[MTVNDVT] Chương 13: Thành viên mới

Tiểu Bạch: Hiện giờ là 1:30 sáng, cố gắng viết xong để hoàn thành kịp tiến độ T.T

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh
Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 13]

Thành viên mới

.

ABA5BD312177AB2D6D83E8BEBF786C5C_450_600

.

.

.

Nắng sớm bình minh bắt đầu len lỏi, xua đi tăm tối bao phủ Tử Thần sâm lâm. Kai trong lúc mê mang, chỉ cảm giác mình hình như đang gối lên thứ gì đó rất mềm mại, rất ấm áp. Thế nhưng vừa ý thức được điều này, hắc sắc song đồng gần như tức khắc liền hoàn toàn thanh tỉnh.

Chu Thần chính là gần sáng mới dám thiếp đi một chút, lúc này lại bị không khí lạnh lẽo xung quanh cường ngạnh lay dậy. Vừa mở mắt ra, liền bắt gặp thanh niên đáng lẽ đang nằm trên đùi mình chẳng biết từ lúc nào đã vẻ mặt âm trầm đứng nhìn cậu từ cách xa vài thước.

“Cậu tỉnh rồi?” Chu Thần vốn muốn ngồi dậy, thế nhưng đôi chân cả đêm không thể cựa quậy đến bây giờ đã biến bủn rủn không nghe sai khiến, cậu chỉ đành tạm thời vịn vào gốc cây mà đứng lên.

Kai nhìn bộ dạng này của thiếu niên, mày nhíu lại càng chặt.

“Ngươi cứu ta?” Đêm qua trước khi ngất đi, hắn nhớ rõ mình đã trúng phải kịch độc của dã điểu.

“Không phải tôi, là linh quả kia đã cứu cậu.” Chu Thần khẽ nhếch đôi môi nhợt nhạt, dẫn mắt nhìn lên cành cây nào đó giờ chỉ còn trơ trụi lá.

“Tại sao?” Kai thực cảm thấy khó hiểu.

Chu Thần tiếu ý trên môi càng đậm, tựa như một đại nhân hiền lành đứng trước câu hỏi ngây ngô của một đứa bé:

“Điều này còn cần hỏi tại sao sao?”

Hắc đồng lạnh lẽo giây phút ấy chợt loé lên một tia dao động, nhưng rất nhanh, liền trở về với mặt hồ băng sương không gợn sóng.

“Linh quả đã mất, giờ chỉ còn việc giao đấu chưa xong.” Cứ như chẳng hề là kẻ vừa trải qua một trận nhất sinh thập tử, Kai không chút do dự rút ra song kiếm.

“Vẫn phải so đấu?” Chu Thần hơi mở to hai mắt, có chút dở khóc dở cười, đáng tiếc cậu lúc này muốn khóc cũng không có sức, muốn cười cũng chẳng còn lực.

Kai trong lòng thầm tự nhủ mình rằng thiếu niên chỉ là đang đóng kịch, trực tiếp xuất chiêu xông về phía bóng dáng nhỏ gầy còn đang lảo đảo.

Khiến cho hắn kinh ngạc không thể ngờ chính là, một kiếm kia liền cứ như vậy thẳng xuyên qua bờ vai mảnh khảnh ấy.

“Tại sao, ngươi không tránh?” Ánh mắt của Tử thần máu lạnh tràn ngập nghi hoặc cùng mê mang.

“Tôi… có thể sao?” Chu Thần bất đắc dĩ cười khổ, nói xong câu này rốt cục gắng gượng không được mà đổ xuống.

Kai làm thế nào biết được, thiếu niên suốt đêm qua đã phải thức chăm lo cho hắn. Dẫu rằng có linh quả trợ giúp, thế nhưng rốt cục vẫn cần đến thiếu niên sử dụng Quang thuật mới có thể thúc đẩy hiệu dược phát tán khắp cơ thể. Tính tới sáng nay, Chu Thần chưa kể đến thể lực vốn đã yếu nhược, chính là tinh thần lực dồi dào cũng đã tiêu hao không ít.

Kai nháy mắt hồi thần phản xạ đỡ lấy thiếu niên. Nhìn nhìn sắc mặt tái nhợt của người trong lòng, đệ nhất sát thủ thế giới ngầm lần đầu tiên nhận thấy mọi cảm quan sắc bén của mình đều biến như vậy hỗn loạn.

