[MTVNDVT] Chương 40: Hứa hẹn

Đã chương 40 rùi cơ đấy, sắp đuổi kịp DPKTH rùi, hiu hiu T.T

Ta vừa nhận ra có 1 vấn đề là đôi khi ta bị lẫn lộn màu tóc của bạn Lâm! Nhiều lúc ko nhớ tóc bạn ý màu gì luôn, cứ thế mà gõ bậy thui (hình như tính từ đầu truyện tới giờ thay đổi 3-4 màu tóc ròi) TT^TT có thể sau ta sẽ beta và sửa lại cho thống nhất tất cả, nhưng nếu mọi người khi đọc thấy có điều bất thường về tóc bạn thì cũng xin khoan dung cho ta nhé, hiu hiu, ta sẽ sửa lại sau mà

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 40]

Hứa hẹn

.

1137489585a93ac16fl

.

.

.

Chu Thần sau khi đóng lại cánh cửa sân thượng, liền lập tức cả người hư thoát, đôi vai nhỏ gầy tựa vào một bên thành cầu thang, mới giữ được thân thể không có trực tiếp đổ xuống.

Chớp chớp cặp mắt lúc này chợt hoa lên dần biến mơ hồ, thiếu niên bàn tay khẽ nâng, chạm đến đôi gò má đang râm ran phát nhiệt. Dường như là… đã phát sốt?

Nhớ tới hôm qua vừa về nhà liền vào phòng tắm gột rửa, Chu Thần mới cảm thấy mình lúc ấy quả thực có chút tùy ý. Tuy rằng máu dính trên người đa phần đều không phải của cậu, nhưng cũng không phải không có vết thương. Xem chừng… bởi vì chủ quan không xử lý cẩn thận, mấy chỗ đó đã có chút nhỏ nhiễm trùng rồi.

May mà dường như cũng không quá nghiêm trọng. Chu Thần thử tham cứu một chút nhiệt độ của cơ thể, mới ‘an tâm’ đưa ra nhận định này. Chủ yếu đều là do mấy ngày nay lao lực mệt mỏi, sức khỏe của cậu mới thực dễ dàng suy sụp như thế. Có lẽ nên đến phòng y tế xin ít thuốc, chỉ cần uống chút kháng sinh cùng hạ sốt, liền sẽ đỡ ngay thôi.

Thế nhưng đối với tình trạng chính mình hiện giờ, suy nghĩ ấy của thiếu niên dường như vẫn có chút cậy mạnh. Gắng sai sử bước chân nhấc lên, tầm nhìn trước mắt cậu sau vài thoáng chao đảo, cứ vậy không hề báo trước mà hoàn toàn vụt tắt. Cả thân thể nhỏ bé hẫng một cái, liền giống như cánh hoa rơi, không còn gì níu giữ mà đổ xuống thang lầu.

Chỉ là, không đợi cảnh tượng khủng khiếp ấy xảy ra, ngay tại khoảnh khắc đó, bàn tay phải của thiếu niên liền đột nhiên vươn sang bên, bíu lấy thành cầu thang, đem toàn bộ phần cơ thể kia kéo lại.

Là cậu đã phản ứng kịp thời sao?

Không, động tác này… thực mạnh mẽ và kiên định, không giống sức lực của người vì phát sốt mà suýt nữa ngất đi vài khắc trước.

Thiếu niên chậm rãi ngẩng đầu, lúc này cùng với hai má ửng hồng, đôi mắt cậu cũng nhiễm lên một màu đỏ tiên diễm. Trái ngược với vẻ ngoài chật vật, mồ hôi thấm ướt thái dương, xúc cảm trong đó lại lạnh băng và bình thản vô cùng.

