[MTVNDVT] Chương 23: Kỳ thi bắt đầu

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh
Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 23]

Kỳ thi bắt đầu

.

1185584_632170176816075_139803414_n.

.

.

Quả đúng như Lâm nói, chỉ là lớp Chu Thần buổi chiều mới có tiết của thầy chủ nhiệm, thế nên phải đợi đến chiều hôm đó, cậu và Kai mới được nghe thầy phổ biến về kỳ thi đặc biệt này.

Sau mỗi một năm học, trải qua những bài tập huấn cùng kiến thức lý thuyết, các học viên của ban Võ thuật cuối cùng sẽ có dịp thực hành, dưới hình thức một bài kiểm tra khả năng vận dụng các kỹ năng vào thực tế, từ đó mới có thể tiếp tục xét lên lớp.

Điểm khác nhất ở kỳ thi này với đợt săn vũ khí trước đây, chính là địa điểm của nó không còn là không gian ảo, mà chính nằm trong một khu rừng chân thực. Và khu rừng mà Ban giám hiệu lần này lựa chọn, chính là Tuyệt Mệnh sâm lâm, nơi trước kia đã từng có thời gian dài không ai dám đặt chân đến.

Toàn bộ học viên sẽ được chia làm nhiều tổ, mỗi người đều có thể chọn đồng đội cho riêng mình, lớn hơn một và không quá năm. Đề bài đưa ra là, cả nhóm phải trong thời gian ngắn nhất, vượt qua những thử thách của khu rừng và tìm đến đích.

Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng đừng quên, mọi thứ ở đây đều là chân thực! Bọn họ – các võ thuật sinh sẽ phải đối mặt với những con ma thú thực sự, những nguy hiểm thực sự, những vết thương cũng thực sự nốt, để sinh tồn và giành chiến thắng. Không những thế, bởi vì chỉ có một trăm nhóm đầu tiên cán đích mới được công nhận hợp cách, giữa các nhóm còn phải chiến đấu với nhau để giành quyền chủ động. Đều là học viên của ban Võ thuật vốn nổi tiếng hung hãn, mới nghe đã biết kỳ thi này đủ khắc nghiệt chừng nào.

“Này Kai, thực ra cậu chọn nhóm khác cũng được, không nhất thiết phải theo cùng tôi.” Trên đường tan học trở về nhà, Chu Thần rất thẳng thắn nói với thanh niên đang đi bên cạnh.

“Không quan hệ.” Mãn hạn ‘tù’, Kai lại tiếp tục công việc làm ‘bảo kê’ cho thiếu niên. Không biết đã nói qua chưa, cái này là do hắn tự quyết định, cũng không cần đến sự đồng ý của khổ chủ.

“…” Chu Thần im lặng nhìn qua sườn mặt của hắn, thấy hắn chính diện vô biểu tình mà đáp lại một câu như vậy. Thở dài một tiếng, xem ra dù cậu có nói thế nào, cũng khó mà thay đổi chủ ý của ai kia.

Thôi vậy, may là hiện giờ vũ khí của cậu đều đã được nâng cấp, chắc không đến nỗi làm quả tạ treo trên chân hắn đi? Ừm, cũng không phải Chu Thần quá tự ti về bản thân, chỉ là cậu biết rõ tính cách Kai luôn coi trọng cường giả, đi cùng cậu, hắn đương nhiên khó mà đạt được thành tích cao nhất, thực sự không sao chứ?

Mải suy nghĩ khiến Chu Thần không biết ‘tòa băng sơn’ kia nãy giờ cũng đang chú ý đến mình, chỉ thấy một bàn tay đột nhiên đặt nhẹ lên đầu cậu, tiếp đó là thanh âm nhàn nhạt mà cậu đã rất quen:

“Không cần lo lắng. Chỉ cần mình tôi là đủ.”

A?

