[MTVNDVT] Chương 36: Biến chuyển của cảm xúc?

Truyện của ta sắp tới sẽ dc đăng ở đây, các tình yêu rảnh thì qua ủng hộ ta với nhé :”>

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 36]

Biến chuyển của cảm xúc?

.

10120076357e8825f8.

.

.

Lâm nhìn nụ cười trấn an trên môi thiếu niên, dù vẫn chẳng bớt đi chút nào lo lắng, nhưng cũng không biết nên nói sao cho phải, chỉ đành lòng đầy thấp thỏm, trơ mắt dõi theo bóng dáng nhỏ bé ấy bước tới cánh cửa địa ngục.

Thiếu niên bàn tay trắng nõn khẽ chạm vào tay nắm hiện giờ đã đỏ hỏn như thanh sắt nung, cũng không có nửa phần nhăn nhíu, liền như vậy nhẹ nhàng mở. Lập tức, một luồng hơi nóng mang theo khí tức hỗn loạn mà dữ dội từ sau đó phả tới, nuốt trọn thiếu niên vào bên trong.

“Vịt Con!” Lâm cùng Mặc hoảng hốt vội lao đến, nhưng cánh cửa kia nháy mắt đã lại đóng chặt, lần nữa đánh bật họ ra ngoài.

Ôm ngực gắng gượng bò dậy, hai thanh niên đương định bất chấp mà tiếp tục xông vào, thế nhưng sự lo lắng trong đáy mắt họ nhanh chóng đã bị thay thế bởi kinh ngạc, vì những gì đang đột ngột diễn ra phía trước.

Lúc này, sau cánh cửa kia, thứ ánh sáng màu đỏ nãy giờ vẫn luôn bập bùng chiếu rọi qua những khe hở liền bị lấn lướt bởi một quang hoa màu lam vô cùng ấm áp, hơi nóng khốc nhiệt ban nãy cũng dịu dần, trở nên nhu hòa hơn. Cảm nhận rõ áp lực đè nặng trên lồng ngực từ từ rút đi, thay thế vào đó là loại khí tức dịu dàng này, khiến Lâm và Mặc nhất thời ngây ngốc khó mà tin nổi, mở to hai mắt trừng nhìn chằm chằm phiến môn nọ.

“Là… Vịt Con sao?”

Là thiếu niên nhỏ đó đang chữa trị cho Lão Đại của bọn họ! Thực sự có thể chữa trị!

Tuy rằng mới chỉ đoán là như vậy, cũng có chút hồi hộp tò mò không biết điều gì diễn ra ở bên trong, nhưng hai thanh niên lúc này cũng không dám vọng động nữa, nương theo những tia sáng xanh lam chói mắt kia mà hơi hơi lùi lại. Có lẽ bây giờ chính là thời điểm mấu chốt, để thiếu niên đem Lão Đại bọn họ cứu trở về. Nhiệm vụ duy nhất của bọn họ, chỉ là đành ở ngoài này chờ đợi cùng canh giữ mà thôi.

.

***

.

Một ngày một đêm liền cứ thế trôi qua, hai vị phó thủ lĩnh trường Quy Dương vẫn như cũ kẻ đứng người ngồi túc trực ở ngoài cửa, gương mặt dần hiển lộ vẻ sốt ruột thấy rõ. Cánh cửa kia sớm đã nguội lạnh, ánh sáng xanh kỳ lạ cũng đã tắt từ lâu, thế nhưng kể từ đó tới giờ, căn phòng nọ chính chìm vào một mảnh vô thanh, không hề có chút động tĩnh.

Đương Lâm rốt cuộc không kiên nhẫn được nữa mà định tiến tới gõ cửa, hai phiến môn trước mặt hắn đúng lúc này liền khe khẽ mở ra.

“Vịt Con!”

Lâm sau một tia hoan hỉ nhìn thấy người vừa xuất hiện, đuôi mắt lại lập tức chùng xuống, vội vàng đỡ lấy thiếu niên đang lung lay sắp đổ:

“Vịt Con! Em không sao chứ?”

