[MTVNDVT] Chương 10: Bồi bàn đại cao thủ

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh
Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Chương 10]

Bồi bàn đại cao thủ

104_2389599_82e582f300de3c3.

.

.

Chỉ vài ngày sau đợt săn vũ khí, mọi người gần như đã quên hết những sự cố xảy ra, dù sao cũng không có thương vong gì lớn, hệ thống Noah cũng ngay lập tức khôi phục hoạt động bình thường. Bất quá, có một chuyện vẫn khiến đám học viên xôn xao, đó chính là kẻ nào đã giành được thứ vũ khí cấp cao huyền thoại?

Vốn dĩ bất cứ ai nếu đạt được vinh dự này, hẳn sẽ lập tức khoe khoang làm rộn lên, thế nhưng kỳ lạ là suốt mấy hôm nay mọi thứ đều hoàn toàn im ắng, bọn họ không hề tìm được chút tin tức gì về kẻ nọ. Điều này khiến đám trẻ trâu ban võ thuật càng như phát điên, sục sạo khắp nơi kêu gào phải mò ra kẻ đã phỗng tay trên của bọn hắn.

Tại một quán ăn nhỏ nằm gần trường Quy Dương, Chu Thần lựa chọn ngồi ở một góc kín đáo, liếc liếc xung quanh đảm bảo không ai chú ý đến mình, lúc này mới dám thở dài một hơi, ngậm lấy ống hút uống chút nước.

Ánh mắt vô tình liếc đến bàn tay phải, Chu Thần hơi ngưng giây lát, vẫn là đem nó hơi vén lên, để lộ trên cổ tay tinh xảo một chiếc vòng màu đỏ.

Chiếc vòng rất xinh xắn, rất hợp với màu da trắng nõn của thiếu niên, thế nhưng càng ngắm, Chu Thần lại càng cảm thấy ảo não.

Có một điều phải nói thêm ở đây, chính là vũ khí của các võ thuật sư đều có thể biến đổi thành những dạng trang sức có thể tuỳ thân mang theo khi không sử dụng, tỷ như nhẫn, khuyên tai, vòng cổ. Đây chính là một trong những tiện ích Noah thiết lập cho vũ khí của mình, bởi hình dạng thực của chúng thường cồng kềnh, rất bất tiện để mang theo.

Đương nhiên vũ khí của Chu Thần cũng không phải ngoại lệ, chiếc vòng nhỏ này chính là hình thái biến đổi của ‘thứ’ cậu kiếm được mấy hôm trước. Bất quá… tại sao hình dạng khi chiến đấu của nó lại không được ‘bình thường’ như những vũ khí khác chứ?

Một chiếc ná thun… Ông trời a, vẫn chưa đến giáng sinh mà, ngươi dù có muốn phát quà sớm cũng đừng nên nhầm ta với trẻ con có được hay không?

Hửm? Vũ khí cấp Thần? Cậu quả thực cũng muốn đem đi khoe khoang lắm, thế nhưng ngươi dám đảm bảo ánh mắt mọi người nhìn thứ này sẽ là ngưỡng mộ (?) mà không phải chế nhạo đến chết sao??

Càng nghĩ càng thấy nản, Chu Thần quyết định vẫn là đem nó lần nữa giấu trở về, nhưng còn chưa kịp làm ra cử động, cổ tay phải của cậu bỗng đột nhiên bị kẻ khác lắm lấy.

“Cái gì đây? Không phải ta nhìn nhầm, cư nhiên là một vũ khí?!” Nhân lúc Chu Thần ban nãy mải ngẩn người suy nghĩ, ba nam sinh lạ mặt chẳng biết từ đâu đã tiếp cận chỗ cậu ngồi, đem chiếc bàn nhỏ vây kín bởi những cái bóng cao lớn.

“Không ngờ một tên phế vật như ngươi cũng có thể lấy đến vũ khí. Chúng ta quả thực có chút kinh ngạc a.” Đám nam sinh dường như cũng không lạ lẫm với thân phận của thiếu niên tóc nâu, hẳn nhiên cuộc bắt chuyện này mang đầy ý bất thiện.

