[MTVNDVT] Chương 19: Con trai là đồng đội?

Tiểu Bạch: Rất xin lỗi mọi người, dạo này ta bị nhiều việc làm xao lãng quá T_T

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh
Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 19]

Con trai là đồng đội?

.

4bff3b07xbff4896b4e9e&690

.

.

.

Một luồng sáng bao bọc quanh thân thể, Chu Thần lúc mở mắt ra đã thấy mình quay trở về khung cảnh quen thuộc của phòng tập huấn, chỉ là lúc này, hình như… thừa ra một người?

“Kai?” Vừa bước ra khỏi cánh cổng không gian ảo, liền bắt gặp thanh niên đứng đó, Chu Thần quả thực có chút ngạc nhiên, nâng tay dụi dụi mắt tiến đến, chỉ là không để nhãn đồng kịp cảm thấy chua xót, đã có một bàn tay ngăn trở động tác này của cậu.

“Không sao chứ?”

Xúc cảm lạnh băng quả thực chân thật, cậu không có nhìn nhầm.

“Sao cậu lại ở đây?” Không để ý thanh niên ban nãy hình như vừa làm gì đó bên chỗ bảng điều khiển, Chu Thần nhất thời chỉ có một băn khoăn: đứa bé này… hẳn là đang ngủ ở nhà mới đúng.

Kai trầm mặc không đáp, nhưng cũng không đợi hắn kịp mở miệng, từ đằng xa đột nhiên truyền đến rầm rập tiếng bước chân, căn phòng tối ám nháy mắt trở nên sáng bừng bởi ánh đèn pin của lực lượng an ninh nhà trường.

“Các cậu là học viên lớp nào? Tại sao dám nửa đêm đột nhập vào đây? Lại còn phá hoại máy móc của trường nữa?”

Phá hoại máy móc của trường?

Trong khi Chu Thần còn nghi hoặc chưa hiểu, Kai bình tĩnh xoay người, đối mặt với toán bảo vệ cao lớn, vô thanh vô tức chắn trước mặt thiếu niên, ngăn cách cậu khỏi thứ ánh sáng áp bách cùng không khỏe.

“Không liên quan tới cậu ta.”

Nhìn lên bóng dáng cũng cao lớn không kém, đủ để bao phủ cả thân thể mình của thanh niên trước mặt, Chu Thần lúc này mới phát giác song kiếm tùy thời dắt trên lưng hắn giờ chỉ còn có vỏ bao, chớp mắt, lại liếc tới tấm bảng điều khiển cánh cổng không gian nằm ngay cạnh đó, mặt trên chính cắm hai thanh kiếm sáng loáng như vừa bị ai đó dùng lực tàn nhẫn xuyên thủng.

Cỗ máy hiện đại từ trước khi cậu bước vào rõ ràng còn hoạt động tốt, hiện giờ đã biến thành một đống sắt chỉ có thể phát ra tiếng kêu loẹt xoẹt.

“Tạm thời, mời cả hai cậu theo chúng tôi tới phòng giám hiệu để hiệu trưởng xử lý.”

.

***

.

“Chuyện Chu Thần tới phòng tập huấn xét ra cũng là vì mục đích chính đáng, tôi có thể thông cảm. Nhưng Kai, hành động tự ý phá hoại của công là không thể chấp nhận được, cho dù em có tiền đền, tôi vẫn phải phạt em.” Hiệu trưởng hai bàn tay đan chéo, nghiêm khắc nhìn xuống hắc y thanh niên từ đầu tới cuối vẫn chưa từng hiển lộ chút sợ hãi: “Em sẽ bị nhốt vào phòng sám hối một tuần. Trong khoảng thời gian này tuyệt đối không được phép ra khỏi đó nửa bước!”

Lúc này, mới thấy thanh niên hơi hơi nhíu mày.

“Không được.”

“Hửm? Em nói gì?” Hiệu trưởng tưởng tai mình bị lãng.

“Ngày kia là tới trận đấu sát hạch, em đã đăng ký tham gia.”

Hiệu trưởng gật gù hiểu ra, thế nhưng ngữ điệu càng thản nhiên hơn trước:

“Cho dù là như vậy, em vẫn không thể miễn giảm hình phạt này.” Lão giả đắc ý khẽ vuốt chòm râu, rốt cục cũng có thể nhìn đến tên nhóc kia hơi biến sắc mặt. “Tư cách thi đấu của em, tôi đành phải hủy bỏ.”

