[MTVNDVT] Chương 39: Đó là em trai của ta!

Như đã hứa, quà giáng sinh 2 nà :”D

Truyện của ta sắp tới sẽ dc đăng ở đây, các tình yêu rảnh thì qua ủng hộ ta với nhé :”>

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 39]

Đó là em trai của ta!

.

42-1.

.

.

“Anh Lâm, những gì anh vừa nói… đều là thật?” Chu Thần tuy nãy giờ vẫn luôn chăm chú lắng nghe hôi phát thanh niên đem sự tình hôm qua tường thuật lại một lần, nhưng quả thực vẫn khó mà tin được, người thiếu niên đáng sợ trong câu chuyện hắn vừa kể, lại chính là mình.

Lâm cẩn thận mà gật gật đầu, cảm giác rét lạnh bao quanh thiếu niên lúc ấy, đến giờ hắn vẫn còn nhớ kỹ.

Chu Thần biểu tình lập tức rơi vào ngưng trọng, nhíu mày trở về với những phán đoán đêm qua. Quả nhiên, nếu mối nghi ngờ của cậu không sai, tại thời điểm cấp bách khi đó, cậu có lẽ… đã vô tình đem phần ma tính sắp sửa bộc phát trong Thiên Ma Nhãn, hấp thu vào cơ thể của chính mình!

Hấp thu ư? Chu Thần trước nay thực chưa từng nghĩ tới có thể xảy ra điều này. Cậu hiện tại chỉ nhớ trước lúc ngất đi, trong đầu vẫn luôn lẩm nhẩm một chấp niệm, chấp niệm muốn bảo tồn phong ấn, trấn an Tiểu Đậu không để hắn biến thành thú dữ… Ừm, xem chừng là bởi chấp niệm ấy trong cậu khi đó quá mức mãnh liệt, cuối cùng, mới phát sinh một cách thức không tưởng như vầy.

Cũng phải, nếu không là hấp thu, vậy thì với lượng tinh thần ít ỏi chỉ còn sót lại lúc ấy, cậu sao có thể đem luồng ma khí khổng lổ kia xoa dịu? Chỉ là sự hấp thu này quả thực giống con dao hai lưỡi, nếu ma tính kia chịu để tư duy của cậu tiến vào, vậy nó cũng đồng thời có thể đi ra khống chế mọi bản năng của cậu, như hôm qua, biến cậu thành một con người hoàn toàn khác.

Đây, là cái giá mà cậu phải trả khi đóng lại cánh cửa vốn là con đường để dòng chảy ma khí trở về với Tiểu Đậu, thay vào đó, cậu sẽ phải mở ra một cánh cửa khác để giải phóng nó, và đó, chính là thân thể này.

“Vịt Con, em… thực sự không có ấn tượng gì sao?” Thấy thiếu niên suy tư hồi lâu vẫn không nói gì, Lâm có chút rụt rè hỏi. “Trước anh có nghe chuyện về trong một người tồn tại hai nhân cách. Sẽ không là…”

Chu Thần vốn đang bình tĩnh xem xét, nghe thanh niên nói vậy, không khỏi bật cười:

“Không có, em chỉ có một nhân cách này thôi. Sao mà sinh ra được người nào nữa chứ?” Tuy lập tức phủ nhận, nhưng thiếu niên cũng vì chút ý tứ trong một lời này của Lâm mà hơi khẽ trầm ngâm.

Đúng vậy, đây cũng là điều cậu cảm thấy khó lý giải nhất trong câu chuyện hắn kể. Cho dù ma tính của xích ngọc có thoát ra ngoài, kiểm soát được cơ thể cậu đi chăng nữa, hẳn cũng nên là điên cuồng phá phách, mất hết lý trí mới đúng. Tại sao… khi đó cậu rõ ràng không nhớ gì, hành xử lại dường như vẫn còn có tư duy, thậm chí còn có thể nói chuyện?

Nếu không phải cậu, vậy người đã nói ra những lời đó với Chu Thiên… rốt cuộc là ai?

Mà thôi, cho dù thế nào, Chu Thần đối với chuyện mình đột nhiên bị ‘ma tính hóa’ này, thực ra cũng không cảm thấy lo lắng lắm.

