[MTVNDVT] Chương 38: Tạo ra một Ma Vương

Truyện của ta sắp tới sẽ dc đăng ở đây, các tình yêu rảnh thì qua ủng hộ ta với nhé :”>

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 38]

Tạo ra một Ma Vương

.

12952558188829

.

.

.

Chu Thiên ánh mắt hơi hơi mở to, thẳng lăng lăng nhìn thiếu niên trước mặt, cả người phút chốc cứng đờ, cứ như vậy bị đối phương đẩy qua một bên, không thể làm ra bất cứ cái gì động tác.

Lâm và Mặc chứng kiến cảnh này, hiển nhiên cũng bị thái độ bất ngờ xoay chuyển cùng nhất ngữ lạnh băng kia của thiếu niên dọa sững. Đừng nói Chu Thiên, đứa bé đó từ trước tới nay cho dù là ai cũng chưa từng lộ vẻ mặt chán ghét cùng đáng sợ tới vậy. Đây… rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

“Vịt Con…?”

Lâm lo lắng vốn định đi qua xem thử vài vết thương trên người thiếu niên, thế nhưng khí tức xung quanh đối phương lúc này quả thực rét buốt đến cực điểm, hắn mới chỉ tiếp cận một chút, liền đã thấy tay chân như muốn đông lại, toàn thân cử động cũng theo đó mà bị định trụ tại chỗ, đối với thiếu niên kia căn bản vô pháp tới gần.

Thiếu niên tuy cả người chật vật, biểu tình lại vẫn giữ nguyên lạnh lùng không một tia cảm xúc, cũng chẳng thèm liếc đến hai thanh niên kế bên, trực tiếp lướt qua Chu Thiên cứ thế rời khỏi. Không một ai dám cất tiếng hỏi han, cũng không một dám níu lấy ngăn lại.

Lâm trân trân nhìn theo bóng dáng nhỏ bé dường như đã biến thành một con người khác, trong ánh mắt tràn ngập khó giải cùng lo âu, cho đến tận khi bóng dáng ấy khuất xa, mới bị một thanh âm ồn ào kéo hồi thần:

“Lão Nhị, chớ để cho thằng nhóc đó đi a! Nó đã giết chết mấy con chó quý của em, đều là loại Linh Khuyển rất đắt tiền! Anh nhất định phải bắt nó đền bù thiệt hại!” Nam sinh kia nãy giờ thấy Chu Thiên chỉ lặng đứng, vẻ mặt âm trầm phủ xuống một lớp bóng ma không chút phản ứng gì, đành quay sang ôm lấy chân thanh niên tóc hung.

Lâm lúc này mới nhớ tới hiện trường xung quanh còn có những kẻ khác, lập tức xách cổ tên kia lên, đem bao nghi hoặc vừa rồi dồn thành một tiếng rống giận, toàn bộ đổ xuống đầu hắn:

“Nói! Ban nãy các ngươi đã làm gì Vịt Con? Tại sao em ấy lại đột nhiên biến thành như vậy?!”

“Em… Em cũng không biết a.” Nam sinh bị quát giật bắn mình, hai mắt bối rối khẽ đảo: “Ban nãy… em… em chỉ là cho lũ chó đuổi theo ‘chơi đùa’ với tên nhóc đó một lát, ai dè tên nhóc đó tự dưng nổi điên, cư nhiên dùng tay không đâm thủng ngực mấy con Linh Khuyển em vừa mới tân khổ mua về! Là dùng tay không! Nó… nó đúng là quái vật!” Nam sinh run run oan khuất nói.

Thế nhưng không đợi hắn kịp trình bày xong, đã thấy cổ họng kia bị ai đó bóp nghẹt. Bàn tay nọ, cũng không phải của Lâm.

“’Chơi đùa’? Ngươi nói sao?”

Xích nhãn thanh niên vốn hẳn là đang thất thần, chẳng biết từ lúc nào đã ở ngay trước mặt nam sinh nọ, chỉ một cái trảo thô bạo đã dễ dàng đoạt được con mồi nhỏ yếu từ trong tay Lâm, hẹp dài mắt phượng híp lại, đơn giản chất vấn. Biểu tình kia tuy không hiển lộ chút gì giận dữ, lại vẫn gây cho đối phương cảm giác khủng bố vô cùng.

