[MTVNDVT] Chương 34: Phía sau một người sư phụ

Là một thằng đồ đệ thú tính :v

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 34]

Phía sau một người sư phụ

.

1413287075-1699750863_m

.

.

.

Bóng dánh thanh niên nương theo ánh trăng hoàn toàn bao phủ lên thân hình mảnh mai của cậu, đem đến một loại áp lực cường hãn, hỏi ra câu kia bằng ngữ điệu ẩn ẩn pha chút tức giận cùng lạnh như băng. Chu Thần bị cố định trên tường, lại chẳng dám nghĩ đến giãy giụa, chỉ có thể ở một biên độ nho nhỏ mà nghiêng đầu, lảng tránh ánh mắt sâu đen thâm thúy của hắn:

“Cậu xứng đáng có được một chỗ ở tốt hơn…”

“Tôi sẽ không đi đâu hết.” Chưa để thiếu niên nói xong, thanh âm khô cứng đã cất lên ngắt lời: “Cậu là Linh Chủ của tôi. Nhiệm vụ của tôi là ở bên cạnh cậu.”

Khẽ lắc đầu, Chu Thần nở một nụ cười nhẹ che giấu chút thần sắc tối tăm ẩn sâu bên trong đó:

“Kai, thực ra tôi cũng có chút hiểu biết về Nhẫn Phái các cậu, chẳng lẽ ngay cả cậu còn không rõ, điều kiện để lựa chọn Linh Chủ, vốn là khắt khe như thế nào?” Chu Thần ngước ánh mắt lên nhìn hắn: “Kai, cậu nên tìm một đối tượng khác tốt hơn. Tôi, không thích hợp làm Linh Chủ của cậu.”

Thanh niên siết lấy cổ tay cậu càng chặt hơn:

“Cậu đã ban chúc phúc cho tôi.”

“Lúc đó tôi căn bản không biết cậu là một Nhẫn Giả. Nếu biết, tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý nghi thức này.”

Ý tứ rõ ràng, chỉ là một mình đối phương nhất sương tình nguyện.

Lời kia quả thực giống như một tia sét, giáng mạnh vào đầu thanh niên. Hắn chậm rãi, buông hai tay thiếu niên ra, khuôn mặt cứng nhắc nói:

“Cậu, không muốn làm Linh Chủ của tôi?”

Chu Thần lại tiếp tục cúi đầu không nhìn hắn, lấy trầm mặc thay cho câu trả lời. Cũng rõ ràng hiểu được việc Nhẫn Giả bị cự tuyệt bởi chính Linh Chủ mình lựa chọn vốn là chuyện tàn nhẫn ra sao, nhưng cậu không thể làm khác. Đây có lẽ là phương án tốt nhất dành cho đối phương. Hắn rất giỏi, rất có tương lai, con đường mai sau chắc chắn sẽ rất dài, bạn đồng hành của hắn, vốn nên là một người có thể cùng hắn bước tiếp.

Kai hơi hơi lùi lại, trong ánh mắt thoáng lóe qua một mảnh thất lạc, khí tức quanh thân mới ấm lên chút hôm nay giờ lại trở về với lặng thinh cô lãnh. Cuối cùng thật sâu nhìn cậu một cái, thanh niên bạc thần mân chặt buông xuống mâu sắc thâm trầm, liền sau đó xoay lưng vụt bay đi.

Chu Thần bên tai chỉ kịp nghe tiếng gió lạnh phất qua, ngước lên đã không thấy bóng người nọ đâu cả.

Nhìn cánh cửa trước mặt như vừa bị lực nào đẩy mạnh vẫn khe khẽ vang lên tiếng cọt kẹt chưa dứt, cậu quả thực có chút ngoài dự liệu, không nghĩ… đối phương cư nhiên lại tức giận đến thế.

Cậu rốt ruộc đều chỉ vì muốn tốt cho hắn thôi mà? – ‘Cụ’ Chu đầu đầy khó giải – Thanh niên bây giờ cũng thật lạ, nơi sung sướng không muốn ở, lại cứ thích dính lấy một lão già như cậu làm gì chứ? Hết Tiểu Đậu lại đến cậu nhóc Nhẫn Giả này… Nửa đêm rồi, còn bỏ ra ngoài, cậu có nên đuổi theo hắn không?

Bất quá, nhớ tới khinh công của người nọ ngay cả gió cũng khó theo kịp, cậu liền lập tức buông tha cho ý định này.

