

“Xem chừng, các ngươi hôm nay đến tìm ta, là vì muốn chung số phận với lũ Linh Khuyển kia đi?” Chu Thần có lẽ không hề ý thức được, lúc này chính mình đang nói cái gì. Hoặc giả, người đang phát ngôn kia căn bản không phải là cậu. Bởi từng câu từng chữ ‘hắn’ thốt ra, điều là như vậy kinh người: “Được thôi. ‘Ta’, cũng không ngại giết thêm vài con chó.”

“Mày…! Thằng nhóc khốn kiếp!”

Đám nam sinh hiển nhiên bị chọc giận, không nói hai lời liền lập tức xông lên, có bao nhiêu vũ khí đều triệu hồi ra hết, hướng thiếu niên ngông cuồng kia chém xuống. Thế nhưng, điều khiến bọn họ ngay sau đó cảm thấy kinh hãi là, đối phương cư nhiên chỉ cần dùng một bàn tay phải, đã dễ dàng đem tất cả ngăn chặn.

“Ngươi…” Chứng kiến lưỡi kiếm của mình chỉ cách đầu thiếu niên vài centi, lại bị run run định trụ không thể hạ xuống, nam sinh mở to mắt cặp khó tin, bởi không chỉ có hắn, mà mấy đồng bạn bên cạnh hắn cũng lâm vào cảnh ngộ tương tự.

Bàn tay nhỏ nhắn trông tùy thời đều có thể bẻ gãy, giờ này chẳng qua là được bọc thêm một lớp sắt mỏng, lại cứng tựa khối kim cương, đỡ lấy vài trọng binh cùng lúc bổ xuống, mà chẳng hây hấn gì.

Sao… sao nó có thể khỏe tới thế?!

Không rảnh giải đáp nghi vấn trong lòng địch thủ, thiếu niên hơi khẽ siết tay, đã đem đầu mũi đao kiếm của bọn họ bóp nát, nhẹ hất văng một cái, toàn bộ mấy thanh niên trai tráng liền bị đánh bật ra xa.

Giống như, chỉ là phủi đi một nhúm lông tơ nhãi nhép!

Cảnh tượng này, phải nói là chưa bao giờ xuất hiện trong ý nghĩ, thậm chí là điên rồ nhất của bọn họ. Đám nam sinh lồm cồm bò dậy, dường như vẫn tưởng là mình nằm mơ, mặc kệ vũ khí đã biến dạng một nửa, tiếp tục như điên xông vào, lần này là chia ra tấn công từ vô số hướng.

Thiếu niên vẫn không hề di động, thậm chí đầu cũng chẳng thèm quay, cánh tay kim loại lại tựa như có mắt, khẽ vung lên, biến ảo khôn lường, đem từng đợt công kích xung quanh dễ dàng hóa giải.

Không chỉ vũ khí trong tay bị cắt nát, ngay cả thân thể bọn họ cũng bắt đầu chằng chịt vết thương, đám nam sinh mới lúc trước còn ôm tức giận, càng về sau càng hiển lộ hoang mang sợ hãi. Một tên thủy hệ thuật sư trong số đó nhận thấy tình hình không ổn, liền tranh thủ khi đồng bạn tấn công trực diện, lẻn ra phía sau thiếu niên, dồn hết sức lực cuối cùng, lén bắn tới một quả cầu nước.

Thiếu niên đôi tai khẽ động, thế nhưng không để cậu kịp đem lạnh băng ánh mắt nhìn qua, thủy cầu kia đã bị một bức tường lửa không biết từ đâu phóng đến xẻ đôi, ‘bùm’ một tiếng, thoáng chốc bốc hơi trong không khí.

“Các ngươi rốt cuộc đang làm gì?”

Một giọng nói âm trầm đột ngột vang lên, đem cuộc hỗn chiến hoàn toàn ‘pause’ lại.

“Lão… Lão Đại?”

Quả nhiên Chu Thiên cùng hai người Lâm – Mặc đang từ phía kia tiến về đây, vẻ mặt âm u không nhìn ra hỉ nộ. Hắn thoáng liếc qua thiếu niên một cái, xem chừng là không có tổn hao gì, mới cất bước tới chỗ đám người đang mình đầy thương tích.

Bởi vì khí tức quanh thân Lão Đại lúc này quá mức khủng bố, nên nhóm nam sinh dù cảm thấy mình chưa làm gì sai, cũng nhịn không được lê mông thụt lùi.

Chu Thiên híp mắt nhìn xuống, thanh âm không kiên nhẫn nhắc lại lần nữa:

“Ta hỏi, các-ngươi-là-đang-làm-gì?”

“A, Lão… Lão Đại, bọn em… bọn em chỉ là… chỉ là tới tìm thằng nhóc kia hỏi chút chuyện mà thôi.”