“Buông tay.” Chu Thần không thèm để tâm đến những lời mỉa mai đã quá quen, chỉ nhàn nhạt nói.

“Được thôi.” Nam sinh nhún nhún vai, ngoài ý muốn nghe lời, chỉ là lúc buông Chu Thần ra, liền cũng tiện thể giật phắt lấy chiếc vòng trên tay cậu.

Tuy nói vũ khí Noah chỉ chủ nhân mới có thể chạm đến, nhưng đó là trong trạng thái khi chiến đấu mà thôi, còn lúc là vật trang sức bình thường như thế này, nó vẫn dễ dàng bị người ta đoạt được. Điều này cũng giống như một chiếc thẻ ngân hàng, chỉ mình ngươi có thể sử dụng, nhưng vẫn có thể đánh mất.

“Cậu muốn gì?” Chu Thần đôi mày thanh tú hơi lãnh đạm nhíu lại.

Nam sinh đùa nghịch vật trên tay, nhởn nha nói:

“Không cần tức giận, chúng ta chỉ muốn xem xem vũ khí của tên phế vật như ngươi rốt cục là loại phế vật gì thôi. Muốn lấy lại? Được a. Ngươi chỉ cần biến nó sang dạng chiến đấu, cho chúng ta chiêm ngưỡng một chút.”

Nghe có vẻ là một yêu cầu rất đơn giản, thế nhưng Chu Thần chính là cả người cứng đờ. Xấu hổ về hình dạng thực của nó là một phần, nhưng nguyên nhân chủ yếu là… cậu vẫn chưa biết phải làm sao mới biến đổi được trạng thái của vũ khí a~!

Nói ra cũng thật vô phương, vốn những kiến thức về vũ khí quy định chỉ được dạy khi học viên đã đạt Ngũ đẳng và có đủ tư chất, do tính nguy hiểm của nó, thế nên Chu Thần chưa lên đến cấp năm, hiển nhiên những hiểu biết của cậu về vũ khí ngoài những khái niệm cơ bản ra thì hầu như hoàn toàn mù tịt, chứ đừng nói đến việc sử dụng chúng như thế nào.

Hình dạng bây giờ của chiếc ná thun kia cũng là do nó tự động biến đổi thành như vậy, chuyện làm sao mới có thể chuyển nó sang dạng chiến đấu thì có trời mới biết!

Mấy hôm nay thầy Hải lại bận chút công chuyện nên chưa có thời gian dạy cậu trò nhỏ, Chu Thần đành tạm gác nó qua một bên, đó cũng là lý do cậu chưa vội đem nó đến gặp con mình.

“Cái đó… Sao tôi phải làm theo lời cậu?” Chu Thần có hơi chút ấp úng, nhưng rất nhanh đã trở lại ‘phong độ’.

“Hử? Không dám à? Để ta đoán xem, là hình dạng thực của nó quá đáng xấu hổ, hay… ngươi căn bản không biết làm thế nào để đem nó biến ra?”

“…” Ta chọn đáp án C: cả hai câu trên đều đúng.

“Quả nhiên những thứ thuộc về phế vật thì cũng chỉ là phế vật, dù có cũng chẳng chỗ nào dùng. Tao nghĩ tốt nhất, vẫn là đem thứ phế vật này vứt đi đi.” Nói rồi không để Chu Thần kịp phản ứng, nam sinh kia cười khẩy một cái liền đem chiếc vòng nhỏ mạnh quăng ra sau đầu.

Chu Thần phản xạ đứng dậy muốn chạy theo, thế nhưng đối phương dường như vẫn chưa có ý định buông tha cậu, cánh tay lực lưỡng bóp chặt lấy cổ con mồi, đem cậu nhấc lên.

“Buông.” Chu Thần hơi thở có chút khó khăn, nhưng thanh âm vẫn không hề tỏ ra sợ hãi, thậm chí lời yêu cầu nhã nhặn này, còn ẩn giấu một tia nguy hiểm.

Nếu ngươi không buông, hậu quả sẽ thực tàn khốc.

Nam sinh kia cánh tay hơi run lên, không hiểu sao lại có một thoáng lỗi giác như vậy.

