[MTVNDVT] Chương 9: Biến cố trong không gian ảo

Tiểu Bạch: Đáng lẽ hôm qua định post nhưng ngại thứ 6 ngày 13 =)))

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài chỉ mang tính lừa tềnh :v

.

Mặt Trời và ngũ đại vệ tinh

Tác giả: Tuyết Lạc

.

Chương 9

Biến cố trong không gian ảo

7d45a62agc7945adcb891

.

.

.

“Bạn học, không sao chứ?” Nửa ngày vẫn không thấy đối phương đáp lời, Chu Thần kiên nhẫn hỏi lại, lúc này ngữ điệu còn thật sự kèm theo chút lo lắng. Chẳng nhẽ ban nãy cậu đến chậm một bước, cậu nhóc này đã bị đám người kia đánh thương đầu óc rồi sao?

Nhíu mày tiến lại gần, Chu Thần nhìn sơ qua đối phương, vốn muốn định mở miệng hỏi thêm câu nữa, lại bắt gặp ánh mắt của thanh niên vẫn đang chăm chú nhìn mình, lời sắp thốt ra liền đột nhiên ngưng bặt.

Cảm giác này… thực quen thuộc đến kỳ lạ! Tựa như bấy lâu nay, từ một nơi nào đó, cậu vẫn luôn bị ai đó nhìn chăm chú như thế.

“Cậu…” Chu Thần có chút không rõ, “Chúng ta… từng quen nhau sao?”

Thanh niên vẫn duy trì câm lặng, khoảng cách giữa hai người chẳng biết từ lúc nào đã gần đến mức cánh tay hắn chỉ cần hơi khẽ vươn ra là có thể nắm lấy bàn tay Chu Thần. Mà quả thực hắn đã làm vậy, Chu Thần trong lúc còn đang ngây ngẩn, liền đã thấy dưới chân hư không. Thanh niên lạ mặt kia không nói không rằng chính siết chặt tay cậu, đột nhiên kéo cậu bay lên trời!

“A~”

Chu Thần bị bất ngờ có chút hoảng sợ, đánh rớt cả Diễm Quang. Cây quyền trượng xoay một vòng xinh đẹp, liền lại cắm trở về đỉnh núi.

“Cậu… cậu làm gì?!”

Đáp lại Chu Thần vẫn không phải một câu trả lời, chỉ thấy quanh thân người nọ chậm rãi phát ra hào quang, sáng chói đến mức khiến cậu không thể không nhắm lại hai mắt.

.

“Nhìn kìa! Ánh sáng đó… chẳng lẽ là…”

“Vũ khí Thần cấp!!!”

“Không thể nào!!”

Ở dưới này, những học sinh đang lang thang trong khu rừng cũng nhanh chóng phát giác điều kỳ diệu đang xảy ra trên không trung, liền không khỏi trợn mắt há hốc mồm.

Ánh sáng kia… chính là dấu hiệu thông báo thứ vũ khí sánh ngang với Diễm Quang đã xuất hiện!! Thậm chí còn đã tìm được chủ nhân của nó!!!

“ĐM! Chẳng phải nói chỉ là chiêu trò nhà trường dùng để khích lệ học viên thôi sao? Cái thứ đó cư nhiên là có thật??!”

“Lại còn để cho kẻ khác chiếm trước!!! Ngao~!!! Ta nhất định phải đi xem nam thần kia rốt cục là kẻ nào!!!”

Trên đỉnh ngọn núi cao chót vót tưởng chừng không ai có thể chạm tới, bên cạnh Diễm Quang đang cắm chơi vơi đột nhiên xuất hiện một bóng người, dường như cũng chỉ vừa mới đến.

Người nọ toàn hắc y, lại mang theo bịt mặt khiến kẻ khác không thể thấy rõ dung mạo. Hắn liếc qua cây ma pháp trượng tối cao cắm bên cạnh, liền hướng mắt nhìn về phía thứ ánh sáng trên bầu trời đang cách càng ngày càng xa, chậm rãi thu hồi trên tay song kiếm, hơi khẽ nhíu mày.

Trong khi dưới đất đang biến thành một mảnh náo loạn thì ở trên trời lúc này lại phá lệ yên bình.

Thanh phong dịu dần bên tai, Chu Thần cũng sớm đã có thể mở mắt, lập tức tràn vào trong nhãn đồng của cậu là chính là một cảnh tượng xinh đẹp đến khó tin. Từng nơi thanh niên nắm tay cậu bay qua, mặt đất đang là rừng rậm sương mù liền bỗng chốc biến thành những mảnh đồi bạt ngàn hoa lá.

