[MTVNDVT] Chương 28: Thủy quỷ

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 28]

Thủy quỷ

.

1411641667-2500081900_m.

.

.

Kai mạnh thẳng lưng ngồi dậy, bàn tay chạm đến nơi vừa lưu lại xúc cảm xa lạ, ánh mắt bàng bạc nhìn thiếu niên không chớp.

Chu Thần dõi theo ấn ký màu đỏ dần biến mất trên trán đối phương, lúc này mới để ý đến phản ứng của hắn, có chút buồn cười nói nhỏ:

“Đây là thần chú chúc phúc của tôi, sẽ hỗ trợ cậu phần nào khi đối phó với ma thú.” Cũng khó mà trách cậu bởi vì hiện tại hai tay không thể động, chỉ có thể tạo chú thuật theo phương thức này. “Dù gì cũng là tôi bảo cậu đi, lại không thể theo cùng. Thay cho tôi không có ở đó để yểm trợ, nó sẽ giúp cậu hứng chịu phần lớn sát thương.”

“Thần chú chúc phúc?” Kai hắc đồng lóe lóe, hiển nhiên biết rõ thứ này. Trong nhiều trận đấu, các ma thuật sư vẫn thường dùng chúng để sai sử nguyên tố của mình tạo nên một tấm khiên bảo hộ cho các chiến binh đồng đội. Điều này càng trở nên hữu ích khi một võ thuật sư phải đương đầu với đối thủ có nguyên tố tương khắc, tấm lá chắn mang tinh thần lực của một nguyên tố khác sẽ giúp họ đề cao khả năng phòng thủ gấp nhiều lần hơn thế.

Tuy vậy bất cứ phép màu kỳ diệu nào cũng đều yêu cầu một cái giá tương đương. Việc thi triển nó sẽ khiến cho ma pháp sư kia tiêu hao rất nhiều tinh thần lực.

Bắt gặp ánh mắt Kai nhìn mình, hàm ý bên trong quá rõ ràng khiến cậu không khỏi có chút ngạc nhiên đối phương cư nhiên cả điều này cũng biết?, đành khinh tiếu mà giải thích:

“Tôi tuy ở trong ban võ thuật đẳng cấp thấp kém, nhưng vẫn là có chút tinh thần lực. Dầu gì cũng không dùng, mang ra làm chú thuật sẽ đỡ cảm thấy lãng phí.”

Kai không nói gì, cũng không cự tuyệt, tối đen con ngươi chậm rãi bị một tầng mi mắt bao phủ, lát sau mới nhẹ cất một câu:

“Cám ơn.”

Hai tiếng này vang lên thực chứa nhiều tình tự, Chu Thần lúc này lại không rảnh suy xét, liền vội vã giục hắn:

“Được rồi, cậu mau đi đi. Nhớ cẩn thận.”

Kai nhìn thiếu niên một chút, đáp lại cậu bằng một luồng hơi thở lạnh băng mà kiên định:

“Đợi tôi trở về.”

Nhất định phải đợi hắn. Không có đường thương lượng.

Thiếu niên khẽ gật.

Lần nữa nhìn lên, đã chẳng thấy bóng người.

Nụ cười thu liễm, chỉ còn mình thiếu niên ở lại với những suy nghĩ miên man. Theo như Chu Thần đánh giá, năng lực của Kai cùng với đại đồ đệ cậu hẳn là tương đồng, nếu giao tranh nhất định sẽ khó phân thắng bại, thời gian kéo dài đó chính là dịp tốt để những người bị thương thừa cơ hội chạy thoát.

Đương nhiên, cậu cũng không phải vì một kế này mà bắt hai đứa trẻ kia phải đả đấu. Tiểu Đậu đang xuất hiện ở đây dầu gì cũng không phải bản thể thật, có làm sao đều không ảnh hưởng đến chân chính thể xác còn đứng trên Diễm sơn đỉnh. Chu Thần vừa nãy ban cho Kai một thần chú chúc phúc, cũng là muốn đảm bảo hắn không phải chịu bất cứ tổn hại nào. Còn hơn những gì mà cậu vừa mới an ủi thanh niên, chút chú thuật đó đối với Đệ nhất ma pháp sư cậu đều không tốn đến một móng tay nhỏ.