Chu Thần phản xạ tức khắc nắm lấy bàn tay đang siết chặt cán kiếm của thanh niên, ngăn trở sát ý mỏng manh vừa tỏa ra trên người hắn, đợi cho đối phương nhíu mày quay lại nhìn cậu, mới hướng hắn chậm rãi lắc đầu.

Phá hoại của công chỉ là nhốt một tuần, nhưng nếu mạo phạm tới hiệu trưởng, hắn có thể sẽ bị đuổi học vĩnh viễn.

“Nếu vì muốn so tài với cường giả, cậu trước sau vẫn còn nhiều cơ hội mà. Trận đấu lần này cứ để tôi lo đi.”

Kai im lặng không nói gì, chỉ chăm chú nhìn vào nụ cười kia, sau nửa ngày, thế nhưng thật sự nghe theo thiếu niên, chậm rãi buông kiếm xuống.

Hiệu trưởng gặp thanh niên cúi gằm đầu tỏ vẻ cam chịu lúc này mới cảm thấy vừa lòng, không biết rằng bàn tay hắn ở góc độ mà cả ông lẫn Chu Thần đều nhìn không tới, vẫn hơi hơi siết chặt.

.

***

.

Ngày tổ chức buổi phán xét cuối cùng dành cho ban võ thuật đã đến, rốt cục cũng chỉ có mình thiếu niên nhỏ đơn thương độc mã đứng ra chiến đấu thay những kẻ xưa nay vẫn luôn vỗ ngực huênh hoang về sức mạnh của bản thân.

Người ngoài nhìn vào, hẳn sẽ nghĩ đứa em trai kia của Chu Thiên là bị ép buộc, bị bắt nạt đến điên rồi, mới muốn nhân cơ hội này mà tìm đến giải thoát. Ai biết đối với Đệ nhất ma pháp sư của chúng ta mà nói, đây bất quá chỉ là một thử thách thú vị trong suốt bấy nhiêu năm dài sống tẻ nhạt mà thôi.

Ừm, đúng là lần đầu cậu phải dựa vào thể lực để chiến đấu, quả thực có chút phấn khích nho nhỏ.

Trái với Chu Thần, đám ‘đồng học’ của cậu cảm thấy điều này thật mất mặt, không chỉ vì thiếu niên từng là đối tượng chà đạp của bọn họ, mà còn vì kết quả của trận đấu này chẳng cần nghĩ cũng biết.

Bất quá hôm nay cả ban võ thuật không ai bảo ai, đều có mặt rất đông đủ. Tại sao ư? Đương nhiên không phải để xem Chu Thần thua thảm đến thế nào, mà vì đối thủ của cậu chính là Lã Minh Nguyệt – đệ nhất hoa khôi của học viện Quy Dương.

Nhắc tới Lã Minh Nguyệt, chỉ có một câu ‘toàn sắc toàn tài’ mới có thể miêu tả. Cô ta vốn là đại tiểu thư danh giá nhà họ Lã, không những dung mạo xinh đẹp, còn sở hữu tinh thần lực dồi dào, tại ban ma pháp liền đứng hàng đệ nhất. Bát đẳng Thủy hệ Ma pháp sư, vốn cũng là khó kiếm tại Tứ Nguyên đại lục.

Vì những nguyên nhân trên, Lã Minh Nguyệt hiển nhiên trở thành nữ thần khiến toàn bộ nam sinh phải đỏ mắt, nhất là đối với đám thô nhân ban võ thuật, chỉ tiếc bọn họ cùng ban ma pháp lâu nay vẫn luôn như núi cao với vực thẳm, muốn ngắm từ xa chỉ sợ còn khó.

Có lẽ bọn họ chẳng thể chờ mong Chu Thần sẽ làm nên chuyện gì, bất quá trước khi bị đuổi khỏi học viện, ít ra cũng cho bọn họ được một lần ngắm đến mỹ nhân đi.

