[MTVNDVT] Chương 29: Mười hai thức thần

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 29]

Mười hai thức thần

.

10128916341e1db2bad710b

.

.

.

“Lão… Lão gia gia, Người vừa nói… tên nhóc đó là…” A Lục cánh tay run run chỉ vào thiếu niên kia, vẫn không thể nào tin được.

“Đúng vậy, A Lục.” Lão Hà Bá chậm rãi quay đầu: “Con… có còn nhớ câu chuyện mà từ xưa ta vẫn hay kể cho các con nghe không? Năm đó Hà Bá tộc chúng ta chỉ còn lại số ít, bơ vơ không nơi nương tựa, phải lưu lạc đến khu rừng Tử Thần này. Bị dã thú đuổi giết, bị cỏ độc bao vây, ta khi ấy những tưởng tộc Hà Bá đến đây là tuyệt duyệt, chính là nhờ có một vị ma pháp sư đã cưu mang chúng ta, cho chúng ta một chỗ ở, các con mới có thể được sinh ra và sống sót cho tới tận bây giờ.”

“Con đương nhiên nhớ rõ…” A Lục cúi đầu, nhắc lại từng lời tiếp theo sau đó: “Vị ấy… chính là Chu Đại ma pháp sư, Chu Thần Ngọc, người còn được nhân loại xưng tụng là Quang Thần.” Cái tên này cùng ơn đức của người nọ, Hà Bá bọn họ đời trước, đời này và cả đời tiếp sau nữa, đã được dặn là không thể nào quên.

Lão Hà Bá khẽ mỉm cười gật gật đầu:

“Vị đại ân nhân ấy của chúng ta, chính đang ở trước mặt các con đó.”

Một lời kiên định này thực giống như một quyền thủ, thật sâu đánh vào linh hồn của bọn họ. Phải mất một lúc lâu để thức tỉnh từ trong ngây dại, toàn bộ đám thủy quỷ mới lộp bộp quỳ xuống chân, hướng thiếu niên đang được bao bọc bởi ngọn lửa duy nhất mang một màu xanh lam thuần khiết mà có lẽ trên đời này không còn bất cứ ai khác có được kia, run rẩy cúi rạp người.

“Chu… Chu Đại ma pháp sư.”

“Không cần như vậy. Mọi người mau đứng lên đi.” Chu Thần trên trán sổ xuống một hàng dài hắc tuyến, có chút dở khóc dở cười không biết Thu bá bá rốt cuộc đã phóng tác lên câu chuyện gì về mình, chỉ có thể chuyển ánh mắt sang lão bằng hữu của cậu cầu tình.

“Được rồi, mọi người đứng lên đi, cũng đừng làm cho ân nhân sợ.”

“Không được, Lão gia gia, ban nãy là bọn con đã mạo phạm tới Đại ân nhân, có quỳ bao lâu cũng không hết tội.” A Lục bối rối nói: “Bọn con thực sự không ngờ thiếu niên nhỏ kia lại là Chu Đại ma pháp sư vĩ đại mà Người vẫn thường kể.” Trong tưởng tượng của bọn họ, người nọ hẳn là một nam nhân cao lớn uy phong, hay thậm chí là một lão giả đầu bạc râu bạc, tuyệt chưa từng nghĩ tới đó chỉ là một cậu bé thân hình tiêm tế, dung mạo… còn non nớt đến thế kia.

“Cũng không thể trách các ngươi.” Chu Thần mỉm cười khẽ lắc đầu. “Hình dáng của ta đúng là đã đổi khác rất nhiều.”

Lão Hà Bá lúc này mới nhìn để ý tới niên kỷ bên ngoài của thiếu niên, ban nãy bởi vì xúc động được gặp lại ân nhân liền vẫn chưa nhìn kỹ, bộ dạng đối phương bây giờ quả thực chỉ như một đứa bé mười ba, mười bốn tuổi. Ông nhớ rõ năm đó lần đầu hai người gặp mặt, Chu Đại ma pháp sư vốn dĩ đã ở độ tuổi trưởng thành, ít nhất cũng phải hai lăm, hai sáu, chính là độ tuổi đẹp nhất của một thanh niên, rực rỡ nhất, mà cũng chói sáng nhất.