“Em nghĩ có thể là do mấy ngày qua chữa trị cho anh Hai, ma lực tiêu hao khiến cơ thể em cũng có điều xáo trộn. Đợi ít lâu nữa hồi phục, chắc sẽ trở về như bình thường. Mọi người không cần lo lắng…” Lời này Chu Thần nói không sai, chỉ vì cậu hiện tại tinh thần lực mất đi quá nhiều, mới không đủ sức để khống chế ma tính, để nó một chút thoát ra ngoài làm loạn. Chờ sau khi cậu nghỉ ngơi, đem tất cả phục hồi rồi, đương nhiên có thể dễ dàng hàn gắn vết nứt trên Thiên Ma Nhãn lại, lần nữa phong ấn nó vĩnh viễn. Vấn đề, chỉ còn là thời gian thôi.

“Xáo trộn? Kể cả tính cách sao?” Lâm đầu đầy hỏi chấm.

“Ưm… có lẽ đi.” Chu Thần cười khan hai tiếng.

Nói cũng đúng, Chu Thiên hồi trước phát bệnh, không phải mỗi lần đều giống phát điên, tâm tình bất định, cắn bậy khắp nơi sao? Vịt Con chữa khỏi cho hắn rồi, lại đến lượt em ấy bị rối loạn nhân cách. Có lẽ nào, là em ấy đã hy sinh bản thân, đứng ra đổi bệnh cho Chu Thiên cũng không chừng?!

“Rốt cuộc cũng tại Lão Đại ngốc nhà bọn anh, hại em khốn khổ như vậy!”

Ý? Sao tự dưng quay ngoắt sang đề tài này rồi?

“Cũng không hẳn thế…” Chu Thần dở khóc dở cười. “Nhưng mà, dầu sao thì các anh cũng đừng nói chuyện này cho anh Hai em biết nhé. Em không muốn anh ấy cảm thấy tự trách.”

Lâm giả bộ tảng lơ đi, không từ chối cũng chẳng đồng tình.

Chu Thần tưởng hắn im lặng là ‘ừ’ rồi, liền cũng không để ý, mỉm cười lấy từ trong túi ra vài thứ, đưa cho hai thanh niên trước mặt.

“Hôm nay em có làm thêm ít cơm hộp, hai anh nếu không chê thì hãy ăn nhé. Còn một hộp, nhờ hai anh gửi cho anh trai em giúp em…” Thiếu niên ánh mắt dịu dàng.

“Wa! Thật sự? Vịt Con, hôm nay… hôm nay em có làm cả cơm hộp cho bọn anh sao?”

“A… Vâng.” Chu Thần không nghĩ tới đối phương lập tức nước mắt chảy ròng, hai tay run run nắm lấy tay cậu, biểu tình hạnh phúc đến khoa trương. Nguyên nhân là do tối qua tưởng Kai sẽ về, cậu mới hơi nấu quá tay lên chút, sau đó… thấy vứt hết đi lại phí, nên mới cho vào trong mấy hộp cơm này, tiện mang cho hai đứa bạn của Tiểu Thiên ăn. Nếu biết lũ trẻ thích như vậy, cậu sau này liền làm thêm vài suất cho bọn họ nữa. Chu Thần mỉm cười nghĩ nghĩ.

***

Đợi bóng dáng nhỏ kia rốt cuộc đi khỏi, Lâm lúc này mới hướng về một nơi không biết tên, khẽ nói:

“Được rồi, cậu ra được rồi đấy,

Thiên.”

Quả nhiên, phía sau bức tường bên cạnh hắn liền xuất hiện một bóng dáng quen thuộc, không biết đã ở đó tự bao giờ, lúc này mới chậm rãi bước ra.

“Những lời vừa rồi cậu đều nghe rõ chứ?”

Thanh niên mày kiếm nhíu chặt, quanh thân bao phủ một tầng đè nặng khí tức, trầm mặc không có trả lời.

Lâm thấy hắn như vậy, thở dài một tiếng ‘hảo tâm’ nhắc lại:

“Xem chừng, sự biến đổi của Vịt Con hôm qua đều từ việc chữa trị cho cậu mà ra… Điều này đúng là khó mà có thể nghĩ khác được.”

