[MTVNDVT] Chương 25: Cuộc chiến ngầm giữa các tình địch

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh
Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 25]

Cuộc chiến ngầm giữa các tình địch

.

1411644150-2536224034_m.

.

.

“A?” Chủ đề thay đổi quá mức đột nhiên, Chu Thần nhất thời không phản ứng kịp.

“Nơi mà cậu vừa nói. Nơi có thể dừng để nghỉ.” Kai kiên nhẫn nhắc lại.

“À, phải rồi. Để tôi dẫn đường cho cậu.” Thiếu niên như được ân xá, gật đầu mỉm cười thật tươi nói với hắn.

***

Sau một hồi hăm dọa năn nỉ, Chu Thần rốt cục cũng xin được Kai thả cậu xuống tự mình đi bộ. Trèo qua cách đó một ngọn đồi, bọn họ rất nhanh đã tìm đến nơi trú ẩn kia, là một cái hang bên cạnh một khe vực. Chỉ là vừa mới nhìn thấy chỗ này có gì, Kai biểu tình chợt biến ngưng trọng, theo phản xạ lập tức kéo Chu Thần ra sau lưng mình.

“Đây là chỗ mà cậu nói?” Dư quang lãnh liệt đảo qua hai con rắn khổng lồ đang nằm cuộn tròn trước mặt, Kai một tay vẫn nắm chặt cổ tay thiếu niên, tay còn lại lẳng lặng khởi động làm phép gọi ra vũ khí.

Biết trước đối phương phản ứng sẽ là như vậy, Chu Thần đè lại cường thủ của thanh niên, khẽ cười nhẹ trấn an hắn nói:

“Không sao đâu, lũ rắn này đang bước vào thời kỳ ngủ đông, sẽ không để ý tới chúng ta. Chỉ cần chúng ta không kinh động đến chúng, chúng cũng sẽ không thức dậy.”

Kai quay đầu nhìn thiếu niên, nhíu nhíu mày:

“Cậu muốn nghỉ ở chỗ này?”

Chu Thần liếc mắt nhìn quanh, nói:

“Ừm, theo hiểu biết của tôi, quanh đây cũng không còn nơi nào khác cho chúng ta có thể trú ẩn, toàn bộ vùng này đều có Nhuyễn Cốt Thảo mọc rải rác, trời đã tối rồi, đi đường muốn tránh đụng phải chúng sẽ rất khó, chỉ có duy nhất nơi chúng ta đang đứng – hang ổ của Cự Tuyết Xà là độc thảo không thể sinh trưởng được, đêm nay chúng ta cứ tạm thời ở lại đây đi.”

Chu Thần đặt một ngón tay lên môi, ra dấu cho Kai im lặng, rồi nhẹ nhàng dắt hắn tìm đến một gốc cây nằm gần cửa hang. Bởi vì mãng xà bản tính thiên lãnh, rất nhạy cảm với nhiệt độ ấm, cậu cố ý không đốt lửa, tránh làm cho chúng phát giác.

“Chẳng phải giết chết chúng sẽ thuận tiện hơn sao?” Kai không hiểu sao thiếu niên phải khổ cực như vậy, Cự Tuyết Xà tuy thuộc nhóm ma thú nguy hiểm bậc nhất nơi đây, nhưng hiện tại chúng vẫn là đang ngủ, song kiếm của hắn không cần đến một giây liền có thể chặt hai cái đầu kia xuống.

“Cự Tuyết Xà không phải loài động vật khát máu, mỗi lần ăn chỉ cần một con mồi là đủ. Chúng ta vốn là đang xâm phạm nơi chúng ở, chúng có tức giận cũng là lẽ đương nhiên.” Chu Thần khẽ mỉm cười lắc lắc đầu, không phải cậu vì thương hại hai con mãnh thú mới phải làm vậy. “Quan trọng hơn cả, chúng giúp cân bằng hệ sinh thái nơi đây. Không có chúng trên đường đi đè nát một bộ phận Nhuyễn Cốt Thảo, chỉ sợ đám cỏ độc kia sẽ phát triển không có điểm dừng, chúng ta ngay từ đầu cũng không tìm thấy được sinh lộ an toàn để tới đích.”

Kai nghe thiếu niên kiên trì, cũng không nói thêm gì nữa, lặng im theo cậu ngồi xuống gốc cây. Tất nhiên không phải hắn sợ hãi gì hai con cự mãng nọ, cũng chẳng ngại phải ngủ cạnh chúng, chỉ là…

Bao năm quen độc lai độc vãng, hắn từ khi nào biết lo lắng cho người khác nhiều như vậy?