Từ từ đứng dậy, đem thân thể đang muốn lung lay kia cố định đứng vững, thiếu niên sau khi rốt cuộc an ổn mà đặt chân xuống bậc cuối của thang lầu, mới lặng im dừng lại. Ánh mắt màu đỏ mang theo chút suy ngẫm, nhìn xuống hai tay nhỏ bé, cùng toàn bộ cơ thể mình, thiếu niên không biết qua bao lâu, mới trầm mặc ngước lên, hướng một phương hướng hoàn toàn không phải dẫn đến phòng y tế mà đi tới.

.

***

.

Lúc Chu Thần tỉnh dậy, đã thấy mình trở về nhà, bằng cách nào đó mà cậu hoàn toàn không thể nhớ rõ!

Lại là mất trí nhớ tạm thời sao? Khác với vẻ nghi hoặc cùng bình thản khi lần đầu tiên đối diện, Chu Thần mâu sắc lúc này chính biến thâm trầm, bởi vì cậu phát giác ra, mọi vết thương trên cơ thể mình đều đã được xử lý tốt! Ngay cả nhiệt độ cơ thể, cũng đã giảm đi, chẳng còn khó chịu như lúc ban đầu.

Chẳng lẽ là do cậu đã uống thuốc? Nhưng… trong vô thức sao?

Nhíu mày liếc xuống bàn tay mình, nhìn nó tùy theo bộ não cậu sai sử mà khẽ đưa qua đưa lại, Chu Thần không quên, bên trong cậu hiện giờ cất chứa một phần ma tính từ Thiên Ma Nhãn vừa mới thoát phá, chỉ cần cậu lơ là một chút, đều có thể để xổng nó ra ngoài làm loạn.

Nhưng hôm nay, nếu thực tình trạng đó đã lần nữa xảy ra, thì không biết nên cảm thấy may mắn hay kỳ lạ, bởi dường như vẫn chưa có gì vượt ngoài tầm kiểm soát. Quanh thân cậu chính chỉ thoang thoảng một mùi dược vị, không hề đánh hơi thấy chút dấu vết của máu tanh.

Cho dù là như vậy, cảm giác bị một thứ gì đó khống chế cơ thể đi làm những việc mình không biết vẫn khiến Chu Thần cảm thấy bất an cùng hơi chút khó chịu. Từ nay cậu nhất định phải cẩn thận hơn, cũng phải mau chóng đem tinh thần lực phục hồi, tuyệt đối không được để ‘thứ đó’ khống chế mình lần thứ ba nữa!

Ảo não thở dài một tiếng, Chu Thần đứng dậy định đi lấy chút nước uống cho tỉnh táo, chỉ là vừa mới nhấc chân, lại nghe thấy ngoài cửa có tiếng gõ.

Ai vậy? Là Lâm sao?

Chẳng lẽ… Tiểu Thiên lại xảy ra chuyện gì rồi?

Ôm theo chút lo lắng, thiếu niên vội chuyển hướng đi ra cửa, thế nhưng vừa mới đem phiến môn kéo ra, còn chưa kịp mở miệng hay nhìn rõ là ai, đã thấy một bóng đen chợt đổ ập đến trên vai mình.

“…Kai?”

Ngỡ ngàng nhận ra khí tức quen thuộc phả tới trên mặt, Chu Thần có chút vui mừng xen lẫn bối rối muốn đẩy người nọ ra xem thử, thế nhưng khoảnh khắc vừa chạm vào thân thể hắn, xúc cảm truyền đến chính là một mảnh ướt át.

Máu?

Thiếu niên đáy lòng hoảng hốt, không dám chậm trễ vội dìu đỡ hắn vào.

“Kai! Cậu làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?” Quả nhiên trên người thanh niên lúc này đều là máu, cho dù hắn vận một thân hắc y không dễ nhìn ra, nhưng những vệt màu đỏ chỉ một chút đã lây dính khắp tay Chu Thần lúc này cũng đủ kích thích khiến lòng người sợ hãi.