Hai đứa trẻ kia xem chừng là ổn rồi đi? Cứ để cho chúng cọ xát một chút, có khi sẽ rút ra được nhiều kinh nghiệm thực chiến. Chu Thần khẽ mỉm cười nghĩ nghĩ, đáng tiếc nụ cười này chỉ duy trì được trong chốc lát, bởi vì cậu biết, tình hình bản thân mình hiện giờ dường như không có được khả quan như vậy.

Ngay khi Kai vừa mới rời khỏi, Chu Thần đã phát giác mặt nước xung quanh có dị động. Mà không, không chỉ có mặt nước, kể từ lúc nằm xuống đây, cậu đã tinh tế cảm nhận được ở sâu dưới lòng hồ kia có rất nhiều con mắt đang trừng trừng nhìn mình, những nhãn quang không mấy thiện cảm, nhưng cũng chỉ là nhìn mà thôi. Bởi có vẻ ‘chúng’ cũng e dè khí tức quá mức cường hãn trên người hắc y thanh niên, liền vẫn im lặng chờ đợi đến khi thấy chỉ còn thiếu niên yếu ớt kia ở lại.

Tinh khiết thủy hồ vốn đang tĩnh lặng đột nhiên nổi lên ồ ồ gợn sóng, từng khỏa từng khỏa mỏm đầu đen thui, chậm rãi trồi lên từ dưới đáy nước, phân tán mà dày đặc bao quanh Chu Thần.

“Con người, ngươi đáng nhẽ không được phép tới đây.”

Một giọng nói ồm ồm vang lên, rất khó nghe, dường như không quá giống tiếng người. Mà cũng đúng, giọng nói đó vừa mới phân biệt thiếu niên là con người, có phải chứng tỏ chúng không phải nhân loại?

Dưới ánh trăng ma quái, dáng dấp kỳ dị của những sinh vật lạ vừa mới xuất hiện dần trở nên rõ ràng. Chứng kiến hình thù kia, hẳn bất cứ kẻ nào từng đọc qua sách vở tuyệt nhiên đều sẽ kinh hãi mà nhận ra.

Đó là… Hà Bá?

Hà Bá? Thực là Hà Bá sao? Nghe nói từ rất lâu rất lâu phía trước, trước cả khi con người xuấ thiện, đã tồn tại một loài thủy quỷ chuyên cư ngụ ở những vũng nước đầm lầy, bộ dạng vừa giống ếch, lại vừa giống rùa. Không biết chúng là quỷ hay vốn là thần cai quản nơi đó, chỉ biết cũng giống như thú nhân điều khiển đất, chúng sinh ra đã có bản năng làm chủ nguyên tố thủy, một khả năng được thiên nhiên ban tặng, mạnh mẽ và tinh thuần hơn con người rất nhiều.

Chỉ tiếc, nhân loại càng ngày càng phát triển trí não, dùng sức mạnh ngày một nâng cao dần dần xâm lấn hết đất đai sông ngòi, sớm đã đem lớp thủy quỷ nhỏ bé kia đàn áp bất lưu một cá thể, để cho những vị thần chuyên bảo hộ vùng hồ đến từ ngàn xưa giờ chỉ còn lại trên trang giấy.

Cho dù có thật hay không, những thủy quỷ đó vẫn được con người đặt cho một cái tên, là Hà Bá.

Chu Thần nhìn nhìn, thế nhưng đối với chủng loài tưởng chỉ có trong truyền thuyết lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mình này tỏ ra không có chút gì ngạc nhiên, thậm chí, ánh mắt kia dường như còn mang theo chút hoài niệm:

“Các ngươi quả thực vẫn luôn ở đây…” Lại không ngại đem cả đám thủy quỷ bộ dạng dữ tợn đang vây quanh mình nhìn quét thêm một vòng: “Ồ, số lượng có vẻ đã đông hơn trước rất nhiều… Sinh nở cũng thật tốt.”

Hà Bá trái ngược bị thiếu niên không kiêng nể gì mà đếm đến đếm đi, tức giận đỏ mặt nói:

“Con người kia! Ngươi vẫn còn có tâm trạng để tâm đến chuyện sinh nở của bọn ta? Có biết mình đang ở đâu không hả?!”

Chu Thần nhìn về phía kẻ vừa to tiếng, chớp chớp mắt. Cậu hơn ai hết, hẳn là người biết rõ nhất a.

“Đại ca, đừng nhiều lời với tên nhóc đó làm gì. Là con người thì đều không phải thứ tốt! Mau giết quách nó đi!”

