[DPKTH] Chương 50: Sẽ đánh đổi tất cả…

Tiểu Bạch: Rất xin lỗi vì sự chậm trễ này T_T

.

.

.

Chú thích: Mọi hình ảnh trong bài đều chỉ mang tính lừa tềnh :v

Diễm Phong khuynh thiên hạ
[Đệ tam quyển – Bão táp sa trường]
Tác giả: Tuyết Lạc

.

[Đệ Ngũ Thập Chương]

Sẽ đánh đổi tất cả…

.

05345d709f0cf11ca9cfcc2364d5348b3535

.

.

.

Kể từ ngày ‘tỏ tình’ hôm đó, giữa ‘mỹ nhân’ và ‘anh hùng’ liền duy trì bầu không khí xấu hổ mà cùng nhau trải qua. Nói vậy chứ Thiên Phong thực ra vẫn rất ung dung bình thản, cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì, trái ngược Xa Viêm mỗi lần nhìn thấy ‘nữ thần y’ là mặt lại đỏ bừng, ấp úng gì cũng không dám nói, người ngoài nhìn vào chắc đều tưởng hắn mới là kẻ cáo bạch.

Quan sát thấy đối phương ngoại trừ lần đó ra cũng không tỏ thái độ gì nữa, Xa Viêm cảm thấy một mình mình như vậy cũng không có ý tứ, mấy lần muốn tìm cơ hội nói rõ với đối phương, bất quá lần nào cũng bị mỹ nhân dùng nụ cười ngọt ngào khéo léo kéo lảng sang chuyện khác, không thì chính là đem đủ các loại thuốc lẫn đồ ăn tẩm bổ tắc đầy vào miệng hắn, khiến hắn không thể mở miệng nói được mới chịu ngừng.

Qua hơn mười ngày, Xa Viêm rốt cục chịu đựng không nổi, hôm nay rốt cục hạ quyết tâm, đi thẳng tới nơi người kia vẫn thường đến chế thuốc, vừa nhìn thấy bóng lưng đang lụi cụi của ai đó, liền dồn hết dũng khí cất giọng:

“Mặc cô nương, cảm ơn tình cảm nàng đã dành cho ta, thế nhưng… ta bắt buộc phải đi rồi.”

Không ngờ đối phương cũng chẳng thèm ngoảnh lại, chính là thản nhiên gật đầu:

[Được thôi.]

“Ta biết, ta… Hả? Nàng… nàng đồng ý?” Xa Viêm nhất thời không biết nên phản ứng ra sao với đáp án ngoài mong đợi.

[Ừm, vết thương của huynh cũng đã qua giai đoạn nguy hiểm, không còn vỡ ra nữa, giờ chỉ cần đợi nó hoàn toàn kết vẩy là được.] Thiếu niên phủi phủi trên người chút bột thuốc, cầm lấy lọ dược mình vừa chế xong, đi đến đặt vào tay hắn, kèm theo một mảnh giấy dường như đã chuẩn bị sẵn. [Thứ này có tác dụng giúp vết thương nhanh lên da non, huynh chăm chỉ bôi hằng ngày, chắc rất nhanh liền có thể vận động như trước.]

Nghe đối phương nói, Xa Viêm lúc này mới cảm giác thân thể đúng là đã khoẻ hơn rất nhiều, vết thương lớn ở ngực cũng không còn đau, chỉ có thể cảm khái y thuật của Mặc Y Nhiên quả thực danh bất hư truyền. Bất quá nhìn nhìn lọ thuốc trong tay, hắn vẫn hơi có chút thắc mắc:

“Nàng… không cản ta sao?”

[Sao ta phải cản huynh?] Thiên Phong nghiêng đầu ‘vô tội’ hỏi, dường như đã đem chuyện mấy hôm trước chính mình là như thế nào dùng nước mắt cầu xin người ta ở lại hoàn toàn quên sạch béng, cũng may cậu rất nhanh liền sực nhớ ra, vội cứng ngắc bổ sung tươi cười:

[À, thì chẳng phải ta đã nói rồi sao, đợi huynh lành thương ta sẽ không giữ huynh nữa. Vả lại, nhìn thấy huynh khoẻ mạnh, ta chính là càng vui mừng.]

“Vậy sao?…” Xa Viêm gật gù nghĩ cũng đúng, sau liền cảm thấy có chút ngại ngùng, chẳng lẽ hắn còn mong mỹ nhân lần nữa ôm mình không cho mình đi?

