[MTVNDVT] Chương 15: Người bạn cùng phòng

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh
Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 15]

Người bạn cùng phòng

.

1151069r4z1imigepxwkz4

.

.

.

Thực ra khi vừa mới nói xong những lời này, Chu Thần liền lập tức cảm thấy hối hận. Mục đích của Kai tới Quy Dương là gì? Chẳng phải là muốn vạch trần thân phận thật của cậu sao? Cậu còn chủ động mời hắn về ở cùng mình, sẽ không phải là dẫn sói về nhà chứ?

Bất quá, xem thanh niên có vẻ là người quen độc lai độc vãng, chắc sẽ không thích cùng người khác ở chung một chỗ… đi?

“Được.”

Không để thiếu niên có cơ hội hy vọng, thanh niên chỉ thoáng im lặng nhìn cậu một chút, đã nhanh chóng trả lời.

Chu Thần nụ cười cương trên khoé miệng, quanh đầu bao phủ một hàng dài hắc tuyến, sau nửa ngày rốt cục cũng đành nhận mệnh mà thở hắt ra.

Được rồi, dù sao chứng kiến hoàn cảnh của một bạn học như vậy cậu cũng không thể không làm gì cả. Tạm thời cứ cho cậu ta ở lại đây vài hôm, sau này cậu sẽ từ từ sắp xếp vậy.

Ở một bên lẳng lặng đứng nghe cuộc trò chuyện của hai người, Kim kể từ lúc Chu Thần thốt lên câu kia, liền đã ngừng mọi động tác.

Miếng vải trên tay chậm rãi rơi xuống thành bếp đang lau dở, robot nhỏ mạnh mẽ siết chặt nắm tay, phát ra tiếng loẹt xoẹt xung động giữa điện năng cùng kim chúc, ánh mắt loé loé bỗng trở nên ám trầm, chỉ là không có ai phát hiện.

***

Sáng sớm hôm sau, khi sắc trời còn cách giờ lên lớp tận hơn một tiếng, Kai đang nằm ở trên xà nhà đã bị một mùi thơm cường ngạnh đánh thức.

Ờm, không cần thắc mắc tại sao hắn lại ngủ ở đó, cho dù Chu Thần nguyện ý chia sẻ cho người bạn cùng phòng mới chút chăn đệm, thế nhưng đối với Kai, chỉ một thanh gỗ này đã là đủ. Chưa tính đến chuyện cứ đặt lưng xuống sàn, lại đụng phải con robot giúp việc dường như không quá thích hắn.

Không thích? Một người máy cũng có cảm xúc này sao?

Kai tuy giác quan sắc bén, nhưng tính tình lạnh nhạt đối với chuyện đó cũng chẳng để tâm, bởi trong ngôi nhà này, có một thứ còn hấp dẫn hắn hơn cả.

Nhẹ nhàng đáp xuống đất, thanh niên nương theo mùi hương bản năng tiến vào căn bếp nhỏ, lọt vào trong mắt hắn, chính là bóng dáng một thiếu niên đang cặm cụi đun xào.

Vốn từ lúc người kia lục đục thức dậy, hắn cũng đã sớm tỉnh giấc, thế nhưng phải đợi khi hương thơm ngọt ngào từ những thứ bàn tay kia làm ra truyền đến khứu giác, mới bức bách duệ nhãn lãnh tĩnh của hắn không kìm được bật mở.

“Nấu ăn sao?”

Một hơi thở man mát đột nhiên thổi qua vành tai, Chu Thần có chút giật mình quảnh đầu, lại bắt gặp gương mặt anh tuấn của thanh niên chẳng biết từ lúc nào đã ở ngay gần sát.

“Kai? Cậu dậy rồi à?”

Nhìn ở góc độ này, tư thế của Kai trông giống như đang ôm lấy thiếu niên từ phía sau. Khoảng cách quá mức thân cận khiến khí chất băng lãnh trên người hắn dường như cũng bị huân nóng.

