[MTVNDVT] Chương 26: Đừng sợ, có cha ở đây

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh
Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 26]

Đừng sợ, có cha ở đây…

.

1157719_614773681889058_1328465877_n

.

.

.

Chu Thiên cảm nhận tiếng gió rít gào bên tai, ý thức dần trở nên mơ hồ.

Chết tiệt! Tại sao chứ? Cú tấn công vừa nãy của cự xà nếu là bình thường hắn rõ ràng có thể tránh được. Thế nhưng tại sao… tại sao cơn đau đó lại đến vào lúc này?!

Chu Thiên nhắm nghiền hai mắt, dẫu cho chưa bị răng nanh của độc thú tổn thương đến, sắc mặt của hắn lúc này cũng vô cùng tái nhợt. Tay trái siết lấy lồng ngực, ở nơi ấy hiện giờ tựa như đang có ngàn vạn ngọn lửa đang thiêu đốt, khiến hắn lập tức muốn nổ tung.

Không biết bắt đầu từ bao giờ, trong cơ thể hắn liền có một cơn đau đớn vô danh, cứ một thời gian, lại đột nhiên xuất hiện, đem đến cho hắn vô hạn dày vò. Trăm ngàn lần tìm cách cứu chữa, nhưng chẳng hề tra ra được nguyên do, Chu Thiên bởi vì cũng đã dần quen, rốt cuộc buông tha cho kháng cự, tưởng rằng mình có thể cùng nó chung sống tới lâu lâu một chút, ít nhất là sau khi hạ bệ được Chu Đại Hành, thế nhưng dạo gần đây, cơn đau kia thậm chí còn xuất hiện ngày càng thường xuyên hơn, mỗi lần đều như muốn xé toạc toàn bộ huyết mạch đang chảy trong cơ thể hắn.

Tại sao? Cơ thể hắn rốt cục là bị sao vậy? Vốn hắn tưởng rằng cơn đau lần này đã kết thúc, kể từ sau ngày hôm đó ở trong phòng y tế… cùng với tên nhóc kia…

“A.” Ngay khi suy nghĩ bắt đầu có dấu hiệu mất kiểm soát mà lâm vào mê man, cảm giác nóng cháy liền đột nhiên trở lại, hung ác và dữ dội hơn gấp vạn lần trước đó, kéo hắn lập tức quay trở lại với thực tại.

Hắn đang… rơi xuống vực sao? Mồ hôi túa ra như tắm khiến Chu Thiên gần như không còn cảm nhận được không khí xung quanh có bao nhiêu dần trở nên buốt lạnh. Nhưng cho dù cảm nhận được, lúc này đây tứ chi hắn cũng đã chết lặng hoàn toàn, căn bản không thể làm ra bất cứ hành động gì giúp hắn níu kéo sinh mạng nữa, chỉ đành phó mặc cho thân thể cứ thế rơi tự do.

Có lẽ… bị rơi xuống tan xương nát thịt dưới vực thẳm, cũng đỡ hơn nỗi thống khổ tột cùng này…

Chu Thần vốn cùng lúc ấy cũng đã nhảy theo Chu Thiên, thế nhưng không biết có phải do sức nặng chênh lệch giữa hai người hay không, cậu cùng con trai vẫn là cách một đoạn khá dài.

Trong đêm tối, xuyên qua cặp kính làm từ Thổ hệ tinh thạch cấp Thần, nhãn đồng thiếu niên chợt biến thành màu xanh lam, tinh tường nhìn rõ nhan sắc bất ổn trên gương mặt con trai cậu.

Chẳng lẽ phong ấn trong cơ thể Tiểu Thiên lại tác quái rồi? Chu Thần mi thanh nhíu lại, không hề do dự, trên tay lập tức gọi ra Hữu Linh, giương cung, một mũi tên sáng chói liền hội tụ ở đầu ngón tay cậu, nhắm thẳng về phía bóng dáng thanh niên đang rơi cách cậu khá xa phía trước.

Chu Thiên vốn sắp sửa buông xuôi mà nhắm lại hai mắt, nhãn đồng ảm đạm xích sắc lại đột nhiên rọi vào một luồng quang. Khó hiểu gắng hé mi, khiến hắn vô cùng kinh ngạc chính là, tên nhóc kia không biết làm thế nào, một đường vẫn truy theo hắn, hiện giờ còn đang giương cung lăm lăm chĩa thẳng vào hắn, sắp sửa rời tên.

Chu Thiên vừa nhìn đáy lòng liền lạnh, ngọn lửa đang dày vò huyết nhục cũng chợt theo đó mà chìm xuống hàn băng u cốc.

