[MTVNDVT] Chương 33: Cậu muốn đuổi tôi đi?

Tiểu Bạch: Từ rày bắt đầu ngược công nha :”>

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 33]

Cậu muốn đuổi tôi đi?

.

c05752027cb02ae31172f14cc30614ec_0009

.

.

.

Lại phát giác nam nhân bàn tay cho dù đang đầm đìa máu tươi vẫn chưa từ bỏ ý định muốn kéo thứ kia ra khỏi người mình, Chu Thần đành tạm gác qua những nghi vấn ấy, không khỏi lo lắng lên:

“Thầy, cẩn thận tay của thầy… Đau!” Vốn muốn định xem xét vết thương cho đối phương, lại bị động tác quá lớn của hắn khiến cho đau nhức, Chu Thần bản năng nhíu lại hai mắt, thái dương ứa ra mồ hôi lạnh.

“Khốn kiếp!” Hải Huyền nhận ra nếu cứ tiếp tục rốt cuộc cũng chỉ làm đau thiếu niên, không còn cách nào đành từ bỏ ý định, lại khó nén buông một tiếng chửi thề, nhìn vật đang quấn chặt lấy tay Tiểu Thần như hòa vào một thể tức giận đến nghiến răng. Hắn, vẫn là đến chậm một bước!

“Thầy, đây rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì? Thầy sao lại bị thương?” Ban nãy lúc nói chuyện điện thoại với cậu, hình như nam nhân vẫn còn khỏe mạnh lắm mà?

Biết trước sau tất cả sẽ phải đối mặt với lời chất vấn của thiếu niên, Hải Huyền thế nhưng hai tay chỉ là ôm lấy bờ vai bé nhỏ kia, nhìn cậu trầm mặc.

Hắn nên trả lời thế nào đây? Rằng hắn vừa bị một kẻ lạ mặt cưỡng chế tiến vào không gian ảo, cùng hắn đánh nhau ở trong đó? Đồng thời trong lúc giao đấu còn tình cờ phát hiện đối phương cùng vũ khí cấp thần mà thiếu niên nắm giữ cư nhiên có liên kết câu thông?

Hừ, ngay cả điện thoại vi tuyến cá nhân của hắn cũng có thể thâm nhập, còn khiến hắn cho dù ở trong thế giới ảo cũng phải chịu tổn thương vật lý… Nói ra chỉ sợ không ai tin, nhưng Hải Huyền có thể dám chắc rằng, đây tuyệt đối không phải lỗi hệ thống, kẻ nọ cũng không phải bất cứ loại NPC nào trong chương trình huấn luyện giả lập mà học viện thiết kế ra, kể cả là boss ẩn!

Tuy rằng ban đầu vì muốn thử thăm dò nên mới để mình bị đánh trúng, nhưng cuối cùng vẫn bị bức phải dùng đến chân chính thực lực mới có thể từ huyễn cảnh thoát ra, Hải Huyền trải qua một hồi đối chọi tay đôi liền rõ ràng: ‘Kẻ trông giống NPC kia’, thuộc về một đẳng cấp còn siêu việt hơn hẳn!

Nghĩ tới đây, nam nhân ánh mắt không khỏi thâm thúy nhìn phương xa, khóe miệng nhếch lên hừ một tiếng cười lạnh.

‘Noah’! Hắn đã quá xem thường trí thông minh nhân tạo kiểm soát hệ thống máy móc trên toàn đại lục này rồi!

Đúng vậy, nếu hắn đoán không nhầm, ‘thứ đó’ thực sự nảy sinh một loại ý thức tồn tại riêng biệt, vượt trên cả những mã lệnh khô khan từ con số tạo nên. Nó có tư duy, cũng tự chủ được những hành động của chính mình. Điều đó đồng nghĩa với việc, chuyện Hải Huyền đang âm thầm điều tra suốt bao lâu nay rốt cục cũng tìm ra manh mối! Thế nhưng duy nhất hắn không thể ngờ là, ngay lúc hắn lần đầu tiên có thể đem suy luận của mình chứng thực, lại phát giác Tiểu Thần của hắn vô tình cũng bị kéo vào theo!

Xem phản ứng của thiếu niên, Hải Huyền chỉ biết cậu đối với chuyện này là hoàn toàn không hề tri giác. Lý do tại sao Noah lại có hứng thú với Tiểu Thần, thậm chí tiếp cận Tiểu Thần, có lẽ chính là nỗi bận tâm, cũng là nghi vấn lớn nhất trong đầu nam nhân hiện tại.