Chu Thần cảm thấy có chút mất tự nhiên, thế nhưng liếc qua thanh niên vẫn mặt không đổi sắc, cậu liền cũng không tiện để ý nữa.

“Bữa sáng?” Kai nhìn nhìn lượng thức ăn trong nồi, này không khỏi cũng quá nhiều đi?

“A… ừ, chúng ta sẽ chỉ ăn một nửa, phần còn lại tôi dùng để chuẩn bị cơm hộp cho bữa trưa.” Chu Thần mỉm cười, “Cậu đã dậy rồi liền qua bàn ngồi đi. Phải rồi, nhớ lấy thêm ít bát đũa nữa.”

Cơm hộp? Kai im lặng không nói, mang theo định nghĩa xa lạ chợt quanh quẩn trong đầu này còn thật sự nghe theo lời thiếu niên đi chuẩn bị bàn ăn. Đợi tới lúc Chu Thần bưng món ăn ra, chính chứng kiến hình ảnh một chú cún to đùng, đen thùi lùi đang ngồi ngoan ngoãn đợi chủ đến chia cơm trên ghế.

Khẽ phì một tiếng bật cười, Chu Thần cũng không để ai kia phải chờ thêm, liền đem đồ ăn từng món dọn ra trước mặt hắn, chính mình cũng ngồi xuống dùng bữa.

“Đồ cậu nấu, rất ngon.”

Chu Thần hơi khựng lại tay cầm đũa, không nghĩ tới đối phương lại đột nhiên cất lời này. Xem tính cách hắn, hình như không phải loại người thường hay nói ra những câu như vậy.

“Ưm, vậy ăn nhiều một chút.”

Chu Thần mỉm cười, xét về phương diện chủ quan, có lẽ cậu đối với chuyện này cũng có điều lý giải. Những thứ cậu nấu ra, quả đúng là không phải đồ ăn bình thường, khó ai biết được, bên trong từng thớ thịt cọng rau đó, còn ướp thêm chút ma lực cùng chú thuật giúp cường thân kiện thể cực kỳ tiên quý, có thể giúp người ăn tăng cường căn cốt, tu bổ nội công, phòng ngừa tai bệnh.

Đây vốn dĩ là tấm lòng tỉ mỉ Chu Thần dành cho con trai, lại không nghĩ tới bị cái mũi thính của Kai vô tình ngửi thấy. Cũng may pháp chú của cậu thuộc loại cấp cao không dễ phát hiện, chỉ khiến những kẻ có sự nhạy cảm đặc biệt với sức mạnh nảy sinh sức hấp dẫn đơn thuần, tựa như Kai chưa từng là một kẻ phàm ăn, lại đột nhiên ăn thế nào cũng không đủ.

Ờm… với điều kiện đó phải là đồ do Chu Thần nấu.

Dùng bữa xong xuôi, hai người chuẩn bị đi học. Kai trước khi bước ra khỏi nhà, liền đột nhiên bị thiếu niên dúi vào tay một thứ.

“Đây, cơm hộp của cậu.” Suy nghĩ thanh niên nếu đã phải lấy thùng các tông làm chỗ ngủ chắc cũng không có nổi một bữa trưa hẳn hoi, Chu Thần liền thuận tay làm thêm một phần cho hắn, dù sao đồ ăn vẫn còn nhiều.

Kai đứng yên nửa ngày, chỉ chăm chăm nhìn vào thứ trên tay không hề động, phải đến lúc Chu Thần tưởng hắn đây là muốn cự tuyệt mà không dám nói, thanh niên mới lạnh lùng xoay lưng lại với cậu, đột nhiên triệu hồi Phong thuật ngự hành bay vút đi.

Tư thái vội vã, tốc độ cũng thật nhanh, không biết vốn là vì xấu hổ hay là sợ thiếu niên sẽ đòi lại mất.