Sau khi đột phá cấp thần, cho dù không phải bất tử, nhưng tương truyền mọi tế bào lão hóa của ma thuật sư đó đều sẽ ngừng lại, đáng lý ra Chu Thần Ngọc sẽ vĩnh viễn giữ vẻ ngoài như thế cho đến lúc chết, bất quá tại sao như ông đang kinh ngạc nhận thấy hiện giờ, người nọ càng giống như đã cải lão hoàn đồng, ngày càng nhỏ đi? Nếu không nhờ thứ tinh thần lực cường hãn độc hữu không thể sai biệt này, chắc ông cũng đã tưởng nhầm thiếu niên là một người khác, có thể là con trai, là truyền nhân, chứ không phải chân chính Chu Thần Ngọc.

“Chu Đại ma pháp sư, hình dạng này của ngài…” Lão Hà Bá tuy đã già, nhưng vẫn là một thủy quỷ có cặp mắt nhìn thấu vạn vật. Hắn rất rõ ràng, thân thể thiếu niên này hoàn toàn là thật sự, không phải như bóng dáng cậu bé có mái tóc nâu vừa nãy, là do cặp kính làm từ cao cấp Thổ hệ tinh thạch biến ảo mà ra.

“Đúng vậy Thu bá bá.” Chu Thần nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ bé của chính mình, bất đắc dĩ cười nói: “Sau trăm năm, đây chính là hình dạng hiện giờ của ta.”

“Chẳng lẽ là do Ngài đã gặp phải chuyện gì? Là luyện công tẩu hỏa nhập ma sao?” Lão Hà Bá lo lắng hỏi.

“…Không.” Luyện công tẩu hỏa nhập ma nên mới bị rút ngắn xương cốt, cải lão hoàn đồng? Đây cũng là những lời mà cậu từng dùng để dối gạt Tiểu Đậu, thế nhưng đối với lão Hà Bá một thời từng là bạn thân chí cốt của cậu này, có lẽ đều không cần nữa.

“Thu bá bá, thời gian của ta… đã không còn nhiều nữa rồi.”

Lão Hà Bá nghe xong lập tức cả người chấn động, sợ hãi nhìn lên thiếu niên đang nhẹ nhàng huyền phù giữa không trung, lại chỉ bắt gặp một nụ cười ôn nhu cùng đôi mắt hoa đào đang khẽ cong thành hình loan nguyệt, vẻ đẹp tuyệt diễm cùng ánh sáng chói mắt ấy giờ này lại giống như hào quang của một con đom đóm sớm nở tối tàn, tùy thời đều có thể tan biến đi mất.

“Không thể nào, Ma thuật sư đẳng cấp càng cao thì thọ mệnh càng dài, Chu Đại ma pháp sư Ngài đã đạt đến cấp Thần, hẳn là phải sống lâu cả ngàn năm mới đúng.” Mới chỉ có vài trăm năm trôi qua, sao có thể là ‘không còn nhiều nữa’ được? Thế nhưng, trong đầu ông lúc này chợt nhớ tới vầng hào quang chiếu sáng trên bầu trời năm đó, cũng là lần cuối cùng ông được nhìn thấy hình ảnh của ân nhân trước khi nghe tin cậu biến mất: “Chẳng lẽ… là do một lần Ngài đã dùng hết toàn bộ lực lượng của Quang hệ ma pháp đó sao?”

Chu Thần mỉm cười khẽ lắc lắc đầu, cũng không muốn lão giả nhắc lại những buồn thương xa xưa mà cậu đã giấu kín. “Chỉ biết là sinh lực của ta đã không còn lại bao nhiêu, dáng vẻ nhỏ bé này chính là phương thức giúp ta có thể kéo dài thời gian của mình thêm một chút, để thực hiện nốt những nguyện vọng cuối cùng…” Ánh mắt xuyên thấu qua đám thủy quỷ, ôn nhu nhìn về phía thanh niên tóc đỏ đang nằm ở nơi đó, “…Những điều ta muốn mà còn chưa làm được.”

A Lục từ ban đầu còn ù ù cạc cạc, sau một hồi nghe Lão gia gia cùng thiếu niên nói chuyện, cũng lờ mờ hiểu được đôi chút, điều này lại khiến hắn không khỏi sững sờ:

“Chu Đại ân nhân, Ngài là nói… Ngài sắp…”

Như vậy… thứ mà thiếu niên tạo ra – thần vật lâu nay vẫn luôn bảo vệ cho Hà Bá tộc chẳng phải cũng sẽ tiêu biến mất sao?