Trong đám người kẻ thì tới để xem kịch vui, kẻ thì vì mê gái đẹp, lại có một kẻ ôm tâm trạng phức tạp nhiều hơn thế. Thanh niên tóc đỏ lặng lẽ đứng ở góc khuất, ánh mắt thâm trầm từ đầu vẫn dán theo bóng dáng nhỏ kia bước lên chiến đài.

Nghe mọi người bàn tán nhều như vậy, Chu Thần cũng lờ mờ biết được đối thủ của mình không chỉ là một thủy hệ ma pháp sư cấp cao, mà còn là đại tiểu thư nhà họ Lã.

Lã thị sao? Chu Thần trong đầu lẩm nhẩm. Trước kia khi còn tiếp quản công việc của một gia chủ, hình như cậu cũng đã từng nghe qua cái tên này, ngoài Long tộc duy nhất có thể sánh ngang hàng với Chu gia khi ấy thì xếp sau còn có thập đại gia tộc cũng nắm giữ tầm ảnh hưởng lớn trên Tứ Nguyên đại lục. Lã thị chính là một trong số đó.

Chu Thần lúc này mới ngước mắt đánh giá đối thủ cùng mình đứng trên chiến đài trước mặt, thiếu nữ kia chắc chỉ tầm 17, 18 tuổi, bộ dáng quả nhiên xinh đẹp, toàn thân tỏa ra khí tức cao quý lãnh diễm, thực xứng với danh vị của một đại tiểu thư. Đứng trên cương lĩnh của một  tiền bối, Chu Thần đối với tư chất thiên phú của tiểu cô nương tuổi còn nhỏ này thậm chí còn có chút thưởng thức.

Chu Thiên nãy giờ vẫn dõi theo nhất cử nhất động của thiếu niên, phát hiện đối phương lại chăm chú nhìn địch thủ của mình không chớp, lúc này mới dời mắt đến người đang cùng cậu đứng trên võ đài, mày kiếm có chút nhíu lại. Đôi mắt nâu luôn mang thản nhiên ý cười kia lâu nay ngoại trừ hắn cùng tên Sát thần Hắc Nguyệt ra vẫn chưa từng chăm chú đánh giá ai nhiều đến thế, cô gái đó rốt cục có chỗ nào đặc biệt?

Lúc này, hiệu trưởng, giám khảo chính của trận đấu hôm nay rốt cục cũng bước ra. Nhìn nhìn thực lực chênh lệch giữa hai bên, ông chỉ có thể thở dài một cái, mới chậm rãi cất tiếng, cũng không quên nhắc đến một việc:

“Vì ban đầu bên võ thuật có hai học viên đăng ký, nên sân đấu hôm nay vốn là được thiết kế cho bốn người, tuy nhiên, do Kai đã bị tước quyền thi đấu nên chỉ còn lại một thí sinh duy nhất tham gia sát hạch. Để đảm bảo tính công bằng, nếu bên võ thuật không thể lập tức tìm được người thay thế, vậy ban ma pháp cũng sẽ rút đi một người. Đây, sẽ là cuộc đấu một chọi một!”

Hiệu trưởng nói đến đây, có chút ái ngại quay sang phía thiếu niên, hỏi:

“Chu Thần, em… vẫn muốn tiếp tục chứ?” Nói ra câu này, Hiệu trưởng quả thực chính là có chút lòng tốt muốn cho cậu trò cơ hội cuối cùng để rút lui. Đấu một chọi một, có lẽ Lã Minh Nguyệt chỉ cần năm giây ra đòn cũng đủ khiến đứa bé này gục ngã. Thua là khỏi phải bàn, nhưng nếu chẳng may bị thương nặng, ông biết ăn nói sao với Chu Thần Ngọc đại nhân đây?

Bất quá thiếu niên kia chẳng biết là vô tư hay cố tình không chịu hiểu, vẻ mặt vẫn tràn ngập thản nhiên, không hề có vẻ gì là muốn bỏ cuộc.

“Vâng, em có thể một mình…”

“Tôi sẽ là người thay thế.” Một thanh âm đột nhiên cất lên, Chu Thần cùng mọi người kinh ngạc quay đầu nhìn về phía vừa phát ra giọng nói. Đám đông không ai bảo ai, tự động nhường đường cho thanh niên có mái tóc đỏ rực như lửa, đang chậm rãi bước về phía võ đài.