Chu Thần ngây ngốc ngẩng lên, có điều xúc cảm kia cũng chỉ là một thoáng, thanh niên đã vượt lên đi trước cậu một bước, khiến Chu Thần không nhìn rõ biểu lộ trên mặt hắn lúc này.

Nắng chiều chiếu rọi phía xa, đem bóng đổ của thanh niên hoàn toàn phủ lên thân hình nhỏ xinh đằng sau hắn. Chu Thần trong lúc vô tình ấy mới phát giác, tấm lưng người nọ thì ra đã cao rộng đến vậy rồi…

.

***

.

“Tiểu Thần, mấy hôm nay em đang bận chuyện gì? Tại sao không thấy đến văn phòng của tôi?” Hải Huyền cau mày nhìn thiếu niên đang cúi đầu đứng trước bàn làm việc, tâm tình không quá tốt. Thậm chí hôm nay hắn phải dùng đến loa phát thanh, mới lôi được cậu nhóc tới chỗ này.

“Không có chuyện gì ạ. Chỉ là ngày thi sắp tới rồi, em muốn chuẩn bị kỹ càng một chút.” Chu Thần cố gắng khiến cho giọng nói của mình nghe tự nhiên nhất có thể. Nói gì thì nói, kể từ sau khi bị Hải Huyền ‘thổ lộ tình cảm’, lòng cậu vẫn là rất rối bời.

Đương nhiên a, sống nhiều năm như vậy, đây chính là lần đầu tiên Chu Thần được một nam nhân khác tỏ tình! Là một nam nhân! Còn là thầy giáo cậu! Rất dọa người có được hay không? Cũng may cậu nghe được những lời đó dưới thân phận của một người khác, không phải chân chính Chu Thần Ngọc, nếu không, hiện giờ chắc chẳng còn dũng khí mà tươi cười nói chuyện với hắn thế này.

Có điều, cái khó của cậu, cũng chính là làm sao giữ được cái bản mặt tươi cười đó. Cứ nghĩ đến nam nhân, thiếu niên thường ngày đạm nhiên ưu nhã lại không nhịn được mặt đỏ, thế nên, Chu Thần liền tính, cho đến khi cậu có thể hoàn toàn bình ổn tâm tình, khoảng thời gian này vẫn nên tránh gặp mặt hắn thì hơn, miễn cho hắn nhìn ra cái gì không đúng.

“Ừm…” Quả nhiên là vì kỳ thi sao? Hải Huyền ban đầu cũng bởi vì nghĩ như thế, mới không phát điên lên đi tìm cậu, cho dù không quá hài lòng với nguyên do này, cũng đành tạm thời bỏ qua, bởi mục đích hôm nay hắn gọi thiếu niên tới, không phải để điều tra chuyện đó.

“Đưa tay em đây.

Cầm lấy.”

Chu Thần nhìn xuống vật vừa tiếp nhận từ Hải Huyền. Tròn tròn, nhỏ nhỏ, lại có hai miếng nam châm như dùng để đính.

“Đây là… bông tai?”

Nam nhân tự dưng đưa cho cậu bông tai làm gì? Lại chỉ có một chiếc.

“Không phải bông tai, là thông tấn khí dùng để liên lạc.” Hải Huyền sửa đúng, “Vốn dĩ khi tiến vào khu rừng bắt đầu cuộc thi, các em sẽ được trang bị một chiếc máy truyền âm để phát thông báo từ giáo viên đến với từng người, đáng tiếc lần này tôi không ở trong đội ngũ giám thị, không thể dõi theo em được. Nhưng chỉ cần dùng cái này, em tùy thời đều có thể liên lạc trực tiếp với tôi. Nếu trong cuộc thi xảy ra vấn đề gì, phải lập tức thông báo cho tôi biết.”