Chẳng lẽ, hắn đã bỏ sót chi tiết gì rồi sao?

“Thầy…?”

Đương căng mày suy nghĩ, Hải Huyền liền bị một thanh âm thấp nhu đánh gãy, theo bản năng cúi xuống ứng với tiếng gọi, lại bắt gặp ánh mắt mang nồng đậm lo lắng của thiếu niên, bên trong chính phản chiếu gương mặt hắn lúc này: âm trầm, lạnh khốc, toàn bộ đường nét cương nghị nhăn nhíu lại với nhau, trông vô cùng khó coi và đáng sợ.

Nam nhân bởi thế mới giật mình phục hồi lại tinh thần:

“Yên tâm, đều là vết thương ngoài da, thầy không sao.” Lập tức rút đi vẻ khẩn trương cùng nghiêm trọng trên khuôn mặt, Hải Huyền nâng tay xoa xoa đầu thiếu niên.

“Vũ khí của em… chỉ là thầy vừa phát hiện ra có một số lỗi nhỏ, tốt nhất không nên dùng tới. Nó đột nhiên biến ra hình dạng này, cũng là ngoài dự liệu của thầy. Bất quá em cũng không cần quá lo, thầy rất nhanh sẽ tìm cách tách nó ra khỏi người em.”

Nam nhân đối thiếu niên nhẹ nở một nụ cười, cố ý che giấu chút lạnh băng còn lưu lại trong đáy mắt. Hiện giờ vẫn chưa biết Noah tại sao lại muốn bám dính lấy thiếu niên, rốt cuộc là bởi vì việc điều tra của hắn đã khiến Tiểu Thần liên lụy? Hay là…? Nhưng cho dù thế nào, hắn cũng tuyệt đối không thể để cậu bị cuốn vào vòng nguy hiểm.

Việc này, Tiểu Thần nên biết càng ít càng tốt!

Đối với đáp án của nam nhân, Chu Thần hiển nhiên không quá hài lòng, quả thực muốn hỏi rõ hắn rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, tại sao cậu có cảm giác dường như chính mình cũng là một phần trong đó lại chẳng hiểu gì cả?

Bất quá, nhìn thái độ của ông thầy, cậu chỉ biết hắn dự định đem chuyện này giấu diếm, một khi đã như vậy, thì cho dù cậu có truy vấn thế nào cũng đều vô ích cả thôi. Hiểu rõ tính cách ấy của đối phương khiến Chu Thần chỉ đành thở dài nhận mệnh, mặc hắn xoa đầu. Dẫu sao chính mình cũng là kẻ cất giấu rất nhiều bí mật, cậu căn bản không có tư cách đi ép hỏi người khác.

.

***

.

Sau chấn động xảy ra ở Tuyệt Mệnh sâm lâm đêm đó, học viện Quy Dương qua mấy ngày rốt cục cũng đã dần trở lại bình thường. Chu Thần như mọi khi đợi kết thúc giờ học lại tới chỗ Hải Huyền, mang theo ít thuốc giúp hắn thay băng cho bàn tay bị thương. Bất quá hôm nay mở cửa ra, chính bắt gặp một căn phòng trống rỗng.

Có chút nghi hoặc tiến tới bên chiếc bàn làm việc mà nam nhân vẫn hay ngồi đợi cậu, Chu Thần liền phát giác bên trên có lưu một mẩu giấy:

[Gửi Tiểu Thần,

Về chuyện vũ khí của em, có lẽ việc tháo nó ra không đơn giản như tôi đã nghĩ. Tôi sẽ nghỉ dạy một thời gian để đi tìm hiểu vấn đề này. Trong khoảng thời gian tôi vắng mặt, em nhớ tự chăm sóc và bảo vệ bản thân, cũng cần hết sức cẩn trọng với thứ trên tay mình. Nếu phát sinh bất cứ vấn đề gì, đặc biệt là có liên quan đến nó, phải lập tức thông báo cho tôi biết…

Hải Huyền]

Chu Thần nhìn nhìn số điện thoại được ghi trên mẩu giấy, đặt bên cạnh đó là một chiếc thông tấn khí hình dáng có vẻ khác so với cái lần trước mà nam nhân đưa cho cậu, cảm thấy thực có chút vi diệu mà lại hướng mắt xuống cánh tay phải của mình.