Thiếu niên dù trông thập phần suy yếu, vẫn khẽ lắc đầu hướng hắn nở một nụ cười:

“Em không sao… Anh Hai cũng không sao. Các anh không cần lo lắng nữa. Giờ mọi chuyện đã ổn cả rồi.”

“Thật… thật sao?”

“Ừm.”

“Vịt Con, em…”

Lâm và Mặc cũng không biểu lộ quá vui mừng, chỉ lẳng lặng quay sang nhìn nhau, lại nhìn về thiếu niên nhỏ trong lòng, ánh mắt mang theo thương tiếc, không hẹn mà cùng nói:

“Vịt Con… bọn anh thay mặt Chu Thiên, cảm ơn em.”

Chu Thần hai má ửng hồng hơi mở to mắt một chút, mới khẽ phì cười nói:

“Anh ấy chính là anh trai của em mà.”

Nhưng cái thằng ngu đấy đâu có coi em là em trai a~. Còn đối xử với em tàn tệ như vậy… Lâm trong lòng bất đắc dĩ thở dài một tiếng, cũng không muốn nhắc tới chuyện khiến đứa bé này buồn:

“Chắc em đã mệt lắm rồi. Để anh đưa em về nhà nghỉ ngơi nhé.”

“À, cảm ơn anh, nhưng em vẫn chưa thể về được.”

“Sao thế?”

“Anh Hai chỉ mới vừa trải qua giai đoạn nguy hiểm, giờ còn đang hôn mê và cần theo dõi thêm một vài hôm nữa. Để đảm bảo năng lượng trong cơ thể anh ấy đã hoàn toàn duy trì ổn định, em sẽ ở bên chăm sóc anh ấy cho đến khi anh ấy tỉnh.” Phong ấn chỉ vừa mới được cậu giải trừ, hiển nhiên luồng tinh thần khổng lồ bị kìm giữ bấy lâu kia trong người Chu Thiên nhất thời sẽ không biết nên chảy về đâu, vẫn cần cậu phải ở bên cạnh để trợ giúp hắn điều hòa cùng dung nhập nó với sức mạnh sẵn có từ xưa của một võ thuật sư vốn thuần hệ thể lực, tránh trường hợp xảy ra xung kích.

“Vậy à? Nhưng… còn sức khỏe của em…?”

“Chỉ là lao lực vài hôm, không chết được. Bộ dạng anh Hai hiện giờ còn khó coi hơn em nhiều.” Thiếu niên lại cười.

Biết tính đứa nhỏ này chỉ cần là chuyện liên quan đến anh trai đều sẽ luôn kiên trì, Lâm chỉ đành thở dài nhận mệnh:

“Được rồi, vậy mấy hôm nay em cứ ở tạm lại đây nghỉ ngơi đi, có chuyện gì cứ kêu bọn anh một tiếng, bọn anh ngay tại bên ngoài.” Lại không nhịn được vươn một tay đến xoa xoa đầu thiếu niên. Haiz, tên ngu ngốc nào đó chắc không biết trên đời này bao nhiêu người ao ước có được một đứa em trai như của hắn đâu! Đúng là có phúc mà không biết hưởng mà!

.

***

.

May mắn căn phòng của Chu Thiên bao gồm tất cả đồ đạc đều được tinh chế từ loại vật liệu có tính chịu nhiệt siêu cường, nên dù bị chính chủ nhân của nó gây sức ép một hồi, mọi thứ bên trong đều vẫn còn nguyên vẹn.

Đã sang tới đêm thứ hai, nhưng Chu Thần cũng chưa từng chợp mắt, luôn ngồi ngay ngắn bên cạnh giường ngắm nhìn gương mặt con trai cậu lúc ngủ, thi thoảng lại đứng dậy thay miếng khăn ướt đắp trên trán thanh niên. Bởi vì cơ thể xảy ra biến đổi lớn, thân nhiệt hắn chính là đơn thuần nổi lên phát sốt. Bất quá, ngoài cái đó ra cũng không có gì trở ngại.

Chu Thần đứng ở bên thanh niên tạm dừng một lát, mới khẽ vươn tay đến vuốt ve vài sợi tóc mai còn thấm hãn trên tuấn nhan tràn ngập nét dương cương kia. Hơi hơi mỉm cười, thiếu niên sau đó chậm rãi cúi đầu, đặt lên trán hắn một nụ hôn thật nhẹ.

