[MTVNDVT] Chương 37: Vịt Con hắc hóa rồi!

Truyện của ta sắp tới sẽ dc đăng ở đây, các tình yêu rảnh thì qua ủng hộ ta với nhé :”>

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 37]

Vịt Con hắc hóa rồi!

1366608511_jafar-600-1454338

.

.

.

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của Chu Thần, liền mới đó đã có người muốn tới tìm cậu gây sự. Thiếu niên thế nhưng vờ như không nghe thấy, nâng chân tiếp tục rảo bước nhanh hơn. Cũng không phải vì bị tìm tới nhiều lần nên bắt đầu sợ hãi, mà bởi vì Chu Thần rõ ràng thấu hiểu, bản thân mình tại thời điểm này chính yếu ớt đến mức nào. Suốt mấy đêm dùng cạn tinh thần lực để giải phóng Chu Thiên khỏi phong ấn, hiện giờ cho dù chỉ là đi đường đơn giản vậy thôi, cũng đã khiến thiếu niên nhỏ phải gắng hết sức lực.

Nhưng là, không đợi Chu Thần tiến thêm được bước thứ hai, trước mặt cậu đột nhiên xồ ra vài con chó lớn, bất ngờ đem thiếu niên chặn lại.

Linh Khuyển?

“Ha ha, làm gì mà đi vội thế nhóc? Đã tới đây rồi sao không ở lại chơi với bọn ta? Đúng lúc ta vừa mang về đây vài con Linh Khuyển, rất đáng yêu đúng không? Trông chúng có vẻ rất thích ngươi đấy.”

Nhíu mày nhìn nhìn lũ chó đang nhe răng vây khốn trước mặt, ngăn cách chính mình với cổng ra, Chu Thần chỉ biết mình không chạy kịp nữa rồi, trong lòng thầm ảo não vận mạng xui xẻo, chẳng còn cách nào đành ngừng lại bước chân, quay người dùng cặp mắt lạnh lùng đối mặt với kẻ nọ, không để hắn phát giác ra cậu có chút nào không khỏe.

“Ngươi muốn gì?”

Đối phương đúng là một trong số những kẻ mấy hôm trước ở Tuyệt Mệnh sâm lâm từng bị cậu cùng Kai đánh bại, ra vẻ đối với một mũi tên thiếu niên bắn trúng mình khi đó vẫn còn ôm mối hận khắc sâu.

“Muốn gì á? Ha ha!” Nam sinh quay sang cười với vài đứa bạn của mình, rồi mới nhìn lại phía Chu Thần, ánh mắt chợt biến tà ác: “Cũng chẳng có gì nhiều, chỉ là xem lũ Linh Khuyển của ta thích ngươi như vậy, liền muốn ngươi hôm nay làm đồ chơi cho chúng vui đùa một chút, có được hay không?”

.

***

.

“Vịt Con, em đói chưa? Anh và Mặc mua đồ ăn sáng về cho em nè.” Lâm bởi vì trên tay cầm theo hai túi đồ lỉnh kỉnh, cũng không thèm gõ cửa liền cứ vậy tiến vào, lại chỉ bắt gặp một bóng người đang ngồi thừ trên chiếc giường kia.

“Thiên? Cậu tỉnh rồi?” Lâm thế nhưng cũng không lập tức mừng rỡ chạy đến hỏi han hắn như trước kia, lúc này đây trên cả Lão Đại mình, còn có một người khiến bọn hắn quan tâm hơn cả: “Vịt Con đâu?”

“Đi rồi.” Người nọ lẳng lặng đáp.

“Đi rồi?”

Bị như thế sửng sốt hỏi lại, Chu Thiên trong lòng vốn đang rối bời càng thêm phiền chán:

“Là cậu cho thằng nhóc đó vào?”

“Là cậu đã đuổi Vịt Con đi??”

“Đây là phòng của ta.”