Quả đúng là kể từ hôm đó, nam nhân tuy đã tìm mọi cách để gỡ vật kỳ lạ kia ra, thế nhưng nó vẫn giữ nguyên một trạng thái, quấn chặt lấy tay cậu không chịu buông bỏ. Chu Thần tò mò cũng thứ bí mật đối nó thi triển một ít chú thuật, lại cũng là vô ích, vật kia ngay cả quang hệ ma pháp cấp Thần đều không phản ứng mảy may. Dường như đứng trước kim nguyên tố này, mọi pháp thuật liền không còn tác dụng.

Kim nguyên tố sao? Trong đầu Chu Thần chợt lóe qua hình ảnh của một người, nếu như là người đó, hẳn có thể đem thứ này giải quyết được? Bất quá… bỏ đi, dù gì cũng đã trăm năm trôi qua, sao người đó còn ở đây chứ? Không giống như bọn họ, các Kim thuật sư vốn chỉ là những người bình thường, thọ mệnh rất ngắn, sớm liền sẽ chết.

…Đúng vậy, cho dù là bạn thân hay vốn chỉ là bằng hữu bình thường, tất cả đều đã sớm rời xa cậu… Chu Thần khẽ ngẩng đầu, liếc mắt nhìn ra phía bầu trời ngoài cửa sổ. Đêm dần buông, nơi thiên không vô vân chỉ còn chút ánh sáng cô đơn còn leo lắt tồn tại. Nhưng mà, nhanh thôi, rồi nó cũng sẽ tắt… cậu, cũng sẽ được đoàn tụ với bọn họ.

Các cậu, đợi mình, được không?

.

***

.

Về đến nhà là lúc trời cũng đã tối, Chu Thần từ xa thấy ngoài cửa đèn sáng, liền nghĩ Kai chắc đang ở trong, thế nhưng mở cửa đi vào lại chẳng gặp ai cả.

“Kai?” Biên gọi thử một câu, biên cúi xuống tháo giày, đương Chu Thần thực sự tưởng mình nhầm, liền thấy một bóng đen từ trên trần đáp xuống ngay bên cạnh.

“Cậu gọi tôi?”

Giọng nói lạnh băng lại đột ngột khiến Chu Thần tí nữa dựng hết cả tóc gáy:

“Kai, cậu làm ơn lần sau đừng xuất hiện như thế nữa được không, sẽ hù chết người đấy!” Chu Thần cố gắng làm cho giọng mình hòa hoãn nhất có thể. “Đang không cậu trốn lên đó làm gì vậy?”

‘Bạn cùng phòng của tôi là một Nhẫn Giả’, làm nhân vật chính trong bộ phim này thực sự rất khổ bức a.

“Sửa lại mái nhà.” Kai thuận miệng trả lời, cũng thuận tiện đón lấy mấy túi đồ ăn Chu Thần đang cầm trên tay, đem cất vào trong bếp.

Hửm? Chu Thần ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên bầu trời tràn ngập tinh không hôm qua nay đã bị che lấp. Ờm, nói đến đây lại phải giải thích, chuyện là sau khi từ sâm lâm trở về, bọn họ chẳng hiểu sao phát hiện mái nhà có một lỗ thủng thật lớn, rọi thẳng xuống giường cậu, kéo dài từ phòng ngủ ra đến chỗ này, nhìn rõ bầu trời sao luôn.

Hơn nữa, thêm một điều kỳ lạ là Kim cũng cùng lúc bị hỏng, chỉ thấy nó hai mắt ảm đạm tối đen không thấy phản ứng gì mặc dù quang hệ tinh thạch vẫn còn đó, hôm nay cậu vừa phải mang đến gửi ở chỗ bác Albert xem giúp một chút. Trong nhà, liền chỉ còn mình Kai và cậu.

Chuyện của Kim thì Chu Thần không rõ lắm, nhưng cái mái nhà kia thì cậu dám chắc tám chín phần mười là có liên quan tới Tiểu Đậu! Mà đó, nhắc tới Tiểu Đậu cậu lại quên phải gọi điện cho hắn rồi. Chỉ là… có Kai ở nhà, thật đúng là làm gì cũng không được a. Không biết có phải do cậu tưởng tượng nhiều không, nhưng hình như từ sau vụ nhận Linh Chủ ngày đó, đối phương càng quấn cậu hơn trước thì phải?