Thôi, đành đợi khi hắn bình tĩnh quay về lại nói chuyện tiếp vậy.

Ngẩng đầu liếc một vòng quanh căn phòng trống trải, ngay cả Kim cũng không ở chỉ còn lại mình mình, Chu Thần tuy chính miệng vừa khuyên Kai dọn qua nơi khác, nhưng thực tâm từ tận đáy lòng, vẫn cảm thấy có chút cô đơn.

Chỉ là, số phận đã định cậu phải như vậy, không đúng sao?

Thở dài một tiếng, tạm gác những phiền não này lại, Chu Thần chưa quên việc cấp bách hiện giờ là phải liên lạc với một người, ừm, nhân lúc Kai đang không có đây.

***

Đi vào trong phòng ngủ, thiếu niên tiến đến ngồi xuống bên đầu giường, con búp bê đất ngày đó cậu bí mật mang về từ Tuyệt Mệnh sâm lâm vẫn như trước được cậu đặt cạnh gối, cầm nó lên, đầu ngón tay khẽ vuốt qua bên mắt phải của nó, nơi ấy liền đột nhiên nhấp nháy một màu đỏ, rất nhanh liền duy trì ánh sáng ổn định.

“Tiểu Đậu, con có đó không?”

“Sư phụ?!” Thông qua hồng quang kỳ lạ, một giọng nói liền lập tức cất lên ứng với, dường như chủ nhân của nó vẫn luôn túc trục ở đầu dây bên kia từ rất rất lâu rồi…

“Tại sao tới tận giờ Người mới gọi cho con?! Chẳng lẽ vẫn chưa sợ con lần nữa tìm đến sao?!” Sau một thoáng thở nhẹ, chính là tràn ngập hờn giận trong thanh âm dồn dập dội tới.

“Cái này… còn không phải tại con?” Chu Thần bí quá bèn trở mặt quay qua ngược lại trách cứ, nhưng vẫn là rất nhẹ giọng: “Cũng vì vụ náo loạn con gây ra hôm đó, nên suốt mấy ngày nay vi sư có rất nhiều chuyện cần giải quyết. Con có biết là hiện giờ toàn bộ học viện cùng giới ma thuật sư trên đại lục này đều đang truy tìm con dị thú kia không hả? Con cũng thật là, không cố gắng kiềm chế một chút…”

“Người còn dám nói với con chuyện đó?! Tất cả rốt cuộc là từ ai mà ra đây?” Nam nhân đề cao giọng, tới mức Chu Thần còn có thể mường tượng ra đôi mày kiếm của hắn lúc này hẳn cũng đang nhướng lên hết cỡ, bộ dáng chắc chẳng khác gì thầy giám thị ở đây mỗi sáng khi mạt sát học sinh, khiến cậu dù đang muốn tìm cớ kéo dời sự chú ý, cũng không khỏi câm nín co rụt người. Ai nha, thật chẳng biết ai mới là trò, ai mới là thầy nữa.

Thấy thiếu niên im lặng tỏ vẻ biết lỗi, đầu dây bên kia cũng chỉ buồn bực cất một tiếng hừ nhẹ. Hắn căn bản không quá quan tâm việc mình làm sẽ đem lại hậu quả ngiêm trọng ra sao, thậm chí là bị cả thế giới săn lùng, bởi chỉ cần một phút không nhìn đến được người nọ, hắn liền không thể kiềm chế nổi, nhất là khi cậu còn dám lừa hắn bỏ đi không hề cho hắn biết gì hết.

Nếu không phải vì một mệnh lệnh xuất phát từ kim ngôn hắn không thể làm trái, hắn đã sớm rời khỏi đây, lập tức chạy đến chỗ đối phương rồi.

“Giờ thì sư phụ mau giải thích đi, tại sao nói dối con là đang ở trong động bế quan, thực chất lại lẻn xuống núi, thậm chí rời đảo trở về đại lục? Có biết con đã lo lắng đến thế nào không hả?!” Nam nhân trải qua mấy ngày tuy đã cố gắng để bình tâm lại, thế nhưng chất giọng âm trầm vẫn hơi khẽ run run. Có lẽ không lời nào có thể diễn tả được tâm trạng hắn lúc đó, khi phát giác người bên cạnh bỗng dưng biết mất, bỗng dưng ở tại một nơi khác cách hắn rất xa… còn cư nhiên gặp nạn! Hắn, thiếu chút nữa đã hủy diệt cả Diễm sơn này.