Chu Thần nghe được lời này, chẳng những không hề run sợ, còn là khẽ cười:

“Các ngươi tốt nhất nên bỏ qua ý nghĩ đó. Giết ta rồi, ‘thứ’ đang bảo hộ xung quanh nơi này cũng sẽ biến mất, đối với các ngươi thực không hay lắm đâu.”

Không chỉ Hà Bá kia, cả lũ đồng tộc của hắn cũng lập tức cả người chấn động.

“Ngươi… Ngươi rốt cuộc đang nói ngông cuồng gì vậy hả? Sao ngươi có thể biết được…”

“A Lục, xem chừng con người này đối với chúng ta có điều hiểu rõ. Hay ta trước tiên cứ bắt trói nó lại, đem về cho Lão gia gia xử lý?” Lão gia gia ở đây, chính là vị Hà Bá già được trọng vọng nhất trong bộ tộc, hắn kiến thức uyên bác, tri thức thâm sâu. Bọn họ gặp phải bất cứ chuyện gì đều mang đến hỏi ý kiến hắn.

Hà Bá kêu A Lục có vẻ là kẻ được tín nhiệm nhất ở đây, hắn cân nhắc một chút, phân phó nói:

“Được, vậy trói tên nhóc đó lại đi.”

Lão gia gia? Chu Thần cùng lúc cũng lẩm nhẩm cái tên này, xem chừng là một Hà Bá sống đã nhiều tuổi, liệu có khi nào…? Không hiểu sao, cậu cũng tò mò muốn gặp mặt ‘người’ nọ một chút, ít ra so với nhóm thủy quỷ hùng hùng hổ hổ ở đây, việc đàm phán với một vị trưởng bối hiểu biết lý lẽ nghe cũng có vẻ khả quan hơn nhiều.

Mải suy nghĩ, thiếu niên khi hồi thần đã thấy vài tên Hà Bá đang bận rộn đem dây buộc quanh người cậu, liền không khỏi cười khổ:

“Không cần, ta hiện đang trúng độc Nhuyễn Cốt thảo, căn bản không thể cử động.”

“Hừ! Tưởng bọn ta dễ dàng tin lời ngươi nói chắc? Bản tính xấu xa của loài người các ngươi bọn ta đã có cả ngàn năm để chứng nhận! Toàn là một lũ lừa lọc, cướp bóc, không biết xấu hổ!”

Sở dĩ A Lục nói như vậy, sâu xa là bởi những vùng hồ có Hà Bá cư ngụ luôn chứa đựng rất nhiều linh khí, đây vốn là nguồn tài nguyên bổ trợ vô cùng hoàn hảo giúp các ma thuật sư tu luyện. Chính vì lẽ này, mà con người từ xưa đã luôn ráo riết săn lùng những chỗ có Hà Bá ở, chiếm đoạt cùng hút cạn linh khí nơi đó. Không còn chốn nương thân, số lượng Hà Bá cũng ít dần, khiến bọn họ đối với con người liền ôm mối hận cướp nhà hại chết tộc nhân, ăn vào tận cốt tủy.

“Mau, trói tên nhóc đó cho chặt vào!”

Thực sự phải trói lại sao? Cứ như vậy xuống nước quả là không được thoải mái lắm. Chu Thần đang nghĩ xem có thể dùng lời nào để mặc cả với đám Hà Bá này, liền nghe tiếng cấp báo truyền tới từ phía xa.

“A Lục, chúng tôi vừa phát giác ở bên sườn dốc có thêm ba tên con người vừa đột nhập, còn mang theo vũ khí, có vẻ là một toán Võ Thuật sư. Chúng tôi đã lừa chúng vào bẫy, dùng phi tiêu phóng chúng ngất rồi. Giờ xử lý sao đây?”

Ba người? Võ thuật sư? Vũ khí? Chẳng lẽ là nhóm Tiểu Thiên? Chu Thần có chút ngoài ý liệu. Chúng xuống đây làm gì?

“Sao? Cư nhiên còn đến thêm ba tên nữa? Quả nhiên các ngươi là muốn tới cướp chỗ ở của bọn ta?!” Một Hà Bá vừa nghe liền phẫn nộ trước tiên cướp lời: “Mọi người, mau giết chết chúng đi!”

“Khoan đã, các vị hãy bình tĩnh lại. Tôi là bị thương rớt xuống đây, bọn họ rất có thể là đồng bạn của tôi vì lo lắng mới đi tìm. Chúng tôi hoàn toàn không có ý xấu.” Cho dù đối tượng là một đám thủy quỷ đang lăm lăm đòi chém đòi giết, Chu Thần vẫn bình tĩnh giữ giọng điệu hòa hoãn nhất có thể.