Vẫn mang điệu bộ ngông ngênh ngạo nghễ, Chu Thiên tay đút túi quần, thoáng liếc nhìn thiếu niên đang dùng cặp mắt khó tin mà nhìn hắn, mới quay sang hiệu trưởng.

“Em sẽ thay thế Kai tham gia trận đấu này.”

“Em… em chắc chứ?” Cặp mắt nhăn nheo giờ cũng trợn to không kém hai viên đít chai của Chu Thần, lão giả nhìn nhìn nam sinh đang đứng trước mặt hết mấy lượt từ đầu đến chân, mới dám chắc chắn mình không có nhận nhầm sang ai khác.

Đã lâu không dám đến ban võ thuật, cũng đã lâu không gặp đứa bé này, chỉ thấy hắn cả người ngày càng tỏa ra khí chất cao ngất thậm chí lấn át cả ông, tựa như một con ngựa bất kham không ai có thể thu phục. Trước nay ông vốn đối với những học sinh cá biệt đều không mấy thiện cảm, nhưng riêng đối với hắn, còn bao hàm một phần sợ hãi.

“Theo luật, bởi vì điểm trung bình của em quá thấp, nên nếu muốn tham gia trận đấu sát hạch này, em không thể sử dụng vũ khí…” Giọng nói của hiệu trưởng trước con mắt lãnh liệt của thanh niên càng lúc càng nhỏ dần.

Nhìn nhìn lão giả hơi run lẩy bẩy, Chu Thiên không hừ lấy một câu, lạnh lùng rút ra chiếc nhẫn khắc hình Hỏa Long trên ngón tay mình, đặt cộp xuống chiếc bàn của giám khảo, hại mấy thầy cô giáo ngồi đó không khỏi giật thót.

“Anh Hai…”

“Đừng hiểu nhầm, ta làm thế không phải vì muốn giúp ngươi.” Không đợi thiếu niên kịp mở miệng, Chu Thiên đã cường ngạnh cắt đứt: “Chỉ vì ta không muốn phải mang nợ người nào, cũng không muốn nhờ vả ai cả. Nhất là với một kẻ như ngươi.”

Giọng nói trầm thấp lại cũng đủ trọng, chỉ để mình Chu Thần mới có thể nghe thấy.

Thiếu niên nín thinh, nhưng cũng không giận, chỉ lẳng lặng theo đối phương bước lên chiến đài.

Hiệu trưởng không còn cách nào, đành gọi ra Thổ hệ ma pháp sư cấp cao vốn được sắp xếp từ trước, cùng Lã Minh Nguyệt so tài với hai anh em Chu gia.

“Bắt đầu đi.”

Lã Minh Nguyệt kể từ lúc thấy Chu Thiên xuất hiện đã khó có thể dời mắt, đây là lần đầu tiên cô bắt gặp một nam nhân mang khí chất đặc biệt đến như vậy, dung mạo anh tuấn cương nghị không hề có nét nhu nhược hiền hòa thường gặp như của các ma pháp sư, toàn thân tràn ngập tà ác dã tính, lại có mãnh liệt cuốn hút. Trong khi toàn trường đều đang đổ dồn ánh mắt vào cô thì hắn – địch thủ của cô lại chẳng thèm nhìn đến cô chút nào.

Kể từ khi sinh ra, Lã Minh Nguyệt đã quen với việc đi tới đâu cũng là tâm điểm của sự chú ý, suốt mười mấy năm vẫn chưa từng bị ai coi khinh như vậy. Ánh mắt của hắn, hoàn toàn trái ngược hẳn với vẻ bợ đỡ hay si mê mà cô vẫn thường thấy xung quanh mình. Cảm xúc khác lạ này khiến trái tim Lã đại tiểu thư không khỏi xao động.

Tại sao? Tại sao hắn lại chẳng hề chú ý đến, thậm chí là sự tồn tại của cô?

Cô muốn hắn… phải nhìn về phía bên này!

Bàn tay đang cầm pháp trượng chậm rãi siết chặt, Lã Minh Nguyệt xung quanh thân thể có một dòng nước từ từ dâng lên.