Cậu ta thực sự chỉ là một học viên bình thường? Trực giác của hắn, thực sự đã nhầm rồi sao?

.

***

.

Đúng như ước định ngày hôm qua, sáng nay hai bên Quy Dương, Hắc Nguyệt do Chu Thiên, Vương Trung dẫn đầu đều có mặt trước khu rừng để giám định kết quả.

Dẫu ai cũng biết trước kết quả đó là gì, nhưng đã là giao kèo, liền vẫn phải tuân theo thủ tục một chút.

“Lão Đại, Kai hắn có thể hay không…?” Đã đợi được tầm hai tiếng, một nam sinh Hắc Nguyệt rốt cục không nhịn được, rụt rè hướng Vương Trung hỏi.

“Câm miệng! Thực lực của Kai ra sao ngươi chẳng lẽ không biết?! Hắn tuyệt đối sẽ không để Hắc Nguyệt chúng ta mất mặt đâu!”

Như để chứng thực cho nhận định này của Vương Trung, hắn vừa mới dứt lời, từ sau tàng cây cối rậm rạp kia chợt đi ra một cái bóng. Quả nhiên không ai khác chính là Kai! Bất quá, trên tay hắn hình như còn đang ẵm theo một người nữa.

“Vịt con!” Lâm lập tức nhận ra mái tóc nâu trong lòng hắc y thanh niên, vốn định tiến lên, lại bị cái lườm của Chu Thiên ngăn lại.

“Ưm…” Chu Thần cũng cùng lúc tỉnh lại, ngây ngốc nhìn lên người đang ôm mình, phản xạ muốn cử động, liền cảm thấy bờ vai đau nhói, khẽ đưa mắt nhìn qua, chính phát giác vết thương bị kiếm xuyên thủng khi ấy giờ đang được băng bởi một miếng vải đen bị xé vụng về.

Kai vờ như không thấy vẻ kinh ngạc trong mắt thiếu niên, gặp đối phương tỉnh lại tự nhiên đem cậu thả xuống.

“Ha ha, xem đi, Kai của chúng ta không chỉ tài giỏi mà còn rất nhân từ, đánh đối thủ thua te tua rồi còn hảo tâm nhặt tên nhóc đó về đây…”

“Không.”

Lời ba hoa của Vương Trung còn chưa kịp nói xong, liền bị Kai bình thản cắt đứt:

“Trận đấu này, là cậu ta thắng.”

“Cái… cái gì? Kai, ngươi không đùa đấy chứ?” Vương Trung không thể tin nổi vào tai mình. Ngay cả Chu Thiên lẫn đám nam sinh trường Quy Dương cũng nghi hoặc không hiểu ý tứ của thanh niên.

“Đúng vậy. Linh quả là cậu ta đoạt được, mạng của ta cũng là do cậu ta cứu sống. Trận so tài này, ta đã hoàn toàn thua.”

“Không… không thể nào!” Vương Trung sửng sốt, ‘bại trận’ từ này trước nay chưa từng xuất hiện trong từ điển của Kai, thậm chí khi giao đấu với Chu Thiên cùng lắm cũng là đánh hoà, sao lần này lại…

“Kai, nói vậy… chẳng lẽ ngươi muốn bảo Hắc Nguyệt nhận thua trước Quy Dương sao?” Hơn nữa còn là chịu thua trước một phế sài nho nhỏ! Nếu để người ngoài biết được, chắc chắn bọn hắn sẽ bị cười nhạo đến chết.

“Việc tới tìm chủ nhân vũ khí cấp thần thách đấu vốn là chuyện riêng của ta.” Kai nhàn nhạt nói, “Chính là các ngươi muốn kéo đến giao kèo này nọ.”

Vương Trung nghe xong chỉ còn biết im thin thít.

Kai đưa mắt liếc nhìn thiếu niên còn đang ôm thương kia một chút, liền xoay người trực tiếp rời đi. Vương Trung cùng đám lâu la thấy thế cũng đành cun cút nối gót theo sau hắn, như đã quy định ngầm, Hắc Nguyệt bọn họ kể từ nay liền trở thành thuộc địa của Quy Dương.