“Đây là…” Tốc độ bay của thanh niên cũng chậm dần, duy trì ở mức vừa phải, khiến Chu Thần thậm chí còn cảm nhận được mùi hương hoa khẽ phất qua da mặt.

Không chỉ có Chu Thần, toàn bộ đám học sinh đang đứng dưới kia cũng kinh ngạc trước sự biến đổi đột ngột của không gian xung quanh. Bất quá, còn chưa kịp hiểu chuyện gì diễn ra, tất cả bọn họ đã bị cưỡng chế rời khỏi thế giới ảo!

Khi Hải Huyền chạy tới khu vực cánh cổng dẫn vào nơi săn vũ khí, chính chứng kiến từng lớp học sinh từ bên trong đang bị hất văng ra ngoài.

“Xảy ra chuyện gì vậy?!”

“Thầy Hải…?” Nhóm giám sát viên còn đang chân tay luống cuống, lại nhìn thấy người đến là ai, đầu tiên chính là kinh sợ.

“Tôi hỏi ở đây rốt cục đang xảy ra chuyện gì?!” Hải Huyền túm lấy cổ áo của một giám thị đứng cạnh cánh cổng.

“Tôi… tôi cũng không biết. Chỉ là không gian thực tế ảo đột nhiên xảy ra dị trạng, các học viên liền bị đẩy ra …”

Buổi săn vũ khí đột nhiên xảy ra dị trạng?! Khốn kiếp! Tại sao lại là lần này?! Hải Huyền thầm rủa một tiếng, liền quăng đi giám thị đáng thương, chạy qua chỗ đám nam sinh đang lồm cồm bò dậy trên đất, vạch mặt xem kỹ từng người, thế nhưng đều không tìm thấy dung mạo mà hắn muốn.

“Vẫn còn người chưa ra hết sao?!”

Giám thị nghe quát giật bắn mình, vội vàng chạy tới chỗ bảng điều khiển xem xét.

“Tất cả đã ra hết…” Giám thị giọng run run, nhìn vào điểm đỏ duy nhất đang nhấp nháy trên màn hình, “Chỉ còn lại một người…”

“Ngươi nói sao?!”

“Đúng vậy, theo như thông số tín hiệu trên màn hình cho biết, thì em học sinh này là… Chu Thần? học viên của lớp 4D?? Kỳ quái, mới chỉ là lớp Tứ đẳng, sao có thể…”

Giám thị còn chưa kịp nghi hoặc, liền đã thấy bóng người bên cạnh vụt đi, lao thẳng vào cảnh cổng trước mắt.

“Thầy Hải!”

Thế nhưng cũng không cần hắn can ngăn, cánh cổng kia hiện giờ không phải ai cũng có thể xâm phạm.

“Tại sao lại như vậy?! Tại sao lại không thể tiến vào?!” Hải Huyền cảm nhận rõ ràng cơ thể bị đánh bật ra, vừa khẩn trương vừa tức giận hỏi.

“Bên trong xảy ra dị trạng, Noah không hiểu sao đột nhiên khoá lại cánh cổng không gian. Lúc nãy chúng tôi cũng đã thử tiến vào xem xét nhưng không được.” Nhóm giám sát một bên đỡ dậy các học viên, một bên bất đắc dĩ nói. Từ khi Noah được thiết lập, khắp đại lục chưa bao giờ xuất hiện sự cố tương tự như vầy, bọn họ đương nhiên không hề có kinh nghiệm xử lý.

“Đúng vậy. Thầy Hải, hiện giờ hệ thống đang tạm thời mất kiểm soát, muốn cường ngạnh tiến vào trong đó rất nguy hiểm. Tốt nhất chúng ta nên đợi chuyên viên kỹ thuật tới giải quyết đi.” Giám thị kia cũng vội tiến lên khuyên bảo.

“Đợi người của các ngươi đến thì học trò ta đã xong rồi!! Không được! Ta nhất định phải vào trong!!” Hải Huyền siết chặt nắm tay, toàn thân hắn cũng như lời giận giữ vừa thốt ra ngoài chợt bốc lên một dải khói xanh kỳ dị, tràn đầy lực lượng bao phủ khắp các gân cơ trên cơ thể.

