[MTVNDVT] Chương 22: Người đến từ Hải vực

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh
Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 22]

Người đến từ Hải vực

.

5287560720110315004020043.

.

.

Hả? Nam nhân vừa nói gì?

“Mối… mối tình đầu?”

“Đúng vậy.” Thoáng liếc nhìn vẻ mặt ngây ngốc của thiếu niên, Hải Huyền mới chậm rãi bổ sung nói: “Em cũng không cần quá ngạc nhiên. Tình cảm này vốn chỉ mình tôi đơn phương từ một phía.”

Mối tình đầu! Tình đơn phương!!

Chu Thần gần như hóa đá, không phải vì đột nhiên biết ‘cha mình’ được một nam nhân khác thầm mến mộ, mà với tư cách của chính người trong cuộc, cậu phải nói là sửng sốt đến không thốt nên câu.

“Không, không thể nào. Thầy với em… chưa từng…”

“Hẳn là em chưa từng nghe cha kể bất cứ chuyện gì về tôi?” Hiểu thiếu niên bị bất ngờ, Hải Huyền cũng không bắt bẻ những câu chữ lắp bắp của cậu. “Cũng phải, bởi vì tôi và cha em mới chỉ gặp nhau duy nhất một lần…” Nam nhân như hồi tưởng lại chuyện gì, hơi lạnh quanh thân chậm rãi tản đi, trên môi khẽ nhếch lên một đường cong ấm áp. “Hơn nữa khi đó… tôi mới chỉ là một đứa trẻ.”

Hải Huyền càng nói, Chu Thần không hiểu sao lại càng cảm thấy mơ hồ.

“Thầy với cha em… đã gặp nhau từ khi còn nhỏ sao?”

“Không.” Nam nhân chậm rãi đáp. “Cha em lúc đó xem như đã thành niên, năng lực cũng đã đạt đến cấp Thần. Tôi chỉ tình cờ gặp mặt ông ấy trong một lần cha em ghé thăm Hải vực… Tôi năm ấy, tính ra chỉ cao đến vai em hiện giờ. So với cha em, cũng giống như em đang đứng cạnh tôi mà thôi.”

Hải Huyền chẳng biết tự lúc nào đã đi đến trước mặt thiếu niên, nói xong câu cuối liền đem bàn tay to nhẹ đặt lên cái đầu nhỏ nọ. Nhìn bộ dáng vẫn còn thất thần ngốc nghếch của cậu, hắn không nhịn được lại xoa xoa mái tóc nâu xù, gương mặt bất giác thoáng hiện tiếu ý sủng nịnh.

Đột nhiên cảm thấy động tác này thực quen thuộc. Phải rồi, năm đó người kia cũng là như vậy khiến mình lần đầu nhận thức đến ấm áp đi? Chỉ là không biết xúc cảm trong lòng bàn tay y khi ấy… liệu có dễ chịu thế này?

Chu Thần vốn còn đang hoang mang, phải đợi khi đỉnh đầu sắp bị ai đó biến thành tổ chim, mới hơi thoáng bừng tỉnh.

“Ân… Hải vực? Thầy ‘cũng’ đến từ Hải vực sao?” Chu Thần rốt cuộc nắm bắt được chi tiết nào đó có chút gợi nhớ.

Hải vực, khắp thế gian xưa nay không ai là không biết đến cái tên ấy, Chu Thần từ nhỏ cũng đã từng được nghe nói qua: Trong giới Thủy hệ Ma thuật sư, vốn tồn tại truyền thuyết về một ‘vùng đất của Thần’, chuyên thuộc về Thủy tộc. Nói ‘vùng đất’ thì cũng không đúng, bởi nơi đó chính nằm sâu dưới đáy đại dương, nơi ánh sáng Mặt Trời không thể chạm tới, cũng không có bất cứ Ma thuật sư ngoại nguyên tố nào, dù giỏi đến đâu, có thể đặt chân tới được. Ngay cả là một Ma thuật sư hệ Thủy, nếu không đủ bãn lĩnh, không được ‘Thần’ thừa nhận, cũng vô pháp tiến vào.

Nơi đó, không đâu khác, chính là Hải vực.

Nhưng, dù được coi là vùng đất thánh, nơi đó vẫn tồn tại người sống, thậm chí là cả một nền văn minh – những người lãnh trách nhiệm thờ phụng Thần và bảo hộ Thần, đồng thời cũng được Thần thủ hộ. Những người con sinh ra ở đó đều được Thần lựa chọn và ban cho sức mạnh vô song, có thể thao túng nước của cả biển cả.