Quả nhiên đây mới là bộ mặt thật của ngươi sao? Nói cái gì mà muốn ở bên cạnh ta chăm sóc cho ta, thực tế chỉ luôn canh chừng cơ hội để tìm cách giết ta? Chu Thiên khinh miệt cười cười, xem đi, thậm chí thấy hắn rơi xuống vực, đối phương vẫn chưa yên lòng còn phải nhảy theo bắn thêm một mũi tên đảm bảo cho hắn chết hẳn? Ha ha, đúng là biết lo lắng chu toàn! Lòng dạ còn hiểm độc đến nhường này, xem ra là học hỏi được từ lào già kia đi?

Em trai a, ngươi đóng kịch cũng thật giỏi, ngay cả ta xém chút nữa cũng đã tin vào những lời dối gạt của ngươi… Sao? Muốn giết ta để chiếm đoạt thừa kế? Đâu dễ như vậy! Ta cho dù có chết, cũng phải kéo theo ngươi!

Chu Thiên nhìn hướng ánh sáng nọ mắt ngập tràn thù địch, nghiến răng nén lại đau đớn, vận hết khí lực vào Hỏa Long đao vẫn còn cầm trong tay, chậm rãi vung thủ, dồn toàn bộ sức tàn dư còn lại, ném thật mạnh về phía Chu Thần.

Hỏa đao mang theo cực đại hỏa diễm, xé gió lao vút đi, không chút lưu tình nhắm thẳng giữa ngực thiếu niên nhỏ…

Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại, Chu Thần chỉ cảm thấy lồng ngực hơi nhói đau một chút, bàn tay khẽ run lên một chút, thế nhưng bất quá cũng chỉ là một thoáng, thiếu niên tư thái giương cung vẫn không hề lay động, chỉ càng thêm siết chặt đuôi tên không để nó vội vàng mà rời dây… bởi vì cậu còn chưa có ngắm chuẩn.

Ánh mắt thiếu niên có lẽ chưa bao giờ từng thanh minh đến thế, bình tĩnh đến thế, xuyên qua hết thảy bóng tối ở đây mà nhắm tới một hồng tâm, chỉ là lúc này, cậu đối với hồng tâm kia không hề có một tia sát ý, một tia địch ý, chỉ có vô tận bao dung, cùng… dịu dàng.

Tiểu Thiên, đừng sợ, có cha ở đây rồi…

Con… sẽ không sao đâu.

Khóe môi khẽ lẩm nhẩm một câu, cũng là lúc Chu Thần rốt cục yên tâm để ngón tay buông lỏng. Hỏa tiễn thoát khỏi kìm giữ mạnh mẽ bắn ra, chuẩn xác phóng thẳng về phía thanh niên phía trước. Thế nhưng không như Chu Thiên dự đoán, mũi tên kia không có ngoan quyết xuyên qua trái tim hắn, mà khi sắp sửa chạm vào người hắn tại một giây nọ, thân tiễn cứng cáp lại chợt biến mềm mại, thần kỳ hóa thành một sợi dây, bay đến quấn quanh người hắn.

Cũng chẳng có gì khó hiểu, bởi hỏa tiễn chính được hình thành từ hỏa ý của chủ nhân, vốn không có hình dạng sờ nắn được, vũ khí chân thật hiện hữu, chỉ là cây cung mà thiếu niên đang cầm. Thế nhưng… sợi dây ư? Tại sao lại là một sợi dây? Điều duy nhất Chu Thiên không hiểu, càng cảm thấy mê mang, chính là sợi dây ấm áp đang bao quanh hắn này. Còn có… nụ cười của thiếu niên kia nữa…

Tại sao? Tại sao thiếu niên kia lại mỉm cười nhìn hắn như vậy?

Tại sao? Tại sao khoảng cách giữa hắn và thiếu niên đột nhiên chạm gần, rồi lại càng ngày càng xa?

Tại sao? Tại sao lúc này lại là hắn đang nhìn xuống thiếu niên, mà không phải thiếu niên bay tới từ trên đầu hắn nữa?

Này! Sao ngươi cứ rơi xuống mãi như vậy? Mau dừng lại! Dừng lại nói cho ta biết a!!!

“Thiên!” Lúc Lâm cùng Mặc hì hục kéo được sợi dây lên, chính bắt gặp Lão Đại của bọn họ mở to cặp mắt vô thần, vẫn nhìn chăm chăm xuống đáy vực.