Thanh niên nhìn xuống nắm tay đang hơi hơi siết chặt:

“Không… có cách nào chữa khỏi sao?”

“Cậu cũng nghe em ấy nói rồi đấy.” Lâm khẽ hừ một tiếng: “Chỉ còn cách đợi cho thân thể em ấy hoàn toàn bình phục, mới có thể trở lại như thường.”

Nhưng… là bao lâu?

Thấy người nọ sắc mặt càng trầm, Lâm hiển nhiên hiểu được tại sao, bởi hắn cũng đang lo lắng điều tương tự. Đứa bé kia thân thể luôn vẫn yếu như vậy, muốn đợi khi cậu hoàn toàn khỏe lên, không biết sẽ phải mất bao nhiêu ngày tháng.

“Chu Thiên này, tôi dự định… sẽ nhận Vịt Con làm em nuôi.”

“…Cái gì?”

“Tôi muốn nhận Vịt Con làm em nuôi.” Bỏ qua ánh mắt chợt biến đáng sợ của đối phương lúc này, Lâm vẫn kiên định lặp lại lần nữa: “Tôi không thể cứ tiếp tục nhìn em ấy như vậy được. Vịt Con… em ấy đã phải chịu cực đủ rồi, hiện giờ còn đang mang bệnh… Cậu không rõ sao? Mỗi lần cậu phát bệnh, đều có cả tá người chạy đến chăm lo, nhưng Vịt Con… em ấy chính là một thân một mình không có ai cả! Tôi muốn mang em ấy về Lâm gia để tiện săn sóc. Nói không chừng, tình trạng của em ấy cũng sẽ tốt lên nhanh hơn…”

Không để hôi phát thanh niên kịp nói hết, Chu Thiên đã túm lấy cổ áo hắn:

“Cho dù như vậy! Cũng phải là do ta… do ta…”

Lâm ra hiệu cho Mặc không cần tiến đến ngăn cản, kệ cho kẻ nọ hung hăng xách cổ mình lên, ánh mắt không hề run sợ đối chọi với hắn:

“Do cậu? Do cậu làm sao?” Nghe đối phương căn bản không thể thốt lên một câu ra hồn, Lâm hướng xích nhãn thanh niên cười khẩy nói: “Chẳng phải cậu xưa nay chưa từng coi Vịt Con là em trai của mình à? Cậu lấy tư cách gì mà quản chuyện của em ấy? Cậu đã không cần, vậy tôi đến rước về, có gì không được? Hơn nữa, hôm qua cậu cũng nghe thấy rồi đấy, em ấy chính là bảo cậu ‘cút đi’! Em ấy chính là cũng không thèm cậu! Cậu nghĩ mình là ai hả? Là Chúa trời của em ấy sao? Tôi thực lòng mong em ấy cứ mãi mãi như vậy, để cậu trong mắt em ấy đều không là cái thá gì hết!”

Chu Thiên cả người chấn động, phút chốc ngẩn ra, không biết qua bao lâu sau, mới chậm rãi buông Lâm xuống, bước chân run run, lảo đảo thụt lùi.

Lâm vừa dứt lời cũng cảm thấy hơi hú hồn, may mắn không có bị Lão Đại giết chết. Nếu là bình thường, hắn quả thực không dám nói với Chu Thiên những lời như vậy, cho dù là bạn thân, kết quả chỉ e cũng chẳng tốt đẹp hơn mấy kẻ bị hắn ‘xử’ hôm trước. Thế nhưng, xem bộ dáng hắn hiện giờ, có vẻ thực sự đã bị đánh vào nỗi đau, là đau đớn tới mức không thể phản kháng!

Có phải… kế khích tướng này của hắn đã dùng hơi quá rồi không?

Nhìn thằng bạn vẻ mặt thất thần, bóng lưng cô tịch định xoay người rời đi, Lâm rốt cuộc vẫn là không đành lòng, tặc lưỡi thở dài nói:

“Chu Thiên, thực ra kể từ ngày ở Tuyệt Mệnh sâm lâm hôm đó, chứng kiến cậu như muốn lập tức lao xuống vực tìm Vịt Con, tôi liền biết cậu sớm đã coi em ấy là đệ đệ mình rồi. Tại sao… cậu ở trước mặt em ấy lại vẫn cứng đầu không chịu thừa nhận?”