Lâm dường như có thứ gì đó đã phải nén nhịn thực lâu, hiện giờ rốt cuộc bạo phát, trước con mắt có chút trở tay không kịp của Mặc, mạnh vứt xuống hai túi đồ ăn, lao đến túm lấy cổ áo của kẻ trên giường:

“Cậu nói sao? Đây là phòng của cậu? Cậu muốn đuổi Vịt Con thì đuổi ư? Đồ ngu ngốc! Cậu nghĩ tại sao em ấy lại phải đến chỗ chết tiệt này hả?! Là để cứu sống cậu đấy, tên khốn chết tiệt! Cậu có biết suốt mấy ngày qua bệnh nặng, là ai đã ở bên chăm sóc cậu không? Là Vịt Con! Là Tiểu Thần! Là em trai của cậu đấy! Cậu không nhớ gì sao? Hôm đó cậu đột nhiên phát điên, chính mắt tôi chứng kiến cậu cả người biến thành ngọn đuốc sống! Nếu không phải nhờ có Vịt Con không quản ngại nguy hiểm, lao vào căn phòng lúc ấy chứa toàn lửa này mà cứu cậu, tôi đã tưởng rằng cậu xong rồi!”

Hôi phát thanh niên càng nói càng rống giận, đến lúc sau liền không kìm nổi nghẹn ngào:

“Cậu có biết sau khi cứu chữa cho cậu xong, Vịt Con trông tàn tạ thế nào không hả? Hả? Hả? Tôi vốn đã khuyên em ấy nên về nhà nghỉ ngơi. Nhưng em ấy chính là kiên trì muốn ở lại chăm sóc cho đến khi cậu hoàn toàn bình phục! Suốt mấy đêm không ngủ, cũng không rời cậu nửa bước! Vậy mà cậu… Vậy mà cậu lại…!”

Chu Thiên nhãn đồng hơi hơi mở lớn.

“Được, cho dù là cậu có quyền đuổi em ấy đi, nhưng ít nhất cũng phải đợi tôi về đã chứ?! Cậu quên đây là đâu rồi sao? Đúng, không có bọn tôi, Vịt Con căn bản không thể vào được, bởi vì ngoài kia có không biết bao nhiêu kẻ chỉ chực chờ muốn ăn tươi nuốt sống em ấy! Tại sao? Tại sao không đợi bọn tôi về? Cậu nghĩ Vịt Con có thể một mình sống sót rời khỏi đây sao?!”

Lâm chỉ vừa mới dứt lời, liền chứng kiến đối phương bất ngờ choàng đứng dậy, thô bạo gạt ra tay hắn, khiến hắn lảo đảo tí nữa thì ngã ngửa ra sau. Định trụ hồi thần, đã thấy người nọ cũng lập tức đẩy Mặc qua một bên, như điên lao ra ngoài cửa.

“Thiên?!”

Lâm cùng Mặc nhìn nhau, không nói hai lời liền đồng thời đuổi theo hắn.

.

***

.

Lúc này, tại một cánh rừng nhỏ cách khu ký túc xá không xa, thiếu niên bước chân đã tràn đầy bùn đất cùng vết xây xước, rốt cuộc kiên trì không nổi nữa, khẽ vấp phải một cành cây nhỏ liền lập tức ngã quỵ.

“Ha ha, có chạy trốn cũng vô ích. Ngươi quên rằng lũ Linh Khuyển này thuộc giống chó săn sao? Ngươi chạy một hồi, bất quá chỉ là trò mèo vờn chuột với chúng thôi.” Đám nam sinh đứng phía sau khoanh tay ngạo nghễ nhìn vài con chó hung dữ lại lần nữa đem thiếu niên nhỏ vây khốn, không ngừng cười nhạo.

Chu Thần hiện giờ đến cả thở cũng chẳng còn hơi sức, thân thể vốn đã yếu nhược, lại trải qua một chuỗi sự việc dồn dập xảy ra ở Tuyệt Mệnh sâm lâm liên tục cho đến mấy hôm nay, cả thể chất lẫn tinh thần lực của cậu sớm bị vắt kiệt đến mức tận cùng, căn bản không thể làm ra bất cứ hành động phản kháng gì đáng nói. Ngay tới ngẩng đầu nhìn lên lũ ma thú đói khát kia, trước mắt cậu cũng chỉ còn thấy một mảnh mơ hồ, không rõ là bởi vì mồ hôi, hay trí óc đã sắp sửa đình trệ mà hoa hoa không rõ.

Không được, cậu không thể ngất đi lúc này, càng không thể để chính mình bị thương! Thiếu niên cắn chặt răng, lặng lẽ siết lấy viên ngọc đeo trên cổ đang cảm ứng biến hóa từ thể trạng cậu mà dần trở lên ấm nóng, cũng ngày càng biến xao động.