Sở dĩ Chu Thần biết được nhiều như vậy, cũng bởi vì một trong số Hải vực tộc nhân vốn là bạn thân của cậu – Ly Thương – vị Thủy hệ ma pháp sư trẻ nhất và cũng vĩ đại nhất thời bấy giờ.

Hiểu ý từ ‘cũng’ trong câu nói của thiếu niên, Hải Huyền dừng lại bàn tay đang đùa nghịch mái tóc cậu, chậm rãi chuyển về chắp sau lưng, băng lãnh thâm lam nháy mắt thu hồi mọi cảm xúc:

“Đúng vậy. Tôi ‘cũng’ giống như Thánh thủy ma pháp sư Ly Thương ngày đó, đều xuất thân từ Hải vực.”

Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm mới được nghe người khác thốt ra cái tên vốn từ lâu đã bị coi là cấm kỵ, Chu Thần trong lòng không khỏi có chút nhói đau.

Năm đó ngoài cậu đột phá thành Thần, học viện Quy Dương còn nổi tiếng với ba ma pháp sư thiên tài nữa đều đạt đến cấp Thánh, Phong hệ có Huyễn Dạ, Thổ hệ có Tàn Hồn, và Thủy hệ, có Ly Thương… Cả bốn người bọn họ đều là những người bạn thân thiết ngay từ khi mới nhập học, rất thân rất thân. Những tháng ngày đó quả thực rất hạnh phúc. Chỉ là một biến cố lớn, đã chia lìa tất cả…

“Thầy… quen biết với chú Ly Thương sao?”

Hải Huyền im lặng một lúc, mới nói:

“Không quá quen biết. Chỉ là hắn sinh ra vốn đã được ‘Thần’ lựa chọn làm một trong Tứ tướng trấn giữ Hải vực, là người của Hải vực thì đều rõ.”

“À…” Phải rồi, Chu Thần nhớ mang máng năm đó hình như địa vị của Ly Thương ở Hải vực cũng không nhỏ. Bởi vậy mà có một dịp nghỉ hè, hắn cư nhiên còn có thể dẫn một ngoại tộc như cậu về Hải vực dạo chơi, cho cậu kiến thức một chút Thánh địa vốn chỉ được nghe trong truyền thuyết.

Hôm đó… như thế nào nhỉ? Hình như vừa đúng ngày tổ chức lễ hội Sinh Thần, khắp nơi đều được trang hoàng rất xinh đẹp. Chỉ là, trong đống hồi tưởng cũ kỹ đó của cậu, có một mảnh ký ức không quá hài hòa. Trái ngược với vẻ lung linh của những con phố, sự tráng lệ của những ngôi đền, là hình ảnh mơ hồ… về một cậu bé… rách rưới, trên người chằng chịt những vết thương…

Khoan đã, một đứa bé? Không lẽ… Chu Thần mạnh ngẩng đầu lên nhìn nam nhân đang đứng trước mặt, ánh mắt lờ mờ khẳng định, lại không thể tin.

Nếu như cậu nhớ không nhầm, đời này đúng là có duy nhất một lần cậu ghé thăm Hải vực, cũng chỉ gặp gỡ duy nhất một đứa bé, dù cho ấn tượng về lần gặp gỡ đó không quá rõ ràng, nhưng chiếu theo lời Hải Huyền nói, thì đó hẳn là…

Bất quá, dẫu có suy nghĩ thế nào, Chu Thần cũng khó mà đem hình ảnh người nam nhân cao lớn vĩ ngạn trước mặt, liên tưởng cùng với đứa bé nhỏ gầy trong ký ức. Cho dù đã trải qua trăm năm, sự thay đổi ấy cũng quá mức khác biệt.

“Tiểu Thần, em sao vậy?” Thấy mặt thiếu niên đột nhiên nghệt ra, Hải Huyền không khỏi nhíu mày, nắm lấy đôi vai cậu lay khẽ.

“A?… Không… không có gì ạ.” Lúc ý thức lấy lại được cũng là lúc bắt gặp gương mặt anh tuấn kia đang gần sát, Chu Thần theo phản xạ đỏ bừng mặt, cúi đầu giả bộ lấy tay đẩy gọng kính, che đi tia bối rối trong đáy mắt.

“Thầy… thầy nói là thầy… thích cha em?” Ngay từ lúc đó? “Nhưng… không phải hai người mới chỉ gặp nhau một lần sao?”