“…”

“Tôi biết, cậu là sợ những gì em ấy làm cho cậu đều là giả, đều chỉ là đóng kịch, là quân cờ do ông chú cậu tạo ra… Nhưng, trải qua tất cả những việc vừa rồi, chẳng lẽ cậu vẫn còn nghi ngờ em ấy? Chu Thiên, không chỉ tôi, hay Mặc, mà tất cả học sinh trong trường này đều có thể nhìn rõ, tình cảm Vịt Con dành cho cậu là chân thành, không hề vụ lợi, là tốt đẹp đến mức khiến những kẻ như tôi đều cảm thấy ghen tỵ! Chỉ có mình cậu là không thấy sao? Vịt Con… em ấy đã hy sinh vì cậu quá đủ rồi mà.”

Ta biết

Ta biết

Ta biết aaa!

Chu Thiên thống khổ ôm đầu, từng mảnh ký ức mang theo hình bóng của thiếu niên lúc này tựa như một thước phim, đang không ngừng chạy qua trước mắt hắn.

Chờ mong, khi ngại ngùng đưa cho hắn cơm hộp.

Kiên cường, khi ôm lấy bảo hộ hắn trong trận chiến hiểm nguy.

Dịu dàng, khi mỉm cười đưa hắn lên khỏi vực sâu thăm thẳm.

Còn có… ấm áp, khi ở bên chăm sóc hắn không rời…

Tất cả, hắn đều nhìn thấy. Tất cả, hắn đều cảm nhận được, lại chưa một lần dám gọi tên…

“Đệ… đệ.”

………………………………………………………………………..

Tiểu Bạch: Thiên ngươi stun đủ rồi chứ hả? Từ nay chừa cái thói bệnh kiều đi nhé =.,= (ko ta cho đi bán muối)

Cầu com lấy động lực a~ Dạo này nhìu com nên có động lực lắm nga TT^TT

.

.

.

Advertisements

35 responses to “[MTVNDVT] Chương 39: Đó là em trai của ta!

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. Hết giáng sinh òi… buồn quá… tỷ thật tốt~ yêu tỷ nhìu~ lúc a Lâm chửi a Thiên làm em hú hồn. Cứ tưởng ảnh yêu thầm em Thần đấy chứ~ ahihi. Cố lên tỷ ơi~

  3. “Chu Thần biểu tình lập tức rơi vào ngưng trọng, cúi đầu [túc khởi] lông mày trở về với những phán đoán đêm qua. Quả nhiên, nếu mối nghi ngờ của cậu không sai, tại thời điểm cấp bách khi đó, cậu có lẽ… đã vô tình đem phần ma tính sắp sửa bộc phát trong Thiên Ma Nhãn, hấp thu vào cơ thể của chính mình!”
    túc khởi nghĩa là gì vậy nàng •﹏•

  4. “Dạo này nhìu com nên có động lực lắm nga ”
    Bà con vào còm nhiệt tình cho Bạch tỷ của chúng ta nha😁😁
    Dạo này em bị bão hòa với đam mỹ rồi 😞. Giờ em chỉ còn đọc được truyện của tỷ thôi, nếu tỷ cứ theo cái đà nàythì em tthích lắm đó 👍

    • tỷ cũng bị bão hòa với đam mỹ rồi, h chẳng thấy truyện nào hợp khẩu vị hết trơn :(( nhưng thấy truyện mình cũng dở ko kém mà :)) cám ơn em vẫn còn ủng hộ hộ tỷ nhé TT^TT

  5. iu nàng quá, thanks món quà giáng sinh soooo tuyệt của nàng dành cho mọi người. nội dung truyện càng hập dẫn. love nàng, iu bé thụ, bé đậu, bé kim…<3 Tuy giáng sinh đã qua nhưng Sắp đến năm mới rôig. soooooo chờ mong….gửi ngàn nụ hôn tới nàng. chụt..xxx

  6. Và sau đây là bạn Chu Thiên với bài hát “Yêu một người có lẽ” với lời nhắn gửi: đệ…đệ (anh yêu em) (Mc tự giác bổ sung) o>.<o~~~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s