Chu Thần hiển nhiên nhìn ra đối phương đã bắt đầu động thủ, cách thức giang tay kia… hẳn là chiêu thứ ba trong 7 loại tuyệt kỹ của thủy hệ ma pháp. Hơi nhíu nhíu mày, quay qua thanh niên, vốn định nhắc nhở hắn cẩn thận một chút, thế nhưng không để cậu kịp mở lời, chiếc bóng rực lửa đã trước tiên lao vào tràng đấu, lập tức ra đòn công kích. Chu Thần khóe miệng hơi hé ra, đành bất đắc dĩ ngậm lại.

Thôi vậy, mình… cứ cố gắng âm thầm bảo vệ nó là được rồi.

Không hề hấp tấp như ai kia, Chu Thần thong thả mà chắc chắn, đi vào tư thế sẵn sàng, thiếu niên bình thường nhỏ gầy yếu ớt trông có vẻ hiền hòa dễ bắt nạt, giờ phút này lại tràn ngập anh khí, tựa như một con báo nhỏ, tùy thời đều có thể triển lộ móng vuốt. Chỉ tiếc mọi người hiện chỉ chú tâm vào cuộc chiến giữa Chu Thiên cùng Lã Minh Nguyệt, không có để ý đến chi tiết nhỏ này.

Chu Thiên quả không hổ là kẻ đứng đầu bang võ thuật, cho dù không còn kim khí trong tay, hắn vẫn có thể dùng quyền thủ tung ra hỏa lực kinh người, bất quá, phương thức chiến đấu không quá quen khiến hắn khó tránh khỏi có chút lúng túng. Thiếu đi vật dẫn cho luồng năng lượng trong cơ thể, hắn đòn đánh tuy mạnh, lại không thể kiểm soát đúng mức, rất nhanh đã rơi vào thế hạ phong trước đối thủ vốn được võ trang đầy đủ.

Nếu chỉ có hắn và Lã Minh Nguyệt, có lẽ Chu Thiên còn có thể cầm cự được thêm lúc nữa, đáng tiếc, trận này bên phe ma pháp lại còn có thêm một Thổ hệ ma pháp sư, nếu hắn cũng xông vào, e rằng Chu Thiên khó mà trụ được.

Ủa, mà đúng rồi, tên Thổ hệ ma pháp sư kia đâu?

Lúc này, mọi người mới chú ý đến ở góc còn lại của sân đấu, cũng đang diễn ra một cuộc chiến khác, giữa Pháp sư Thất đẳng cùng phế sài ban võ thuật! Thiếu niên nhỏ bé những tưởng đã bị đánh bay khỏi võ đài ngay trong những giây đầu tiên, cư nhiên vẫn còn đứng đó, không hề thương tích, thậm chí, còn đang gây cho đối thủ của mình vô vàn khó khăn?!

Dẫu trong cuộc đấu này, Chu Thần vốn là người đầu tiên đứng ra, cũng là người duy nhất đủ tư cách đăng ký danh tự, thế nhưng thực sự, từ thủy tới chung, chưa một ai chịu công nhận điều ấy. Dành cho thiếu niên, chỉ là ánh mắt thương hại của thầy cô giáo, miệt thị của bạn học, cùng khinh thường của địch thủ. Chẳng ai tin tưởng rằng, một tên nhóc phế sài cùng chiếc ná thun tức cười kia có thể làm ra thứ gì đáng gọi là công kích.

Bất quá, cảnh tượng đang diễn ra trước mắt bọn họ, đã hoàn toàn chứng minh điều ngược lại.

Thổ hệ ma pháp sư có lẽ vì muốn nhanh chóng kết thúc, ngay đầu tiên đã ra một đòn gây sát thương khá lớn, hướng thẳng đến Chu Thần, thế nhưng thật không ngờ, ngay lúc những mảnh đá kia sắp sửa xuyên qua lớp da thịt mỏng manh của thiếu niên, bóng dáng nhỏ kia lại đột nhiên biến mất, nhanh như cắt, Chu Thần đã tránh thoát, nhân lúc địch thủ mải công không phòng liền dùng di ảnh tiếp cận, rồi trước con mắt sửng sốt của đối phương, giơ ná thun bắn ra một đòn.

Nam sinh kia tuy hơi bất ngờ, nhưng may mắn phản xạ cực nhanh đã lập tức dựng tường đất lên chắn, cầu lửa chỉ đành găm vào bên trên, để lại vết lõm nho nhỏ.