Hơn nữa khi ấy nam nhân còn quá nhỏ, xem xét bộ dáng thì hẳn còn kém cậu rất nhiều tuổi mới đúng. Chu Thần giật giật khóe miệng, quả thực không biết nên dùng ngôn từ gì để miêu tả tâm trạng cậu lúc này.

Nam nhân hơi sững một chút, đột nhiên thực muốn bật cười. Bé ngốc nãy giờ chỉ là đang suy nghĩ điều này?

“Tôi biết, nghe thật khó tin phải không? Nói thế nào đây, cha em… đối với tôi có thể nói là một sự tồn tại rất đặc biệt. Ông ấy là người đầu tiên đem đến cho tôi cảm giác ấm áp.”

“…” Rõ ràng nam nhân là đang mỉm cười, nhưng tại sao Chu Thần lại nghe ra trong đó ẩn ẩn chứa chút chua xót?

“Cũng bởi vì như thế, quãng thời gian đó tôi mới có động lực để vực lên, để sống tiếp. Rồi ngay sau khi có đủ năng lực, liền lập tức đi tìm lại cha em. Đáng tiếc năm ấy, Quang thần đã vì ngăn cản đại tai ương mà biến mất ở trên đại lục này.” Hải Huyền nhìn nhìn vào lòng bàn tay mình, chậm rãi siết chặt. “Kể từ đó, tôi bắt đầu tìm kiếm và lưu giữ tất cả những gì liên quan đến Chu Thần Ngọc, hy vọng chúng vẫn còn lưu lại chút dấu tích gì của cha em. Tỷ như… hơi ấm?”

Chu Thần khẽ liếc mắt nhìn hắn, không biết có phải ảo giác không mà có một thoáng, cậu dường như đã có thể nhìn ra hình bóng lờ mờ của đứa trẻ năm xưa trong người đàn ông cường đại này.

Phải là cô độc cùng thiếu thốn đến nhường nào, mới có thể khiến người ta tìm kiếm nhân tình từ những cổ vật vô tri?

Lặng lẽ bước đến bên cạnh nam nhân, nắm lấy tay hắn, thiếu niên chậm rãi nâng lên cằm:

“Thầy căn bản không cần đến những thứ đó nữa. Hiện giờ, chẳng phải đã có em rồi sao?”

Cho đến tận bây giờ, Chu Thần vẫn không hiểu sao lúc đó mình lại có thể thốt ra được những lời này, nghĩ lại vẫn thấy thực xấu hổ.

Hải Huyền lần đầu tiên bày ra vẻ mặt ngây ngốc, sau 3 giây, mới đột nhiên cười rộ lên.

Một nụ cười rất mê người.

Tay hắn khẽ chạm lên gò má cậu, vuốt nhẹ, đầu mi buông xuống, che giấu dòng sông đang cuộn chảy trong đáy mắt thâm lam:

“Phải, tôi đã có em rồi…”

Thanh âm kéo dài tràn ngập từ tính, khiến Chu Thần có một thoáng ngẩn ra, không hề phát giác đầu ngón tay kia tại giây phút ấy, như có như không khẽ lướt qua khóe môi của cậu.

“Em… đến lúc em phải về rồi.” Chu Thần gượng gạo tránh thoát khỏi tư thái xấu hổ, xém chút nữa cậu đã quên mình vừa bị người nam nhân kia ‘tỏ tình’. Không biết nếu hắn phát giác ra cậu chính là ‘Chu Thần Ngọc’, mọi chuyện sẽ ra sao?

Thật không dám nghĩ nữa.

Rõ ràng ban nãy vừa nói sẽ bên hắn, hiện giờ lại một bộ chực chờ muốn bỏ chạy, Hải Huyền nhìn nhìn thiếu niên vội vàng xốc lên cặp sách, toan bước ra cửa:

“Chẳng phải em muốn mượn tôi cuốn tập ký về phong ấn thuật sao? Giờ không cần nữa?”

Một lời nhẹ nhàng thong thả, lại nặng hơn bất cứ cám dỗ nào lúc này, quả nhiên đã khiến Chu Thần phải khựng bước:

“Thầy… thầy đồng ý cho em mượn?”

Tên nhóc Chu Thiên đó thật sự quan trọng với em tới vậy? Hải Huyền trong lòng hơi hơi không vui, nhưng giờ cũng chẳng còn cách nào, nội tâm thở dài một tiếng, liền đi đến bên cạnh bức tường phía sau bàn làm việc, nơi có chiếc kệ bày đặt vài vật dụng linh tinh, cùng một bức tượng nhỏ, tạc hình Chu Thần Ngọc. Nam nhân nắm bức tượng khẽ xoay, một tủ sách liền chậm rãi mở ra trước mắt.