Chu Thần ban nãy nghe Kai tuyên bố cũng hơi ngạc nhiên, thế nhưng trải qua một đêm, cậu dường như đã phần nào hiểu được tính khí của đứa bé này, cũng như chấp niệm thắng thua trong lòng hắn, đột nhiên cảm thấy thực muốn mỉm cười một chút.

Đứa bé ấy, xét về khía cạnh nào đó đúng là rất đáng yêu a.

Nếu kết quả đã quyết định như vậy, Chu Thần cũng không rảnh mà chối đẩy, mang theo chút chờ mong mà quay sang nhìn Chu Thiên.

“Anh Hai…” Này, có tính là cậu đã lần nữa hoàn thành nhiệm vụ rồi không?

Chứng kiến thiếu niên trên vai đầy máu, lại chẳng chút quan tâm chỉ lo được nghe một câu nói của mình, gương mặt dù là tái nhợt nhưng vẫn sáng bừng lên, Chu Thiên càng nhìn càng cảm thấy phiền toái, không nói một lời liền xoay người thô bạo đẩy ra đám đàn em đứng sau, trực tiếp nhảy lên xe mô tô phóng đi mất.

Cùng mọi người ngây ra nhìn theo, Chu Thần rốt cục trụ vững không nổi nữa mà bắt đầu lảo đảo. May mắn có người đứng gần đó nhanh tay đã tiếp được thiếu niên nhỏ, không cho cậu người lại thêm thương.

“Cám ơn…” Chu Thần mờ mịt nâng mắt, cho dù thần trí dần biến không rõ cậu vẫn nhận ra đây chính là nam sinh vẫn thường đi theo Chu Thiên, bạn thân của con trai cậu. “Anh là…”

“Chào em, anh là Lâm.” Thanh niên có mái tóc hung bồng bềnh đối Chu Thần nở một nụ cười toả nắng. “Hoan nghênh em chính thức gia nhập Ban Võ thuật học viện Quy Dương. Từ nay xin được giúp đỡ.”

.

***

.

“Thầy… có phải thầy đang rất giận đúng không?” Chu Thần nửa nằm nửa ngồi trên chiếc giường bệnh màu trắng, mang tiếng an dưỡng lại cả người đều không được thoải mái, nơm nớp nhìn về phía ông thầy mang sắc mặt đen sì đang ngồi cạnh.

“Thầy…?” Quả nhiên những lúc nam nhân im lặng như vậy càng là những lúc đáng sợ nhất, tựa như mặt biển yên ả trước cơn sóng thần, bất cứ lúc nào đều sẵn sàng nhấn chìm cậu trong bão tố phẫn nộ.

Hải Huyền nhìn nhìn cậu học trò nãy giờ vẫn cúi gằm mặt nhận sai, cuối cùng cũng thở ra một dòng âm trầm khí tức:

“Nói. Tôi không tin em lại làm chuyện gì để đắc tội với lũ du côn bên Hắc Nguyệt. Sự thể rốt cục là thế nào? Nếu thành khẩn khai báo, tôi có thể suy xét giảm nhẹ hình phạt dành cho em.”

Nghe ông thầy mở miệng, Chu Thần trong lòng thở phào, cũng không dám giấu diếm liền kể cho hắn nghe mọi chuyện, bao gồm cả lời giao ước giữa cậu và Chu Thiên.

Chỉ bất quá đợi Chu Thần vừa nói hết, lại thấy lửa giận quanh thân Hải Huyền chẳng hề dịu đi, thậm chí còn có xu hướng cháy càng vượng.

“Nói như vậy, là vì em muốn tiếp cận anh trai, nên mới mạo hiểm cả tính mạng thực hiện những yêu cầu cho dù là vô lý của hắn?!”

*Gật*

“Đó cũng là lý do em tuy thể lực không đủ, vẫn cố chấp xin vào Ban Võ thuật??”

*Tiếp tục gật gật*

“Hoang đường!”

Thiếu niên giật bắn mình, nếu chiếc giường này không phải được làm từ loại hợp kim tinh chế, hẳn đã bị cái cú giáng quyền ban nãy của nam nhân phân thành vô số mảnh vụn.