Thực ra Hải Huyền cũng định âm thầm giám sát thiếu niên suốt dọc hành trình, nhưng hiểu rõ tính cách của đứa bé kia, biết cậu nếu phát giác ra, có thể sẽ tức giận không thèm nhìn mặt hắn nữa, Hải Huyền mới đành dùng cách này, ừm, có vẻ ít phô trương hơn, chỉ hy vọng thiếu niên ngoan ngoãn nghe theo lời hắn, gặp chuyện sẽ lập tức liên hệ…

“Thầy… Như vậy là gian lận.” Chu Thần khóe miệng run rẩy, có chút bất đắc dĩ nói. Trong kỳ thi còn được giáo viên ngấm ngầm giúp đỡ, chẳng phải quá bất công với những bạn học khác sao?

“Gian lận cái gì? Em là học sinh của tôi, chịu sự huấn luyện đặc biệt của tôi, tôi đương nhiên phải có sự giám sát đặc biệt. Dù sao kỳ thi này cũng không đơn giản, nhỡ xảy ra chuyện gì thì làm thế nào? Tôi chỉ muốn đảm bảo học trò mình được an toàn, không được sao?” Hắn vẫn chưa nói sẽ lập tức chạy đến nếu nghe thiếu niên thông báo gặp nguy hiểm mà? Bé ngốc này từ khi nào đã trở nên thông minh tới vậy?

“…”

“Còn nhìn cái gì? Mau đeo!” Cảm giác tác phong thiếu niên quá mức chậm chạp, Hải Huyền liền trực tiếp tiến tới cầm lấy chiếc ‘bông tai’, tự mình đeo lên cho cậu.

Ừm, rất hợp. Nam nhân ngắm nghía một chút, hơi gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Tuy chỉ là một chiếc bộ đàm được thiết kế sơ qua, đeo trên vành tai nhỏ xinh của thiếu niên lại có vẻ phá lệ dễ nhìn, bất quá để tránh người khác phát giác, vẫn phải dùng tóc mai tạm thời che đi.

“Nhớ, có chuyện gì phải lập tức gọi cho tôi, đừng để tôi nhìn thấy em khi trở về có bất cứ tổn hao gì.”

Ngoài miệng tuy toàn nói với cậu những lời bá đạo nghiêm khắc, nhưng chỉ duy nhất Chu Thần biết, động tác kia của hắn có bao nhiêu dịu dàng, ngay cả khi gạt xuống từng sợi tóc trên tai cậu cũng là như thế ôn nhu. Lý do cự tuyệt, liền khó thốt nổi thành lời.

“Thầy… đối với em thật tốt.” Người nào được hắn thích, hẳn sẽ rất hạnh phúc a~. Đáng tiếc, vị ‘Chu Thần Ngọc’ kia, có lẽ vĩnh viễn chẳng thể nào đáp lại tình cảm này…

“Sao vậy? Tôi tốt với em có vấn đề gì sao?” Hải Huyền dường như nhìn ra tâm trạng thiếu niên không đúng, có chút hồ nghi hỏi.

“Không có gì ạ.” Chu Thần mỉm cười khẽ lắc đầu. “Cảm ơn thầy đã lo lắng cho em, nhưng thầy yên tâm, em nhất định sẽ cẩn thận, cố gắng không cần phải dùng đến thứ này.” Nói rồi liền không đợi nam nhân kịp dặn dò thêm điều gì, Chu Thần xin phép một tiếng đã chạy mất tăm.

Nghe lời hứa hẹn vừa rồi của học trò, người thầy kỳ thực không hề thấy chút nào an tâm hơn, trái lại, hắn không cần thiếu niên phải làm vậy, càng muốn thiếu niên cứ thoải mái mà dùng, cho dù là chuyện nhỏ nhặt cũng gọi hắn đến, muốn thiếu niên tùy hứng mà ỷ lại vào hắn.

Nhìn cánh cửa phòng vừa vội vã khép lại, Hải Huyền khe khẽ thở dài. Chỉ là, so với câu cuối khiến hắn phiền muộn, lời vô tình thốt ra trước đó của Chu Thần không hiểu sao càng khiến hắn bận tâm hơn…

.