“Lão… Lão Đại? A! Nóng… Nóng quá!” Cảm nhận rõ nơi cổ không chỉ khó hô hấp, còn bỏng rát như đang bốc cháy lên, nam sinh trừng lớn mắt kinh hãi, tinh thần bắt đầu rơi vào hoảng loạn: “Tha… xin hãy tha…”

Chu Thiên dường như cũng không cần hắn phải thực sự trả lời, lạnh lùng nhìn một cơ thể con người cứ thế bị thiêu rụi thành tro trong tay hắn, cho đến khi vài mảnh tro bụi kia cũng hoàn toàn tan biến, hắn mới chậm rãi thu hồi thủ, nhìn xuống bàn tay đã sạch sẽ không còn chút vết tích, hơi hơi nhíu mày.

Cũng không phải Chu Thiên sợ hãi mình vừa mới giết người, hắn chỉ cảm thấy kỳ lạ, kỳ lạ bởi vì hắn vừa mới phát hiện, năng lực của mình đột nhiên trở nên mạnh hơn rất nhiều so với lúc trước. Giống như bây giờ đây, không cần đến Hỏa Long đao, hắn cho dù chỉ là một cái ý niệm, cũng có thể khiến một sinh mạng biến mất khỏi cõi đời này.

Đây… chính là kết quả sau khi thiếu niên kia chữa khỏi bệnh cho hắn sao?

“Giết… giết người! Lão Đại… giết người rồi!” Vài nam sinh còn lại đang nằm trên đất, rõ ràng chứng kiến những gì vừa xảy ra, đều không khỏi kinh hãi tột độ. Ý thức mách bảo bọn hắn nên nhanh chóng rời khỏi, nhưng hai chân run run vừa đứng lên lại ngã ngồi bệt xuống, căn bản không thể nhúc nhích.

Chu Thiên khẽ siết chặt nắm tay, cũng không thèm chuyển đầu, chỉ hơi lia ánh mắt về phía những kẻ vừa có ý định bỏ chạy. Chỉ sau một giây tĩnh lặng, thân thể bọn họ liền tựa như pháo hoa nổ, biến thành xác thịt vương vãi.

“Chu Thiên, cậu…”

“Lâm, giúp ta thu dọn đống này.” Người nọ nhàn nhạt ngắt lời, đối với hai đồng bạn bỏ lại một câu ấy liền xoay người rời đi.

Mặc chậm rãi bước đến bên Lâm, cùng hắn nhìn theo bóng Lão Đại dần khuất xa, miệng lẩm bẩm nói:

“Đã lâu không thấy Lão Đại giết người.”

“Ừm…”  Quả nhiên, bọn họ cũng không phải lần đầu thấy tay người nọ dính máu. Đối với cảnh tượng ban nãy đều không tỏ chút gì ngạc nhiên hay ghê sợ. “Chỉ là, phương thức lần này… quá mức tàn độc đi?”

“Lão Đại đã mạnh lên.” Hơn trước rất rất nhiều. Đó là điều Mặc đã sâu sắc cảm nhận được ngay sau khi đối phương tỉnh lại. Hắn thậm chí còn hoài nghi người nọ có phải đã đột phá lên đến cấp Thánh?

“Là nhờ Vịt Con đã giải quyết căn bệnh kia cho cậu ấy sao?”

“Có lẽ vậy. Có lẽ căn bệnh đó trước giờ vẫn luôn là vật kìm hãm sức mạnh thực sự của cậu ấy. Sức mạnh thực sự mà Lão Đại sở hữu, đến hôm nay mới được chân chính bộc lộ.”

“Ừm. Theo tớ thấy thì Thiên chắc cũng mới chỉ biết đến nó mà thôi. Bọn người vừa nãy rõ ràng không đáng tội chết, nhưng có lẽ do vẫn chưa kiểm soát được ma lực quá lớn của mình, cậu ấy liền khiến bọn họ ngay cả thi cốt cũng chẳng còn lưu lại.” Sức mạnh thực sự sao? Quả là một thứ sức mạnh đáng sợ!