Không! Bằng bất cứ giá nào, dẫu phải dùng đến giọt tinh thần lực cuối cùng trong cơ thể, cậu cũng tuyệt đối không thể để Tiểu Đậu biết được…, tuyệt đối không thể để hắn bộc phát ma tính, lần nữa hóa thành địa ngục thú dữ!

Mồ hôi túa ra như tắm, cho dù cứ như vậy không ngừng tự thôi miên cùng nhắc nhở bản thân, thế nhưng Chu Thần lại bất lực không thể ngăn ý thức mình ngày một lâm vào tan rã. Cơ thể cậu, đã tới giới hạn cuối cùng rồi.

Đừng… Nhất định, phải có cách nào đó… Nhất định, cậu phải kiềm chế nó lại… Nhất định… Bằng bất cứ giá nào…

Chu Thần hai mắt trước khi hoàn toàn rơi vào một mảnh tối đen, chính chỉ có thể không ngừng lẩm nhẩm một suy nghĩ như vậy, một suy nghĩ cuối cùng còn sót lại mà trong vô thức đã hóa thành thứ chấp niệm mạnh mẽ đến mức cậu không thể ngờ tới.

.

***

.

Chu Thiên khi vừa bước chân xuống sân khu ký túc xá, chính là nhìn quanh đều không thấy bóng dáng nhỏ bé kia đâu cả, lại ngửi thấy trong không khí có vị huyết tinh nhàn nhạt, liền không chút suy nghĩ, một đường hướng theo nó mà chạy thẳng tới đây.

Từ xa nơi phiến rừng bị cây cối che khuất, nhanh chóng đập vào mắt hắn, quả nhiên thấp thoáng một nhóm vài ba nam sinh đang đứng tụm vào một chỗ, dường như còn vây quanh một người, mùi máu lúc này đã nồng nặc đến ghê sợ, thậm chí khó có thể hô hấp.

Chu Thiên sắc mặt chợt biến trầm, gọi ra Hỏa Long đao, một nhát bổ xuống, hỏa diễm xẻ dọc hàng cây liền nhắm thẳng hướng đám người kia giáng đến một cầu lửa. Không biết mấy kẻ nọ căn bản cũng đang bị cảnh tượng trước mặt làm cho chết lặng, run run không nhấc nổi chân, liền cứ thế bị một kích bất ngờ này của Chu Thiên đánh bật ra tứ phía, đau đớn khôn tả.

“Lão… Lão Đại?” Chật vật bò dậy, lại phát giác kẻ địch vừa tập kích là ai, đám người đều không giấu nổi sững sờ. Thế nhưng cũng chưa vội tỏ ra nghi hoặc, một kẻ trong số họ có vẻ vẫn chưa hoàn hồn từ sự việc ban nãy, liền bất chấp vội lết đến bên chân Chu Thiên, như điên rồi mà nói năng lắp bắp:

“Lão Đại, anh tới đúng lúc lắm, mau mau giết thằng nhóc kia đi! Nó… nó không phải là người!”

Đáng tiếc thanh niên kia kể từ khi xuất hiện vẫn chưa từng để tâm đến sự tồn tại của bọn họ, tính cả những lời khó hiểu kẻ nọ vừa thốt ra, trực tiếp dẫm nát một mảnh bình địa đã cháy xém dưới chân, bước nhanh về phía trước.

Lập tức lọt vào viên đồng tử thoáng chút co rút của hắn, chính là thiếu niên nhỏ đang gục đầu quỳ sụp giữa một vũng máu, xung quanh nằm la liệt xác của vài con Linh Khuyển.

“Vịt Con…!” Lâm và Mặc cũng cùng lúc đuổi đến nơi, chứng kiến cảnh tượng này, liền đồng thời ngưng thở.

Sẽ không là… đứa nhỏ kia đã bị…

“Vịt… Vịt Con…”

Cùng với Chu Thiên lúc này chính không nhìn rõ biểu tình, hai người họ cứ như vậy chỉ biết trân trân lặng đứng tại chỗ, lại không dám tiến tới đỡ lấy hay lay gọi thiếu niên, bởi vì họ sợ, sợ rằng hiện giờ chỉ cần chính mình chạm nhẹ một chút thôi, thân thể nhỏ bé kia sẽ lập tức đổ gục, vĩnh viễn cũng không ngồi dậy nữa.