Đương lúc bối rối, liền có một bàn tay chợt đặt lên vai hắn.

“Kẻ nào?!” Nam sinh theo phản xạ quay lưng, bắt gặp chính là một thanh niên đang lạnh băng nhìn họ.

“Ngươi. Làm hỏng đồ uống.”

Cả đám nhanh chóng chuyển dời ánh mắt qua nhân vật vừa đột nhiên chen ngang, đó là một thanh niên tóc đen cùng song đồng cũng cùng màu hắc sắc, sâu thẳm mà lạnh lẽo đến đáng sợ.

Tên nam sinh phách lối bất giác nín thanh, phải đến khi nghe đối phương cất tiếng, lúc này mới chú ý đến trên tay người nọ đang bưng một khay đặt vài ly nước, trong đó một ly dường như vừa có dị vật rơi vào, chính là chiếc vòng tay lấp lánh ánh đỏ!

“Té ra chỉ là một tên bồi bàn.” Nam sinh rốt cục buông xuống cục đá đang nghẹn ở cổ, cười khẩy nhìn bộ đồng phục vận trên thân kẻ mới tới, tạm thời buông ra cổ Chu Thần, quay sang thanh niên vênh mặt hỏi: “Sao? Muốn gây sự?”

Tuy quần áo người nọ đang mặc quả thực là của nhân viên quán, nhưng xem gương mặt hắn dường như cũng chỉ bằng tuổi đám học viên bọn họ, thậm chí trẻ hơn, bưu hãn nam sinh hiển nhiên không đem đối phương để vào mắt.

“Một ly nước cam vắt giá 20 kim nguyên.” Thanh niên bồi bàn thế nhưng đến nửa cái mí mắt cũng chả thèm nâng, nhàn nhạt phun ra hai chữ: “Đền tiền.”

“Đền? Ngươi bảo ta đền? Ha ha, này thì đ…” Nam sinh cười xong liền vung lên cánh tay, bất quá khoảnh khắc khi nắm đấm sắp sửa chạm đến, quanh thân người nọ chợt được bốc một luồng cuồng phong, đem quyền kia ngăn cản.

“Sao thế này?” Nam sinh không tài nào xuyên qua được lực gió, kỳ lạ cánh tay của hắn trông như bị đông cứng giữa không trung.

Hai đồng bạn của nam sinh khiếp sợ, Chu Thần cũng bị một màn này thu hút sự chú ý:

Đây là…

“Rốt cuộc ngươi đền hay không?” Thanh niên hơi nhíu mày, dường như không quá thích nói chuyện, ấn tượng đối với kẻ bắt hắn phải nhiều lời này càng thêm chán ghét.

“Khốn kiếp!” Nam sinh thẹn quá hoá giận, vung nốt tay kia hướng thanh niên đấm tới. Dẫu sao hắn cũng là Hoả hệ Võ thuật sư cấp 8, hắn không tin mình không giải quyết nổi một tên phục vụ.

Đáng tiếc, quyền thủ thứ hai còn chưa kịp chạm đến một cọng tóc của đối phương, nam sinh kia liền bị một luồng cường lực đánh thổi bay ra ngoài cửa sổ, phá vỡ cả lớp kính khiến những vị khách ngồi ngoài không khỏi hoảng hốt né chạy.

Hai tên đồng bọn thấy vậy, không thể không xông tới ứng trợ cho bạn mình, đáng tiếc chúng nhanh chóng cũng chịu chung số kiếp như nhau, có vẻ đối thủ của bọn họ không rảnh để nói chuyện phiếm nữa.

Một Phong hệ Ma thuật sư. Khả năng đã đạt đến cấp Đế. Chu Thần ở một bên im lặng đánh giá, ngoài bác Albert và Huyễn Dạ ra, đây là lần đầu tiên Chu Thần gặp gỡ một Phong hệ Ma thuật sư có nguồn ma lực dồi dào như vậy, hơn nữa còn vô cùng trẻ tuổi!

