[MTVNDVT] Chương 17: Thí sinh duy nhất

Tiểu Bạch: Hãy khen Bạch vì đã hoàn thành chương mới trước Tết đi \(^0^)/ (<= Ko biết xấu hổ)

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh
Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 17]

Thí sinh duy nhất

.

1010901743dda04a5c

.

.

.

Ngày hôm sau, học viện Quy Dương quả thực hứng chịu một tin sét đánh, cả Ban Võ Thuật tựa như bùng nổ.

Có lầm hay không? Nơi này sắp bị giải tán?

Cho dù muốn nghĩ đây chỉ là một trò đùa, nhưng chữ ký cùng con dấu của thầy hiệu trưởng trên tờ thông báo kia khiến bọn họ không thể không tin vào sự thật.

Học viện Quy Dương trước kia vốn chỉ có Ban Ma Pháp, vài chục năm gần đây mới mở thêm Ban Võ Thuật, thế nhưng như lý do mà nội dung kia đã ghi, trải qua một thời gian cảm thấy không có thành tích gì, học sinh đa phần đều bỏ tiết, điểm số cùng hạnh kiểm đều từ trung bình trở xuống, Ban Giám Hiệu nhà trường rốt cục kiên trì không nổi, đành đi tới quyết định: sẽ đóng cửa ban này!

Các Võ thuật sinh đang theo học sau đó sẽ có hai lựa chọn, một là chuyển qua ban Ma Pháp, hai là cầm theo giấy giới thiệu của trường, đến xin học ở nơi khác chuyên về thể lực hơn, tỷ như… học viện Hắc Nguyệt.

Đám người đọc xong câu này, trong lòng đều không nhịn được mắng chửi. Vì tranh giành địa bàn, bọn họ cùng các Võ Thuật Sinh ngoài trường đều không thiếu những lần xảy ra xung đột. Quy Dương xưa nay đã quen đè đầu cưỡi cổ người khác, bây giờ lại bắt bọn họ sang đó cầu sinh, không phải là tự tìm tử lộ?

Tiếng chửi bới bức xúc cứ như vậy rôm ran cả khu nhà học cho đến tận giờ nghỉ trưa. Trên sân thượng nắng gắt, ba thủ lĩnh cao nhất của Quy Dương vẫn như mọi khi lên đây tụ tập, chỉ là bầu không khí hôm nay có vẻ rất âm trầm.

Lúc Chu Thần mang cơm đến, bọn họ cũng chưa ai nói một câu. Chỉ nhìn thoáng qua liền đã hiểu, thiếu niên nhãn đồng liễm quang, hơi thùy hạ mi mắt:

“Các anh, là đang lo lắng chuyện Ban Võ thuật sắp bị xóa bỏ sao?”

Lâm lúc này mới chú ý tới cậu bé từ khi nào đã tiến đến, nhưng khác với tinh thần niềm nở mọi khi, thanh niên chỉ cất một tiếng ảo não thở dài:

“Vịt Con a?… Thì còn chuyện gì nữa, chúng ta sắp không còn được gặp nhau rồi…”

Nói xong, lại cảm thấy sự thật này vẫn là thật khó chấp nhận, Lâm không nhịn được quay sang Lão Đại kiêm bạn tốt:

“Thiên, chúng ta phải làm sao bây giờ? Nơi này thực sự sẽ bị đóng cửa sao?”

Xích phát thanh niên một mảnh lặng im, u quang trong mắt mãnh liệt tràn ngập. Hắn tuy từ lâu đã chẳng quan tâm tới chuyện tới trường, thế nhưng đối với hắn, học viện Quy Dương này lại đóng một vai trò khác không thể gạt bỏ.

Bởi chưa đủ tuổi thành niên, Chu Thiên hiện giờ vẫn phải sống trong sự giám hộ của ông chú họ xa là Chu Đại Hành. Lão nhân này cả đời lăn lộn trong thương giới, lòng dạ tham lam lại không thiếu hiểm độc. Quyền thừa kế mà thanh niên mười tám tuổi nắm giữ, quả thực chính là miếng mồi ngon mà hắn vẫn nhòm ngó lâu nay.

Chu Thiên đối với dã tâm của Chu Đại Hành đương nhiên hiểu rõ, bởi vậy ngay khi tìm được cơ hội, hắn liền lập tức rời khỏi nhà, lựa chọn đến trọ ở ký túc xá, tránh xa tai mắt của lão nhân kia, đồng thời dưới vỏ bọc của một học sinh, bắt đầu xây dựng thế lực riêng cho chính mình.