A Lục nhìn thiếu niên như có điều suy nghĩ, nhưng không đợi hắn kịp mở miệng, vài tiếng bước chân liền tiếp nối kẻ vừa vừa về thông báo, lôi theo đống gì kêu loạt xoạt dưới đất, tiến tới chỗ A Lục.

“A Lục, chúng tôi đã mang bọn chúng về đây.”

Nương theo ánh sáng phản chiếu từ mặt nước, Chu Thần có thể thấy rõ, một trong ba thanh niên đang bị trói gô bất tỉnh ở kia, quả không ai khác chính là con trai mình.

A Lục vừa bắt gặp vũ khí trong tay đám người nọ, sắc mặt liền lập tức không tốt. Chậm rãi đi đến, cẩn trọng xem xét thanh hỏa long đao vừa bị tịch thu, càng xem mâu sắc càng trầm, đến khi ngẩng lên, làn da ngăm xanh trên mặt hắn đã là đen như đáy nhọ.

Lần nữa nhìn sang ba kẻ đang nằm kia, Hà Bá hít sâu một hơi, lạnh lùng đưa ra phán quyết:

“Giết chúng đi.”

Trong khi cả đám Hà Bá chỉ đợi có vậy lập tức hò reo đồng tình, một giọng nói mềm nhu nhu liền đột nhiên cất lên:

“A Lục ca, không nên a. Chẳng phải Lão gia gia đã từng dặn, chúng ta không được tùy tiện làm tổn thương đến con người sao? Nhân loại không phải tất cả đều xấu, một trong số họ đối với chúng ta còn có ân.”

A Lục quay sang xoa đầu tiểu Hà Bá đang níu lấy tay mình:

“Tiểu Diệp không cần lo lắng, lời của Lão gia gia anh đương nhiên nhớ rõ. Bất quá đám nhân loại kia chúng ta chỉ cần giữ lại một người là được.” Nói rồi liền quay sang phân phó: “Trói thằng nhóc bị thương kia đem về. Còn ba tên Võ thuật sư vừa tìm được, giết!”

Có lẽ vì thấy Chu Thần dáng người nhỏ bé lại không mang vũ khí, A Lục liền mặc nhiên nhận định cậu chỉ là một Ma pháp sư cấp thấp, toàn thân còn bị thương, căn bản không có khả năng tạo ra bất cứ uy hiếp gì. Ngược lại, nhóm Chu Thiên nhìn qua đã biết cả ba tu vi không nhỏ, hơn nữa Võ thuật sư xưa nay vẫn mang tiếng xấu, ưa chuộng bạo lực lại ra tay tàn độc, giữ lại chẳng khác gì chứa chấp vài quả bom.

Nếu suy nghĩ về lợi ích của Hà Bá tộc, lựa chọn của A Lục trong tình cảnh này quả thực hợp lý, tiểu Hà Bá nghe xong cũng đành cúi đầu mím môi, chỉ có Chu Thần đương nhiên không thể nào đồng tình:

“Các ngươi không thể làm vậy. Lũ trẻ đó không có tội.”

“Không có tội? Hừ, chỉ riêng việc các ngươi tự ý xâm nhập nơi ở của bọn ta đã là có tội rồi.”

“Đúng vậy, A Lục, nếu để mấy tên Võ thuật sư này tỉnh lại, nhất định sẽ mang tới phiền phức. Cứ để tôi giết quách chúng cho xong!”

A Lục nhìn Hà Bá mồm miệng bặm trợn vừa mới bước ra, thấy hắn đã vác theo cả cây rìu to tướng, trước cặp mắt mở lớn của Chu Thần liền khẽ gật đầu, tên Hà Bá kia chỉ đợi có vậy liền lập tức hè hè giơ cao tay, nhắm ngay xích phát thanh niên chuẩn bị bổ xuống…

Thế nhưng ngay khi lưỡi rìu bén nhọn kia chỉ còn cách cần cổ Chu Thiên nửa tấc, một thứ ánh sáng mạnh mẽ liền đột nhiên bừng lên từ phía thiếu niên vốn dĩ đang nằm dưới gốc cây cổ thụ, mang theo luồng tinh thần lực cường hãn như ngọn sóng, ầm ầm tỏa ra xung quanh đem toàn bộ hất văng, bao gồm cả Hà Bá kia cùng chiếc rìu nặng trịch của hắn.