Không tính đến Chu Thiên, bởi đứa bé đó vốn được Chu Thần dùng một nửa nguyên đan của chính mình để tạo thành, sinh ra liền đã mang cực đại ma lực thừa hưởng từ cậu, thế nhưng thanh niên này… nếu xếp chung với những đứa trẻ bình thường khác, thì đúng là một thiên tài chân chính.

“Trời ơi! Lại là ngươi, tên nhóc kia, đây là lần thứ mấy ngươi phá hỏng quán rồi hả?! Còn doạ chạy khách nữa?!” Một trung niên nam nhân có vẻ là chủ quán từ bên trong chạy ra, chứng kiến cảnh này không khỏi tức giận run người: “Ngươi! Hôm nay liền bị sa thải!”

Vốn ông tuyển hắn vào làm, chỉ vì hy vọng vẻ đẹp trai lạnh lùng kia thu hút được nhiều nữ sinh thực khách, bất quá mới qua có mấy ngày lỗ đã nhiều hơn lãi, ai biết hắn không phải nam thần, mà là đại ôn thần a.

Thanh niên nghe mình bị đuổi việc cũng không đổi sắc mặt, vẻ như đối với điều này đã tập thành quen, thong thả đem thẻ nhân viên cởi bỏ.

Cả quán ăn lúc này chỉ còn lưu lại mình Chu Thần vẫn bình tĩnh đứng, ánh mắt có chút hảo kỳ chăm chú nhìn theo bóng lưng rời đi của thanh niên nọ. Trong giây lát ngẩn người chợt bắt được vật gì đó hướng từ phía người kia ném tới.

“Đây là…” Chu Thần nhìn chiếc vòng đỏ còn dính nước nằm gọn trong tay, hơi thoáng ngỡ ngàng.

“Vũ khí đã chọn chủ. Phải bảo hộ cho tốt.” Nghe thấy một câu lạnh lẽo, Chu Thần ngẩng đầu lên, thế nhưng bóng dáng người kia sớm đã vô tung vô ảnh, giống như một cơn gió vậy.

.

***

.

Mấy hôm sau, may mắn Hải Huyền rốt cục có thời gian rảnh, liền chỉ dạy Chu Thần cách sử dụng vũ khí. Tuy mỗi lần nhìn thấy cái ná thun bé xinh kia, hắn đều phải nghiêm mặt cố nén cười, thế nhưng vũ khí dù là loại nào thì cũng có những ưu điểm riêng, nếu biết cách tận dụng vẫn có thể biến nó thành thứ có thể gây sát thương mạnh cho đối thủ, bởi vậy bao nhiêu cách tấn công tận dụng được hắn đều dạy hết cho Chu Thần. Thiếu niên đương nhiên cũng rất chuyên tâm ghi nhớ.

Ngay khi cảm thấy kỹ năng của mình đã khá thành thạo, Chu Thần liền lập tức đi tìm gặp ‘ai kia’.

“Ngươi nói… ngươi muốn đi theo ta?” Chu Thiên đang ngồi gác chân lên thượng ỷ cũng phải tạm bỏ xuống, thẳng lưng hướng tai về phía thiếu niên, tựa như vừa nghe được thứ gì đó thật nực cười.

“Đúng vậy, anh Hai… Em muốn đi theo anh, dù làm gì cũng được.” Chu Thần ánh mắt tự tin cùng kiên định, còn có chút chờ mong.

Vừa nghe lời này thốt ra từ thiếu niên bé nhỏ, tất cả đám nam sinh mấy chục người đứng xung quanh đều phá lên cười.

“Ngươi biết điều kiện gia nhập là gì chứ?”

“Biết, chính là ít nhất phải kiếm được một cây vũ khí.” Chu Thần cũng mỉm cười, liền chìa bên cổ tay đang mang chiếc vòng đỏ minh chứng ra: “Em đã hoàn thành rồi.”

Tiếng cười trong phòng lập tức ngưng bặt, ai cũng đều cảm thấy không thể tin nổi.

“Cái gì? Vũ khí?”

“Muốn lừa ai hả?”