“Nhưng mà, chúng ta giết học sinh trong trường thực sự không sao chứ? Chẳng phải nói, vào đây rồi thì phải sắm thật tốt vai sao? Chuyện Thiên làm hôm nay quả thực là rút dây động cỏ, cho dù có lừa được Ban giám hiệu, cũng khó qua mắt được ‘kẻ đó’.” Trái với vẻ ngoài bồng bột, người nọ đối với những chuyện hệ trọng đều vẫn luôn cẩn thận từng ly. Tùy tiện hành xử lần này, quả thực không giống với tác phong của hắn. Hoặc là nói… hắn đang vốn không có tâm trạng.

“Xem ra, Lão Đại đã sắp không chờ được nữa rồi.”

Không chờ được nữa sao? Hmm, nói cũng phải. Với thực lực đó của Chu Thiên hiện giờ, có lẽ rất nhanh thôi, trên đời này liền chẳng còn ai có thể khiến hắn phải kiêng kỵ nữa. Đối với Lâm và Mặc càng không có gì bất hảo, bọn họ giấu mình đã lâu, cũng bắt đầu thấy ngứa ngáy chân tay rồi.

Chỉ là, người trực tiếp ảnh hưởng đến chuyện này có lẽ vẫn chẳng hề hay biết…

Vịt Con à, không rõ việc em vô tình giải phóng con quái vật trong người Chu Thiên, vốn là tốt cho cậu ấy, hay là đại họa đối với cả nhân gian đây?

.

***

.

Chu Thần quả thực không nhớ mình về nhà bằng cách nào. Chỉ biết lúc cậu lần nữa mở mắt, đã thấy mình đang nằm trên chiếc giường ấm áp quen thuộc. Nếu không phải trên thân thể vẫn còn dính đầy máu, vết thương và bùn đất, cậu có lẽ liền cho rằng tất cả những ký ức đó đều chỉ là nằm mơ.

Mang theo nghi hoặc đi vào phòng tắm, Chu Thần sau khi đem tất cả gột rửa, tình cờ nhìn vào trong gương, thứ đầu tiên thu hút ánh mắt của cậu, chính là viên ngọc đỏ sấn trên màu da cổ trắng nõn.

Phải rồi, khi đó cậu rõ ràng cảm nhận được Thiên Ma Nhãn gần như đã thức tỉnh, tại sao bây giờ lại an bình giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra? Phía bên Tiểu Đậu cũng không thấy có động tĩnh hay liên lạc, hẳn là đối với những nguy hiểm vừa xảy đến với cậu, hắn đều chưa hay biết gì. Rốt cuộc, là điều kỳ diệu nào đã giúp cậu kiểm soát được ma tính trong nó lúc đó chứ?

Chu Thần khẽ nâng tay chạm đến viên ngọc, xúc cảm tươi mát không thể bình thường hơn lại khiến cậu càng thêm mê mang. Cố gắng hồi tưởng lại, Chu Thần chỉ mơ hồ nhớ rõ lúc ấy vì muốn duy trì phong ấn của Tiểu Đậu, cậu liền bất chấp tất cả, dùng chút tinh thần lực cuối cùng không ngừng kết nối với Thiên Ma Nhãn, hy vọng có thể tiến vào xoa dịu cùng áp chế nó. Nói như vậy… là cậu đã thành công rồi sao?

Không, không đúng. Cái cảm giác lúc đó cậu vẫn còn nhớ rõ ràng. Nó không có vẻ gì là cậu đã đem ma tính cuồng bạo kia áp chế được, mà càng giống như… bị chính nó cắn nuốt!

Cắn nuốt ư? Vậy thì bây giờ cậu lẽ ra phải giống như Tiểu Đậu, nổi điên đi khắp nơi làm loạn mới đúng, đâu thể vẫn còn ý thức mà ngồi đây suy nghĩ thế này?

Xem chừng, những chuyện vừa xảy ra nhất thời đều khó có thể lý giải, Chu Thần càng nghĩ càng cảm thấy đau đầu, đành tạm gác nó qua một bên, lựa chọn vào nhà bếp làm ít thức ăn nhân tiện bình ổn lại tâm tình.

Ưm, không biết hôm nay… liệu Kai có trở về ăn tối không?

.

***

.