“Dừng tay. Các ngươi không nghe thấy ta nói gì sao?” Một giọng nói vang vang ở phía trên đỉnh đầu, chút hờn giận ẩn ẩn pha lẫn khiến cả đám thủy quỷ bất giác ứa ra rét lạnh mồ hôi. A Lục lúc này còn chưa kịp hiểu chuyện gì, lăn lộn bò dậy chỉ thấy một bóng dáng chính đang ở giữa không trung lơ lửng.

Người nọ toàn thân bao bọc một ngọn lửa màu lam tinh khiết, nâng đỡ cơ thể bé nhỏ hiện tại không thể cử động của chủ nhân, huyền phù ngay trên mặt nước, cao cao tại thượng tựa như một vị thần vừa mới xuất hiện, đem đến cảm giác không thể khinh nhờn.

“Ngươi… ngươi là ai?”

Thật khó để A Lục nhận biết được kẻ đang tỏa ra luồng tinh thần lực cường hãn đè áp tất cả này lại chính là thiếu niên tóc nâu ban nãy. Bởi ngoài tấm thân chằng chịt vết thương nhỏ, dung mạo cậu đã hoàn toàn đổi khác. Cặp kính to dày biến đâu không thấy, mái tóc dài mềm mại xõa tung. Hà Bá bao năm sống ở nơi tối tăm bùn lầy này, chưa bao giờ được nhìn thấy thứ gì đẹp đẽ đến như vậy.

“Mau thả ba đứa trẻ đó ra.” Thiếu niên giờ cũng không còn để tâm nói chuyện với hắn, híp lại phượng nhãn thâm sâu, ngữ xuất thản nhiên mà gần như ra lệnh.

“Ngươi…” A Lục vốn định mở miệng nói ‘ngươi có quyền gì bắt ta thả người?’ nhưng chưa kịp nói hết, đã bị liệt hỏa ý chí kia chấn nhiếp đến hai khớp hàm run rẩy, căn bản không thể thốt ra câu. Điều này khiến hắn trong lòng không khỏi kinh sợ!

Hà Bá bọn họ được xưng tụng là thần quỷ, cũng bởi vì lực lượng mạnh mẽ ban tặng từ tạo hóa, con người trước kia dù muốn cướp đi đất đai, cũng đều phải tốn không ít nhân lực, thế nhưng hiện tại… đối phương còn chưa hề tung chiêu, đơn giản chỉ cần một chỉ niệm tinh thần, liền đã có thể đem cả bộ tộc bọn họ trấn áp! Người nọ… rốt cục là thần thánh phương nào?

Nếu… nếu phải cùng kẻ này chiến đấu… đừng nói chi đến chốn nương thân, bọn họ ngay cả tính mạng e cũng khó mà giữ nổi!

Không được! Hà Bá tộc khó khăn lắm mới khôi phục lại được đến ngày nay, không thể để bị hủy đi lần nữa. Hắn cho dù có chết, cũng phải bảo vệ bộ tộc!

“A Lục, mau lùi lại!” Đương lúc A Lục định liều mạng xông lên, một giọng nói già cỗi liền đột nhiên truyền đến từ phía sau lưng hắn, nháy mắt đã khiến cả mảnh hồ đang hoang mang láo nháo trở nên tĩnh lặng.

“Lão… Lão gia gia?” Kinh ngạc nhận ra người đến là ai, không chỉ mình A Lục, tất cả những Hà Bá khác đều vội lồm cồm bò dậy, hướng chủ nhân của giọng nói nọ kính cẩn cúi đầu, cho dù có chút bất ngờ, vẫn không hẹn mà cùng nhường ra một đường để ông có thể bước tới, bởi kia, chính là vị lão giả nãy giờ vẫn luôn được tôn sùng treo trên cửa miệng của bọn họ.

Xuất hiện ở giữa vùng hồ, Hà Bá nọ xem chừng tuổi đã rất cao, nếp nhăn trải đầy trên làn da màu nâu xanh khiến ông trông chẳng khác gì một cây thụ già, chỉ có ‘tán lá’ kia vẫn là mang màu bạc đặc trưng của mái tóc, hiện giờ chính khỏa khỏa lướt trên mặt nước, chậm rãi du đến gần hỏa quang kỳ dị đang làm tất cả khiếp sợ kia.

“Lão gia gia, cẩn thận! Y là con người, còn rất nguy hiểm a!” Mắt thấy lão giả ngày một tiếp cận quầng lửa màu lam đang ngùn ngụt cháy, A Lục cùng đám Hà Bá không khỏi lo lắng kinh hô.