Chu Thần ở trong lòng khe khẽ ồ lên, kế tiếp chính chứng kiến Hải Huyền từ tủ sách lấy ra một quyển tập khá cũ, trực tiếp không cần tìm kiếm, cứ như hắn đối với vị trí của chúng đều đã quá quen thuộc.

“Đây, hẳn là thứ mà em cần đi.”

Chu Thần cẩn thận tiếp nhận cuốn sổ mà Hải Huyền đưa tới, lập tức vui mừng khôn xiết. Chính là nó, tuy màu giấy đã có hơi ố vàng, nhưng phải nói là được bảo quản rất tốt, không hề dính lấy một hạt bụi, khẽ lật qua và trang giấy, thậm chí những pháp trận mà cậu vẽ bằng chì cũng không bị mờ đi.

“Cảm ơn thầy.”

“Tôi có thể cho em mượn nó, nhưng với một điều kiện, em chỉ có thể đọc ở đây.” Nói gì nói, những cấm thuật này không phải tự dưng mà bị cấm, nếu không biết cách sử dụng, chúng đều rất nguy hiểm. Hải Huyển tuy đồng ý cho bé con mượn đọc, nhưng hắn vẫn cần phải ngồi cạnh giám sát.

Chỉ được phép đọc ở đây? Nghe có vẻ không được tiện lắm, bất quá nam nhân đã hào phóng đến nhường này, Chu Thần cũng không dám đòi hỏi gì thêm nữa. Ngoan ngoãn gật đầu, thiếu niên đi đến chiếc bàn vốn do nam nhân chuẩn bị riêng cho mình kể từ khi đến đây, bắt đầu ngồi đọc.

***

Thời gian trôi nhanh, lúc Hải Huyền ngẩng đầu lên khỏi chiếc máy tính, đã thấy ráng chiều bao trùm sắc trời ngoài cửa sổ, nhìn nhìn qua chiếc bàn ở góc phòng, chính chứng kiến bóng dáng nho nhỏ chẳng biết từ lúc nào đã nằm gục bên trên.

Đóng lại laptop, Hải Huyền đứng dậy, lặng lẽ đi đến, dùng một cách dịu dàng nhất, đem thiếu niên kia ẵm lên.

Bởi vì động tác quá mức ôn nhu, thiếu niên không hề có một tia thức tỉnh, lại rúc vào trên người nam nhân thiu thiu ngủ tiếp.

Hải Huyền đứng lặng giây lát, mới chậm rãi ẵm theo thiếu niên, đi về phía chiếc sô pha duy nhất trong phòng. Khẽ đặt người trong lòng xuống tấm nệm dày, bàn tay hắn khi vô tình lướt qua làn da mềm mại trên gương mặt non nớt, lại đột nhiên có chút lưu luyến không tha.

Chống tay xuống cạnh đầu của thiếu niên, tay còn lại khẽ vuốt ve đôi gò má của nhân nhi đang ngủ, dung mạo vốn chỉ được xưng là thanh tú, không có chút nào giống với người phụ thân xinh đẹp, nhưng tại sao… những rung động này trong lòng hắn lại tương tự đến thế?

Thầy thích cha em sao? Hải Huyền đột nhiên nhớ tới câu hỏi của thiếu niên ban nãy.

Là thích cha em, hay là thích thứ ánh sáng ấm áp mà cha em đã mang đến cho tôi dưới tận cùng của đáy biển lạnh lẽo ngày đó, thực ra đến giờ tôi cũng rõ ràng lắm cảm xúc lúc đó của chính mình, chỉ biết đó là lần đầu tiên, tôi đối với một thứ gì đó trên thế gian nảy sinh khao khát mãnh liệt đến vậy.

Có lẽ vì bị giam cầm ở nơi tối tăm ấy quá lâu, quanh năm bao phủ bởi dòng nước băng lãnh, Hải Huyền luôn dành cho ánh nắng Mặt Trời một sự chấp nhất không thể nào xóa bỏ. Suốt bao năm qua, hắn vẫn miệt mài tìm kiếm bóng hình của người nọ, người duy nhất trên thế gian khiến hắn biết đến ‘hơi ấm’, rọi sáng hắn trong bóng tối. Hắn chỉ là muốn được nhìn thấy một lần, được cảm nhận lại một lần nữa.