“A Lục phải không? Ta biết những điều mà cậu đang lo lắng.” Chu Thần mỉm cười, rõ ràng nhìn thấu tâm tư trong lòng Hà Bá nọ, thế nhưng cũng không có trách hắn lúc này ích kỷ chỉ để ý tới lợi ích của tộc nhân. Là kẻ đứng đầu dẫn dắt tất cả mọi người, hắn có thể suy nghĩ như vậy, mới thực tận tâm và xứng chức. “Cậu có thể an tâm. Vốn dĩ ta trở về đại lục, một phần cũng vì muốn giúp Hà Bá tộc giải quyết vấn đề này.” Chỉ không nghĩ tới là hôm nay, còn ở trong tình huống dở khóc dở cười như vậy mà thôi.

“Chu Đại ma pháp sư…”

Đứng trước sự bao dung của người nọ, A Lục thực có chút xấu hổ cảm thấy bản thân mình nhỏ bé, bất quá càng hướng đối phương thêm phần kính nể, rõ ràng Hà Bá cùng nhân loại thế bất lưỡng lập, người nọ lại chẳng thèm đếm xỉa đến những tài nguyên mà bọn họ có, còn vì một ngoại tộc mà bỏ ra không ít tâm sức. Hơn cả những gì mà Lão gia gia đã kể, Đại ân nhân của bọn họ không chỉ rất vĩ đại, mà còn rất ấm áp, cũng rất… xinh đẹp, cả về vẻ ngoài lẫn trong tâm hồn.

Nhưng… một người như vậy lại sắp không còn trên thế gian này nữa sao? A Lục trong thâm tâm lần đầu tiên đứng trước cái chết của một người khác mà không phải tộc nhân, cảm thấy đau xót.

“Chu Đại ma pháp sư, về bệnh tình của Ngài… liệu Hà Bá tộc có thể giúp đỡ được gì không? Vùng hồ này của chúng tôi chứa rất nhiều linh khí, Ngài ở lại đây tu luyện, không chừng sẽ có chuyển biến tốt?” Nếu có thể làm được gì đó giúp đỡ người này, hắn cam nguyện dốc hết sức, cho dù có phải hy sinh tính mạng.

“Đúng a, đúng a, Chu ân nhân, Ngài hãy ở lại đây đi.” Đám Hà Bá cũng cùng mang một tâm trạng giống như A Lục, đều hướng cặp mắt chờ mong lên nhìn thiếu niên.

“Cám ơn ý tốt của mọi người.” Chu Thần ban đầu có hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh liền được thay thế bởi ôn hòa tiếu ý. “Bất quá đây cũng không phải bệnh, tuổi thọ rút ngắn chính là cái giá ta đã chấp nhận đánh đổi để thực hiện ước muốn của mình, căn bản không thể lấy lại được nữa.” Thực ra ngay cả sinh mệnh này cậu sớm cũng đã không cần, chỉ vì một lời hứa với Tàn Hồn, cùng sự xuất hiện của Tiểu Đậu, mới giúp Chu Thần có thêm lý do để sống tiếp cho đến hôm nay.

Bắt gặp đám tiểu Hà Bá lại ỉu xìu cúi đầu, Chu Thần đành bất đắc dĩ cười nói:

“Nhưng mà, vẫn là có một việc cần nhờ các vị giúp đỡ, chính là có thể giúp ta hóa giải độc tố của Nhuyễn Cốt Thảo được không?” Chu Thần cũng bởi vì chân tay còn chưa cử động được, nãy giờ mới phải dùng hỏa lam để nâng đỡ thân thể. Cậu dù biết rõ nước vùng hồ này là thuốc giải tốt nhất đối với cỏ độc, bất quá cũng chỉ có kẻ sống ở đây là thủy quỷ bọn họ mới biết cách sử dụng mà thôi.

“Được! Được chứ! Đương nhiên được!” A Lục vội nói, lúc này hắn cũng mới nhớ ra Đại ân nhân mình mẩy đều mang thương trên người còn trúng độc, nhanh chóng phân phó mọi người đỡ lấy thân thể thiếu niên đang hạ xuống, sử dụng thủy thuật đem linh khí tinh thuần ở sâu trong nước thanh tẩy mọi độc tố trên da thịt cậu.