Chỉ thấy người ở lại ngước mắt nhìn theo, khóe miệng khe khẽ nở nụ cười.

***

Lúc Chu Thần đến lớp, hiển nhiên gặp Kai đã sớm ở đó. Chỗ kia đúng là chỗ hôm qua cậu và hắn cùng ngồi, thanh niên từ lúc nhìn thấy cậu liền mở mắt nhìn chằm chằm, đến khi thiếu niên có chút quẫn bách mà tiến đến ngồi bên cạnh hắn, hắc đồng lạnh băng kia mới thản nhiên chịu rời đi.

Tuy vậy, trên lớp hai người cũng không hay nói chuyện. Trong khi Chu Thần luôn nghiêm túc nghe giảng hoặc ghi chép, thì Kai chỉ mặc nhiên một tư thái đút tay vào túi áo đen, hoặc là ngồi hoặc là ngủ.

Thiếu niên đối với chuyện này không hề dị nghị cũng có nguyên nhân. Hơn ai hết cậu hiểu được thực lực của Kai căn bản không cần ở đây ngồi nghe những kiến thức sơ cấp này, đương nhiên đối với Đại pháp sư cậu lại càng vô bổ, chăm chú tiếp thu căn bản chỉ là cách thể hiện sự tôn trọng với thầy giáo. Bất quá nếu bắt thanh niên này phải giống như cậu, quả thực là làm khó hắn a.

Giờ ra chơi, cũng chẳng có ai đến nói chuyện với hai người. Chu Thần bị kỳ thị vốn là chuyện không cần nói, còn Kai, thì chính là bởi vì sợ hãi.

Tuy đã trở thành đồng học của nhau, đám nam sinh Ban Võ Thuật vẫn không dám quên mình từng bị tên Hắc Nguyệt Sát Thần kia đánh cho nhập viện mấy lần. Suốt một khoảng thời gian, hơi thở lạnh băng chết chóc kia của thanh niên đối với bọn họ đã trở thành một loại ám ảnh.

Thế là ở một góc nhỏ nào đó trong lớp, bao quanh một thanh niên cùng một thiếu niên, luôn duy trì một bầu không khí nhạt nhẽo im lặng, lại không hiểu sao có chút gì đó hài hòa đến lạ kỳ.

***

Cuối cùng cũng tới giờ nghỉ trưa, đám nam sinh như được giải thoát liền ùa ra khỏi lớp. Chu Thần cũng lục tục đứng dậy, bỏ lại người nào đó còn đang gục mặt xuống bàn dường như đang ngủ. Thế nhưng vừa ra đến cửa, cậu đã bị vài kẻ chặn lại.

“Êu, Mắt Kính, đi đâu vậy?”

“Trên tay mày đang cầm cái gì đó? Không phải là cơm hộp đấy chứ?”

“Thực là cơm hộp? Trông có vẻ rất ngon a? Đúng lúc ông đây đang đói…”

Chu Thần nhíu mày nhìn đám người trước mặt, một câu cũng không nói, trực tiếp bỏ qua bọn họ muốn đi.

“Nè nè, gì mà vội vậy?” Không để thiếu niên kịp bước thêm một bước, nam sinh to xác đã vươn tay kéo lại bả vai cậu, động tác thô bạo khiến thiếu niên bị đập lưng vào bức tường phía sau, nhói lên chút đau nhức.

“Muốn đi, thì phải bỏ lại thứ trên tay đã…” Khẽ nhếch miệng cười, đối phương biên nói biên vươn ma trảo tới hộp cơm trên tay thiếu niên, bất quá còn chưa kịp chạm vào miếng vải bọc bên ngoài, hắn liền cảm thấy bên má xẹt qua một cảm giác mát lạnh.

Một giọt máu đỏ từ từ nhỏ xuống, hương gió quá mức quen thuộc khiến nam sinh cứng đờ người, mang theo linh cảm sợ hãi giật giật quay đầu nhìn lại. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn sắc mặt cả bọn liền cắt không còn chút máu.