Nhẹ vỗ lên đôi gò má thanh niên đang nhắm nghiền hai mắt, lại giật mình phát giác làn da kia thực lạnh, không phải sự lạnh băng đến từ khí chất, mà rõ ràng là do mất máu quá nhiều, Chu Thần quả thực gấp đến không nhịn được, ý nghĩ đầu tiên chính là muốn dùng quang hệ ma pháp chữa trị cho hắn. Đáng tiếc cậu hiện giờ tinh thần lực vừa mới cạn kiệt, căn bản không thể thi triển loại chú thuật cao cấp đến thế.

“Tôi đi gọi bác sĩ!”

Cẩn thận đặt thanh niên nằm tạm trên chiếc ghế sô pha, Chu Thần bước chân toan định rời khỏi, lại bị một bàn tay níu giữ.

“Đừng đi.”

“Kai?” Thấy thanh niên mở mắt, Chu Thần vội ngồi trở về bên hắn, vươn tay tham cứu một chút nhiệt độ trên gương mặt hắn, “Cậu thế nào rồi? Sao lại trở về với bộ dạng như vậy?” Thanh tú lông mi không biết là bởi vì lo lắng hay bởi vì giận mà vẫn cứ nhíu chặt.

“Đừng đi.” Thanh niên thanh âm lạnh băng chỉ lần nữa lặp lại, lập tức bắt lấy cả bàn tay đang áp trên mặt mình của thiếu niên, đem song thủ cậu hoàn toàn giam giữ tại bên người.

Chu Thần theo đà chợt bị kéo đến gần sát ngực người nọ, mặt đối mặt cùng người nọ chỉ cách có vài xen ti mét. Đôi mắt kia dù thoáng hiện tia sương mù vì mất máu, lại vẫn đang nhìn cậu sâu thật sâu.

“Ngoan, cậu nằm yên đây đợi tôi một lát. Tôi đi gọi người tới giúp cậu.” Thật khó mà tin sức lực đến từ bàn tay người nọ vẫn là như vậy mạnh mẽ, Chu Thần dẫu đã thử gắng cựa quậy, lại vẫn chẳng tài nào thoát ra, chỉ đành mở miệng đối với hắn nhẹ giọng dỗ dành.

“Không cần. Chỉ là vết thương ngoài da. Băng bó qua là được.”

Chu Thần vốn định nói thêm điều gì, nhưng thấy đối phương ánh mắt thực kiên trì, rốt cuộc phải gật đầu đáp ứng hắn không có rời đi, mới được hắn tạm thời buông tha để chính mình đi lấy thuốc.

May mắn thương thế kia quả thực như Kai nói, toàn bộ nằm ở phần mềm, cũng không ảnh hưởng tới xương cốt hay yếu huyệt, chỉ là vết cắt thực sâu, Chu Thần phải vất vả một hồi, mới khiến máu ở nơi đó ngừng chảy.

Thanh niên từ đầu đến cuối vẫn chỉ lặng yên nhìn ai đó bận rộn vì mình mà băng bó vết thương, hắc sắc song đồng hiện giờ đã có vẻ thanh minh hơn trước, nhưng vẫn không biết trong đó đang suy nghĩ cái gì.

“Mấy ngày qua rốt cuộc cậu đã đi đâu vậy? Tại sao lại để mình bị thương thành thế này?” Chu Thần sau khi cất mọi thứ vào lại hòm thuốc, mới mở miệng hỏi hắn.

Đối phương nhìn cậu một lát, nói:

“Cậu quan tâm tới tôi?”

“Tôi đương nhiên là quan tâm tới cậu.”

Người nọ thùy hạ ánh mắt:

“Cậu đã đuổi tôi đi.”

“…”

“Cậu chán ghét trở thành Linh Chủ của tôi.” Đối phương lại nói.

Đến đây Chu Thần rốt cuộc nhịn không được thở dài:

“Kai, tôi biết tôi hôm đó đã nói những câu hơi quá đáng với cậu. Thực xin lỗi. Nhưng mà, tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho cậu mà thôi. Cậu chẳng lẽ không muốn có một nơi ở tốt hơn sao? Không muốn có một Linh Chủ giỏi hơn sao?”