Thế nhưng, trái với lo nghĩ trong lòng mấy người, thiếu niên toàn thân toát ra mùi tử khí đột nhiên hơi khẽ cử động, trước cặp mắt sửng sốt của nọn họ, liền chậm rãi chống hai tay xuống, dường như muốn đứng lên, chỉ là vũng máu xung quanh cậu quá mức nhớp nháp, thiếu niên trượt chân một cái, liền đã lại ngã nhào.

“!”

Một bóng người vụt qua, lập tức đem thiếu niên đỡ lấy, thân thể đầy máu kia thế nên không có tiếp xúc trở lại với mặt đất dơ bẩn, mà rơi vào một cánh tay hữu lực. Chu Thiên đối với phản xạ trong vô thức này của mình có chút cứng đờ người, nhưng… cũng không đẩy thiếu niên ra, chỉ là có chút không được tự nhiên, do dự nâng tay chuyển qua nắm lấy đôi vai gầy yếu nọ. Thanh niên hơi nhíu nhíu mày, nhìn xuống đứa nhỏ nãy giờ vẫn cứ lặng thinh không hề cất lên cho dù là nửa lời rên rỉ.

“Ngươi… không sao chứ?”

Thiếu niên như cảm ứng được thanh âm quen thuộc, lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu. Thế nhưng, tại khoảnh khắc ấy, đối chọi với Chu Thiên, hoàn toàn không phải cặp mắt nâu hiền hòa ngập tràn tiếu ý như mọi khi, mà là một đôi nhãn đồng đỏ rực tựa lửa!

Không, đó không phải lửa, mà càng giống như… là màu của máu! Bởi vì trong đó không hề có chút tia lửa độ ấm. Chỉ có… một mảng lạnh lẽo đến đáng sợ.

Chu Thiên trái tim chấn động một chút, nhưng không đợi hắn kịp phản ứng, thiếu niên đã nâng lên hữu thủ dính đầy huyết ô, mạnh hất văng ra cánh tay đang đỡ lấy mình.

Thanh âm thốt ra, cũng chưa từng băng hàn như thế:

“Cút. Đừng chạm vào ta.”

……………………………………………………….

Tiểu Bạch: Tự dưng thấy bạn Lâm còn có tư chất hơn cả… @@

Mình phải công nhận, hắc hóa nhân vật chính quả thực rất vui :3 Đã hiểu tại sao các tác giả thích hắc hóa thế

Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

Advertisements

36 responses to “[MTVNDVT] Chương 37: Vịt Con hắc hóa rồi!

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. giáng sinh an lành!
    Quá tuyệt gần đến khúc ngược công roài hắc hóa cái gì thật đúng lúc a~ tiếp đi nàng cắt đúng khúc hay làm ta hồi hộp quá (Ơ~Ơ)

  3. Sao em Thần bỗng nhiên “khó ở ” vậy tỷ 😒
    Ps: giáng sinh ❄❄❄vui vẻ nha tỷ. 24vs 25 này rơi vào ngày t7 vs cn vậy tỷ tha hồ mà bung lụa nhoa 😝😝😝

  4. Thiệt là hay ah o(*≧▽≦)ツ tại lúc đầu coi thấy ẻm bông trà xanh quá (◎﹏◎;), mà tuýt đó tui hông thích bh thì càng hấp dẫn rùi thank-xì-kìu tỷ

  5. Ôi ôi hắc hoá thụ. Ôi ta thích ý tưởng của nàng quá. Này thì công lạnh khốc. Bị e hắc hoá thụ bơ 1 phát là sợ ngay. Thấy đôi mắt đỏ của bạn thụ là ta lại nhớ đến bạn Bá đạo Đậu. Iu nàng. Chụt

    • ta đọc xong chap này lại tưởng tượng tại sao bạn í hắc hóa. kiểu như bạn thụ sắp ngất mà chấp niệm lớn quá, theo bản năng bạn í hút luôn cả viên tâm ma ở con búp bê vào người. huhu, nghĩ mãi k ra. ý tưởng của nàng quá tuyệt. Iu nàng, iu hắc hóa thụ, iu bé Đậu, và bé Kim quá.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s