Thế nhưng từ mấy tháng nay, một sự tồn tại nhỏ bé đã đột nhiên xen vào cuộc tìm kiếm đầy vô vọng của hắn, khiến mọi thứ đều thay đổi. Thiếu niên ấy không chỉ đem đến cho hắn ấm áp mà hắn vẫn hằng khao khát, mà còn thiêu đốt chúng thành những xúc cảm rất lạ kỳ. Những cảm xúc bình lặng hắn thao túng suốt hàng ngàn năm nay bỗng đột nhiên vượt ngoài tầm kiểm soát, khiến hắn đôi khi không thể tự chủ, không biết phải làm thế nào với cậu nhóc bướng bỉnh, lại quá mức ngốc nghếch kia.

Đầu ngón tay từ từ lần đến bờ môi đỏ mọng. Cũng chính là đôi môi này, ban nãy đã nói… Hải Huyền nhớ lại, ánh mắt sâu sắc trầm đi.

Chỉ là một nụ cười, chỉ là một cái nắm tay, thiếu niên cư nhiên đều có thể dễ dàng như vậy, lấp đầy mọi khoảng trống lạnh lẽo trong trái tim hắn.

Bên cạnh hắn đã có một hơi ấm, hơi ấm ấy nói sẽ mãi ở bên hắn.

Cũng có phải là nói, hắn căn bản không cần phải tìm kiếm nữa rồi?

Nhẹ ấn xuống ngón cái, bờ môi kia bởi thế mà hơi hơi hé mở, dưới ánh tà dương, Hải Huyền gương mặt phủ một lớp bóng mờ, từ từ cúi xuống…

“Tít tít tít tít!”

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến vài tiếng kêu cùng âm thanh lạch cạch, tiếng động rất lớn khiến Hải Huyền không khỏi thẳng lưng dậy nhíu mày. Chu Thần cũng cùng lúc bừng tỉnh.

A? Mình đã ngủ quên từ lúc nào…?

Nâng tay dụi dụi mắt, liền thấy bóng nam nhân đang bước về phía cánh cửa, vừa mới mở ra, một cái bóng nhỏ liền lách qua chân hắn, vụt tiến vào, lập tức nhào tới bên cậu.

“Kim? Sao ngươi lại đến đây?”

Nhận ra sinh vật nhỏ kia đúng là nhóc robot nhà mình, Chu Thần không nén nổi ngạc nhiên.

“Tiểu Thần, thứ đó rốt cuộc là sao?” Nhìn kẻ kỳ lạ vừa đột nhiên xâm nhập gian phòng mình, lại còn rất thân thiết mà cọ cọ lên hai chân thiếu niên, Hải Huyền chất giọng nghi hoặc kiêm nồng đậm không vui.

“À, đây là robot giúp việc nhà em, dạo gần đây nó còn hay theo đưa đón em đi học, hôm nay em về muộn mà quên báo, chắc nó lo lắng chạy lung tung, không ngờ lạc đến tận đây.” Chu Thần mỉm cười bế Kim lên, giống như đang nựng một con cún mà xoa xoa cái đầu tròn nhỏ của nó.

Robot giúp việc u? Hơn nữa, lo lắng? Robot mà cũng biết lo lắng? Còn đúng lúc như vậy… Hải Huyền mắt lạnh nhìn chằm chằm thứ đang chiếm giữ bàn tay của Chu Thần, mày nhíu càng chặt.

Bất quá cũng không để nam nhân kịp phát giác ra điều gì không đúng, Chu Thần dường như cũng nhớ ra sắc trời đã muộn, liền xin phép hắn ra về, đương nhiên không quên cảm ơn hắn đã cho cậu mượn sách.

Tuy không thể mang về đọc, nhưng mọi thứ Chu Thần cần tìm giờ đã in rõ trong đầu, căn bản không cần giấy bút ghi lại nữa, lúc trước chỉ vì thời gian trôi đi quá lâu, cậu mới cần xem lại.

Khả năng của một kẻ được mệnh danh là Đệ nhất Ma pháp sư thiên tài, vẫn nên đừng so đo thì hơn.

Bất quá, nghe sách báo nào đó nói, IQ luôn tỷ lệ nghịch với EQ, không biết có phải vậy không mà ở phương diện tình cảm Chu Thần lại khù khờ đến sợ. Thế nên cậu trò nhỏ cứ như vậy hồn nhiên mà bái biệt ông thầy, không hề biết người thầy đáng kính đó của cậu, đối với chính mình vừa mới ôm loại nào tâm tư.