Sắp rồi, hắn liền sẽ mọc đủ lông cánh, đủ khả năng lật đổ được kẻ nọ, giành lại chức vị Chu gia gia chủ cùng tất cả những gì thuộc về mình…

Thế nhưng… tại sao? Tại sao vỏ bọc kia lại muốn bị phá vỡ vào lúc này? Hắn tuyệt đối không thể để Chu Đại Hành lấy đây làm cớ để bắt hắn một lần nữa trở về giam cầm được! Tuyệt đối không thể!

Hắn chỉ cần thêm chút thời gian nữa thôi… Chỉ một chút nữa thôi!

Nhưng… bằng cách nào?

“Mọi người đừng lo lắng như vậy.” Nhìn nhi tử đối hộp cơm của mình tiếp cũng chẳng thèm tiếp, quăng cũng chẳng buồn quăng, Chu Thần liền lẳng lặng đem nó đặt đến trước mặt hắn, “Chẳng phải chúng ta vẫn còn một cơ hội nữa sao?”

“Cơ hội? Cơ hội nào?” Lâm kinh ngạc hỏi, đến Chu Thiên cũng không nhịn được ngẩng lên.

“Các anh chưa đọc hết thông báo?” Chu Thần hơi hơi mở to mắt, “Mục cuối cùng có nói: sau hai tuần nữa, nhà trường sẽ tổ chức một trận thi đấu giữa ban Ma Pháp và ban Võ Thuật. Nếu học viên ban Võ Thuật có thể giành chiến thắng dù chỉ một trận, ban Võ Thuật sẽ được giữ lại không phải sao?”

Thiếu niên ngữ điệu rõ ràng là nhẹ nhàng động viên, Lâm nghe xong lại giống như càng bị đả kích:

“Vịt Con a, là em không đọc kỹ đi? Cái trận đấu khốn kiếp đó bọn anh đương nhiên biết. Nhưng điều kiện tham gia là gì? Đều phải là học viên có tổng điểm thi kỳ trước đạt mức trung bình! Cả cái ban Võ Thuật này, xưa nay nào có ai đạt nổi một điểm 5 đâu? Đây rõ ràng là chế nhạo chúng ta mà!”

Chu Thần nhìn biểu tình khoa trương trên mặt thanh niên, có chút buồn cười khẽ che miệng, lời thốt ra lại vẫn thản nhiên ưu nhã:

“Ai nói không có?”

“Làm gì c…” Lâm vốn định chán nản phất tay, nhưng đột nhiên nghĩ tới điều gì, hai mắt mở to quay lại nhìn thiếu niên nhỏ, “Vịt Con… chẳng lẽ em…?”

“Tổng điểm thi các môn lý thuyết kỳ trước của em là 10/10.” Này có thể xem như câu trả lời đi.

Không sai, Chu Thần có lẽ là học viên duy nhất ở đây sở hữu đầy đủ tư cách.

“10… 10/10?!” Lâm không ngừng lắp bắp, con số này hắn tưởng chỉ có trong truyền thuyết thôi chứ, không nghĩ tới lại có ngày gặp được ‘siêu nhân’ ngoài đời thực. Vẫn biết em trai của Lão Đại học tập rất giỏi, nhưng ai ngờ lại thần thánh đến trình độ này a!

Bất quá… được phép đăng ký thì sao chứ? Năng lực của thiếu niên căn bản không thể thắng nổi một trận…

Tia hy vọng vừa lóe lên liền đã lập tức vụt tắt, Lâm không đành lòng nhìn Chu Thần, ái ngại nói:

“Vịt Con a… Anh nghĩ… em vẫn đừng nên tham gia trận đấu đó thì tốt hơn.” Dù sao kết quả cũng sẽ như vậy, không cần đứa bé này uổng mạng vô ích.

“Tại sao?” Chu Thần hơi nghiêng đầu, “Đây là cơ hội duy nhất để giành lại ban Võ Thuật mà. Mọi người đều không muốn rời khỏi nơi này không phải sao?”

“Nhưng em…”

“Em biết khả năng mình hiện giờ có lẽ là không đủ.” Thiếu niên thản nhiên mỉm cười, “Thế nhưng không thử, sao có thể biết được?…”

“Ngươi nghĩ, làm như vậy là sẽ lấy lòng được ta sao?” Chu Thiên nãy giờ vẫn luôn trầm mặc, hẹp dài mắt phượng hơi híp lại nhìn lên thiếu niên, đột nhiên mở miệng nói, “Phế vật mãi mãi cũng chỉ là phế vật. Đừng hoang tưởng nữa. Lo giữ lấy cái mạng nhỏ của mình trước đi!”