Quả nhiên chỉ chưa đầy mươi phút sau, Chu Thần đã cảm giác tay chân mình bắt đầu cử động được. Hơn nữa may mắn nhất chính là, không đến nỗi nghiêm trọng như những gì Kai dự đoán, bụi cỏ dày rậm kia xem như đã vô tình cứu giúp cậu một mạng, xương cốt bởi vậy chỉ bị nứt nhẹ vài đôi chỗ, hiện giờ nhờ có thủy linh tham nhập, còn đem chúng phần nào cố định và liền lại nhanh hơn. Chỉ cần cố gắng hạn chế cử động mạnh, tin tưởng cậu sẽ trông như không có bất cứ thương tổn nào. Ừm, ngoại trừ số lượng xây xát bên ngoài quả thực nhiều không đếm xuể, linh thủy dù thần kỳ đến mấy cũng đối vết thương hở vô phương, này vẫn cần cậu trở về hảo hảo băng bó, nếu không vẫn sẽ trông thực dọa người.

Lão Hà Bá nãy giờ đứng ở một bên, mỉm cười quan sát đám tiểu đồ tôn của mình bận rộn vì thiếu niên cống hiến sức lực. Có lẽ hiện giờ bọn họ cũng như ông, đã hiểu được người kia đáng được trân trọng đến nhường nào.

“Chu Đại ma pháp sư, Ngài thấy sao rồi?”

Chu Thần khẽ nắm nắm bàn tay: “Ưm, đã tốt hơn rất nhiều. Cảm…” Đương quay sang định đối với nhóm Hà Bá nói thanh tạ, lại đột nhiên nhận thấy mặt đất rung chuyển. Chu Thần hai chân vừa hồi phục vẫn còn yếu, suýt nữa lại ngã vào trong nước.

“Chu pháp sư! Ngài không sao chứ?” May có A Lục kịp thời đỡ lấy dáng người mảnh mai kia, thế nhưng toàn bộ mọi người cũng là bị chấn động kinh thiên khiến cho lảo đảo, luồng lực lượng cường đại không biết từ đâu truyền đến, khiến cho mặt nước đang tĩnh lặng nổi lên từng gợn lăn tăn, lan tỏa ra khắp vùng hồ.

“Cái gì vậy? Thứ gì vừa xảy ra vậy?” Chẳng lẽ là động đất? Đám Hà Bá không khỏi láo nháo lên.

Chu Thần lúc này mới nhớ tới đại đồ đệ của cậu đang còn ở đâu đó. Có lẽ ban nãy vì cứu Chu Thiên, cậu buộc phải cởi bỏ ngụy trang trên thân thể, phóng thích ma lực nên làm Tiểu Đậu cũng đã đánh hơi thấy được, thế nhưng độc thảo mọc trong khu rừng này quá mức dày đặc, đã đem mùi hương của cậu phân tán đi mất. Biết rõ người cần tìm ở đây, lại không thể xác định rõ vị trí, hẳn Tiểu Đậu đang rất rất tức giận.

Nếu cứ để như vậy, đại đồ đệ đầu đá của cậu sớm muộn cũng mất đi lý trí, lúc đó e rằng ngay cả Kai cũng không phải là đối thủ của hắn nữa. Còn gì đáng sợ hơn một cường hãn dã thú đã trở nên điên cuồng? Hắn thậm chí có thể đem sâm lâm rộng lớn này toàn bộ phá hủy.

Chu Thần hiểu rõ, ngoài bản thân cậu ra, có lẽ hiện giờ căn bản không ai ngăn cản nổi ma thú kia lại, thế nhưng từ đây tới chỗ đó vẫn là cách một đoạn đường dài, cậu không phải Kai, chỉ bằng một cái nhón chân liền có thể bay đến. Hơn nữa, tỉ mỉ cân nhắc, cậu cũng không thể đem nguyên bản hình dáng hiện giờ đi gặp hắn. Nếu ở dưới bộ dạng thiếu niên Chu Thần, Tiểu Đậu giờ tâm trí hỗn loạn hẳn sẽ khó mà nhận ra, nhưng nếu dùng chân chính thân phận xuất hiện, chắc chắn sẽ càng gây lên một hồi bạo vũ. Rất nhiều thầy giáo học viên, còn có Kai đều đang có mặt ở đó, cậu tại thời điểm này vẫn chưa thể để mình bại lộ.