.

***

.

Mấy hôm nay Chu Thần đã suy nghĩ rất nhiều, đối chiếu với những nghiên cứu trong tập ký của cậu ngày trước, thứ cậu nhìn thấy trong người Chu Thiên ngày đó quả nhiên là một loại phong ấn. Khó trách tại sao Chu Thiên vốn có được một nửa nguyên thần của cậu, mà tinh thần lực lại thấp đến thảm. Thủ phạm có lẽ đã sớm ra tay ngay từ khi con trai cậu còn nhỏ, để đến bây giờ khi ma lực trong người nó lớn dần, liền cùng với phong ấn kia xảy ra xung kích.

Về phần thủ phạm, Chu Thần đã sớm sáng tỏ, đương nhiên nhất định phải xử lý, bất quá hiện giờ đành tạm gác qua một bên, bởi còn vấn đề cấp bách hơn cần phải làm.

Phong ấn kia, nếu không sớm phá giải, e rằng cơ thể của Chu Thiên sẽ không thể kiên trì thêm nữa.

Trên thế gian này, hiển nhiên chỉ có duy nhất cậu – Thần Hỏa Ma pháp sư đủ khả năng giúp được hắn, thế nhưng Chu Thiên hiện giờ đều cấm cậu đến gần hắn nửa bước, cậu rốt cục phải làm thế nào đây?

Chu Thần nghĩ nghĩ, lại là lần thứ 25 tiếp tục thở dài, biên đem đồ ăn xếp gọn gàng vào trong hộp xốp. Đúng vậy, đây đều là thứ cậu chuẩn bị cho Tiểu Thiên, bên trong đã được cậu bỏ một ít dược chế giúp điều hòa ma lực trong cơ thể. Xét tình hình hiện giờ, đành phải dùng giải pháp tạm thời này vậy.

Còn tại sao lại là hộp xốp ư? Hì hì, đây là bí mật.

.

***

.

“Ê, Chu Thiên, về vụ thầy nói sáng nay, cậu tính thế nào?” Trưa nay vẫn như mọi lần, nhóm Chu Thiên lại lên sân thượng tụ tập. Lâm cả buổi nghĩ nghĩ, rốt cục không nhịn được liền hỏi.

“Còn thế nào? Chúng ta đương nhiên là một tổ.”

“Nhưng dạo gần đây sức khỏe của cậu hình như không được ổn định lắm, lần này tham gia không sao chứ? Thực ra… cậu có thể đệ đơn xin phép với giám hiệu…”

“Không cần.” Chu Thiên nhíu mày khó chịu: “Ta rất khỏe.”

“Nhưng…” Lâm còn chưa nói xong, liền truyền đến một giọng nói êm tai quen thuộc đã lâu không thấy.

“Anh Hai, a, thật tốt, mọi người đều ở đây cả.” Chu Thần mỉm cười, lễ phép cúi chào hai thanh niên bên cạnh con trai mình.

Chu Thiên trừng mắt nhìn sang Lâm, nhận lại chính là ánh mắt ngây thơ vô (số) tội của hắn.

Trừng cái gì, là Vịt Con tự tìm đến đây a, cũng không phải do hắn lôi kéo. Cùng lắm, chỉ là hắn quên khóa cửa ban công thôi mà…

“Hôm nay em có mang cho mọi người chút đồ tráng miệng, các anh ăn cơm xong hãy dùng nhé.”

“Vịt Con hôm nay lại mang món ngon nào tới đây? A a, thật sự là hồi hộp!”

Mặc kệ nhãn quang như muốn giết người của ai kia, Lâm vừa nghe liền lập tức nhào tới bên Chu Thần, ngay cả Mặc cũng lừ lừ không tiếng động xích đến.

“Óa! Là kem?” Lâm hai mắt tỏa tinh quang, từ trong hộp xốp của Chu Thần cầm lên một que kem hình miếng dưa hấu, giơ cao như kiểu đang dâng lên báu vật, vẻ mặt thực khoa trương.

“Vịt Con, này là kem do em tự làm? Thật không thể tin được! Dễ thương quá, trông còn có vẻ rất ngon!”