Trong đầu chợt hiện lên bộ dáng thiếu niên lần đó khi ở rừng Tử Thần, Chu Thiên trong lòng càng cảm thấy khó chịu, ngữ điệu cũng trở nên ác liệt hơn. Thế nhưng hôm nay, những lời này đối với thiếu niên bình thường dịu ngoan kia dường như không hề có chút uy hiếp.

“Cảm ơn anh đã lo lắng. Bất quá, em làm điều này cũng không vì ai cả, mà là cho chính mình. Nên nhớ, em cũng là một học viên của ban Võ Thuật trường Quy Dương.” Thiếu niên nheo mắt nở nụ cười, rõ ràng không nhìn vẻ mặt tức giận của ai đó.

“Ngươi…!” Chu Thiên nhãn đồng không giấu được kinh ngạc, tên nhóc này cư nhiên còn thật sự không biết sống chết?!

“Được! Ngươi muốn chết thì cứ đi chết! Ta chẳng qua chỉ lo mặt mũi của ban Võ Thuật này đều bị hủy trong tay một phế vật như ngươi thôi!”

Nói rồi liền hầm hầm bỏ đi, kéo theo hai thằng bạn còn đang ngơ ngác, để lại Chu Thần một mình đứng ngẩn ra đó không hiểu sao con trai lại tức giận.

Chỉ là những lời hắn vừa nói ban nãy… nghe sao có chút mùi biệt nữu a?

.

***

.

“Chu Thần, em điên rồi à? Sao em lại đăng ký tham gia vào trận đấu đó?” Hải Huyền đem tập hồ sơ đang cầm trên tay đập xuống mặt bàn, thanh âm tràn ngập tức giận.

Chu Thần ngước đầu nhìn lên nam nhân đang đứng trước mặt mình, nghi hoặc thắc mắc:

“Tại sao không thể? Em cũng là một Võ Thuật sinh, hơn nữa còn thỏa mãn đầy đủ điều kiện mà?”

Sáng nay vừa mới bước chân vào lớp cậu đã bị loa trường triệu tập lên đây, chẳng lẽ nam nhân gọi cậu tới chỉ là để hỏi điều hiển nhiên này? Chu Thần thực cảm thấy khó hiểu.

“Thỏa mãn cái đầu em!” Băng lãnh trầm ổn nam nhân phải khó khăn lắm mới nhịn xuống không văng tục , hít một hơi thật sâu, mới chậm rãi nói: “Chẳng lẽ em không biết, đại diện ban Ma Pháp tham gia trận đấu này là Lã Minh Nguyệt sao? Em ấy là học viên ưu tú nhất, cũng là Ma Pháp sư giỏi nhất trường ta hiện giờ. Cho dù em có kiến thức rất tốt về chú thuật, cũng căn bản không có phần thắng.”

Chu Thần nghe xong liền thở hắt một hơi, bất đắc dĩ mỉm cười nói:

“Thầy, về chuyện này thầy đâu cần quá lo lắng như vậy? Chưa thử thì đâu biết được kết quả? Hơn nữa, nói gì thì nói, em cũng là người duy nhất ở ban Võ Thuật này đủ tư cách tham gia thi đấu, xét về khía cạnh nào đó, chính là ‘hy vọng’ duy nhất của mọi người đi?” Thiếu niên ánh mắt cong thành hình loan nguyệt.

“Em vẫn còn có hứng nói đùa? ‘Hy vọng’ duy nhất? Hình như từ lúc vào trường tới giờ lũ nhóc đó còn chưa từng đối xử với em như một con người đi? Đừng tưởng có thể giấu tôi chuyện em bị bọn chúng bắt nạt thế nào!” Biết tin Chu Thần hôm nọ bị bắt tới chuồng ma thú dọn dẹp một mình, Hải Huyền đã lập tức truy ra đám nhóc chủ mưu thẳng tay trừng phạt, bất quá vẫn không nguôi nổi phẫn nộ cùng lo lắng trong lòng, may mà đứa bé kia lông tóc vô thương, nếu không, hắn quả thực…

Chu Thần có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới nam nhân cả những chuyện này cũng để tâm đến, chỉ đành thở dài:

“Bạo lực học đường vốn ở đâu cũng có, quan trọng là bản thân mình dùng thái độ gì để tiếp nhận nó mà thôi.

Thầy, đối với em đó chẳng qua cũng chỉ là trò đùa của bọn trẻ con, trong lòng chưa từng bận tâm đến. Thầy cũng không cần để bụng.”

Trò đùa của bọn trẻ con? Vậy em thì lớn hơn ai hả?