Hắc đồng thanh niên đáng ra nên là đang ngủ chẳng biết từ lúc nào đã ngay ngắn ngồi dậy, ánh mắt sắc lạnh không hề có một tia vây ý hiện tại chính thẳng tắp dõi theo bọn họ ở phía bên này.

Tuy không nói rõ hắn nhìn bọn họ như vậy là vì sao? Có ý gì? Nhưng đám nam sinh đều ngầm cảm giác được, chỉ cần bọn họ làm ra bất kỳ cử động nhỏ nào nữa thôi, liền lập tức sẽ bị hắc đồng kia đông chết. Bất quá dù chưa bị đông chết, họ cũng sớm bị duệ nhãn băng lãnh kia huân đến run lập cập rồi.

Kai từ đầu tới cuối chưa từng nói một lời, cứ như vậy đã đem đám người kia dọa chạy trối chết.

Đợi bọn họ khuất hẳn, thanh niên lúc này mới chậm rãi đứng lên, tiến về phía Chu Thần. Nhìn nhìn thiếu niên cúi đầu xoa bả vai đau nhức, đôi mày anh tuấn không khỏi có chút nhíu lại.

“Cậu… vẫn thường bị như vậy?”

Chu Thần không quá để ý tùy tiện ừm một tiếng, chỉ là trò đùa của bọn trẻ, cậu đã sớm quen, cũng chẳng để ở trong lòng, bất quá lại bắt gặp đối phương vẻ mặt ngưng trọng, khó nghĩ tới thanh niên đây là đang lo lắng cho mình?

“Cũng chẳng phải chuyện gì.” Thiếu niên mỉm cười ngẩng lên. “Cám ơn cậu.”

Hắc đồng thâm sâu có thứ gì đó chợt lóe qua một chút, nhưng rất nhanh lại trở về đêm tối lạnh băng, Kai lẳng lặng đưa mắt nhìn sang hướng khác.

“Không cần. Xem như chi phí cho hộp cơm sáng nay.”

Vừa lúc nhắc đến đây, Kai mới chú ý tới trên tay thiếu niên hình như thừa ra một thứ.

“Ngươi mang hai hộp cơm?” Thanh niên hơi nhíu mày, cùng người này hai lần dùng bữa, hắn không nhớ thiếu niên nhỏ kia có ăn nhiều như vậy.

“A? Ừm, hộp này là tôi làm cho Chu Thiên, hiện tại liền muốn mang tới cho anh ấy.”

Chu Thiên? Kai từ khi chuyển tới đây hình như cũng có nghe loáng thoáng thiếu niên này cùng Lão Đại của Quy Dương vốn là huynh đệ, nhưng xem thái độ vừa nãy của đám người kia, mối quan hệ này có vẻ không quá tốt…

Thấy đối phương lại trầm mặc, Chu Thần đành nói một câu xin phép đi trước, dù sao giờ nghỉ trưa cũng không nhiều, phải nhanh thì mới kịp.

Kai không đáp lại câu tạm biệt, hắc đồng như có điều suy nghĩ vẫn chăm chú dõi theo bóng dáng ai kia cho đến khi khuất hẳn.

***

“Vịt Con em tới rồi hả? Mau qua đây, bọn anh đã giữ cho em một chỗ nè.” Mặc kệ ‘người nào đó’ có tỏ ra khó chịu cỡ nào, Lâm cùng Mặc vẫn xem như không nhìn thấy, sinh ra đã là con một bọn họ chính là thích cùng đứa em trai đáng yêu lại hiểu chuyện này thân cận một chút, Lão Đại đã không biết trân trọng, liền để bọn họ tới hưởng thụ ké đi.