Ngoài trời mưa tầm tã, thế nhưng làn vũ trắng xóa cũng không thể ngăn cản một màn này xuyên qua cửa sổ sát đất mà chiếu rọi vào đáy mắt của người đang đứng trên tàng cây phía đối diện. Người nọ không biết lặng lẽ đứng đó đã từ bao lâu, chỉ biết quanh thân hắn đã chẳng còn chỗ nào khô nữa. Toàn bộ da thịt thậm chí cả khí tức trên người hắn, đều như nhuộm đẫm một màu rét buốt của đêm mưa vô tận.

Lạnh. Thực sự rất lạnh. Thế nhưng thanh niên dường như cũng chẳng hề để tâm, cũng chẳng hề cảm nhận thấy. Những giọt nước lăn theo làn tóc ướt rủ xuống, tí tách thi nhau rơi, che khuất biểu tình trên gương mặt người nọ. Bóng dáng hắn… rất nhanh liền cũng vụt biến mất rồi.

.

***

.

Chu Thiên cảm giác được bản thân đúng là vừa trải qua một giấc ngủ dài. Trong mơ, hắn thấy mình rơi vào địa ngục, rất đau đớn, rất thống khổ, lại ngay sau đó, có một bàn tay đã kéo hắn quay trở về với ấm áp. Hơi thở dễ chịu này, xúc cảm dịu dàng này, mấy hôm nay dường như vẫn luôn quanh quẩn bên hắn, khiến hắn nhịn không được theo bản năng vô thức buông xuống mọi ưu lo, cứ lâm vào đó mà chìm ngủ. Phải đợi đến tận hôm nay, hắn mới bị thân thể rốt cuộc đã ở trạng thái khang phục hoàn toàn mà thôi thúc tỉnh lại.

Chậm rãi mở mắt ra, cũng mất một lúc để thích ứng với ánh sáng khẽ rọi tới của buổi sớm, Chu Thiên lúc này mới để ý bên giường mình chính nằm gục một bóng dáng nho nhỏ. Thiếu niên nhịp thở đều đặn, chưa hề phát giác ai kia đã sớm tỉnh giấc, bàn tay lại vẫn đang nắm chặt một chiếc khăn, tùy ý đặt bên dung nhan bởi vì say ngủ mà đáng yêu hơi phiếm đỏ, đáng tiếc lại gầy yếu đến nao lòng.

Chu Thiên thoáng có chút ngây ngẩn, hiển nhiên không nghĩ tới sẽ bắt gặp cảnh tượng này, thế nhưng… cũng không biết là bởi vì quá mức kinh ngạc, hay ý thức vẫn còn lâm vào trong mơ hồ chưa hoàn toàn tỉnh hẳn, hắn chẳng hiểu sao lại nhớ tới gương mặt kia khi ở khe núi, gương mặt của thiếu niên mỗi khi hướng hắn mỉm cười… Bất tri bất giác, một bàn tay đã chậm rãi vươn ra, định chạm đến gương mặt nọ…

Chỉ là đúng lúc này, hình ảnh thiếu niên cùng một người khác hôn nhau cũng đột ngột hiện ra ở trước mắt hắn, bàn tay kia liền vì thế mà giật mình khựng lại… chuyển qua lặng lẽ siết chặt, cuối cùng, vẫn là thu trở về bên hông.

Thiếu niên vừa lúc cũng khẽ giật hàng mi, từ từ chuyển tỉnh, chứng kiến người nọ chẳng biết tự bao giờ đã mở to hai mắt, biểu tình đơn thuần hiện lên vui mừng:

“Anh Hai, anh tỉnh rồi?”

Đối phương trái ngược ban cho cậu sắc mặt không tốt:

“Ngươi làm gì ở đây?” Thực ra ký ức về lúc phát bệnh mấy hôm trước, Chu Thiên hiện giờ chính là không quá rõ ràng.

“Em…”

“Chẳng phải ta đã cấm ngươi không được bén mảng tới gần ta rồi sao? Là Lâm? Hắn mở cửa cho ngươi vào?”