Ánh mắt sắc bén mà thâm trầm hiển lộ sau cặp kính, nam nhân lần nữa tiến về phía cánh cổng, khoảnh khắc khi bàn tay hắn chạm đến vòng xoáy chớp điện kia, quả nhiên xảy ra một chút xung đột, thế nhưng nam nhân cũng chỉ hơi nhíu mày, lại vận lực tiếp tục đẩy người về phía trước. Cánh cổng tưởng như bất khả xâm phạm bị Hải Huyền cường ngạnh tách ra, không tình nguyện đem nam nhân nuốt vào.

Chứng kiến biển cả lần đầu tiên nổi cơn bão tố, mấy giám sát viên cùng thầy giám thị đứng trước cảnh này mặc dù kinh sợ nhưng cũng chỉ im re không dám can ngăn nửa lời, cứ như vậy trơ mắt nhìn vị ‘thầy giáo’ mang danh phận còn cao quý hơn cả hiệu trưởng kia một mình xông vào nơi nguy hiểm.

.

***

.

Bay suốt nửa ngày, thanh niên tóc bạc rốt cục cũng chịu dừng chân, bàn tay vẫn chưa buông ra Chu Thần, đưa cậu hạ cánh xuống một đỉnh núi phủ đầy tuyết, xung quanh lấp lánh những dải màu kỳ vĩ.

“Ánh sáng Bắc Cực…” Chu Thần không thể tin có một ngày mình được tận mắt nhìn ngắm cảnh này, cho dù chỉ là trong không gian ảo. Vốn từ rất lâu trước kia, cậu vẫn luôn ấp ủ được tới đây thể nghiệm hiện tượng thiên niên mỹ lệ đó, thế nhưng công việc của một gia chủ gia tộc kiêm thiên tài ma pháp sư quả thực bận rộn, chẳng biết từ lúc nào cậu liền đem ước mơ nhỏ nhoi đó của chính mình đều đã quên luôn.

Thích thú có, vui vẻ có, thế nhưng điều Chu Thần cảm thấy hiếu kỳ nhất, cũng nghi hoặc nhất hiện giờ chính là:

“Cậu, rốt cục là ai?” Chu Thần quay sang nhìn thanh niên tóc bạc vẫn đang nắm tay mình, ánh mắt sâu sắc hỏi.

Đối phương chậm rãi nhìn lại về thiếu niên, chỉ đơn thuần là nhìn, không hề có ý đáp lại, bất quá cho dù hắn muốn đáp lại, cũng không còn kịp nữa.

Ngay lúc này, trên mảng bầu trời đầy sao trước mặt hai người liền đột nhiên xuất hiện một lỗ đen, đem không gian xinh đẹp xung quanh vặn thành méo mó. Không chỉ có thế, từ trong lỗ đen kia còn bước ra một bóng dáng mà Chu Thần không thể nào ngờ.

“Th… Thầy? Sao thầy lại ở đây??” Thiếu niên kinh ngạc nhìn nam nhân bỗng đột nhiên xuất hiện, còn mang một thân tràn đầy thương tích, nhất thời hoảng sợ, “Thầy… Thầy bị thương rồi??”

“Tiểu Thần! Đừng nói nhiều! Mau qua đây!” Hải Huyền híp lại một bên mắt bị máu từ trên trán chảy xuống che khuất tầm nhìn, ôm lấy cánh tay phải cũng nhuốm đầy huyết ô, thế nhưng mọi đau đớn lúc này đều không khiến hắn khẩn trương bằng tên nam tử lạ mặt đang đứng sát bên học trò mình.

“Mau tránh xa hắn! Hắn rất nguy hiểm!” Chỉ kịp buông vài câu cảnh cáo, Hải Huyền lại bị những vòng xoáy dao động trong không gian bay đến tấn công, một cách hoàn toàn có chủ ý.

“Thầy!”

Vùng trời Bắc Cực xung quanh Chu Thần theo từ khi nam nhân chạy đến đây nhanh chóng đã hoá thành một mảnh âm u. Chỉ có thanh niên đứng cạnh vẫn giữ nguyên tư thế nắm tay cậu không rời, bất quá ánh mắt hắn lúc này đã chuyển dời về phía Hải Huyền đang gắng gượng đối phó với những màn công kích bổ tới từ mọi hướng, ánh mắt vô thần chợt biến lạnh lẽo đến đáng sợ.

Dẫu không biết chuyện gì đang xảy ra, Chu Thần ý nghĩ đầu tiên chính là lập tức muốn chạy tới cứu Hải Huyền, thế nhưng luồng lực áp chế mạnh mẽ truyền đến từ một bên tay khiến cậu không thể nhúc nhích.