Lão Hà Bá quả thực dừng lại bước chân, thế nhưng cũng không phải vì sợ hãi lời này, mà như chỉ muốn duy trì cùng thiếu niên một khoảng cách tôn thờ cùng sùng kính, chỉ sợ lam quang diễm lệ kia bị đôi chút vấy bẩn.

“A Lục, không được vô lễ!” Lão giả hơi quay mặt, lần đầu đối với tiểu đồ tôn của mình là như vậy nghiêm giọng nặng lời, còn không để đám Hà Bá kịp hiểu ra sao, đã thấy ông hai mắt rưng rưng, chắp tay hướng thiếu niên nọ chậm rãi cúi đầu:

“Chu Đại ma pháp sư.”

Cái gì? Lão gia gia vừa gọi tên nhóc đó là gì? Chu Đại ma pháp sư? Chẳng phải đó chính là vị Đại ân nhân của Hà Bá tộc mà ông vẫn thường kể cho bọn họ nghe sao? Tên nhóc đó… tên nhóc đó…

Đáp lại nghi vấn kinh hãi đến mức tận cùng này của cả đám Hà Bá, chính là một cái nhẹ cười của thiếu niên đối với lão giả.

“Thu bá bá, đã lâu không gặp.”

………………………………………………………………

Tiểu Bạch: chật vật mãi mới viết xong chương này, cảm hứng đứt đoạn nên cứ phải chỉnh đi chỉnh lại cuối cùng đến nát bét, mọi người thấy câu chữ có lủng củng thì cũng thông cảm nhé T.T

Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

25 responses to “[MTVNDVT] Chương 28: Thủy quỷ

  1. Ôi!! Tem!!! Bn năm rồi mới giật dc tem!! Tks nàng nhá!! Truyện hay đến từng chi tiết nhỏ lun đó!! *moak*

  2. Fighting đi tỷ~~ tỷ phải cố gắng lên~~ mỗi tuần 1-2 chương~~ em thấy tỷ viết rất hay~~ nhưng có điều em không hiểu là~ tiểu thần là biến hóa sang nhiều hình dạng khác nhau hay là chuyển thể xác ạ~ em nghĩ là cái thứ nhất nhưng lâu lâu khùng khùng hỏi tí ấy mà~ tỷ cố lên. Em ủng hộ tỷ~ fighting~~~

  3. “Nhất định phải đợi hắn. Không có đường thoát. ” ~> ‘Không có đường thoát’ ý là ‘ không thương lượng ‘ phải hơm?
    ‘có khi sẽ rút ra được nhiều thực nghiệm chiến đấu.’ ~> ta ngĩ dùng ‘ kinh ngiệm thực chiến’ sẽ dễ hỉu hơn á Bạch. ^ ^

    • đúng là chỉ có Yumi hỉu ta T.T nhiều câu tối nghĩa quá mà lúc ý ta cứ bị bí từ ko thể diễn tả được, thanks nàng nhà ta sẽ sửa lại cho dễ hiểu hơn <3

  4. Em thấy tỷ vẫn viết hay á hổng thấy đứt đoạn ở đâu cả :3
    Càng đọc e càng thấy thích :3
    nói thật với tỷ luôn với những truyện tự viết thì trong 4 truyện em đã đọc em thích của tỷ nhứt lun á >v<~

  5. Càng đọc càng hồi hộp a….. :)
    Bạch tỷ ơi…. Có khi nào Thiên ca vô tình nhìn thấy đều không thấy không nhỉ :*)
    Cố lên!!! Cố lên!!!!! 🙏🙏🙏🙏

  6. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  7. Thiệt luôn truyện của chị còn hay hơn truyện edit, bởi vậy mấy năm rồi ngày nào cũng phải ghé qua nha xem có gì mới không =)))
    Anh Thiên chương này xem như có tình thương nhưng vẫn hơi ba chấm =))))) còn em Thần thả thính Kai ghê quáaa

    • ko phải ta tự ti đâu mà lúc viết cảm giác thực sự nó ko dc như ý mình TT_TT thật may vì có những độc giả như nàng vẫn luôn ủng hộ và động viên ta

  8. iu nàng quá xá, iu tiểu thần quá. mình thuộc đảng cuồng cường thụ. love nàng quá vì nàng đã tạo ra bé thụ kuteeee lại còn cường nữa

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s