Như vậy, phải làm thế nào đây?

Đương mải suy nghĩ, Chu Thần liền bị vài tiếng ồn ào khiến cho hồi thần, ngẩng mặt lên, liền chứng kiến từng nhóm Hà Bá đang sợ hãi ôm lấy nhau, đề phòng chấn động lại đến.

“Mọi người không cần lo lắng.” Chu Thần trấn an. “Nơi này đã có vật kia của ta bảo hộ, sẽ không xảy ra vấn đề gì.” Vốn chỉ là buột miệng, thiếu niên nói đến đây mới giật mình sực nhớ. Đúng rồi, thứ đó…! Sao cậu lại không nghĩ ra? Chẳng phải năm ấy khi tới sâm lâm này thiết đặt kết giới, cậu đã để lại mười hai di vật mang tinh thần lực cùng hiện thân của chính mình, vốn được bố trí tại khắp mọi ngõ ngách trong khu rừng hay sao? Như lời thầy giáo khi mới bắt đầu cuộc thi đã từng đề cập đến… đây có thể chính là chiếc phao cứu sinh hoàn hảo nhất đối với cậu lúc này.

“Thu bá bá, ban nãy ta có nói, sẽ đem vòng bảo vệ khi xưa đã lưu tại vùng hồ này nâng cấp, điều đó hẳn là. Bất quá, trước đó có thể cho ta mượn lại vật kia một lát được không? Hiện giờ ta chính là có việc cần dùng đến nó.”

“Đương nhiên a Chu Đại ma pháp sư.” Lão Hà Bá mỉm cười nói: “Đó vốn là vật thuộc về Ngài mà.” Dứt lời liền kính cẩn cúi đầu, nhường ra một đường hướng thiếu niên đến mỏm đất thiêng nổi giữa vùng hồ của Hà Bá tộc, nơi có gốc cây cổ thụ toàn bộ tán lá phát ra ánh sáng đỏ. Đám thủy quỷ thấy Lão gia gia làm vậy, cũng tự động giãn tách ra.

Chu Thần nhìn mọi người tỏ ý cảm tạ, liền lần nữa sử xuất hỏa cầu, du người về phía thân cây kỳ lạ ấy. Nhớ năm đó trước mặt cậu vốn chỉ là một chồi non nho nhỏ, bây giờ đã trở thành một cây đại thụ rồi. Chu Thần ngẩng đầu ngắm nghía một chút, mới nâng bàn tay, nhẹ áp lên lớp vỏ gỗ thô ráp nọ. Ngay tại điểm tiếp xúc liền hơi sáng lên một chút, thiếu niên sau vài giây, đem tay chậm rãi rời, đồng thời kéo theo từ trong thân cây ra một thứ gì đó. Hồng diệp vốn đang tỏa ánh lửa đỏ, bỗng nhiên dần biến thành xanh ngắt, cùng đám cây cối bình thường xung quanh hòa chung một màu.

“Lão gia gia, đó là…” A Lục chứng kiến cảnh này, không khỏi kinh ngạc sửng sốt. Vẫn biết thần thụ kia lâu nay cất chứa một bảo vật do Chu Thần Ngọc để lại, mang tinh thần lực lẫn ma pháp cường hãn độc hữu của chủ nhân, luôn bảo vệ vùng hồ này cùng Hà Bá tộc tránh khỏi sự xâm phạm của thú dữ. Thế nhưng chân chính hình dạng nó ra sao, đến hôm nay hắn mới là lần đầu tiên thấy được. Giống như… một hình nhân bằng giấy? Nhỏ bé, mỏng manh, lại tỏa ra thứ hào quang xinh đẹp vô cùng.

“Đúng vậy.” Lão Hã Bá khẽ vuốt chòm râu, thưởng thức mỹ cảnh tuyệt diễm ngàn năm mới có trước mắt. “Đó chính là thứ suốt mấy trăm năm nay vẫn luôn bảo vệ chúng ta – một trong mười hai thức thần của Chu Thần Ngọc.”