“Cậu, mau buông!”

Đáp lại cậu vẫn là không một chút phản ứng.

Chu Thần gấp đến độ không thể nghĩ nhiều hơn, bàn tay bị nắm đương sắp sửa phát hoả lại đột ngột bị một tiếng gầm xé trời đánh gãy.

Trong khoảnh khắc, song đồng thâm lam nãy giờ chứng kiến tất cả của Hải Huyền bỗng đột nhiên dựng thẳng, gồng mình thét dài phá vỡ mọi khống chế, toàn thân nam nhân như được bao phủ bởi một thứ ánh sáng chói mắt, lấm tấm như vảy rồng…

Không gian ảo nhỏ bé không chịu nổi sự bộc phát của sức mạnh quá lớn, trước khi nghe được tiếng nổ tung, Chu Thần mơ hồ cảm giác được chính mình tựa như lọt vào trong nước, bất quá lại không hề khó thở, mà dịu mát y như vòng tay của ai đó vậy.

.

***

.

Không gian của buổi săn vũ khí bị phá vỡ, Chu Thần cùng Hải Huyền được bóng nước bảo vệ đánh bật văng ra ngoài. Còn chưa hoàn toàn trấn định xong, thiếu niên liền lập tức chạy đến quỳ bên cạnh ông thầy đang nằm mệt nghỉ.

“Thầy, thầy không sao chứ?” Vội vàng kiểm tra toàn thân cao thấp trên người nam nhân, phát hiện mọi vết thương ban nãy đều biến mất, thiếu niên mới dám hơi chút thở phào, cũng may vết thương gây ra trong ảo cảnh đều là giả, không để lại di chứng thật. Bất quá như vậy cũng không có nghĩa là cậu không có bất mãn.

“Thầy, thầy ngốc hay sao mà tự dưng nhảy vào trong đó làm gì?”

“…”

“Chẳng lẽ thầy không biết buổi săn vũ khí là không cho phép giáo viên tham gia sao? Làm trái với quy định hệ thống đặt ra đương nhiên sẽ bị trừng phạt.”

“…”

“Nếu không phải thầy tự dưng xuất hiện phá hỏng không gian, có lẽ em đã tìm được một cây vũ khí tốt rồi… Mà ủa? Đây là cái gì?” Sau nửa ngày cằn nhằn, cậu học trò trì độn mới nhận ra trên tay mình hình như đang cầm gì đó.

Vật nhỏ kia trong tay Chu Thần hơi chút phát sáng, khiến cả Chu Thần lẫn Hải Huyền nhất thời đều không nhìn rõ đó là gì.

“Đây… là vũ khí?” Vòng khắc ấn bao quanh vật sáng, rõ ràng biểu thị ký hiệu vũ khí thường thấy của Noah mà cậu từng được học.

“Tiểu Thần, mau vứt nó đi!” Hải Huyền từ lúc phát hiện dị trạng liền đã ngồi dậy, nhíu mày muốn gạt bỏ vật kia ra khỏi tay thiếu niên, lại phát hiện mình chỉ quơ vào hư không. Đây cũng là nét đặc trưng của vũ khí Noah: không phải chủ nhân được vũ khí lựa chọn, liền sẽ không thể chạm vào nó.

“Dường như nó đã lựa chọn em là chủ nhân.” Dẫu không biết rốt cục là từ đâu rớt xuống, bất quá Chu Thần vẫn rất vui vẻ tiếp nhận cái vận hạnh sứt sẹo này.

“Sao lại vứt đi? Dù gì cũng là vũ khí em nhặt… kiếm được mà.” Đem vật nọ che giấu sau lưng chạy trốn khỏi ma trảo của Hải Huyền, Chu Thần len lén nhìn xuống trong tay, có chút hào hứng chờ mong không biết nó rốt cục là loại vũ khí nào. Thế nhưng những gì dần hiện ra trước mắt liền khiến cơ mặt cậu cứng ngắc lại.

“Đây… đây là…”

“Một chiếc… ná thun?!” Hải Huyền lập tức thay thế vẻ mặt lo lắng bằng điệu bộ nén nhịn cười. Cái này… cũng gọi là vũ khí? Không phải là đồ chơi trẻ con sao? “Úc.”

Hậm hực lườm nhìn ông thầy đáng ghét một cái, Chu Thần quay lưng lần nữa nhìn lại vật trên tay, không thể không đối diện với sự thật.