Tiểu Thần, nhiều lúc tôi chẳng biết nên khen em quá chín chắn, hay trách em quá ngây thơ đây?

“Không nói nhiều nữa. Khôn hồn thì em mau hủy bản đăng ký đó đi cho tôi!”

“Thầy…” Chu Thần hơi hơi mím môi nói, “Thứ cho em lần này không thể tuân mệnh.”

“Em…!” Hải Huyền ngón tay nổi lên gân xanh, “Tôi không thể hiểu nổi, bị lũ nhóc kia đối xử như vậy mà em còn kiên trì muốn giúp chúng? Tại sao? Chẳng lẽ… em vẫn ôm mong tưởng có thể kết thân với kẻ gọi là anh trai mình? Em chưa nhìn thấy à? Cho dù em có tốt với hắn cỡ nào, tên nhóc đó căn bản đều không để vào trong mắt!”

Chu Thần nghe đến đây có chút nhịn không được, nói:

“Thầy, việc riêng của gia đình em, thầy không cần quan tâm nhiều lắm.”

Hải Huyền nhãn đồng hơi hơi co rút, quanh thân đột nhiên tản mát khí tức lạnh băng, nắm tay giấu sau lưng cũng từ từ đông lại.

“Em cùng anh trai em có những điểm quả thực giống nhau, đều rất cứng đầu. Nếu lời tôi nói em đã không nghe, ‘hắn’ cũng không quản, vậy không thể trách tôi phải dùng đến hạ sách.”

Chu Thần ban đầu có chút không hiểu rõ ý tứ trong câu nói của nam nhân, nhưng có một ý nghĩ chợt lóe qua khiến cậu không khỏi rùng mình.

“Thầy… chẳng lẽ việc ban Võ Thuật đột nhiên bị xóa bỏ… cũng là thầy…”

Nam nhân nhìn sâu vào dung nhan thanh tú đang mang đầy vẻ kinh ngạc khó tin của thiếu niên, mâu sắc thâm trầm không rõ.

“Tôi làm tất cả, cũng chỉ vì muốn tốt cho em.”

“Thầy…” Chu Thần hít sâu một hơi, xúc cảm rốt cục liền bị nén thành một tiếng thở dài, “Thầy, em chỉ muốn nhắc lại một lần nữa: Chuyện giữa em và anh trai, tự em sẽ có định liệu. Thầy không cần lo lắng, cũng không cần can thiệp quá nhiều.”

Tuy lời ban nãy nam nhân nói có thể ngầm coi như thừa nhận, Chu Thần thực vẫn không tin nam nhân có thể vì việc riêng của mình mà ảnh hưởng tới nhiều người như thế, chưa nói đến một giáo viên cũng không có quyền hạn lớn đến vậy. Trừ phi… danh phận của hắn vốn không phải tầm thường.

Bất quá, chắc không thể nào đâu?

“Trận đấu này em đã nộp đơn tham gia, cũng không có ý định rút lại. Thầy, mong thầy hãy hiểu.” Lời này đơn giản chỉ vì tôn trọng người trước mặt mới nói ra, những chuyện mà Chu Thần Ngọc muốn làm, căn bản không ai có thể ngăn cản, cho dù là Phong – Thủy – Thổ tam đại ma pháp thần khi xưa cùng nhau hợp lực cũng thế!

“Em xin phép.”

Nhìn bóng dáng nhỏ của thiếu niên khuất sau cánh cửa, Hải Huyền ánh mắt thâm thúy lần đầu tiên hiện lên u quang mê mang không rõ.

Tiểu Thần, đối với em tôi phải làm thế nào mới tốt đây?

.

***

.

“Nghe nói cậu muốn tham gia trận đấu kia?” Kai nhìn nhìn đĩa đậu xào vừa đặt xuống trước mặt, kỳ lạ không lập tức cắm mặt vào ăn như mọi khi, không đầu không cuối đột nhiên hỏi.

“A? Ừ… Cậu cũng biết rồi hả?” Chu Thần phải mất vài giây mới hiểu thanh niên là đang nói đến chuyện gì, vừa đáp lời liền cũng kéo ghế ngồi xuống.

Bữa cơm giữa hai người tưởng chừng giống thường ngày lại bắt đầu chìm vào trong tĩnh lặng, thanh âm lạnh băng bất ngờ lần nữa cất lên:

“Tôi sẽ đi cùng cậu.”

“Hửm?” Thiếu niên tí sặc, động tác dùng cơm ưu nhã xuất hiện vết nứt, “Cậu? Đi cùng tôi?”