Chu Thần ngoảnh đi ngoảnh lại, đã thấy thanh niên bên cạnh chọn một góc thẳng thắn khoanh chân, nhắm mắt dưỡng thần. Nhìn nhìn bóng lưng của hắn, không hiểu sao cậu luôn cảm thấy quanh thân đứa bé kia bao bọc một tầng lạnh lẽo cùng cô độc, cho dù là bất cứ ai cũng không thể phá vỡ, đó cũng là lý do cậu đến giờ vẫn không hiểu tại sao, cô lãnh thanh niên kia lại lựa chọn chính mình làm người bạn đồng hành.

Khe khẽ thở dài, đem chiếc áo choàng mình vừa tìm được trong túi phủ lên vai người nọ, Chu Thần rất tự nhiên, cũng rúc vào ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Cự Tuyết Xà khi hô hấp đều thở ra băng hàn khí, nơi này đêm xuống sẽ rất lạnh, chúng ta lại không thể tạo lửa, liền ngồi gần vào nhau một chút.”

Thanh niên dường như có thoáng kinh ngạc mà mở mắt ra, cảm giác hơi ấm quen thuộc lần đầu tiên như thế gần sát mà tiếp cận chính mình, đáy nhãn vốn vừa tìm được bằng phẳng giờ lại bắt đầu nhấp nháy xao động.

“Cậu đói không? Tôi có mang theo một ít bánh quy, có thể tạm thời giúp chúng ta no bụng.” Chu Thần lại lấy ra một gói giấy, may mắn cậu đã lường trước được Tuyệt Mệnh sâm lâm không có thứ gì để ăn, mới chuẩn bị chút đồ dự trữ này.

Kai nhìn nhìn chiếc bánh quy trên tay thiếu niên đang giơ ra trước mặt, xem bộ dáng thơm ngon hấp dẫn kia chỉ biết chắc chắn là do thiếu niên tự mình làm. Kai đối với đồ ăn Chu Thần làm luôn không có sức chống cự, thế nhưng hiện giờ hắn chỉ là chăm chú dõi theo chiếc bánh không chớp, tay chân vẫn chẳng có dấu hiệu định nhúc nhích mảy may.

Hửm? Người nọ còn chờ đợi gì? Chẳng lẽ còn muốn cậu đút cho hắn ăn sao? Chu Thần cánh tay khẽ giật giật một chút, cầm bánh quy thăm dò thử đưa về phía trước một chút, ai ngờ đối phương thật sự hé miệng, ngậm lấy!

“…”

Được rồi, cậu xin được phép rút lại những suy nghĩ tầm bậy vừa nãy. Đối phương không phải là một kẻ thích độc lai độc vãng, mà rõ ràng là một đứa trẻ ngay đến ăn cũng cần người khác hầu hạ được không?

[Tút… Tút…] Thần trí vừa mới được thả lỏng, bên tai Chu Thần lại chợt vang lên từng hồi chuông giục giã. A, xém chút nữa cậu đã quên mất, ban nãy hình như Hải Huyền có cố ý gọi cho cậu, chỉ là tình huống lúc đó không tiện để tiếp điện thoại, mới đành bất đắc dĩ cúp máy.

Cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra, khiến nam nhân phải sốt ruột mà chủ động liên lạc như vậy? May mà loại thông tấn khí này có thể giúp hai người giao tiếp với nhau thông qua ý thức, hiện giờ chắc cậu có thể trả lời nam nhân mà không làm kinh động đến thanh niên bên cạnh.

[A lô? Thầy…?]

[Tiểu Thần? Em rốt cuộc đang ở đâu vậy? Tại sao ban nãy không chịu tiếp điện thoại của tôi?]

[Thực xin lỗi, thầy, lúc đó em đang bận giao chiến, không có cách nào dừng lại nhận điện thoại.]

[Giao chiến?] Phải rồi, mới nãy hắn vì quá nóng lòng nên đã quên mất thiếu niên hiện tại đang ở trong tình huống nào. [Em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?]

[Không có, Em không sao.] Chu Thần hướng nam nhân mang thanh âm lo lắng nhẹ giọng mỉm cười. [Ngược, lại, thầy biết không, bọn em tới bây giờ đã thu thập được rất nhiều thẻ bài rồi.]