***

.

Ngày thi đã đến, toàn bộ học viên ban Võ thuật đều theo lời chỉ dẫn, tập trung ở trước cửa rừng Tuyệt Mệnh, bộ dáng hồi hộp xen lẫn háo hức, nháy mắt liền nhốn nháo thành một đoàn. Hiếm khi được chứng kiến lũ nhóc lêu lổng này đối với một kỳ thi tỏ ra hứng thú đến thế. Cũng phải thôi, bọn họ tuy chán ghét đống chữ trên sách vở, nhưng lại cực thích hoạt động gân cốt, chưa kể đến kết quả của kỳ thi lần này, còn có thể cứu vãn toàn bộ số điểm trong những bài kiểm tra lý thuyết trước đó của bọn họ.

“Các em chú ý.” Một thầy giáo có vẻ là trưởng ban giám sát đứng lên phát biểu: “Trước khi bắt đầu cuộc thi, các em sẽ được phát một tấm thẻ cài trên ngực. Bên cạnh việc đối đầu với ma thú và độc trùng, nhiệm vụ chính của các em là đoạt lấy thẻ bài đó từ những thành viên của đội khác. Tuy một trăm nhóm đầu tiên cán đích đều được công nhận hợp cách, nhưng thành tích sẽ không tính cho người về sớm nhất, mà là người sở hữu nhiều thẻ bài nhất.”

Chu Thần nghe tới đây, liền nhìn nhìn tấm thẻ trên vạt áo trước ngực mình. Xem ra cuộc thi lần này cậu khó mà yên bình vượt qua được, đấu với mấy đứa nhóc khác còn đỡ, chỉ mong không cần phải đụng độ người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy kia thôi.

“Các em còn có câu hỏi nào nữa không?”

“Thầy! Nghe nói khu rừng này trước kia từng bị cấm. Tại sao vậy ạ?” Vốn được nghe khóa trên kể sơ qua truyền thuyết về Tuyệt Mệnh sâm lâm cũng như cái tên đặc biệt của nó, một nam sinh nhịn không được tò mò hỏi, ai ngờ một lời này cũng đã nói thay lòng hiếu kỳ của tất cả học viên. Toàn trường bắt đầu bàn tán xôn xao, thoáng chốc lại biến thành một mảnh ồn ào.

Thầy giáo ra dấu cho mọi người im lặng, chậm rãi nói:

“Đúng vậy, khu rừng này trước kia từng bị cấm, bởi nó quá mức nguy hiểm. Bên trong đó đều là loại ma thú cấp cao, lại mang bản tính khát máu, thậm chí mấy trăm năm trước, còn có đợt chúng xông ra khỏi bìa rừng để tấn công học sinh ngay trong khuôn viên trường…”

Nhìn trên mặt lũ nhóc thường ngày ngông cuồng kia thoáng hiện sợ hãi muốn chùn bước, thầy giáo mới đắc ý nói tiếp:

“Nhưng các em có thể yên tâm, bởi vì kể từ sau lần đó, Chu pháp sư đã giăng ra một kết giới phong ấn, gồm mười hai thức thần của Ngài trấn giữ, bao phủ toàn bộ khu rừng này. Không chỉ ngăn cản lũ ma thú kia làm loạn, trên mỗi thức thần còn được viết một đoạn chú ngữ tịnh tâm, khiến những sinh vật sống trong đây dần dà trở nên ôn hòa hơn trước rất nhiều. Tuy bản tính tự nhiên vẫn còn khá hung dữ, nhưng chỉ cần các em không khiêu khích chúng, chúng cũng sẽ không cố gắng giết chết các em.”