Chu Thần nhớ không nhầm thì trong bảng thông báo thể lệ thi đấu quả là có cho phép học viên dưới điểm trung bình tham gia, nhưng điều kiện là không được phép sử dụng vũ khí. Kai vừa mới nhập học, điểm thi chưa có, hiển nhiên chỉ có thể dùng cách này…

“Không cần đâu, chiến đấu mà không có vũ khí đối với một Võ Thuật sư mà nói chính là thiệt thòi rất lớn. Cậu không cần miễn cưỡng.” Dù không thể phủ nhận đứa bé này là thiên tài hiếm thấy, nhưng bỏ đi vũ khí, liệu hắn còn có thể kiên trì được hay không, Chu Thần quả thực không dám mạo hiểm. “Dẫu sao tôi cũng có chút kiến thức về Ma Pháp sư, cứ để mình tôi đối phó được rồi.”

“…”

Thấy thanh niên im lặng không nói, Chu Thần gượng cười một cái liền tiếp tục ăn cơm, trong đầu suy tính chính mình rảnh rỗi đi lo người khác mất mạng, có lẽ cũng nên chuẩn bị cho bản thân một chút.

Tuy thầy Hải kể từ đợt ‘Săn vũ khí’ ngày đó đã cấm tiệt cậu không được phép quay trở lại, thế nhưng, địa điểm thích hợp nhất để luyện tập, có lẽ chỉ có nơi đó đi?

………………………………………………………………….

Tiểu Bạch: Tết dc nghỉ hy vọng có thể tăng tiến độ nhanh hơn TT^TT

.

.

.

38 responses to “[MTVNDVT] Chương 17: Thí sinh duy nhất

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. Chào nàng, ta là một “silent reader” nên dù theo dõi nhà nàng đã lâu nhưng tới giờ ms com, xin thứ lỗi…
    Ta rất thích các truyện của nàng, viết rất hay, truyện liền mạch và logic, tóm lại là “hết sảy” :)
    Ta ủng hộ nàng hoàn bộ này vs cả DPKTH nữa nha <3

    • Cảm ơn nàng đã để ý những điều nhỏ bé đóT.T quả thực ta đã tốn ko ít dụng tâm và công sức để có thể xây dựng logic và các tình tiết liên kết với nhau, thế nên đọc com này của nàng, ta rất vui và cảm kích T.T hy vọng nàng vẫn tiếp tục ủng hộ :)

  3. Oh yeah baby yeah!!!! Em đợi bộ này đã quá!!! Thiệt là hay!!!! Tỷ tỷ cố lên! Em luôn ủng hộ chị!!!!

  4. happy newyears a bạch~~~ mặc dù hơi sớm 1 chút nhưng ta vẫn chúc a~ giao thừa ta chúc tiếp hôm nay chúc để mừng việc ta cuối cùng cũng được nghỉ học ~o(^o^)o~ thật hạnh phúc khi vừa được nghỉ học đã thấy Mt có chương mới, thanks nhìu nha a bạch, fighting ~ a bạch tuyệt nhất~

  5. Giựt tem a~

    Hok ai lấy hehe cái tem đầu tiên của ta từ khi đọc đam tới giờ a~

    Chào Bạch Tỷ đã trở lại với truyện với chúng e a chương này thiệt là dài

    Bạch Tỷ a tết vui vẻ nha Tỷ

  6. Cụ 1 mình gánh Team a? Hí hí thực mong chờ :3
    Nàng Trắng a… nếu viết kịp thì canh giao thừa đăng cho hoành tráng a, vừa đọc vừa xem pháo bông luôn ╮(╯▽╰)╭
    Klq: đi làm cực lắm hả nàng ╯△╰ *non choẹt*

  7. Chúc Bạch năm mới vạn sự như ý, nhiều niềm vui, sức khỏe và ngày càng thành công! (づ.◕‿‿◕.)づ~ ♥
    ” mất vài giây mới hiểu thanh niên là đan ( đang) nói đến chuyện gì”

  8. Hello bạch tỷ, năm mới chúc tỷ vạn sự như ý, tấn tài, tấn lộc, tấn bình an nhen
    Chúc tỷ xong rồi thì em xin thay mặt fan của tỷ nhận lì xì của tỷ là vài chương truyện này nha😁😁😁😁
    Không lì xì là không được đâu nha😡😡😡

  9. ss quá tuyệt xời lun, truyện ss hay vậy mà bây h e ms đọc đế, ss cố gắng lên nha e đặt gạch chơ ss ra chap mới 😁😁😁

  10. Xin chào , đọc từ những ngày n viết chương đầu nhưng h mới lên tiếng. Truyện hay lắm. Ta rất thích , mong những chương tiếp theo của nàng.😙

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s