[…]

Có bao nhiêu thẻ bài hắn cũng đâu quan tâm, chỉ cần bé con kia vô sự, vậy là tốt rồi.

Không hiểu sao nam nhân chẳng hề tỏ ra vui vẻ hay cho cậu một lời chúc mừng, chỉ nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến một tiếng thở dài đầy ẩn nhẫn, Chu Thần lúc này mới thắc mắc hỏi:

[Đúng rồi, ban nãy thầy gọi cho em là có chuyện gì vậy?]

Hải Huyền lúc này mới nhớ tới mục đích chính hắn gọi điện tới đây, ảo não nháy mắt rút đi, thay vào đó là ngữ khí tràn đầy nghiêm túc.

[Tiểu Thần, có một chuyện tôi muốn nói với em.]

[Vâng?] Chu Thần cảm giác không khí xung quanh chợt biến trầm trọng, trái tim dường như linh cảm trước được điều gì, hơi thoáng lộp độp một chút, nhưng vẫn là lặng yên nghe hắn nói.

[Tôi chỉ muốn em biết rằng, lâu nay tôi đối tốt với em như vậy, không phải vì em là con trai của Chu Thần Ngọc…] Việc hắn kể cho thiếu niên nghe tình cảm của mình ngày trước, cũng phải muốn khiến thiếu niên hiểu lầm.

Hửm? Sao tự dưng nam nhân lại nói đến chuyện này? Chu Thần có chút lơ mơ không hiểu ra sao.

[Tiểu Thần, thực sự, tôi đối với em…]

[Rẹt rẹt!]

Ngay lúc Hải Huyền vừa định nói ra từ kia, sóng truyền tin liền đột nhiên nhiễu loạn, tâm thức hắn vốn đang liên kết với thông tấn khí nói chuyện với thiếu niên, đột nhiên bị kéo vào một vùng không gian nào đó.

Cái gì vậy? Khung cảnh quen thuộc bỗng chốc bị một mảng đen tối bao phủ, Hải Huyền nhìn quanh, ánh mắt ngạc nhiên ngay lập tức trở nên âm trầm, nơi đây là đâu? Rõ ràng ban nãy hắn vẫn còn ngồi ở trong phòng mà.

“Tiểu Thần? Em có ở đó không, Tiểu Thần?”

Kết nối đã mất.

Hải Huyền hai mắt nhíu lại, thật sâu nhìn xuống chiếc thông tấn khí trong tay mình. Nó lúc này chợt giống như một ảo ảnh 3D không chân thực, xẹt xẹt vài tiếng rồi hóa thành một chuỗi ký tự vi tính, bay khỏi tay hắn, nhanh chóng hòa vào làm một với không gian mơ hồ xung quanh.

Đưa mắt nhìn theo, dùng lạnh lùng duệ nhãn đánh giá nơi này, những dãy số màu xanh chạy dọc kia đã nhanh chóng giúp hắn nhận biết được: đây không phải là không gian thật tồn tại ở bất cứ nơi nào! Mà rất giống… vùng hệ thống nào đó của một chiếc máy tính!

Như để chứng minh cho kết luận của Hải Huyền, những dãy ký tự kia đột nhiên bay tới kết tụ lại với nhau, trong không gian trống rỗng hình thành một bóng người, cách Hải Huyền một đoạn, huyền phù lơ lửng ở trước mặt hắn.

Hải Huyền ánh mắt theo từng đường nét ngày càng hiện rõ trên dáng vẻ người nọ mà ngày càng biến lạnh:

“Ngươi là ai? Sao lại đưa ta tới đây?” Đừng hỏi tại sao hắn lại biết kẻ kia là nguyên do của toàn bộ chuyện này, cho dù bị rơi vào hoàn cảnh không rõ, hắn vẫn chưa từng đánh mất các giác quan sắc bén của bản thân. Lúc này hắn chính tinh tường cảm nhận được, đối phương cho dù mục đích có là gì, đều không hề xuất phát từ thiện ý.

Mái tóc dài chấm chân chẳng cần tới gió cũng tự khẽ lay động, chỉ là không chút nào đem đến cảm giác mềm mại mà lại cứng ngắc tựa như những lưỡi dao, nam nhân lạ mặt chậm rãi mở mắt nhìn hắn, hiển lộ cặp nhãn đồng màu bạc lạnh lẽo vô hồn, như thể là kết tinh của băng sương cùng kim loại.