Chu Thần khóe môi khẽ động, cuối cùng cũng chỉ cất lên được một tiếng khinh ngâm thở dài:

“Thực xin lỗi, lén rời đảo không có nói với con, là lỗi của sư phụ… Bất quá, ta biết rõ ràng, nếu nói ra, con tuyệt đối sẽ không cho ta đi, phải không?”

“Đương nhiên!” Nam nhân nghe hỏi vậy, càng là phẫn nộ hơn nữa: “Chưa nhắc tới những chuyện xưa cũ, sư phụ, mấy năm nay sức khỏe của Người đều là không tốt! Người tưởng con không biết sao? Còn muốn ra ngoài chạy loạn?”

“Con… con đã biết…?” Thiếu niên khó có thể tin tưởng nói.

“Hừ, không chỉ mọi việc lớn nhỏ trong Diễm sơn môn, ngay đến Thổ linh thần thạch đều giao cho con tiếp quản, cả năm giam mình trong hang động, con còn lo Người bế quan lâu như vậy là vì muốn nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, mới luôn ở ngoài túc trực ngày đêm, không cho bất luận kẻ nào được phép quấy rầy, vậy mà sư phụ…. sư phụ cư nhiên bất chấp tình trạng mình như vậy mà xuống núi, Người bảo con rốt cuộc phải làm sao?”

Ở bên cạnh người nọ suốt bao năm nay, cho dù đối phương là cố tình che giấu, hắn vẫn rõ ràng cảm nhận được, thân thể tiêm nhược kia mỗi mùa đông trôi qua dường như lại ngày một yếu dần, thậm chí đã rất lâu rồi, hắn không được ngắm thấy dung nhan xinh đẹp của người nọ, chỉ vì chủ nhân nó cứ mãi lánh sâu trong núi, không chịu gặp ai.

Ngay cả hắn, cũng chỉ có thể ở mỗi lần tiến vào bưng cơm đưa nước mà đứng tại xa xa nhìn đến bất quá một cái bóng lưng, một bóng lưng theo thời gian hắn lớn lên lại càng biến nhỏ xinh, cũng thực hao gầy. Muốn ôm, lại chẳng dám vươn tay chạm tới, sợ hắn thô kệch vụng về, sẽ lỡ làm vỡ tan báu vật. Đành… ở trong phạm vi được cho phép mà lặng thầm thủ hộ mà thôi.

Thế nhưng, thật chẳng ngờ báu vật hắn gìn giữ suốt bấy lâu nay cư nhiên trốn hắn tự mình chạy mất, còn quay về nơi vốn dĩ vĩnh viễn cũng không nên trở lại. Hơn ai hết, hắn thấu hiểu nơi ấy ở trong ký ức của đối phương tồn tại bóng ma lớn tới mức nào. Người nọ tuy được mệnh danh là Đệ nhất Ma pháp sư cường đại, lại vẫn dễ dàng để mình chịu tổn thương lắm, chẳng may lại lần nữa tự làm tan vỡ chính mình, hắn biết tìm ai để bồi hoàn lại đây?

Nam nhân ở đầu bên kia khẽ siết nhẹ bàn tay, gần như muốn đem con búp bê nhỏ đang cầm dung nhập vào cốt tủy. Con búp bê thay thế cho thông tấn khí, cùng với búp bê Tiểu Đậu cũng mang những điểm dáng hình đặc trưng của người kia. Giá mà hắn cũng có thể đối với người kia làm những điều tương tự, giống con búp bê đất này, mãi mãi nhét cậu vào lồng ngực, tùy thời mang theo bên mình thì thật tốt.

Không hề hay biết tới trăm mối cảm xúc trong lòng đối phương, Chu Thần lúc này trái ngược lại được thả lỏng một chút. May mắn, cứ tưởng Tiểu Đậu đã phát giác chuyện cậu cải lão hoàn đồng, tuổi thọ suy kiệt, nhưng xem ra tất cả mới chỉ dừng ớ mức suy đoán của hắn mà thôi. Đại đồ đệ cậu đơn giản chỉ là nghĩ sư phụ hắn dạo gần đây sức khỏe không tốt, chịu khó nghỉ ngơi liền sẽ ổn. Bởi nếu hắn đã biết được sự thật, hẳn hiện giờ cậu chẳng thể bình yên ngồi đây mà nói chuyện với hắn thế này.