Chiêu này của Chu Thần hiển nhiên thất bại, nhưng toàn trường vẫn không khỏi ồ lên, không người nào nghĩ tới tên nhóc kia có thể tiếp cận một ma pháp sư cấp cao ở khoảng cách gần đến thế, nhất là đối với một ma pháp sư hệ Thổ – những người nổi tiếng bởi năng lực phòng thủ phi thường.

Đây, thật đúng là kỳ tích.

Chỉ tiếc những viên đạn lửa của Chu Thần tuy rất chuẩn xác, nhưng không đủ lực xuyên qua bức vách chắn của đối phương. Đương lúc tất cả đều nghĩ mọi đòn tấn công của cậu đều là vô ích, thiếu niên lại đột nhiên dừng lại, nhìn về phía bức tường găm đầy viên cầu mà mình đã bắn ra… Im lặng vài giây, rồi như được hiệu lệnh, chúng liền đột ngột bùng cháy!

Vòng phòng thủ vốn được dựng lên để bảo vệ ma pháp sư, giờ đây đã trở thành vòng lửa hắn giam giữ chính mình!

Trước cặp mắt khó tin của cả rừng khán đài, Chu Thần chỉ nhìn nhìn một chút, liền lập tức nhảy qua hỗ trợ Chu Thiên.

Lã Minh Nguyệt nhanh chóng nhận ra sự tham chiến của một địch thủ nhỏ. Vốn cũng mang suy nghĩ giống hệt đồng bạn, cô toan tính kết thúc thiếu niên chỉ bởi một đòn, thế nhưng, vẻ mặt khinh thường đó của mỹ nhân nhanh chóng đã bị thay bằng kinh hãi, bởi ngay cả những chiêu thức mềm dẻo linh hoạt như của thủy hệ, thiếu niên vẫn có thể tránh thoát một cách dễ dàng?? Thậm chí tấn công vào những chỗ yếu hại để vô hiệu hóa nó ngay cả khi cô chưa kịp ra tay!

Tựa như… Lã Minh Nguyệt bàn tay cầm trượng hơi khẽ run rẩy, mọi cử động của cô đều đã bị đối phương đoán trước!

Nhìn kỹ thì những chiêu thức của Chu Thần cũng không có gì đặc biệt, chỉ là những chiêu thức cơ bản được dạy trong giáo trình trên lớp, nhưng được chủ nhân sử dụng quá mức nhuần nhuyễn, chuẩn xác đến không sai một ly.

Nếu uy lực của những đòn đánh đó mang sức công phá như của Chu Thiên… Lã Minh Nguyệt thực sự không dám nghĩ tiếp.

Bởi Chu Thần dùng ná thun tấn công từ xa, Chu Thiên lúc này mới phát giác kẻ nãy giờ đang chủ động phối hợp ăn ý với mình. Sau chút kinh ngạc, sắc mặt hắn liền nháy mắt trầm xuống.

Hắn không phủ nhận, ngay từ đầu đã ôm tư tưởng chỉ có mình mình chiến đấu, hoàn toàn bỏ qua thiếu niên ở một bên, dù sao thì, một phế sài có thể làm nên được gì?

Thế nhưng kẻ mà hắn cho là được mình ban ơn, cư nhiên lại quay sang hỗ trợ hắn. Tên nhóc kia, rốt cuộc tự cho mình là ai? Hắn căn bản không cần hỗ trợ!

Lúc này, Thổ hệ ma pháp sư bên kia cũng vừa thoát ra khỏi được tường lửa, lập tức lui về cạnh Lã Minh Nguyệt.

Số lượng hai phe đã đủ, thế nhưng đây, rõ ràng là cuộc chiến không cân sức.

Bên địch một người tấn công cường, một kẻ phòng thủ mạnh, Chu Thần cùng Chu Thiên dần lâm vào thế bí, cầm cự ngày một gắng sức, vết thương trên thân cũng càng lúc càng nhiều.

Cứ thế này thực không phải phương án hay, Chu Thần hơi hơi nhíu mày, với tình hình hiện giờ, muốn thắng chỉ còn một cách.