“Hôm nay là món gì vậy? Từ xa ngửi được đã thấy thực thơm.” Lâm hướng mũi lên người thiếu niên hít hít, ánh mắt đánh sang phía Lão Đại, ý nói chính là mong hắn không ăn cũng đừng vứt đi, liền để lại cho bọn họ ăn dùm cũng được. Hôm qua nhìn theo hộp cơm kia bay khỏi ban công, hắn đã muốn tiếc hận đến lệ nóng doanh tròng.

Đã nói đồ ăn Chu Thần làm ra cho dù chỉ mới ngửi mùi, đối với bất kỳ Ma Thuật Sư đều có sức hấp dẫn chí mạng.

Chu Thiên không thèm để ý đến đôi mắt nửa hăm dọa nửa cầu xin của bạn hữu, trực tiếp đi đến trước mặt thiếu niên, liệt nhãn chán ghét nhìn Chu Thần cùng thứ trên tay cậu.

“Chẳng phải ta đã bảo ngươi cút đi rồi sao?” Dứt lời, cũng không để đối phương có cơ hội được nói, hắn liền thô bạo giựt lấy hộp cơm kia, quăng mạnh ra ngoài.

Lại nữa sao?? Ngay khi Lâm cắn răng nuốt nước mắt muốn tiếp tục tiếc nuối, một bóng đen không biết từ đâu xuất hiện vụt qua, dưới ánh mặt trời cắt ngang đường rơi của chiếc hộp.

Nhẹ nhàng đáp lên chấn song sắt của tầng thượng, đối diện ánh mắt kinh ngạc của đám người, hắc y thanh niên nâng lên vật nhỏ kia không chút sứt mẻ, nhãn đồng hờ hững trực tiếp bỏ qua ba thủ lĩnh nơi này mà nhìn về thiếu niên tóc nâu cô đơn đứng một chỗ.

“Hắn đã không cần, vậy cho ta đi.”

“Kai…?” Thiếu niên hơi hơi sửng sốt.

Băng lãnh thanh niên dường như cũng chẳng có ý định chờ đối phương đáp lời, từ trên chấn song nhảy xuống, đi qua trước mặt ba người kia, tiến tới chỗ cậu. Tiếp sau, chính là không coi ai ra gì mà mở hộp cơm bắt đầu ăn.

“Ngươi…!! Ngươi có biết đây là đâu không hả?!” Lâm rốt cục không nhịn được bước lên, sắc mặt đỏ lừ, “Chỗ này chính là địa bàn của bọn ta, muốn ăn thì ra chỗ khác!” Hừm, hắn có chết cũng không thừa nhận lý do nổi nóng là vì ghen tị thèm thuồng khi phải nhìn ai đó ăn hộp cơm kia đâu.

Xem đi, ban nãy chỉ mới ngửi mùi đã thấy dạ dày nhộn nhạo, giờ còn được chứng kiến mỹ vị bên trong nhưng lại không thể tự mình thưởng thức, đúng là cỡ nào cực hình!

“Lâm.” Chu Thiên đột nhiên trầm giọng ngăn lại thanh niên đang định dùng cường, cuối cùng lạnh lùng thốt ra một câu: “Mặc kệ hắn.”

Nói rồi liền cứ để thằng bạn đứng ngơ ngác, thanh niên tóc đỏ liền xoay người rời đi. Không phải hắn sợ đụng độ với Hắc Nguyệt Sát Thần, chỉ là một khi động thủ, chẳng phải sẽ chứng tỏ hắn muốn đi tranh giành món đồ giẻ rách đó?

Cho dù nó có thơm thế nào đi chăng nữa, có mỹ vị cỡ nào đi chăng nữa, còn vì riêng hắn mà chuẩn bị, hắn…

Hắn cũng không cần!

Chu Thần nhìn theo bóng thanh niên dần khuất xa, lặng lẽ buông xuống một tiếng thở dài, lại liếc qua người nào đó đang như lang hôn thổ yết vùi đầu ăn ở bên cạnh, liền biến thành có chút dở khóc dở cười không biết làm sao.