Chỉ là vẫn khó mà ngờ, Tiểu Đậu xưa nay vốn là người trầm lãnh, cư nhiên lại có lúc tinh tế cùng quan sát tỉ mỉ đến thế. Cậu… đã quá coi thường cặp thú đồng luôn chỉ biết nhìn cậu vâng lệnh kia rồi sao?

“Người mau nói đi, rốt cuộc Người trở về đại lục để làm gì? Chẳng phải Người đã nói bản thân cùng nơi ấy sớm không còn quan hệ, đến hết kiếp này đều sẽ mãi mãi ẩn cư ở Diễm sơn hay sao?!”

“Được rồi, Tiểu Đậu.” Chu Thần nhẹ đóng lại hai mắt, khe khẽ thở dài một tiếng: “Chuyện đã đến nước này, ta cũng tính kể hết cho con hiểu.

Chuyện là…”

…[15 phút sau]…

“Nói vậy, sư phụ là vì muốn tới kèm cặp một thằng nhóc, mang danh là con trai mình, mới không quản ngại đường xá xa xôi cùng tình trạng sức khỏe mà lần nữa trở về đại lục sao?” Tiểu Đậu cuối cùng tóm tắt lại mọi chuyện, bằng một giọng điệu gần như đay nghiến, đối với kẻ tên gọi Chu Thiên kia ở trong lòng chính thức ghi nhận một mối thù.

“Đúng vậy.” Chu Thần sau khi rốt cuộc một hơi kể xong, cũng liền cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cậu căn bản không định giấu chuyện này với Tiểu Đậu, chỉ là cần đợi chính mình ổn định mọi sinh hoạt ở Quy Dương đã, khi ấy Đại đồ đệ bá đạo của cậu dù cho muốn phản đối, cũng không còn kịp nữa rồi.

“Không được, quá nguy hiểm. Uốn nắn một tên cá biệt cực nhọc thế nào con còn chưa nói, sư phụ cư nhiên còn cải trang thành học sinh mới để vào trường? Sư phụ vốn là ma pháp sư, sao có thể vào ban võ thuật, sống giữa một rừng hổ báo như thế chứ?”

“Hổ báo cái gì…” Chu Thần không nhịn được phì cười: “Diễm Sơn vốn cũng chỉ toàn là thú nhân, sư phụ chẳng phải vẫn sống tốt đó sao?”

Đó còn không phải nhờ có con bảo hộ?! Nam nhân ở trong lòng trợn trắng mắt: Sư phụ có biết tại sao Diễm sơn mỗi năm đều có vài chục kẻ bị ném xuống biển không? Nếu không nhờ có con, Người sớm đã bị đám đồ đệ mang dục niệm khi sư diệt tổ kia ‘thịt’ rồi!!

Càng nghĩ càng nóng nảy:

“Nếu không, con lập tức tới đó tìm sư phụ, muốn dạy dỗ ai, cứ để con giúp sư phụ một tay!”

“Không được.” Chu Thần vừa nghe vậy liền lập tức nghiêm giọng. “Tiểu Đậu, đó là con trai của ta, có trưởng thành ra sao cũng đều do ta, phải là chính tay ta tự đến giúp nó, không ai có thể can thiệp.”

“Sư phụ…” Tiểu Đậu chua xót nói. “Hắn là con trai của Người, vậy con không phải đồ đệ của Người sao?”

“Tiểu Đậu, con hẳn rõ ràng ý ta không phải như vậy.” Chu Thần có chút bối rối mà hạ giọng thấp nhuyễn: “Chỉ biết rằng đây là chuyện mà chỉ mình ta mới có thể giải quyết. Hơn nữa, con cũng vốn là Ngục hỏa ma thú, đặt chân đến đại lục nếu để người phát hiện chỉ sợ sẽ gây ra hỗn loạn. Ta không muốn con gặp phải nguy hiểm.”

Cho dù có nguy hiểm thế nào, chỉ cần được ở bên sư phụ, con đều không quản, nam nhân ở trong lòng lặng thinh nói. Duy nhất khiến hắn lo lắng chỉ là thiếu niên sẽ bởi vì vậy chịu liên lụy mà thôi. Nghĩ tới điều này, Tiểu Đậu chỉ biết mím môi thật chặt, rốt cuộc đành không tình nguyện cất lời:

“Vậy để con cử người đến thay con bảo hộ sư phụ.” Diễm Sơn môn đệ tử không hề ít, trải qua trăm năm từ hòn đảo xa xôi sớm đã bao phủ trên khắp đại lục, không chỉ dừng lại ở thú nhân mà cả những Thổ hệ ma pháp sư bình thường, dù là tầng lớp nào cũng có, chỉ cần Đại sư huynh hắn hô một tiếng, liền sẽ có hàng ngàn người ứng theo, chưa nói đến đối tượng lại chính là vị sư tôn thần bí mà chúng đồ nơi xa bấy lâu nay vẫn luôn sùng kính, nhất định đảm bảo người kia không phải chịu bất cứ thiệt thòi nào.