“Không liên quan tới anh ấy.” Chu Thần tạm dừng một lát mới nói: “Nghe tin anh bị ốm, em chỉ là ghé qua thăm một chút mà thôi… Nhưng giờ có vẻ anh đã không sao rồi, em cũng nên rời khỏi.”

Đối với lời đuổi không chút khách khí của Chu Thiên, thiếu niên chỉ là gửi lại hắn một nụ cười, liền tiến về phía cửa:

“Em đi đây. Anh… nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Chu Thiên nhìn phiến môn chậm rãi khép lại, trong lòng thực ra luôn có một giọng nói kêu gào hắn chạy ra níu giữ bóng dáng kia, thế nhưng rốt cuộc vẫn là không đủ dũng khí, chỉ có thể đem tấm ga giường dưới tay hắn vo thành nhăn nhúm nếp gấp.

.

***

.

Lúc Chu Thần bước ra thì cũng thấy Lâm và Mặc đâu cả, chắc mới sáng sớm nên hai người họ đã chạy đi mua đồ ăn hay gì đó rồi. Thôi kệ vậy, dẫu sao Chu Thiên cũng đã tỉnh lại, hắn liền sẽ báo cho bọn họ thôi.

Đặt chân xuống khoảng sân của khu ký túc xá hạng A, thiếu niên lúc này mới có thời gian để ý nó thực sự rất rộng, còn rộng lớn hơn cả khu nhà cao cấp cậu từng ở khi còn học trong ban ma pháp nữa. Có lẽ vì để tạo không gian tránh gây đổ vỡ mỗi khi có kẻ muốn đánh nhau sao?

Chu Thần giờ mới sực nhớ ra mình chính đang ở một nơi ‘nguy hiểm’ như thế nào, liền vội vàng bước thật nhanh về phía cánh cổng. Đáng tiếc hôm nay là chủ nhật, võ thuật sinh đi lại trong ký túc xá vốn rất nhiều, nhanh chóng đã phát hiện ra sự tồn tại của ‘kẻ ngoại lai’.

“Yo, xem ai tới ký túc xá của chúng ta chơi kìa? Có phải là thằng nhóc chuyên bám đuôi Tử thần Hắc Nguyệt, ngang nhiên cướp mất thẻ bài của chúng ta ngày đó không?”

………………………………………………………………………………….

Tiểu Bạch: Mọi người thử đoán xem anh Thiên có đến cứu kịp em nó ko ạ :”>

.

.

.

………………………………………………………………………………………………………………………..

Advertisements

24 responses to “[MTVNDVT] Chương 36: Biến chuyển của cảm xúc?

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. a Thiên thệt mẫu thuẫn a ~~.. nghĩ một đằng nói một nẻo a..

    Cám Ơn Bạch Tỷ nhiều ạ :”>>>… mấy hôm nay cứ được đọc truyện a

  3. Có chút tâm động vì “em trai” bị ngược thân rồi, mong ngóng chờ “anh trai” bị ngược thân.

  4. Không thưa nàng!
    Ta chỉ tin là Thiên ca sẽ đến khi mỹ nhân đã được cứu (hoặc tự cứu), hay nếu có đến thì sau khi cứu anh cũng xỉu hay mắng một trận khiến em nó đã mệt nay mệt thêm thôi.
    Vấn đề này ta xin cho anh Lâm triệu like với câu “Nhưng cái thằng ngu đó có coi em là em trai nó đâu!”
    Ta biết ai đứng dưới mưa, m.n chắc chắn vũng biết luôn. Ueg, có

    • ta cũng chưa biết, nhưng dù ko đăng cả chương thì ta vẫn sẽ đăng bài thông báo và dẫn link từ đây sang đó cho mọi người tiện theo dõi :D yên tâm là sẽ ko sót chương nào

      • hix, thực ra ta cũng chỉ muốn post ở wp này cho mọi người tiện theo dõi thôi nhưng chế độ bảo mật và bản quyền của wp ko dc đảm bảo cho lắm nên cần tìm đến những web chuyên về truyện online T.T cảm ơn nàng đã thông cảm và mong nàng vẫn ủng hộ ta nhé

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s