“Vịt… Vịt Con?” Giờ nghỉ trưa, Lâm cùng Mặc như mọi khi lại lên sân thượng ngồi, không nghĩ tới chưa được một lát, liền bắt gặp bóng dáng nhỏ bé kia xuất hiện.

“Chào hai anh.” Không để ý đến biểu tình có chút sửng sốt cùng cứng ngắc của hai thanh niên đối diện, Chu Thần mang theo nụ cười ôn hòa không thể quen thuộc hơn, hướng bọn họ khẽ hỏi: “Hôm nay chỉ có hai anh ở đây thôi sao? Anh trai em đâu? Chẳng lẽ… anh ấy vẫn còn mệt, phải nghỉ ở nhà?” Ngữ điệu câu cuối còn rõ ràng pha chút lo lắng.

“Vịt Con, em… em không sao chứ? Em… đã quay trở lại bình thường rồi?” Phải đợi một lúc lâu sau, Lâm mới dám thấp thỏm thốt ra được lời này.

Chu Thần có chút kỳ quái mà nhìn hắn, hiển nhiên không hiểu ý tứ của đối phương:

“Anh hỏi vậy rốt cuộc là sao?” Thiếu niên hơi hơi nghiêng nghiêng đầu, lúc này mới chú ý đến thái độ của bọn họ. “Hơn nữa, sao hai người nhìn em lạ vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

Lâm cùng Mặc quay sang nhìn nhau, lại nhìn về phía thiếu niên đã bắt đầu lộ vẻ nghi hoặc, tỏ ý giục bọn họ mau nói:

“Vịt Con, em… thực sự không nhớ… những gì đã xảy ra hôm qua sao?”

………………………………………………………………

Tiểu Bạch: Tự dưng nhớ DPKTH quá ; v ; chẳng nhẽ vik song song 2 bộ, ko biết có xuể ko nữa

Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

Advertisements

33 responses to “[MTVNDVT] Chương 38: Tạo ra một Ma Vương

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. Tỷ à… ai cũng mún cả… nhưng hãy từ từ~ không phải vội~ chỉ sợ tỷ khổ thôi~ em là thánh đoán. Em đoán là chỉ có đúng~ ahihi. Yêu tỷ nhìu~ fighting~

  3. Dự cảm giáng sinh, nàng tuyết lạc sẽ mang quà đến cho mọi người. ôi trời. muốn hú lên, nàng tuyết đăng chương 38 rồi. huhu, cảm động, sụt sụt…merry xmas nàng. món quà của nàng so so tuyệt…<3 :")) tung hoa** tung bông** tung lá **tung hoa**….iu nàng.

  4. Woo..woo…(hàng xóm em chửi rủa em là tại tỷ hết đó nhoa😆😆)
    Triệu like cho tỷ 👍👍👍 tks quà noel của tỷ nhiều nhiều

    Theo em bk thì 25 cũnglà Noel đó tỷ 😆
    Tụi em nhận 2 phần quà cũng ko sao đâu tỷ 😁😁

  5. Êu cô quá, mỗi lần có chương mới là tuôi vui như nở hoa 😂 Tại hỗm nài hết truyện, lang mang đi mò hoài ko có, chán chết tuôi r 😂 Mà cô có bộ nào giống lày ko, thụ mạnh với đa công ý, tuôi là tuôi thích thể loại này cực 😂

  6. Nghĩ đi nghĩ lại e thấy dồn sức cho một bộ r tới cái kia đc hơn… hồi đó e nằm trong lực lượng đợi 3 năm cho 1 chương DP nên thấy dứt cái nào được hay cái nấy :))))

  7. “… ôm lấy chân hôi phát thiếu niên.” Là thiếu niên tóc xám (hôi là màu gì ta không nhớ nữa). Hình như nàng bị lậm văn Trung ? Hay nàng cố tình ?

  8. Ta cũng nhớ Diệp Phong, mà nàng đang viết đoạn hay bên đây lại bay qua bển chắc hậu cung của MT thành hươu cao cổ mất!
    Cố lên nào! <3 ^3^

  9. Hãy viết dpkth đi Hãy viết dpkth đi Hãy viết dpkth đi Hãy viết dpkth đi Hãy viết dpkth đi Hãy viết dpkth đi Hãy viết dpkth đi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s