Không giết chết, vậy là vẫn tấn công đúng không? Bất quá điều này cũng là phù hợp, bởi những kẻ học trong ban này như bọn họ, ra trường không thành lính đánh thuê thì cũng làm sát thủ, bị thương quả thực khó tránh. Bọn họ thà rằng cứ trải nghiệm chút thương tích ở đây, còn hơn là chết ở ngoài đời.

“Kết giới? Ở đây có kết giới sao? Hơn nữa… Thức thần? Nghe có vẻ rất lợi hại a… Đó rốt cuộc là thứ gì?” Đám Võ thuật sinh mặt trơ như thớt hỏi ra, không ngần ngại thừa nhận bọn họ xưa nay chẳng thèm động chạm tí gì vào kiến thức trên lớp cả.

“Đó là một dạng bùa giấy, hay hình nhân bằng giấy, có tác dụng như một vật chứa, có thể lưu trữ một phần ma lực cũng như ý niệm của người sử dụng vào bên trong.” Chưa để thầy giáo kịp ‘phẫn nộ’, một giọng nói dễ nghe liền cất lên:

“Ở ban Ma pháp, các Ma pháp sư vẫn thường dùng nó như một cách ‘phân thân’ khi cần thiết, đặc biệt là trong những trường hợp muốn nhanh chóng dịch chuyển đến một nơi khác, hay duy trì ma lực của mình tại một nơi cố định mà họ không thể ở lại lâu, tựa như một lá bùa thế mạng. Hơn nữa, bởi vì chúng có ý niệm của chủ nhân tồn tại, nên thậm chí đôi khi, ta có thể nhìn thấy những miếng giấy đó mang hình dáng của người đã tạo ra nó.”

Chu Thần mặt không chút thay đổi bộc lộ kiến thức uyên bác của mình, đổi lại chính là cái gật đầu tán thưởng của thầy giáo, cùng ánh mắt trợn tròn của đồng bạn xung quanh.

“Thần kỳ vậy sao? Như vậy… lần này nếu may mắn bắt gặp thức thần, chúng ta sẽ có cơ hội nhìn thấy hình dáng thực của Chu tiền bối?” Một nam sinh hưng phấn hỏi.

Phải nói, bộ dáng của vị Quang thần trong truyền thuyết kia trông ra sao, đối với đám trẻ trên toàn đại lục bọn họ, vẫn còn là một điều bí ẩn. Những gì họ biết, chỉ là lời đồn thổi về một dung mạo xinh đẹp không thể ngôn dụ, cùng những bức tượng thiết kế y có tấm vải trùm kín đầu. Cũng chẳng thể trách những người thợ cả, họ căn bản không biết làm thế nào mới có thể hình dung, và tạc nên gương mặt được cho là tuyệt bức hoàn mỹ đó.

“Tôi nghĩ khả năng điều em mong muốn xảy ra chỉ là 0.1% mà thôi.” Thầy giáo không hề khách khí, tạt ngay một gáo nước lạnh lên đầu cậu trò mơ mộng. “Vì đảm bảo sự an toàn cho kết giới, toàn bộ thức thần của Chu pháp sư đương nhiên đều được đặt ở những vị trí tuyệt đối bí mật, không ai có thể tìm ra. Hơn nữa đã qua nhiều năm như vậy, ý niệm của ma pháp sư trên thức thần của họ cũng đã phai nhạt đi nhiều, sẽ rất khó để nó vẫn còn hiển thị được hình dáng của chủ nhân.”

Thấy cả đám đột nhiên ỉu xìu, thầy giám thị trưởng đành bổ sung một câu an ủi:

“Được rồi, các em cũng không cần quá thất vọng, ít ra thì chúng ta vẫn có thể biết được, sức mạnh của Quang thần vẫn luôn tồn tại đâu đó quanh đây để bảo hộ chúng ta…” Dứt lời, liền lập tức chấn chỉnh lại hàng ngũ: “Được rồi. Đã đến giờ cuộc thi bắt đầu. Các em! Xuất phát!”