“Ta, sẽ không để ngươi có cơ hội đem những lời đó nói với Thần…”

***

[A lô? Thầy…? Thầy?] Tín hiệu đột nhiên đứt đoạn, Chu Thần hơi ngẩn ra một lát, ở trong tiềm thức khẽ gọi tên nam nhân, thế nhưng đáp lại cậu chỉ là những tiếng tút tút ngân dài.

Sao vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Dường như nam nhân đang định nói với cậu chuyện gì đó rất quan trọng mà, không thể nào lại thình lình ngắt máy?

“Thần…”

Đúng lúc Chu Thần còn định gọi thêm vài câu nữa, lại bị một giọng nói kéo trở về hiện tại. Sự cố vừa xảy ra khiến cậu đã lỡ có đôi chút thất thần, quên mất trước mặt mình còn đang hiện hữu một người khác.

Nhãn đồng trong suốt vừa hồi lại tiêu cự, đập vào mắt cậu chính là gương mặt cương lãnh mà anh tuấn của ai kia đang gần sát, nhìn cậu chăm chú. Hơi thoáng ngây ngẩn, thế nhưng điều khiến cậu mê mang hơn cả là… vài ngón tay vốn đang dùng để đút bánh cho thanh niên của cậu, chẳng biết từ khi nào đã dừng lại bên khóe môi của đối phương, dường như duy trì như vậy cũng đã rất lâu, đến tận lúc này vẫn lưu luyến chưa rời.

Chớp chớp mắt vốn định thu hồi thủ, bàn tay của Chu Thần lại bị ai đó nắm lấy. Người kia cường ngạnh mà chậm rãi, kéo lại ngọc thủ xinh đẹp, lần nữa đưa đến bên môi mình. Thanh niên mắt liễm cụp xuống, hé đầu lưỡi ra, cẩn thận từng chút, liếm đi những hạt vụn bánh còn vương trên đầu ngón tay cậu.

“Ưm…”

Cảm giác ướt át kỳ dị đột nhiên tiếp xúc nơi đầu ngón tay mẫn cảm, Chu Thần không nhịn được hơi khẽ co rụt người. Thanh niên nghe thấy một tiếng kêu kia liền chợt dừng lại động tác, ngẩng đầu lên nhìn cậu, Chu Thần cũng nghi hoặc nhìn hắn, mắt đối mắt, khoảng cách giữa hai đầu chóp mũi bất tri bất bất giác ngày một gần hơn, đến mức Chu Thần rõ ràng có thể cảm nhận được hơi thở man mát, pha chút vị bánh quy của người nọ đang dần bao phủ xung quanh mình.

“Trời ơi, đám cỏ độc chết tiệt này, cuối cùng cũng thoát được khỏi chúng! Lão Đại, may mà cậu tinh mắt nhìn ra nơi đây có một mảnh đất trọc! Xem xem chúng ta đang ở đâu đây… Ơ? Vịt Con? Sao em cũng ở chỗ này?”

Một giọng nói thình lình từ xa vang lên oang oang, phá tan bầu không khí ám muội. Chu Thần lập tức bị thanh âm quen thuộc kia kéo rời sự chú ý, hướng mắt nhìn về không khỏi ngạc nhiên.

“Lâm ca ca? Mặc ca ca?… Anh Hai?”

“Ha ha, Vịt Con, không ngờ lại gặp được em ở chỗ này. Bọn em cũng nghỉ ở đây hả? Tại không thấy có khói bốc lên nên bọn anh không biết.” Mỗi lần nhìn thấy cậu bé tóc nâu, Lâm tâm tình không hiểu sao liền vui vẻ lên hẳn, đương nhiên với điều kiện là không cần để ý tới hắc ám thanh niên vẻ mặt có chút khó coi đang âm trầm đứng bên cạnh cậu.

“Vâng.” Chu Thần thoáng liếc qua Chu Thiên, khẽ gật gật đầu: “Các anh là tự tìm đường tới? Quanh đây đều có Nhuyễn Cốt Thảo mọc rất dày, các anh có sao không?”

“Yên tâm, Chu Thiên hắn dùng Hỏa Long đao bổ một nhát đã đem tất cả thiêu rụi rồi. Bất quá, dường như bọn chúng lập tức sinh trưởng lại rất nhanh, may mà bọn anh tìm tới được chỗ này.”

Đương nhiên, Nhuyễn Cốt Thảo vốn không thể dùng năng lực nguyên tố để tiêu diệt.