“Không muốn.”

Không nghĩ tới đối phương chẳng chút do dự trực tiếp trả lời như vậy, Chu Thần hơi ngây ra một chút, cuối cùng chỉ đành bất đắc dĩ mỉm cười:

“Thôi được, nếu cậu đã kiên trì, tôi cũng không thể kiếm cớ gì mà từ chối nữa. Kai, thực ra được làm Linh Chủ của cậu, cũng là một loại vinh dự đối với tôi.”

“Cậu đồng ý?” Bàn tay đang nắm lấy tay thiếu niên hơi hơi siết chặt, nhưng vẻ mặt thanh niên vẫn ngưng trọng như cũ, dường như chưa quá tin tưởng.

“Ừm. Đến khi nào tôi không còn đủ sức chúc phúc cho cậu.”

“Tôi có thể tiếp tục ở lại đây?”

“Đến khi nào cậu muốn rời đi.”

Thiếu niên khóe miệng mang theo tươi cười, kiên nhẫn đáp lại từng lời chất vấn của đối phương. Phải đợi tới lúc cảm giác bàn tay người nọ rốt cuộc hơi hơi buông lỏng, cậu mới có thể làm ra động tác kế tiếp.

“Được rồi, để tôi đỡ cậu vào phòng nghỉ ngơi.” Kai hiện giờ đang bị thương, Chu Thần sao cho phép hắn tiếp tục leo lên xà nhà nằm được nữa, liền cường ngạnh ấn hắn xuống chiếc giường duy nhất trong nhà, cũng chính là giường của cậu.

“Cậu đi đâu?” Thấy thiếu niên sắp xếp cho mình xong lại định xoay người rời đi, Kai nhíu mày, vẫn chưa buông ra bàn tay nọ.

“Ra phòng khách nằm.” Chu Thần chớp chớp mắt.

“Ở lại.”

“Hửm?”

“Cùng nhau ngủ.”

“Nhưng cậu đang bị thương.” Nhỡ cậu nằm đè lên hắn thì biết làm thế nào?

“Không quan hệ.”

Chu Thần đôi khi cảm thấy thanh niên luôn ra vẻ trầm ổn trước mặt thực giống một đứa nhỏ cố chấp, đối với mọi yêu cầu của hắn đều không có cách nào cự tuyệt.

“Được rồi. Nhưng nửa đêm nếu thấy nóng bức hay khó chịu, phải đánh thức tôi dậy, biết không?”

Nhẹ gật đầu, Kai sau khi dõi theo thiếu niên leo lên giường, lúc này mới chính thức thả lỏng mà nằm xuống.

Chu Thần tuy là nói vậy, nhưng thực cũng không dám ngủ, cố gằng nằm nép sát vào một góc, sợ tay mình quờ quạng sẽ chạm vào chỗ đau của đối phương. Nửa đêm, quả nhiên phát giác hắn còn hơi hơi phát sốt, Chu Thần lại ngồi dậy, cẩn thận đi lấy chút khăn ướt đến đắp thêm cho hắn.

Vừa mới hồi sáng chính mình cũng là phát sốt, hiện giờ lại phải chăm sóc cho một người cũng bị ốm theo, Chu Thần quả thực có chút dở khóc dở cười, không biết có phải dạo này đang có dịch hay không, chẳng hiểu sao mọi người xung quanh cậu cứ thi nhau lăn đùng ra bệnh, hết Chu Thiên lại tới Kai, mà bệnh có nặng nhẹ cỡ nào, đều cứ hữu ý vô ý phải lăn đến tay mình chăm sóc.

Chu Thần hơi nằm nghiêng một bên, biên lau vuốt những giọt mồ hôi trên gương mặt thanh niên, biên vừa nghĩ vừa cười như vậy, chẳng biết tự lúc nào, cũng mệt mỏi mà lâm vào trầm ngủ.

Nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng hít thở đều đều, thanh niên tóc đen lúc này mới chậm rãi mở ra hai mắt, liếc nhìn sang dung nhan đang gần sát của người kế bên, ánh mắt thoáng hiện lên một tia mê mang phức tạp.

Nhớ tới đêm mưa hôm ấy, hắn vốn đã định trở về nhà, cư nhiên lại phát giác người nọ không ở, mới lần theo dấu vết của Linh Chủ ấn ký, tới khu ký túc xá cao cấp của Ban Võ Thuật.

Đêm mưa hôm ấy, hắn đứng ngoài cửa sổ, chứng kiến thiếu niên bận bịu chăm sóc cho ai kia, trong lòng, không hiểu sao chợt dâng lên một cảm giác rất khó chịu. Cảm giác khó chịu này, hắn là chưa từng biết đến, cũng không thể gọi tên, lại cứ như vậy đeo đuổi hắn từ hôm ấy cho tới tận bây giờ.

Hắn sau đó, cũng không có quay về nhà như ý định ban đầu, mà tiếp tục đi nhận yêu cầu từ những khách hàng ủy thác. Nhiệm vụ lần này, vốn là ám sát một kẻ không quá khó khăn, thế nhưng hắn vì một phút lơ đễnh, trong đầu chỉ toàn hiện lên hình ảnh của một người, liền đã để mục tiêu phát giác. Cho dù thành công giết chết kẻ chỉ định, cũng bị đám thủ hạ của hắn khiến cho bị thương, Kai đối với thứ cảm xúc kỳ lạ có thể khiến bản thân mất đi lý tính vốn có này cảm thấy thực mơ hồ, nhưng là, cũng không chán ghét.

Chậm rãi nâng tay lên, đem bàn tay bởi vì ngủ quên mà vẫn đặt trên trán mình của thiếu niên nhẹ nắm lấy, bao gọn trong lòng. Hắn, tại đêm mưa hôm ấy, vốn có chút đố kỵ cùng băn khoăn, không rõ cảm giác của kẻ kia khi được thiếu niên chăm sóc, vốn là như thế nào. Hiện giờ, rốt cuộc đã có cơ hội thể nghiệm được.

Duy nhất xuất hiện trong ý nghĩ của hắn lúc này là, cho dù bị thương, hay thậm chí nhiệm vụ thất bại… có lẽ, cũng không phải là điều không tốt.

……………………………………………………………………………….

Tiểu Bạch: Bí văn quá, hiu hiu T.T Thấy trí tưởng tượng cùng mạch truyện ngày càng bay xa

Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

Advertisements

30 responses to “[MTVNDVT] Chương 40: Hứa hẹn

  1. Cảm ơn nàng nhoa!! Cố lên nàng ơi!!! Hãy nhớ luôn có 1 phần tử mãi dõi theo và mong ngóng từng ngày là ta nhé!! *moak moak*

  2. Em muốn sống bên tỷ trọn đời Như áng mây khát khao khát khao bầu trời Bầu trời của em tình yêu của em…Bạch tỷ ơi.. ú wwơ.. ú wơ
    Mới có mấy ngày mà tỷ đã up chương mới rồi 😍😍, em tặng tỷ triệu like
    Quan trọng nữa là tỷ đã chẳng những cho anh Kai của em về nhà mà tỷ còn cho ảnh chung giường vs ai kia nữa chứ
    Triệu like tiếp tỷ ơi
    Q

  3. Thật xin lỗi tỷ vì trả lời trễ như vầy~ tỷ viết hay lém. Đừng lo~ Em thấy em Thần như có 2 tính cách á ●□●. Hấp dẫn ghê~ mà thêm 1 ý nữa. Đã là trung khuyển công mãi mãi là trung khuyển công. Ahihi~ yêu tỷ nhiều~

  4. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s