Hộp cơm hồi sáng cậu đưa cho hắn tuy đúng là hơi nhỏ, nhưng đồ ăn được nén trong đó đều không ít, thực sự vẫn để cho đối phương bị đói đến mức này?

Có lẽ lần sau liền bỏ thêm cho hắn nhiều nhiều một chút đi.

***

Cách đó không xa tại căn phòng kín, một nam nhân có bóng dáng cao ngất cùng lúc ấy đang đứng đối diện với thủy kính trước mặt.

Trên làn nước xanh biếc rõ ràng hiển thị một thiếu niên dung mạo thanh tú đang mỉm cười nhìn thanh niên ngồi ăn phía kế bên. Khung cảnh hài hòa ấm áp lan tỏa theo từng gợn sóng lại khiến độ ấm xung quanh nam nhân lập tức giảm xuống băng hàn.

Tiểu Thần… cư nhiên chưa từng làm cơm hộp cho hắn!

………………………………………………………………………………………

Tiểu Bạch: Gian tình thế này đã đủ chưa nhỉ T.T Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

43 responses to “[MTVNDVT] Chương 15: Người bạn cùng phòng

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. Cám ơn nàng nhju lam nha!! Ta mong ngóng chuong moi từng ngày lun a…. Rat rat rat cam on nang!! Nàng co gang viết tiep nha, ta luôn luôn ủng hộ nàng!!! <3

  3. Cái này đâu phải là dẫn sói vô hang, là dẫn ái phi vô hậu cung chứ =)) cơ mà nghĩ đến việc ngày nào cũng nấu cơm cho bao nhiêu người thấy tội em Thần dễ sợ =))))

  4. ngao ~ ta nhớ tiểu Bạch lắm nha ~
    đúng rồi tiểu Thần à, em đã dẫn sói về nhà, nhưng mà không phải sói như em nghĩ đâu…
    bạn Thiên có mùi tsundere :v

  5. Năm mới zui ze nha tỷ😁😁. Chúc tỷ có thật nhiều sức khỏe và thời zan rãnh để sáng tác thật nhiều truyện hay nha ( chúc thật là có dụng ý ghê😜😜😜).

  6. Chậc… Thiên có phúc không biết hưởng… cũng may em nó rộng lượng (ngốc manh)
    Tiếp tục hóng a a a
    Chốt ~ Chúc nàng năm mới vui vẻ :3 :3
    (Hự.. ta định đúng năm sau mới còm mà sợ đem vận rủi tới nhà nàng ;A;)

  7. mong chờ chương kế tiếp……
    một tuần được nhiều chương thì hay biết mấy… nhưng vì việc riêng của nàng nên ta không được ích kỉ suy nghĩ chuyện đó nữa T____T

  8. Ây da chương này ngửi thấy 2 mùi dấm chua nồng nặc quá a một mùi của kim một mùi của… ( quên tên r) mong típ chương mới của bạch tỷ ạ

    Ps: Chúc bạch tỷ năm mới vui vẻ và hạnh phúc, thuận lợi thành công trong công việc ạ

  9. Thấy chưa hả Chu Thiên đại ca ?
    Biết baoo người oánh nhao vì hộp cơm, anh lại vứt-đi-không-thương-tiếc !
    Mốt coi anh lấy gì mà ăn ha !
    Chết đói cho chừa !
    Có phúc không biết hưởng hả ~

  10. Cám ơn nàng đã viết tiếp nha, ngồi lót dép hóng chương mới =)))
    PS: Năm mới vui vẻ nha nàng :3

  11. Ở chung nhà a~ =)) thế thì kiểu này Kai phát hiện dung mạo thiệt của em đầu tiên quá >_< mà anh thầy ghen kia…chậc,em chưa lộ diện mà nhiều vệ tinh thế rồi :3

  12. -.- đụt thế ạ T.T vầy chắc thầy Hải or Kim qớ! Mà năm mới rồi,chúc Ss làm việc năng suất tốt hơn nha =)) kaka DPKTH ớ ớ~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s