“Kia… quả đúng là dấu hiện của vũ khí Noah.” Trong lúc mọi người thậm chí Chu Thiên còn đang nhíu mày nghi ngờ, Lâm liền giáng xuống một nhận định khiếp sợ, kèm theo đó là cái gật đầu đồng tình của Mặc khiến điều này đối với bọn họ càng trở nên khó có thể tiếp thu.

“Không thể nào… Thằng nhóc đó… Cư nhiên săn được một vũ khí?”

“Không phải là bị vũ khí giết chết sao?”

“Thực lực rõ ràng quá yếu… Lại mới học tới cấp 4, sao có thể…?”

“Chu Thiên, em trai nhỏ của cậu có vẻ cũng không hề thua kém cậu đâu nha…”

Không thèm để ý đến thằng bạn rốt cục là khen thật hay cố ý chọc tức mình, Chu Thiên đột ngột đứng lên, chỉ một động tác nhỏ này cũng đủ khiến toàn trường đang xôn xao phải lập tức ngậm miệng.

“Hừ! Vậy thì sao? Ngươi nghĩ rằng chỉ cần dựa vào thứ rác rưởi đó là có thể khiến ta thừa nhận sao?”

Chu Thần nghiêng đầu thành thật hỏi:

“Vậy… em phải làm gì?”

Chu Thiên nhìn đứa em trai đang giương cặp mắt đơn thuần lên nhìn mình, khẽ kéo lên khoé môi, nhãn quang sắc bén ánh lên một tia ngoan độc:

“Ngươi…”

“Lão Đại, có tin khẩn báo!” Chu Thiên chỉ vừa mới cất lời thì đột nhiên có một nam sinh bộ dạng gấp gáp chạy vào cắt ngang.

“Chuyện gì?” Chu Thiên nhíu mày.

“Lão Đại, bọn người ở bên Hắc Nguyệt lại kéo đến gây sự rồi.” Nam sinh nuốt vội một ngụm nước miếng, “Hiện đang ở đứng ở cổng sau đòi gặp ngươi.”

“Lại là bọn chúng?” Chu Thiên bán híp mắt, hơi khẽ lẩm bẩm, dường như đang nhớ tới một đối thủ khó đối phó, nhưng cũng không hề tỏ vẻ gì bất an hay run sợ, ngược lại còn nhếch lên một nụ cười ngạo mạn đầy thách thức.

Tuỳ tiện vớ lấy chiếc áo khoác vắt lên lưng, Chu Thiên tạm thời bỏ qua món đồ chơi nhỏ của mình, kéo theo lũ đàn em ra khỏi cửa, đương nhiên không thể thiếu Lâm – Mặc hai đại hộ pháp đang mang vẻ mặt vô cùng hình sự kia, khi đi còn không quên đồng loạt khởi động trạng thái chiến đấu của vũ khí.

Không lẽ… đây chính là một vụ ‘tranh giành địa bàn’ trong truyền thuyết? Chu Thần nhìn cảnh này, không khỏi miên man suy nghĩ tới mấy bộ phim hắc đạo mình từng xem, bản năng của một người phụ huynh lại trỗi dậy mạnh mẽ.

Không được, mình nhất định phải đi theo, tuyệt đối không thể để Tiểu Thiên xảy ra chuyện!

………………………………………………………….

Tiểu Bạch: Sr mọi người vì chật vật mãi mới xong 1 chương T.T

Cầu com lấy động lực a

.

.

.

Advertisements

21 responses to “[MTVNDVT] Chương 10: Bồi bàn đại cao thủ

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. tem ~ hải nhớ tiểu Bạch nga ~
    ta nói thiệt chứ tiểu Thần à, xảy ra chuyện chỉ có em thôi chứ thằng con em nó chả sao đâu =.=

  3. Em đợi tỷ đến mòn mỏi luôn. Tuần xuất em vào nhà tỷ là 4 lần/ ngày, sáng, trưa, chiều, tối không còn thiếu cử nào cuối cùng cũng đợi đc 1 chương hixhix.

  4. bạch bạch ơi~ iu nàng wớ, ta đợi mỏi mòn chỉ vì ngày hôm nay~ bạch bạch, ta đoán cái ma pháp sư hệ phong kia là Kai – anh công thứ 2- đúng hem zị bạch~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s