“Em có bị điên không? Sao lại muốn đi dao du với thằng nhóc đó?! Em không biết hắn vốn là phần tử cá biệt của trường này sao? Dính vào hắn, người như em liền không thể sống quá ba ngày! Chuyện hôm nay chính là minh chứng rõ ràng nhất!”

“Em hiểu…” Chu Thần cố gắng tìm cách xoa dịu nam nhân, “Nhưng mục đích cha em gửi em tới đây cũng là vì điều này. Nếu cách xa anh Hai, mọi việc em làm đều trở thành vô nghĩa.”

Bắt gặp Hải Huyền quả nhiên có hơi chút khựng lại, Chu Thần được thể liền đem kịch bản ‘lời dặn dò của người cha’ ra thành công lấp liếm.

“Là cha em… nhờ em?” Hải Huyền không ngờ đến đáp án này, bởi vì kinh ngạc mà tâm tình cũng chậm rãi bình tĩnh lại. Mỗi khi nhắc đến ‘ai kia’, hắn ngữ điệu đều không tự chủ mà hoà hoãn xuống. “Nhưng chẳng lẽ cha em không biết em sẽ lâm vào tình cảnh nguy hiểm thế này sao?”

“Thầy yên tâm, cha em tự nhiên có cách bảo hộ em chu toàn, cũng bởi vậy em mới có thể từ rừng Tử Thần sống sót trở về đây, không phải sao?”

Hải Huyền lần này im lặng, nếu đã là do người kia thu xếp, hắn hiển nhiên tin tưởng, thế nhưng nếp nhăn trên trán không hiểu sao vẫn chưa thể giãn ra.

“Thôi được rồi, nể mặt cha em, tôi sẽ tạm thời bỏ qua chuyện này, nhưng em phải hứa với tôi, sau này tuyệt đối không được để xảy ra những việc tương tự nữa.”

Nhìn thiếu niên chỉ đợi có thế vội vàng gật đầu lia lịa, nam nhân bất đắc dĩ thở dài, thanh âm lúc này mới có chút dịu đi, lại vẫn không thiếu phần nghiêm khắc:

“Kể từ bây giờ, trước khi làm bất cứ chuyện gì em cũng phải đến tìm tôi báo trước. Đã hiểu?”

Chu Thần gật đến đây liền cảm thấy chỗ nào không đúng, hình như yêu cầu này của thầy có hơi…, bất quá việc ưu tiên nhất hiện giờ chính là phải thuận mao cho nam nhân, cậu tạm thời liền toàn bộ đáp ứng hắn vậy.

.

***

.

May là vết thương trên vai Chu Thần chỉ trúng phần mềm nên cũng không quá nghiêm trọng, cậu ở lại trạm y tế của trường mấy hôm liền có thể ra về. Vừa bước chân vào nhà, lập tức nhào vào lòng cậu chính là một bóng nhỏ quen thuộc.

“Kim?”

Kim không ngừng kêu tít tít, ở quanh chân cậu xoay xoay, Chu Thần vừa nhìn liền lập tức hiểu được. Khẽ nở một nụ cười ấm áp, thiếu niên chậm rãi ngồi xuống, ôm tiểu robot đặt đến trước mặt, dịu dàng đặt tay lên cái đầu tròn ủng của nó.

“Xin lỗi vì để ngươi phải lo lắng. Ta đã trở về rồi.”

“…Tít tít.”

Trấn an ‘quản gia’ nhà mình xong, Chu Thần vô thức chợt nhớ tới người nào đó chắc giờ này cũng đang vì mình mà vô cùng sốt ruột. Mấy hôm trước còn để hắn chủ động gọi đến, không chừng cái tên ma thú khứu giác siêu thính kia đã phát hiện ra điều gì rồi chăng? Có lẽ để tránh bị nghi ngờ, cậu cũng nên liên lạc dỗ dành đại đệ tử mình một chút.

“Tiểu Đậu…” Chu Thần cầm viên xích ngọc đeo trên cổ lên, ngần ngừ gọi. Đây vốn là sợi dây liên kết tinh thần giữa hai sư đồ cậu, thỉnh thoảng còn có tác dụng tương tự như một thông tấn khí.

“Sư phụ?” Chu Thần vừa dứt lời, một giọng nam trầm ấm liền lập tức đáp lại, cứ như vẫn luôn túc trực chỉ để nghe từ bên này cất lên một câu nói, ngữ điệu mừng rỡ lại có chút không dám tin. “Người… Người sao rồi?”