Bất quá… “Các anh không sao là tốt rồi…”

“Hửm? Vịt Con, xem thẻ bài trên áo em có vẻ vẫn chưa bị nhóm nào cướp mất hả? Em quả nhiên rất cừ đó nha~.” Lâm hào hứng phát hiện ra chuyện này, định tiến tới hung hăng xoa đầu thiếu niên một cái, ai dè chưa kịp nhấc chân, bóng người bên cạnh hắn đã nhanh hơn một bước, thế nhưng không phải đến để cưng nựng cậu, mà là hỏa hỏa liệt liệt công kích.

“Keng!” Kai may mắn kịp thời rút song kiếm chắn trước mặt thiếu niên, ngăn lại đòn tấn công vừa rồi của thanh niên tóc đỏ.

Hai luồng cường lực mang sức mạnh tương đương, song kiếm cùng hỏa đao va chạm khẽ run lên từng hồi, cả Kai lẫn Chu Thiên không còn cách nào phải nhảy lùi về hai phía.

“Bỏ cuộc đi.” Chu Thiên đạm mạc nói, hẳn nhiên không phải là đang nói với kẻ cầm song kiếm ở đối diện. “Ngươi tưởng rằng ta không biết mục đích thật sự của ngươi sao? Muốn tiếp cận ta? Muốn tốt với ta? Không quản ngại nguy hiểm sống chết?” Thanh niên cười lạnh. “Được, nếu ngươi đã kiên trì như vậy, hôm nay ta sẽ cho người vùi thây tại chỗ này, xem như toại nguyện.”

“Thiên! Cậu định làm gì?” Lâm vẻ mặt khiếp sợ, đột nhiên không thể hiểu được những gì đang diễn ra trong đầu bạn thân hắn. Vịt Con dù gì cũng là em trai ruột của cậu ta mà!

Chu Thần trái lại không để tâm tới những lời cay nghiệt Chu Thiên vừa nói, cậu lúc này chỉ đang lo lắng một điều:

“Anh Hai, nên tắt lửa, cũng đừng giao đấu ở đây. Nơi này vốn là…”

Còn chưa kịp nói hết, thân ảnh màu đỏ kia đã hướng cậu lao đến, Chu Thần bất đắc dĩ đành ngậm miệng mà lo tránh đòn. Thế nhưng chỉ mới được vài chiêu, mặt đất dưới chân cậu, dường như cũng không còn bằng phẳng nữa.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Cả mảnh vực đột nhiên biến rung chuyển dữ dội, may nhờ có Mặc là Thổ hệ võ thuật sư, cả nhóm khó khăn lắm mới có thể đứng vững, nhưng vừa phục hồi lại tinh thần, đã nghe thấy một tiếng kêu thất thanh.

“Anh Hai! Cẩn thận!”

Cự Mãng vốn đang nằm ngủ trong hang, chẳng biết từ lúc nào đã lừng lững xuất hiện trước mặt bọn họ, cái cổ to lớn vươn cao, hai hàm răng sắc nhọn nhe ra hăm dọa, thẳng bổ hướng xích phát thanh niên đang phát ra nhiệt hỏa mà đến.

Chu Thiên vừa mới định trụ được thân mình, theo phản xạ chỉ kịp giơ đao lên đỡ, may mắn ngăn được tổn thương do chiếc răng nanh kia gây ra, bất quá lực húc từ quái thú quá mạnh khiến hắn lập tức mất đi trọng tâm, khuynh thân một cái, cả người liền rơi xuống bờ vực ngay dưới chân mình.

“Tiểu Thiên!” Trong lúc mọi người còn chưa hết bàng hoàng, một chiếc bóng nhỏ đã lập tức lao theo, cùng Chu Thiên nhảy xuống vực.

………………………………………………………………

Tiểu Bạch: Tình tiết có vẻ giống DPKTH nhỉ, nhưng mà diễn biến tiếp theo thì ko giống đâu nhé :”>

cầu com lấy động lực a~

.

.

.

28 responses to “[MTVNDVT] Chương 25: Cuộc chiến ngầm giữa các tình địch

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. nha~ e thật thích chương này…… tỷ tuyệt vời qúa đi…. e được đọc truyện thường xuyên rồi…٩(๑^o^๑)۶… e thiệt muốn thấy cảnh huyền sư phụ vs kim đánh nhau qúa đi~~… (>▽<)… nhưng mà muốn thấy nhất bây giờ là cảnh cô nam qủa nam ở chung một chỗ mà sinh tình nga~… bắt đầu thấy thích Thiên rồi…

    p/s: thank tỷ nhiều ạ…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s