Lâm nhất thời chưa để ý lắm, phản ứng đầu tiên chính là mừng như điên chạy đến nắm lấy vai bạn thân:

“Thiên! May quá cậu không sao!” Biên nói biên định đem hỏa thừng trên người đối phương cởi bỏ, thế nhưng hắn lại kinh ngạc chứng kiến, sợi dây được bện bằng lửa kia lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, lúc này liền dần dần biến mất, hoặc nói đúng hơn, là ngấm vào da thịt của Chu Thiên. Xích phát thanh niên vốn còn đang ngây dại, dường như cũng cảm nhận được chút tác động đánh sâu vào thân thể mà trầm giọng khẽ ngâm ra một tiếng.

Lâm sau vài giây mới phát giác có điều bất ổn:

“Khoan đã, còn Vịt Con! Vịt Con đâu?!”

Cơn đau trong ngực ban nãy đột nhiên bị một ngọn lửa không biết từ đâu tiến vào xoa dịu, Chu Thiên hơi hồi thần một chút, rặn mãi mới thốt ra được một câu:

“Rốt cuộc… đã xảy ra chuyện gì?”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cái này phải để tôi hỏi cậu mới đúng chứ?” Lâm gấp đến độ xổ luôn một tràng: “Ban nãy cậu bị Cự Mãng đẩy ngã xuống vực, Vịt Con cũng lập tức nhảy theo, bọn tôi đang không loay hoay không biết phải làm sao thì đột nhiên thấy cây cung của Vịt Con bay lên đây rồi, trên cung còn buộc một sợi dây bằng lửa nữa. Bọn tôi mới vội vàng tóm lấy nó ra sức kéo. May mà cây cung kia dù gì cũng là vũ khí cấp thần, nửa chừng không có bị gãy đứt, mới lôi được cậu lên đây a. Nhưng tại sao lại chỉ có mình cậu? Vịt Con đâu rồi??”

Chu Thiên giờ mới như nhớ lại điều gì, đồng tử mãnh liệt co rút, quay đầu lập tức nhìn về phía vực thẳm nơi mình vừa được cứu lên.

Xem phản ứng của thằng bạn hiển nhiên đã thay cho câu trả lời, Lâm sợ hãi lắp bắp:

“Chẳng lẽ… Vịt Con đã… Không thể nào! Phải rồi, Thiên, Hỏa Long đao của cậu đâu? Mau nói với tôi, có phải cậu đã dùng nó giúp Vịt Con bám víu ở chỗ nào dưới kia không? Có phải không?”

Nghe thấy một lời này, Chu Thiên càng là cả người chấn động, ánh mắt vô thố nhìn sang nhãn quang chờ mong của bạn mình, rồi trước biểu tình kinh ngạc của đối phương, mạnh vùng tay hắn ra, lao như điên hướng tới miệng vực.

“Thiên?!”

“Thiên! Cậu muốn làm gì?!”

May mắn Mặc nhanh như chớp đã kịp ngăn cản hắn lại, Lâm cũng vội vàng ngồi dậy chạy đến giúp giữ chặt lấy đối phương, không thể tin được mà nhìn hắn:

“Cậu điên rồi sao?! Cậu muốn lần nữa nhảy xuống?? Rốt cuộc cậu đang nghĩ gì vậy hả? Cậu đâu phải Phong hệ ma thuật sư? Rơi xuống cậu chắc chắn sẽ chết!”

Đến nước này, Lâm trong lòng đã không thể không thừa nhận sự tình có lẽ đã xảy ra chiều hướng xấu nhất với Vịt Con. Xót xa có, lo lắng có, thế nhưng bây giờ, hắn phải là người tỉnh táo nhất:

“Bình tĩnh lại đi. Em trai cậu chắc chắn sẽ không sao! Có nghe không? Chắc chắn sẽ không sao!” Ánh mắt lại rất nhanh lướt nhìn qua xung quanh, vội nói: “Kai hình như cũng đã bay xuống đó rồi, chắc chắn cậu ấy sẽ cứu được Vịt Con thôi. Cậu ấy rất giỏi, chắc chắn sẽ cứu được. Đừng quá lo lắng.”