Chu Thần đem nho nhỏ thức thần nâng ở trên tay, mới quay sang nhóm Hà Bá nhờ cậy nói:

“Ta bây giờ có chút việc phải sử xuất tinh thần lực đến một nơi khác, ý thức sẽ không còn ở đây. Trong khoảng thời gian này hy vọng mọi người có thể giúp ta trông nom thân thể.” Ánh mắt lại liếc đến người nào đó nãy giờ vẫn bị bỏ quên ở một góc. “Còn về ba đứa trẻ nọ, bọn chúng đều là thân nhân cùng bằng hữu của ta, nhân lúc chúng còn chưa tỉnh dậy, phiền các vị đưa chúng tới chỗ khu cứu hộ ở phía Tây khu rừng này…”

“Ân nhân Ngài cứ yên tâm, mọi việc ở đây đã có chúng tôi lo liệu.”

Khẽ gật gật đầu, thiếu niên lúc này mới nhắm lại hai mắt, toàn thân từ từ tản ra thứ hào quang hòa lẫn với quầng sáng của hình nhân trong tay. Thế rồi, trước con mắt kinh diễm xen lẫn khó tin của đám Hà Bá, từ trên người cậu phóng xuất vô số dải tơ óng ánh vàng, như một kết nối linh hồn đi đâu đó, nhanh chóng vươn cao, bay đi lan tỏa khắp khu rừng, thoáng chốc làm sáng bừng cả một vùng trời đêm.

……………………………………………………………………………………………………..

Tiểu Bạch: Chương này khá hơn chương trước, cảm xúc tuôn trào văn thơ lai láng =))) cơ mà không hiểu sao viết mãi vẫn chưa hết số lượng từ tối thiểu T.T

Hôm nay đột nhiên cảm thấy 1 mình duy trì 1 blog suốt từng ấy thời gian quả là có chút cô đơn TT^TT cảm ơn tất cả những độc giả (kể cả những silent reader) đã luôn dõi theo blog nhỏ này của ta từ bao lâu tới giờ, để ta biết vẫn còn có nguồn động viên bên cạnh ^^

Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

36 responses to “[MTVNDVT] Chương 29: Mười hai thức thần

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. mị vẫn luôn dõi theo blog từ khi chủ nhà còn edit CTBBGT a, chỉ là có chút ngại ngùng 😅😅, cố lên Tiểu Bạch 😉😉😉

      • Bạch ơi~~ nàng tham gia Ổ Mèo hơm? 1 mình bùn thì zô nhóm cho zui nà * mắt nong nanh * ❁◕ ‿ ◕❁, còn được khuyến mãi mười mấy con mèo nữa nà, * nói nhỏ *bùn bùn lôi mấy tên đó za ngược cho zui ~ (❁´▽`❁)*✲゚

      • nhà chính của ta còn bỏ bê để nó đóng bụi thì còn lết đi đâu dc nữa =))) Yumi rảnh thì thỉnh thoảng qua nhà ta chơi cho vui nè ^^ làm beta truyện giúp ta.
        Nhiều lần dc nàng soi lỗi chính tả giùm, ta thấy vui lắm

      • * lăn lộn bán manh * thật za zô nhóm cũng hem cần làm gì hết á, lâu lâu rảnh zô quăng hàng 1 cái, khi có pj chung nếu rảnh thì tham gia, hem rảnh quăng cho tên khác đúp giùm , nàng có thể post truyện or xì boi ở nhà riêng và trong nhóm lun, quan trọng là đông zui nà~ nhá nhá, tham gia nhá (.◕‿◕.)

  3. Cái gì?! Cái gì?! Cái gì mà sắp tới thời?! Sao lúc nào tỷ cũng ngược thân thể của bé thụ vậy?! Sao không tha cho bé?!? Omggggg. Omgggg. Nhưng em cũng thật vui vì tỷ đã update~ iu tỷ nhìu~ fighting~

  4. Đừng cô đơn tỷ ơi, em ngày nào cũng ghé nhà từ ngày tỷ còn đang edit Bá Tình Thủ Ái rồi =))))
    Sắp tới chắc có màn đánh ghen dữ dội lắm =))
    À mà tự nhiên đọc lộn cái tiêu đề thành “Mười hai thực thần” làm tưởng lộn truyện=))

  5. tỷ cố lên… e ủng hộ tỷ…. oa… nhưng mà em ko muốn thần đau thương đâu… 555😢😢….. hì… mong chờ chương kế a~~~~

  6. chẳng hiểu sao đọc chap này, tự nhiên mong ngóng cảnh bé đậu và a thụ gặp nhau tình cảm nồng nàn quá. iu văn phong nàng quá. iu quá

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s