Nghe thấy hiệu lệnh, toàn bộ học viên ban Võ Thuật chớp mắt cái đã phục hồi tinh thần, nhiệt huyết sôi trào cùng tâm niệm hiếu thắng lại sục sôi trong lòng bọn họ. Từng tốp thi nhau lao vào cánh rừng dày rậm, nhanh chóng mất hút.

“Chúng ta cũng đi thôi.” Chu Thần nhìn sang thanh niên nãy giờ vẫn đứng đợi bên cạnh mình, mỉm cười nói.

Thanh niên khẽ gật đầu, cùng thiếu niên là hai học viên cuối, thong thả bước vào khu rừng tuyệt Tuyệt Mệnh.

Hành trình đấu tranh sinh tồn giành chiến thắng, giờ đã chính thức bắt đầu.

.

***

.

Hải Huyền lúc này chính đang ngồi ở trong phòng làm việc, ánh mắt từ sáng tới giờ vẫn chăm chú dán chặt vào cánh cửa.

Tiểu Thần, trước khi đi thi, thế nhưng không có đến chào hắn một câu!

Nếu là như trước kia, thiếu niên dù làm gì quan trọng cũng sẽ đến thông báo với hắn, nói rằng cậu sẽ cố gắng, sẽ không để hắn phải mất mặt v.v… Thế nhưng bây giờ… Sự thay đổi này rốt cục là sao? Chẳng lẽ… Tiểu Thần là đang tránh mặt hắn?!

Liễm đi trong mắt âm trầm, Hải Huyền nhìn nhìn di động trên tay, suy nghĩ một lúc, rốt cục nhấn xuống một nút…

“Alo.” Đầu dây bên đầu tiên truyền đến một giọng nữ khá êm tai, mới nghe đều mường tượng ra, người kia hẳn là một cô nương rất xinh đẹp, rất dịu dàng, bất quá, tiếng hét sau đó của nàng ngay lập tức đem hình tượng kia hoàn toàn, triệt để phá vỡ:

“Aaaa! Boss?! Là Ngài gọi sao??! Ai nha nha… Rốt cục Ngài cũng chịu gọi cho chúng ta. Chúng thuộc hạ ở nhà mong ngóng Ngài hảo khổ cực. Hu hu hu…”

“Ngừng!”

Nghe ra giọng Boss ẩn ẩn không kiên nhẫn, cô gái biết điều lập tức nín khóc, dù sao có 50% cũng chỉ là giả vờ, tính nàng từ xưa vẫn hơi điên điên như vậy, lên cơn xong, tiếp đó chính là thanh âm có chút rụt rè hỏi:

“Ách, được rồi. Boss, Ngài đột nhiên gọi về đây rốt cục là có chuyện gì vậy? Việc cần điều tra đã điều tra xong rồi sao?”

“Chưa có.” Hải Huyền ngưng một chút, mới nói: “Ta chỉ muốn hỏi các ngươi chút vấn đề.”

“Dạ, là vấn đề gì?” Đầu dây bên kia hình như xúm đến thêm một cơ số người nữa, tất cả đều hồi hộp dỏng tai lên nghe.

“…Nếu có một ngày, người mà ngươi thích… đột nhiên muốn tránh mặt ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?”

…………………………………………………………………………

Tiểu Bạch: Sắp tới một trong những series cao trào nhất của truyện rồi :3

Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

Advertisements

23 responses to “[MTVNDVT] Chương 23: Kỳ thi bắt đầu

  1. Đúng là tỷ đã trở lại, lợi hại hơn xưa😍😍. Mới có mấy ngày mà tỷ đã tung chương mới. Tiếp tục giữ vững phong độ như vậy nha tỷ 😍😍

  2. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  3. Em vì câu :”Sắp tới một trong những series cao trào nhất của truyện ” của tỷ mà bị ám ảnh rồi 😱😱😱

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s