Quả thực, ban nãy khi vừa nhìn đến người được kéo lên chỉ có một mình Chu Thiên, Kai không chút chần chờ liền lập tức bay xuống, nhanh tới mức bọn họ không ai nhìn ra thân ảnh. Bất quá, xem Chu Thiên vẻ như vẫn chưa từ bỏ ý định, ánh mắt đăm đăm nhìn vực sâu kia không chớp, Lâm chỉ biết khó mà làm tên cứng đầu này nguôi ngoai, đành bất đắc dĩ đưa ra phương án:

“Được rồi, hay là thế này, giờ chúng ta lập tức đi kiếm đường vòng? Tuy chúng ta không phải Phong hệ ma thuật sư, không thể trực tiếp nhảy, nhưng Mặc cũng là một Thổ hệ võ thuật sư a, dùng vũ khí của cậu ấy chắc chắn sẽ có biện pháp rất nhanh xuống tới đó được!”

Mặc rất ăn ý mà gật đầu một cái, lúc này mới cảm nhận được người trong ngực chậm rãi bình tĩnh lại. Lâm còn chưa kịp thở phào, đã thấy đối phương siết chặt nắm tay nháy mắt chạy đi, tặc lưỡi một cái đành vội vã đuổi theo hắn.

“Thiên, chờ chờ bọn tôi a~”

.

***

.

Kai một đường truy dọc theo vách núi dựng đứng, giữa chừng không ngừng buông tha từng cọng cây ngọn cỏ, xem xét liệu có bóng dáng nhỏ bé nào mắc ở đó không, nhưng hết thảy đều là vô vọng. Hắn đã xuống càng ngày càng sâu, đáy vực càng ngày càng hiện rõ ra trước mắt, hy vọng cũng càng trở nên mong manh hơn rất nhiều. Lúc này cho dù có tìm thấy được thiếu niên, e rằng thân thể cậu cũng đã…

Ánh mắt Kai trong đêm tối thoáng chốc trầm đi, lại đột nhiên như nhìn thấy gì đó chợt lóe lên một tia sáng.

Cách hắn không xa phía trước đã là đáy vực cỏ mọc tràn đầy, khắp nơi tối đen khiến hắn không phân ra được màu sắc, thế nhưng có một điểm trắng nho nhỏ ngay lập tức đã đập vào mắt hắn, chính là chiếc áo mà Chu Thần mặc hôm nay.

Chu Thần khi rơi xuống may mắn được bụi cây dày rậm kia đỡ lấy, thế nhưng hiện giờ cậu chỉ biết tứ chi toàn thân đã chẳng còn cảm giác nào. Một luồng gió mạnh chợt phất qua tóc mái, từ phía trên dường như đang hướng chính cậu thổi đến, mang theo khí tức lạnh băng thân thuộc. Thiếu niên cố gắng lay động khớp hàm, gồng hết sức lực lúc này mới thốt lên được một câu:

“Kai… cẩn thận… đừng tới đây, nơi này đều là Nhuyễn Cốt Thảo…”

Thanh âm yếu ớt vừa mới ra khỏi miệng, Chu Thần đã thấy cả người nhẹ bẫng, dây cây cỏ rậm đang bao bọc quanh mình cũng thoáng chốc tiêu tan, tiếp đó liền rơi vào một hoài bão ấm áp.

“Kai…” Thiếu niên gian nan mở mắt, bắt gặp thanh niên đang dùng vẻ mặt khó có thể biểu lộ nhìn mình. Đây là lần đầu tiên, cậu nhìn thấy được trong hắc đồng luôn hờ hững vô ba của đối phương có nhiều tình tự phức tạp đến thế. Phẫn nộ? Đau xót? Âm u? Chu Thần lúc này thực may mắn bản thân ban nãy bị gai nhọn kia cứa trúng độc, hiện giờ không có cảm giác được bất kỳ đau đớn, ngay cả cột sống cổ cũng không thể xoay, không nhìn thấy mình rốt cuộc bị thương thành cái dạng gì, thế nhưng xem phản ứng kia của thanh niên, khả năng là tàn tạ đến không chịu nổi.

“Thực xin lỗi…” Chu Thần không hiểu sao mình phải hướng đối phương nói lời xin lỗi, chỉ là dường như đã thành thói quen, kể từ khi mang tiếng đến ở nhờ phòng cậu, người nọ luôn lặng im bảo hộ cậu được tốt lắm, cũng khá lâu chưa thấy có kẻ bắt nạt nào dám bén mảng đến gần… Giờ lại để bản thân bị thương thành như vậy, có phải đã cô phụ một phen công sức của hắn rồi không?

Kai không biết là bởi vì giận hay đang suy nghĩ điều gì, thần sắc có chút tối tăm, vẫn trầm mặc nhìn thiếu niên vô ngữ.