Thiếu niên đột nhiên rời khỏi vị trí phía sau Chu Thiên, lao thẳng lên trước, trực tiếp tấn công vào hàng phòng thủ mà Thổ hệ ma pháp sư vừa dựng, bất quá đối phương lúc này đã có kinh nghiệm, hơn nữa Lã Minh Nguyệt cũng ở ngay bên, Chu Thần còn chưa kịp ra đòn, đã thấy cánh tay mình tóe máu.

“Đừng tưởng có thể dùng được chiêu đó lần nữa. Đạn lửa của ngươi không găm nổi lên bức tường đã thép hóa này đâu.”

Chu Thần ôm cánh tay bị thương, thoát lực đáp xuống mặt đất, thế nhưng lại nở một nụ cười:

“Ai nói ta sẽ bắn đạn lửa?”

Thổ hệ ma pháp sư sửng sốt, theo bản năng nhìn lại những chỗ thiếu niên vừa bắn xuống, kia quả thực không phải đạn lửa, mà là… vết máu? Hay nói đúng hơn, là một đồ án được vẽ bằng máu!

…Từ lúc nào?!

Nhân lúc đối thủ còn đang ngây người, Chu Thần liền đem chiếc ná thun mang theo dấu máu cắm xuống mặt đất, đoạn hét to:

“Anh Hai, ngay lúc này!”

Chỉ thấy lời thiếu niên vừa dứt, từ nơi ná thun vừa cắm xuống xuất hiện một vết nứt, chạy lần theo dấu máu kia, hình thành một hình vẽ kỳ bí trên đất, mang theo ánh sáng đỏ nháy mắt bao phủ Thổ hệ ma pháp sư và cả đồng đội đang đứng sau vòng phòng hộ của hắn – Lã Minh Nguyệt.

“Đây… đây là…”

“Định Thân Hỏa Chú!”

Giữa nhóm giáo viên còn đang lắp bắp, chỉ có hiệu trưởng mới có thể bình tĩnh nói ra, nhưng như thế cũng không có nghĩa là đáy lòng ông cũng giữ nổi bình tĩnh.

Định Thân Hỏa Chú vốn là một chú thuật khá cổ xưa, có thể trong diện tích nhất định khiến đối phương tê liệt mọi cử động, thiên về hỗ trợ và phòng thủ nên cũng không cần tiêu tốn quá nhiều tinh thần lực, lại đặc biệt hữu ích. Có điều, nó đòi hỏi người thi triển phải sở hữu kỹ thuật cực cao cùng bàn tay thành thạo, mới có thể vẽ ra chính xác pháp trận chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Thế nên dù có ở trong chương trình học, chú thuật này luôn được xếp vào dạng khó và chỉ dạy cho những lớp cấp cao.

Hơn còn có một điều: chú thuật này… chính là do Chu Thần Ngọc sáng tạo.

Đã lâu lắm rồi, kể từ khi Đại ma pháp sư huyền thoại ấy ra đi, ông mới được nhìn thấy một pháp trận xinh đẹp và hoàn hảo đến thế.

Quả nhiên Lã Minh Nguyệt cùng đồng bạn đột nhiên dừng mọi công kích, bọn họ chân tay tựa như đông cứng, kinh ngạc không thể cử động.

Toàn trường không thể tin nhìn chuyển biến đột nhiên nghịch đảo trên võ đài.

“Anh Hai, mau ra chiêu a!” Đợi mãi vẫn không thấy Chu Thiên phản ứng gì, Chu Thần quả thực có chút sốt ruột. Vì che giấu thân phận, chú thuật này cậu chỉ dám dùng một lượng tinh thần lực rất nhỏ, đủ để giữ chân đôi phương ba mươi giây mà thôi. Bất quá nếu Chu Thiên có thể ra đòn quyết định, vậy chừng đó liền đủ. Chỉ là Chu Thần trong lúc vội vã đã quên mất, sự đề phòng cùng hiềm nghi mà con trai dành cho mình, không thể chỉ trong ba mươi giây ít ỏi đó có thể hóa giải được.

Chu Thiên nhìn nhìn ma pháp trận hoàn hảo một cách khó tin kia, ánh mắt vi ám, những nghi vấn đối với thiếu niên càng sâu thêm một tầng.