“Ừm… ta liên lạc để báo cho con biết, ta vẫn ổn. Việc tu luyện diễn ra rất suôn sẻ, đã không còn trở ngại.”

“Thật sao? Vậy thì tốt rồi…” Đầu dây bên kia phát ra một thở dài, nhưng vẫn không nén nổi ưu thương.

Chu Thần cảm giác được đến, lờ mờ hiểu ra đối phương hẳn lại đang suy nghĩ cái gì, bắt đắc dĩ mỉm cười trêu chọc:

“Ta nói… Tiểu Đậu, chẳng lẽ con còn nghi ngờ năng lực của vi sư?”

“Ý Tiểu Đậu không phải như vậy.” Nam nhân vội bối rối đáp, thế nhưng ngữ khí tiếp sau lại bất giác chùng xuống, muốn nói điều gì rồi lại thôi.

“Được rồi, đừng nói đến chuyện đó nữa.” Chu Thần khéo léo lảng đi, dùng nụ cười ôn nhu pha chút nghiêm khắc hỏi: “Nói ta nghe, mấy ngày nay không có ta kèm cặp con vẫn ngoan chứ? Có ăn uống đầy đủ không? Có chăm chỉ tu luyện không? Con căn bản không cần lúc nào cũng phải canh giữ ngoài Hoả Viêm động, nên biết tự chăm sóc bản thân mình một chút.” Đây chính là điều Chu Thần cảm thấy áy náy nhất, nam nhân đâu có biết sư phụ này của hắn đã sớm trốn ra ngoài.

“Sư phụ, những điều này hẳn phải là để con hỏi Người đi?” Nam nhân hơi hơi nhíu mày, đối với việc luôn bị người ấy coi là trẻ con cảm thấy thực phiền muộn, cũng thật không có cách, chỉ là… nghe xong những lời quan tâm ấm áp ấy, khoé miệng hắn lại vẫn không kìm được có chút giương lên.

.

***

.

Sáng hôm đó, Chu Thần vì bận làm chút chuyện mà tới lớp hơi muộn. Đến nơi may mắn thầy giáo vẫn chưa vào, cậu vừa muốn thở phào, lại cũng cảm thấy nghi hoặc.

“Nè, có biết sao hôm nay thầy vào muộn vậy không?” Thì ra không phải chỉ mình Chu Thần thắc mắc.

“Nghe nói là có học sinh mới đến nhập học.”

“Đã quá giữa kỳ rồi, là ai còn muốn nhập học a?”

Đám học viên còn đang mải bàn tán xôn xao, thầy giáo liền đã lập tức bước vào.

“Xin lỗi tôi đến muộn. Giới thiệu với các em, lớp ta hôm nay có một thành viên mới.”

Chu Thần kể từ lúc nhìn thấy thầy giáo dẫn nam sinh kia xuất hiện, vẫn luôn trừng lớn mắt.

K… Kai??

Không sai, người vừa cùng thầy giáo bước vào không ai khác chính là kẻ được mệnh danh Tử thần Hắc Nguyệt, mấy hôm trước còn cùng cậu đánh nhau sống chết!

Kai dường như cũng lập tức nhìn thấy Chu Thần, thiếu niên nhỏ bé ngồi lọt thỏm giữa đám nam sinh cao lớn, xét về khía cạnh nào đó quả thực rất nổi bật.

“Em có thể ngồi chỗ nào tuỳ ý.” Dẫu sao mỗi ngày đều chẳng có mấy người chịu đi học, ghế trống trong lớp chính là thừa rất nhiều. Đứa nhỏ này tầm mấy bữa nữa chắc cũng vậy đi?

Kai cũng không thèm liếc qua nơi khác, trực tiếp đi thẳng về phía Chu Thần, khéo sao chỗ thiếu niên toạ chính là năm mét xung quanh đều chẳng có ai, cũng phải thôi, nhân tố bị tẩy chay mà, thế nên Kai rất tự nhiên mà ngồi xuống bên cạnh cậu.

“Sao cậu lại tới đây?” Chu Thần vẫn chưa hết kinh ngạc.

“Chuyển trường.”