“Hỏi chuyện?”

“Phải a phải a, Lão Đại, anh chưa nghe sao? Chính là chuyện bọn A Hiếu đột nhiên mất tích đó! Tụi em nghi là cùng thằng nhóc này có liên quan! Nó tối ngày cứ dùng mấy thứ tà môn chú thuật, không chừng hôm đó đã làm gì đám người A Hiếu rồi!”

[A, quả nhiên vẫn khó mà che giấu toàn vẹn được.] Lâm đau đầu bóp bóp trán. Tuy bên phía Ban giám hiệu, hắn đã theo lời Chu Thiên giải quyết ổn thỏa. Nhưng còn học sinh trong trường… dầu gì bọn họ đều là quen biết lẫn nhau, thấy bạn bè mất tích, những kẻ còn lại đương nhiên không thể không thắc mắc. Này cũng khó mà trách.

Nhưng… chẳng biết Lão Đại có chịu hiểu cho không? Hay sau đó lại tẩn hắn một trận vì tội xử lý không gọn gàng? Haiz, phải làm culi dưới trướng một độc tài boss đã khổ, mà độc tài boss này còn thích ra ngoài gây chuyện, bắt ngươi thu dọn cục diện rối rắm thì lại càng khổ hơn. Lâm nghĩ đến đây, không khỏi chột dạ, cũng quả thực muốn khóc.

Nhưng mà, trọng điểm bây giờ là…

[Cậu tính xử lý thế nào đây, Thiên?] Còn để liên lụy tới tận Vịt Con, hẳn người nọ sẽ không thể đơn giản mà giải quyết qua loa được. Lâm ánh mắt mang theo phần ít lo lắng cùng phần nhiều hiếu kỳ, dõi về phía thanh niên tóc đỏ.

…………………………………………………………………

Tiểu Bạch: Thiên ngươi đừng tưởng anh hùng cứu mỹ nhân 1 trận là có thể đem mọi tội lỗi trước kia xí xóa, chuẩn bị chương sau thụ ngược tiếp đi [-(

Cầu com lấy động lực a~

A, còn nữa, chúc mọi người năm mới zui zẻ, đạt dc thiệt nhiều thành công và hạnh phúc nhé :”> Cảm ơn vì đã luôn ủng hộ Bạch từ trước tới giờ, rất yêu mọi người TT^TT

.

.

.

Advertisements

26 responses to “[MTVNDVT] Chương 41: Đó là… bảo hộ?

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. Senpaiiiiii, chị viết hấp dẫn quá~ y chang em Thần bị đa nhân cách. Y chang cái game em đang chơi á, DRAMATical murder, em thụ cũng bị đa nhân cách. Ahihihi. Yêu tỷ nhất~

  3. Còn vài tiếng nữa là qua 1 năm mới rồi, en chúc tỷ luôn luôn vui vẻ 😊, ăn đc, ngủ đc nè, có nhiều sức khỏe và ý tưởng dồi dào để cho fan tụi em đc mỗi ngày 1 niềm vui 😊
    Ps: tỷ ơi em có 1ước mơ cho năm sau là tỷ sẽ hoàn thành hết truyện DPKTH và MTVNĐVT đeể em có thể cho 2 em này vào bst KỶ NIỆM 10 ĐỌC ĐAM MỸ của em
    Chắc ước mơ nhỏ nhoi này sẽ thành phải không tỷ 😆

    • đây cũng là ước mơ của tỷ đấy, thế nên tỷ đăng gắng vik nhanh nhứt có thể nè cưng TT^TT
      năm mới, chúc em – fan cưng của tỷ luôn hạnh phúc, luôn gặp may mắn trong cuộc sống, luôn xinh đẹp vui vẻ :”X và vẫn luôn ở bên tỷ :”> cám ơn e thời gian qua đã luôn động viên tỷ, tỷ sẽ gắng hết sức để hoàn thành ước mơ này cho em nhé

  4. Chúc mừng năm mới và chúc mừng bạn Thiên sắp có bước ngoặt mới. Ha ha ha. Chúc tỉ năm mới vui vẻ và ngủ ngon nhé. Tối nay thức học bài :((

  5. Ta không có ý nói là nó không hợp văn hay gì gì khác đâu, nhưng mà cái cụm từ “cao ngạo lãnh diễm” nó nhắc ta nhớ đến mấy thiên văn Tu chân có những vị Đại sư huynh / Sư phụ luôn dùng kỹ năng trang bức đối với mấy sư đệ/ đồ đệ, cuối cùng bị cái đám bất hiếu bất kính ấy xử lí hết ! I’m smiling ~ ^0^ ~ ^o^ ~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s