Thiếu niên dáng người vốn thực mỏng manh, bản tính trái ngược xưa nay thế nhưng vẫn luôn kiên cường, mạnh mẽ hơn bất cứ nam nhi nào dù là chuyện gì cũng đều tự mình làm tốt hết thảy. Ngay cả khi đã mệt muốn chết đi, vẫn không cần bất cứ ai để dựa dẫm. Thiếu niên… rõ ràng chỉ vài phút trước thôi vẫn còn cùng hắn chống cự, hiện tại tay chân lại biến mềm như búp bê vải, tùy ý mặc hắn ôm lấy, dịu ngoan đến khiến lòng người đau.

“Trước đừng nói, ngoan ngoãn nằm yên chờ cứu hộ, bọn họ lập tức sẽ tới.”

Quả thực nếu là muốn lập tức đưa Chu Thần về hẳn nhiên không khó, Kai liền có thể bế theo thiếu niên một đường đạp Phong kiếm bay lên, thế nhưng thiếu niên xương cốt bây giờ chỉ e đã đứt gãy không ít chỗ, hơi động một chút cũng khả năng dẫn đến cả đời tàn phế, hắn không thể mạo hiểm.

Hắn cũng có thể tạm thời bỏ thiếu niên lại, một mình bay nhanh đi gọi cứu giúp. Bất quá… để người kia một mình ở đây, hắn thực không an lòng. Việc đầu tiên cần làm hiện giờ, chính là tìm cách sơ cứu cho cậu.

Nhìn nhìn đám độc thảo lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy lại bắt đầu lan tràn xung quanh, Kai khẽ nhíu mày, sử suất hai thanh song kiếm cắm xuống đất, ẵm Chu Thần nhẹ nhàng đậu lên chuôi nó, hàn quang trên lưỡi kiếm sắc bén rất nhanh liền bị lá cùng thân cỏ kia tầng tầng bao phủ.

Chu Thần tuy thần trí dần trở nên mơ hồ, cũng có thể mường tượng rõ tình huống hiện tại của bọn họ. May mắn là, cậu đối với khu rừng này không chỉ am hiểu ở mức độ một hai, cậu biết trên kia có hang rắn, cũng biết dưới đáy vực này sẽ dẫn tới chỗ nào!

“Kai… xem xem… ở gần đây có phải có một cái hồ nước rất lớn không?”

………………………………………………………..

Tiểu Bạch: Hết thời lượng nên đành kết chương này ở đây T.T

Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

39 responses to “[MTVNDVT] Chương 26: Đừng sợ, có cha ở đây

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. oa… chắc là tình cảm của ca thiên với thần đẫ tốt lên rồi…. oa thích qúa đi…. (>▽<)….

    mơn tỷ nhiều ạ…. có chương mới sớm~~~

  3. Đợi truyện 1 tuần, đọc truyện 5p… Truyện hay lắm nàng, cuối cùng a Thiên cũng nhận ra tình yêu chân chính rồi à? :3

  4. Com truyền động lực đây~~~~ tâm sự nhỏ nè: lúc trc mị thấy truyện dừng lâu quá, tưởng bỏ, nên quên mất tên, xong thấy nàng đăng bài tên mtvndvt, ghi tắt truyện này, mà mị lại quên tên truyện… tưởng 2 chữ đầu là mạt thế nên cũng ko đọc.-. Xong tự nhiên hnay thấy chữ hải thần ở chương nào đó, đọc lại mới biết này là truyện mình hóng 😂😂 hên là thấy ko là xui quá xui dồi

  5. Tks tỷ đã cố gắng cho ra chương mới sớm 😍. Nhưng chương này hình nhưhhơi bị ngắn thì phải, em đọc hết chương chỉ mất 5′ 😢
    Ps: tỷ ui, tỷ cứ ngược tiểu thiên đi, ngược càng nặng càng tốt 😁. Giới thiệu sơ với tỷ, em đây là fan cuồng của ngược công đó nha 😁😁

  6. Mua ha ha ha ha ha!!!
    Cuối cùng cũng có ngày này!
    Tui chờ cái ngày Chu Thiên đau khổ vì tổn thương Chu Thần từ đầu truyện rồi!
    Đảm bảo trong nguyên bộ hắn là người sau cùng được Chu Thần yêu!
    ^_^ ^_^ ^_^ ^_^ ^_^

      • mới hôn trán thui, mà nàng làm ta giật mình quá, cứ như đang ở phía sau lưng ta đọc được những gì ta đang viết cho chương mới vậy T.T

      • Thì Kai là công đầu tiên được bé hôn mà, dù là hôn chúc phúc !
        Cái đó thì ta nghe vài người nói rồi. Đó gọi là cùng-chung-chí-hướng ! ^_^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s