“Kai, về chuyện thầy giáo đề nghị hôm nọ… cậu thấy thế nào?” Chu Thần tiến đến bên cạnh cửa, nhìn bóng lưng người nọ lẳng lặng đem mấy chỗ hỏng hóc trong nhà đồng thời cũng sửa sang lại, ngần ngừ hỏi.

“Chuyện gì?”

“Thì chuyện thầy giáo đề nghị thưởng cho cậu suất học bổng toàn phần tại trường này đó… Cậu không nhớ sao? Ngay cả ký túc xá cũng là được bao chỗ ở tốt nhất…”

Sau vụ dị thú tấn công ở Tuyệt Mệnh sâm lâm, Kai hẳn nhiên đã có công cứu mạng rất nhiều người. Ban giám hiệu nhà trường ngay lập tức đã quyết định tặng hắn phần thưởng này thay cho lời cảm ơn. Biết được tin ấy Chu Thần quả cũng có chút kinh ngạc, còn nhớ trước kia cậu cũng có lần tìm tới Hiệu trưởng xin được trả tiền học cho hắn, giờ thì đúng là không cần nữa rồi.

Bất quá, Kai có quan tâm hay không lại là việc của hắn. Giống như hôm nay đáng lẽ là ngày người hùng sẽ được gọi lên trước toàn trường để trao thưởng và tuyên dương, vậy mà suốt cả buổi chẳng thấy tăm hơi hắn đâu cả, hóa ra ở nhà sửa lại cái mái dột.

“Đây là chỗ ở của tôi.” Kai dừng lại động tác, quay lại nhíu nhíu mày nhìn Chu Thần.

Thiếu niên bất đắc dĩ nói:

“Kai, cậu căn bản không cần phải ở lại đây để làm những việc này. Cậu… nên dọn tới đó…”

Còn chưa nói hết, Chu Thần đã thấy toàn thân bị áp mạnh vào tường, song chưởng bị bàn tay ai đó ghì chặt hai bên, kế tiếp chính là hơi thở lạnh băng mà cũng vô cùng nóng rực phả vào sống mũi, gương mặt của Kai đang ở cách rất gần.

“Cậu, muốn đuổi tôi đi?”

……………………………………………………………………………………………………..

Tiểu Bạch: Cầu com~ Cầu động lực~ TT^TT

.

.

.

Advertisements

34 responses to “[MTVNDVT] Chương 33: Cậu muốn đuổi tôi đi?

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. “Hôn cũng hôn rồi, giờ lại không chịu trách nhiệm?”
    Đó giò cứ mong Tiểu Đậu lên sàn nhiều như anh Vũ bên bộ Diễm Phong. Thế mà hai người đó cứ xuất hiện và đi như một cơn gió…
    À mà web c mất đuôi wordpress làm wifi trường em chặn…

  3. Còn chưa nói hết, Chu Thần đã thấy toàn thân bị áp mạnh vào tường, song chưởng bị bàn tay ai đó cố định ghì chặt hai bên, kế tiếp chính là hơi thở lạnh băng mà cũng vô cùng nóng rực phả vào sống mũi, gương mặt của Kai đang ở cách rất gần.
    Sau màn này thì chắc là tới cảnh giết người cướp răng phải không tỷ 😍😍😍😍

      • Em thấy anhKai là dễ thương nhất 😍 nên em cũng thiên vị ảnh nhất 😁
        Ảnh là siêu siêu dễ thương luôn 😍
        Dễ thương từ hành động cho đến lời nói
        Ak mà mẹ đẻ của ảnh cũng dễ thương lắm luôn 😍
        Đúng không tỷ 😁

  4. Thôi ta rút lại lời.
    Lão nào cũng có tiềm chất quỷ súc ngược thụ hết !
    Nàng ném quả bom “ngược công’ đấy cho ta hứng rồi không có chap mới là sao aaaaa ~
    Ta theo ngược công team nhá, công nào cũng phải ngược ! Chẳng có lão nào ôn nhu hết !

  5. Khi nào ngược anh Thiên nhớ hú ta nàng nhé dạo nì hù hụt ôn thi chẳng kịp coi chương mới T~T

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s