Một chiếc ná thun. Đúng vậy, là một chiếc ná thun! Cái này có thể đem đi làm bằng cớ xin gia nhập bang hội của Chu Thiên sao? Sẽ không bị cười chết chứ? Ông trời rốt cục là muốn ban vận may hay muốn đùa giỡn cậu a??

Haizzz, ảo não thở dài một tiếng, Chu Thần không còn cách nào khác hơn là đành chấp nhận cái số phận định trước là sẽ bị vùi dập sau khi tái nhập cái trường này, dẫu sao mỗi người đều chỉ được phép một lần tham gia đợt săn vũ khí, từ bỏ cái ná thun này cậu chính là không còn gì a.

Hơn nữa, đối với một phế sài võ thuật sư như cậu mà nói, kiếm được một thứ vũ khí cũng coi như đã là thành tựu lớn.

“Nếu chúng ta có duyên như vậy, ta đây theo quy tắc phải đặt cho ngươi một cái tên rồi…” Suy nghĩ nhìn xuống vật nọ, trong đầu không hiểu sao chợt thoáng hiện qua hình ảnh của người bạn kỳ lạ mới gặp ban nãy, Chu Thần khoé môi bất giác khẽ nhếch lên một nụ cười:

“Từ giờ, liền gọi ngươi là Hữu Linh đi.”

…………………………………………………………….

Tiểu Bạch: Thực ra em Thần ko ngốc lắm đâu, chỉ hơi trì độn tí thôi :v =)))

Cầu com lấy động lực a T^T

.

.

.

Advertisements

35 responses to “[MTVNDVT] Chương 9: Biến cố trong không gian ảo

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. tiểu Bạch tái xuất giang hồ a ~ nhớ nàng chết mất ~
    ta thật sự nghi ngờ cái câu “chỉ hơi trì độn” của nàng lắm đó (=.=|||)

  3. bạch tỷ ơi dạo này em hok thấy chương mới bên DP đàh qa đây đọc ai ngờ truyện này cx hay qtqd lun z đó

    p/s: em nghi thầy hải huyền là hải thần mà tỷ nhắc tới trong giới thiệu nhân vật qá hà

  4. Trùi ui, cứ tưởng em mơ không chứ. Ai lại ” nựng yêu” cho em tỉnh mộng đi. Oh yeh, cuối cùng tỷ cũng chính thức trở về vs mọi người😁😁

      • Ak mà tỷ định tiến độ là bao nhiêu ngày 1 chương. Có giống như đợt DP 2 ngày 1 chương không tỷ. Những ngày đó em thích lắm luôn, cứ mong sao mỗi ngày trôi qua thật nhanh để được đọc truyện tỷ sớm sớm😁😁

  5. Thực ra em Thần ko ngốc lắm đâu, chỉ hơi
    trì độn tí thôi :v =)))

    nghi ngờ!!!!! 囧

    lâu lắm mơi có thể lên đọc truỵên ak. hum nau lạn vào mhà tỉêu bạch thấy có chương mới của MTVNDHT mừng quá.

    mà bạch ui~~~~ khi nào DPKTH sẽ có chương mới ni. ◑ˍ◐

    hóng~~~~ (╥_╥)

  6. Ha ha ha, cuối cùng mị đã đợi được tới chap kế của truyện này ! Ôi một quá trình hươu cao cổ cụ dài dằng dặc đã được đáp lại rồi ~ TT~TT

  7. “Ánh mắt sắc bén mà thâm trầm hiển lộ sau cặp kính, nam nhân lần nữa tiến về phía cánh cổng, khoảnh khắc khi bàn tay hắn chạm đến vòng xoáy chớp điện kia, quả nhiên xảy ra một chút xung đột, thế nhưng nam nhân cũng chỉ hơi nhíu mày, lại vận lực tiếp tục đẩy người về phía trước. Cánh cổng tưởng như bất khả xâm phạm bị Hải Huyền cường ngạnh tách ra, không tình nguyện đem nam nhân nuốt vào.” ~> [đập bàn] không biết là nàng vô tình hay hữu ý đây =)))))
    Tính từ trước đến nay ta đã dùng 3 nick để còm nhà nàng (nàng không nhớ đâu) :3 [che mặt] ta quan tâm nàng quá mà
    Dù hơi muộn nhưng mừng nàng trở lại (~ ̄▽ ̄)~
    Khụ.. dự là đọc lại từ đầu đến cuối

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s