Chu Thần không nói gì chỉ mỉm cười. Quả nhiên là trẻ con đều rất thích ăn kem, dạo gần đây cậu đi đâu cũng thấy đồng học cầm trên tay một hai cái, tủ kem ở căng tin thật sự rất đắt hàng. Dầu gì cũng đang mùa hè mà, làm mấy cây kem dùng để giải nhiệt cũng rất tốt, thấy Lâm hào hứng như vậy cậu cũng không khỏi ôm chút chờ mong, hy vọng Tiểu Thiên lần này sẽ vui vẻ tiếp nhận…

Mới là lạ đó!

“Iên, au ếm ử! (Thiên, mau nếm thử!) Ất on a~ (Rất ngon a~)” Lâm miệng tắc đầy một cây kem, tay cầm thêm que nữa, đem tới ve vẩy trước mặt thằng bạn đang khoanh tay hầm hầm đứng một xó.

“Cút!” Đáng tiếc cho Chu Thần, chẳng có gì thay đổi cả, cảnh tượng sau đó đúng là không thể quen thuộc hơn. Chu Thiên giơ chân phẫn nộ đạp bay Lâm đi, cây kem trong tay hắn cũng văng lên không trung lấp lánh quay vòng vòng. Đáng lý nó sẽ vẽ một đường cong xinh đẹp rồi sau đó ‘hôn’ đất, nhưng bất ngờ lại chuẩn xác bị một ai đó tiếp được.

Người kia đậu ở trên tấm rào chắn song sắt, tay trái cầm cây kem mà Lâm vừa để tuột, gọn gàng không một tia vấy bẩy. Hắn chậm rãi đứng lên, lạnh lùng quét qua những cặp mắt sửng sốt nhìn mình, rồi thản nhiên… đem thứ kia bỏ vào trong miệng.

“Kai, cậu đã về rồi?” Chu Thần có chút bất ngờ, gọi lên tên thanh niên vừa xuất hiện, mới dứt câu, đối phương liền biến mất, giây tiếp theo đã thấy hắn đáp xuống ở bên cạnh cậu.

“Cậu đã hết thời gian lĩnh phạt rồi hả? Không sao chứ?” Chu Thần tiến đến khẽ ngước lên nhìn hắn.

Kai miệng còn ngậm cây kem, không thể nói, chỉ chăm chú dõi theo sự quan tâm trong mắt cậu, nhẹ lắc đầu.

Vậy là tốt rồi.

“Quá tốt rồi! Quá tốt rồi! Ê Kai, cậu trở về đúng là vừa kịp lúc đấy! Như vậy cậu với Vịt Con có thể làm một tổ rồi. Có cậu đi cùng Vịt Con thì tôi chẳng cần phải lo lắng nữa. Ai da~ Nhưng về sớm một chút có hơn không? Đỡ cho tôi lo nghĩ suốt từ sáng tới giờ…”

Chu Thần cùng Kai đều quay mặt nhìn nhau, nhíu mày khó hiểu.

“Lâm đại ca, anh đang nói chuyện gì vậy?”

“Hả? Em vẫn chưa biết sao? Sắp tới, chính là đến kỳ thi thực hành được tổ chức thường niên của Ban Võ thuật rồi.”

“Kỳ thi thực hành?”

À, cậu nhớ rồi, ở đây đúng là có hai kỳ thi lớn, một là kỳ thi lý thuyết, hai là kỳ thi thực hành. Từ đầu năm đến giờ cậu mới chỉ thi qua lý thuyết thôi, đến cuối kỳ mới thực hành nè. Chậc, cũng không thể trách, có lý thuyết thì đương nhiên phải có thực hành, ở ban Ma pháp cũng vậy thôi, huống chi đây còn là ban Võ thuật.

“Đúng thế.” Lâm nhắc đến vụ này liền có vẻ hưng phấn ra mặt: “Năm nay nghe nói địa điểm thi sẽ là ở khu rừng Tuyệt Mệnh, nơi năm xưa Chu Thần Ngọc tiền bối từng phong ấn giam giữ vạn chủng ma thú… Chắc chắn, sẽ có nhiều điều thú vị a~”

…………………………………………………………………………….