Chu Thần nghe vậy không khỏi cười khổ:

“Tiểu Đậu, vi sư là cải trang thâm nhập vào trường, đâu phải nguyên thủ quốc gia đi ghé thăm nước bạn, làm gì cần đến vệ sĩ a? Với lại, con nghĩ mà xem, nếu quá khoa trương, để mọi người biết được thân phận thực của sư phụ, như vậy mới thực càng phiền.”

Đến đây thì đầu dây bên kia có im lặng một lát, dường như đối với lý do thiếu niên đưa ra là không thể phủ nhận. Chu Thần biết vậy nên cố gắng đế thêm:

“Hơn nữa, con quên sư phụ của con là ai rồi sao? Cường đại vô địch đệ nhất Thần hỏa Ma pháp sư a! Trên đời này nào có ai có thể thương tổn đến ta chứ? Con cứ yên tâm ở nhà đợi ta trở về, tuyệt đối trả lại con một sư phụ nguyên vẹn không chút tổn hao.”

Đáp lại cậu vẫn là một mảnh trầm mặc, Chu Thần thấy thế trong lòng mừng thầm, ngay khi cậu cho rằng đối phương đã chịu thua, ngoài thỏa hiệp ra không còn lựa chọn nào khác thì thanh âm trầm thấp kia lại đột ngột cất lên, lần này trái ngược, mang ngữ điệu bình thản hơn trước rất nhiều:

“Được, nếu đã như vậy, giờ sư phụ hãy giải phong ấn cho con búp bê này đi. Thay thế xích ngọc đã bị vỡ hôm đó, sư phụ, từ nay Người phải luôn mang ‘nó’ theo bên mình, dùng chính sự an toàn của bản thân để khống chế ma tính trong người con!”

Chu Thần trăm tính ngàn tính, lại không hề nghĩ tới đối phương sẽ đưa ra yêu cầu này:

“Tiểu Đậu, con điên rồi sao? Ta đương nhiên sẽ không đồng ý, cách này quá mạo hiểm, nếu chẳng may xảy ra vấn đề gì…”

“Nói vậy, Người đối với an nguy của bản thân là không có nắm chắc?”

“Ta…”

“Sư phụ.” Nam nhân hít một hơi thật sâu, khẽ híp mắt: “Đây là sự nhân nhượng cuối cùng của con.”

…………………………………………………………………………………………………

Tiểu Bạch: Tuần này bận quá, phải dịch 1 đống tài liệu siêu khó, dù viết xong từ đầu tuần mà đến tận cuối tuần này mới beta xong chương này, huhu T.T

Cầu com lấy động lực a~

À, sắp tới ta định sẽ chuyển sang post truyện ở đây, :D chưa phải bây giờ luôn đâu mà đợi khi tiến độ post các chương của 2 bên đuổi kịp nhau đã, chắc phải tầm sang tháng 1 á ^^, mọi người rảnh thì vô ủng hộ ta với nhóe TT^TT

.

.

.

Advertisements

22 responses to “[MTVNDVT] Chương 34: Phía sau một người sư phụ

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. “mộc mặt” -> “khuôn mặt”
    “nhướn lên” -> “nhướng lên”
    “thao thao kéo dười” -> “kéo dời”
    Để thao thao ở đó nghe hơi kỳ.
    Truyện của tỷ hay lắm. E có động lực ôn thi r. Cố lên tỷ ơi.😘😘
    (Một silent reader dũng cảm ngoi lên)😆

  3. Tiểu Đậu thiệt là thiệt là…. tuyệt vời nga~.. thật bá đạo.. nhưng mà em thích…
    tội a Thiên 😂😂… mà tỷ ơi.. chừng nào kim mới lên sàn ạ…

  4. Kiểm tra lại chính tả nha nàng!
    Có 1 thằng Đại đồ đệ, tức là có nhiều đồ đệ nữa á hả? Chét chắc rồi Tiểu Ngọc Đại Thần ơi!
    Chết mấy anh công luôn rồi! ^_^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s