“Vì cái gì?”

Thấy thiếu niên khẩn trương, Kai mở miệng nhàn nhạt nói:

“Không phải đến tìm cậu.” Kai khó được giải thích, “Cậu có lẽ chỉ là một học sinh bình thường, không phải kẻ có ma lực cực mạnh mà tôi cảm nhận được hôm ấy.”

Chu Thần nghe xong câu này, không phủ nhận chính là muốn thở phào một cái, thế nhưng câu tiếp theo thanh niên nói ra, lại khiến cậu lập tức toát mồ hôi lạnh:

“Bất quá trực giác của tôi không thể nhầm, kẻ đó khẳng định ở trong trường Quy Dương. Thế nên cho đến khi tìm được hắn, tôi sẽ không rời khỏi.”

Chu Thần thần sắc bình tĩnh, chậm rãi quay trở về nhét mặt vào trong trang sách.

Không phải chứ? Ai làm ơn tới nói cho cậu biết, điều này không phải là sự thật đi!

…………………………………………………………………………

Tiểu Bạch: Cầu com lấy động lực a~

.

.

.

Advertisements

44 responses to “[MTVNDVT] Chương 13: Thành viên mới

  1. Kai ơi s lại tự mình tiến cung thế này :)) hậu cung đông r =))))
    Nàng ơi tại nàng viết truyện nào cũng hay hết nên nàng viết cái này mình cũng ủng hộ hết :)))) mấy hôm nay lên thấy chap mới mừng muốn gào thét =))

  2. OMG! OMG! Ngày xưa thì 3 tuần 1 chương, h đây 3 chương 1 tuần😱😱
    Em nghi ngờ chị có thuật phân thân của naruto quá ak. Nhưng nói đi nói lại em thik cái tiến độ này, em like mạnh cái tiến độ này😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍
    Ps: em chưa có đọc truyện nữa đó, đợi em đọc xong rồi em sẽ tiếp tục cmt

  3. Sau khi đọc xong n lần em thấy cái anh kai này lòng thì hơi hơi có ý vs ẻm mà miệng thì không muốn thừa nhận thui

      • cũng có thể nói như vầy nek. câu nì vnam ình hay sài đó. ‘ tình trong như đã. mặt ngoài còn e’. hắc hắc. đúng ko???? muộn tao công ni~~~

        bạch ơi~~~~ nhớ người quá đi oa!!!!!! cho ya hon một cái nhé. *moa* *moa*

        yêu yêu!!!! nàng nhanh nhanh có chương mới nhé!!!!

  4. chả biết com gì, thôi nhặt sạn :)
    Hắc Nguyệt bọn họ kể từ nay liền trở thành Quy Dương thuộc địa => thuộc địa của Quy Dương
    Chu Thiên càng nhìn càng cảm thấy phiền táo => theo ta là phiền toái nàng ạ
    sao đến h mới chỉ có thầy Hải Huyền lộ gian tình với em vại ( ´Д`)

  5. đâu chỉ có mình huyền huyền có gian tình với ẻm đâu, có cả bé robot nữa nì ~ chu thiên a, dám làm vậy với em nó sau này sẽ hối hận nha~ iu bạch wá thank nàng nhìu nha <3

  6. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  7. ngày nào ta cũng vào để xem có chương mới không vì nàng nói một tuần có 3,4 chương :3
    thiệt là mong chờ Tiểu Đậu mỹ thú thú nha~~
    côn gát: sức khoẻ nàng ổn chưa??

  8. Oanh bực mình thiên ca quá đi sao này cho anh bị ngược chơi dám đẩy em vào chỗ chết
    P/s: thank bạch tỷ Nhìu a moq típ chương ms của tỷ

  9. Cám ơn nàng :3
    Đọc xong rồi biết làm gì giờ… [tiếp tục hóng]
    Thụ nửa ngàn tuổi rồi ư?.. Sao ta thấy… Bản chất ha..? [lẩm bẩm – gật gù]

  10. Đọc 1 hơi hết 4 chương mới cmt =)) Truyện hay&hấp dẫn quá! >_< tưởng chương trước có người thấy bộ dáng thật của ẻm rồi chứ!Ko biết bao giờ nhỉ,nghĩ đến là mong chờ a~ <3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s