“Anh Hai…” Rõ ràng cảm nhận được ý chí thù địch của thanh niên không phải dành cho hai ma pháp sư đối địch mà hướng thẳng về phía mình, Chu Thần biết, vụ cá cược này… là cậu đã tính sai.

Ba mươi giây ngắn ngủi nhanh chóng liền trôi qua, Lã Minh Nguyệt cùng đồng bạn dần cựa quậy được thân thể, lập tức tìm lại thế chủ động. Nãy giờ bọn họ đều chứng kiến quá nhiều điều thất kinh, giờ đã vô cùng đề phòng. Quay sang nhìn nhau, cả hai người đều hiểu rằng không thể kéo dài thêm thời gian nữa, nếu không, bọn họ, rất có khả năng sẽ thua!

Đau…

Đau quá… Khó chịu quá… Chu Thiên hai tay ôm ngực, đột nhiên cảm thấy từ sâu trong cơ thể mình có một luồng lực lượng kỳ lạ muốn bộc phát, cơn giận dữ ban nãy dường như đã đánh thức thứ gì đó, lại có một vật kìm hãm khiến nó không thể thoát ra. Cảm giác đau đớn như bị xé thành hai nửa làm Chu Thiên khụy xuống, mồ hôi chảy ròng ròng.

Chu Thần lập tức nhận ra con trai có điều bất thường, nhưng chưa kịp lo lắng, liền thấy thổ cùng thủy hai luồng song trọng công kích đang nhắm thẳng về phía hắn. Hiển nhiên đối thủ của bọn họ cũng nhận thấy thanh niên có sơ hở, không mau tấn công lúc này thì còn muốn đợi lúc nào?

“Tiểu Thiên!” Không kịp suy nghĩ, Chu Thần lập tức bay đến bên cạnh thanh niên, hai tay nhỏ bé bao bọc lấy thân hình cường tráng sắp đổ của hắn…

…………………………………………………………………………………….

Tiểu Bạch: Mong mọi người vẫn tiếp tục ủng hộ nhé T_T

Cầu com lấy động lực a

.

.

.

36 responses to “[MTVNDVT] Chương 19: Con trai là đồng đội?

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. Com đây, com đây😁😁😁
    “nhân lúc địch thủ mải công không phòng liền dùng di ảnh tiếp cận, rồi trước con mắt sửng sốt của đối phương, giơ ná thun bắn ra một đòn” đọc đến đoạn này em không ngừng được cười. Người ta đang trong cơn dầu sôi lửa bỏng như vậy mà tỷ miêu tả là dùng NÁ THUN tấn công, thật là 1 vũ khí lợi hại😘😘😘😘😘😘. Chương này tỷ viết hay không kém gì truyện kiếm hiệp của Kim Dung đó😍😍

  3. Tell me why~ ain’t nothing but a heartache
    Tell me why~ ain’t nothing but a mistake
    Tell me whyyyyyyyy whyyyyyyyyyy whhhhhhyyyyyyyyyy tỷ lại có thể để em bơ vơ cô đơn một mình thật lâu!!! Whyyyyy~ khi nào mới có chương mới nữa~ cố lến~ fighting~ i♡u yayyyyyy chu thiên có sức mạnh mới? Hay sắp chết? Me no understand~ đang thi mà còn đọc truyện đc…. ghê thiệt…..

  4. waaa cuối cùng cũng có chương mới, đợi chờ hơn 1 thang aaaaa~~~~ Nhưng mà……sao lại cắt ngay khúc gây cấn v hic hic QAQ
    Nhanh nhanh ra chương mới nha tỷ, em ủng hộ tỷ \(^V^)/

  5. Sao em nôn chương mới quá tỷ ơi😆😆😆. Chắc là tại vì sắp có *huynh đệ văn * quá .nôn nôn nôn quá đi😆😆😆😆😆.

  6. Tác giả ak. Cầu nàng đó, cho ta thêm chap mới đi. Nàng viết hay quá. Nói thật là ta ko mấy khi cmt đâu nhg truyện của nàng đáng yêu quá làm ta ko nhịn dc. Please❤❤❤

  7. Nga~ huynh đệ văn thể loại e thích
    Ps: hổm nay e bận zụ thi ko vào xem truyện được, bh có thời gian rảnh rỗi e bay vào truyện. E chờ truyện của tỷ từng ngày nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s