Tiểu Bạch: Sr, diễn biến truyện có vẻ hơi chậm nhưng ta thực sự thích như vậy, chờ đợi tình cảm của các nhân vật thật sự chín muồi cho đến khi bùng cháy thành tình yêu mãnh liệt cũng là 1 loại hưng phấn. Mọi tình tiết đều ko thừa thãi mà đều có chủ ý của nó để sau này liên kết với 1 tình tiết khác trong tương lai, thực lòng ta luôn nỗ lực cố gắng để mọi diễn biến diễn ra logic nhất có thể, đây cũng là nguyên do chính khiến 1 chương của ta đều mất thời gian như vậy, thành thực xin lỗi T.T

3 tháng qua cũng là do ta chợt nhận ra mình đã lỡ viết đi quá xa so với mạch truyện đã nghĩ, lo lắng ko còn logic với những tình tiết sắp tới trong lai khiến ta suy sụp và bối rối rất nhiều, ko biết sửa thế nào cho đúng, tại tính ta có chút chút cầu toàn và luôn muốn đem đến cho độc giả 1 tác phẩm tốt T.T (chứ nếu cứ viết theo mạch cảm xúc thì cũng nhanh mà đơn giản lắm á) cũng may là sau nhiều đêm nằm mê tưởng tượng linh tinh, ta đã có thể sắp xếp lại mớ hỗn độn trong đầu =)))

1 lần nữa cho ta gửi lời xin lỗi đến những tình yêu vẫn luôn chờ đợi và ủng hộ ta. Ta vẫn cần comt làm động lực của các nàng lắm á T.T

.

.

.

53 responses to “[MTVNDVT] Chương 22: Người đến từ Hải vực

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. Yayyyyyy, sau bao nhiêu tháng chờ đợi, muội cuối cùng cũng đã được nếm trái ngon mà tỷ đã ban tặng. Thật hạnh phúc quáaaaaa. Ahihi. Tỷ cố lên. Em luôn ủng hộ tỷ~ fightingggg~~

  3. Hic, cảm ơn nàng rất nhiều luôn!!! *tung hoa* ôi chương mới!! Ta có nhìn lầm không!!?? Hôm qua vừa lục lại chương cũ để xem thì nay có chương mới rồi!!! Hạnh phúc quá!!!!
    Cảm ơn, cảm ơn nàng nhiều lắm nha!!
    Luôn ủng hộ nàng! Fighting!!! 💪💪💪

  4. Oh yeh! Tỷ trở lại rồi, em vui quá ak 😁😁😁😁😁😁.đừng đi đâu nữa tỷ nha, tim em yếu đuối, mong manh, dễ vỡ lắm
    Ps: em comt vs tỷ trước rồi đọc sau😁

  5. Gào khóc ngao nàng về rồi aaa không phụ công ba tháng chờ đợi mòn mỏi a ~ ôm đùi cầu phủi bụi thường xuyên, thiếu nàng chăn đơn gối chiếc nạnh nùng khó tả TvT

  6. Tỷ ui ! Dù là chương này tỷ đãvviết dài nhưng do muội bị tỷ bỏ đói lâu ngày quá nên em cảm thấy thiếu thốn, cchưa đã, cònđđóillắm tỷ ui😫😫
    Ps:: cầu chương mới tỷ ui

  7. sau bao nhiu ngày chờ đợi…. e cũng được đọc lại r…. *chấm chấm nước mắt* 😭😭😭 mừng phát khóc…. chưong này viết thật là dài nhưng e vẫn còn muốn đọc tiếp nga~~~

    p/s: mừng tỷ đã trở lại…. cầu tiếp chưong mới…

  8. Thật za ta thấy cũng hông chậm nhiệt lắm na, nên nàng cứ típ tục kéo dài mãi dài nữa đê ლζ*♡ε♡*ζლ .
    Ta là sợ ngày thấy chữ hoàn thoai, hoàn zòi ta còn gì mà hóng hớt (* / ω \ *)

  9. Người viết hay lắm người ơi T^T
    Hồi đó biết đến đây nhờ thích BTTA mà sau này đọc truyện chị viết còn hay hơn edit nữa =)) bởi vị mấy năm nay ngày nào cũng vào wp chị xem có bài mới không =))
    Giữ vững phong độ và đặc biệt là đam mê, đừng drop nha khóc đó =))

    • trùi ui nàng nói vậy tổn thọ ta quá, ta lấy trình độ gì mà nhận đt =)))))))))))))) ta chỉ có vài khẩu quyết, rất vui dc chia sẻ với nàng, đó là nghĩ gì viết nấy, cho trí tưởng tượng bay cao bay xa, mình tưởng tượng trong đầu như thế nào thì khi viết ra cứ miêu tả y hệt như thế, từng ánh mắt, cử chỉ của nhân vật như thế nào, ban đầu cứ dùng những từ ngữ đơn giản, sau vừa viết vừa đọc thêm nhiều truyện khác nữa để học hỏi vốn từ và lấy cảm hứng, dần dần sẽ mượt hơn thôi ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s