“Cảm tạ nàng mấy ngày nay đã chiếu cố ta, ơn này có dịp sẽ nhất định báo đáp. Cáo từ.”

[Ân.] Mắt thấy nam nhân xoay người, Thiên Phong vội nhắc: [Tiểu hầu cận của huynh chắc giờ cũng đã chèo thuyền tới đón huynh rồi. Huynh cứ đi về hướng Tây ra đến ngoài bờ liền có thể nhìn đến hắn.]

Dù Xa Viêm không nói, Thiên Phong hôm nay vốn cũng định cho nam nhân xuất đảo, tính toán sau khi từ biệt hắn ở đây liền dùng khinh công bay ra chỗ bến thuyền đã đậu sẵn, mang dịch dung đợi hắn. May mà khoảng thời gian này ở trên đảo bên cạnh việc chăm sóc Xa Viêm, Thiên Phong cũng có thể tranh thủ tĩnh dưỡng cộng thêm dùng dược thảo bồi bổ, thế nên nội công hiện tại đã khôi phục ít nhiều.

“Tiểu hầu cận của ta…” Xa Viêm vừa nghe nhắc tới cái tên này, liền không giấu nổi sốt ruột, “Y vẫn khoẻ chứ?”

[Vẫn khoẻ, ngươi không cần lo.] Thấy tên hổ ngốc này cư nhiên cũng biết quan tâm đến mình, Thiên Phong đột nhiên nhân đây muốn thăm dò một chút:

[Huynh hình như rất để ý cậu ta?]

“Tên nhóc đó… là một người hầu thất trách.” Xa Viêm híp mắt nhớ tới những đêm người nọ vì mải mê đọc sách đến ngủ quên, bắt chủ nhân là hắn phải bế lên giường, bất quá không để Thiên Phong phải phùng miệng cất tiếng đuổi, liền mang mỉm cười nói tiếp:

“Nhưng lại là một bằng hữu rất được việc.”

Bằng hữu? Hắn cũng coi ta là bằng hữu, không phải một tên nô tài? Thiên Phong ngoài chút kinh ngạc, trong lòng chính là cảm thấy ấm áp. Mấy ngày nay cậu cực nhọc vất vả vì hắn đúng là không uống công a~.

Bất quá, quen nam nhân lâu như vậy còn chưa gặp hắn đối ai nở nụ cười mê người đến thế. Hừ, đúng là cái đồ dại gái mà!

Theo chân đưa tiễn nam nhân, Thiên Phong cùng Xa Viêm vừa mới bước ra khỏi nhà, liền gặp một bóng đen từ trên trời đáp xuống, đối thiếu niên chắp tay một gối quỳ.

“Tiểu…” Phát giác bên cạnh thiếu niên có người, Vô Ảnh nhanh trí đổi xưng hô. “Mặc cô nương.”

“Thương Vân?!” Xa Viêm phản ứng đầu tiên chính là nhảy ra đứng che trước mặt Thiên Phong, ánh mắt thù ghét kiêm đề phòng nhìn kẻ vừa đột nhiên xuất hiện, hồng đồng bừng lên thứ sát khí mấy ngày này vốn đang ngủ yên giờ mới thức giấc.

[Xa tướng quân, không sao đâu.] Thiên Phong khẽ đặt tay lên bờ vai nam nhân, trấn an lão hổ đang muốn lao lên cắn xé người, [Thương Vân cùng chúng ta vốn là đồng minh.] Chuyện đã đến nước này, cậu đành phải tiết lộ.

“Đồng minh?!”

Cũng không thể chờ nam nhân lập tức có thể hiểu, Thiên Phong liền hướng hắc y nam nhân nhíu mày dùng ánh mắt vấn:

[Vô Ảnh, có chuyện gì vậy?] Đối phương xưa nay làm việc cẩn trọng, đáng ra ở chỗ này sẽ không tuỳ ý xuất hiện trước mặt Xa Viêm, thế nhưng hôm nay lại chạy đến không hề thông báo, nhất định là có chuyện hệ trọng.

“Sáng nay thuộc hạ… ta vừa nhận được thông tin, Tiêu vương cùng Khương Liệt đã điều động một đội thuỷ quân lớn, tự mình đứng thuyền mục tiêu hướng tới Tử Mộng đảo, từ sớm khởi hành, có lẽ giờ cũng sắp đến đây.” Vô Ảnh cắn răng, chỉ trách hắn mấy hôm trước theo lệnh Tịch đế đi làm chút công chuyện, trở về đã thấy mọi việc đã rồi, chỉ có thể chậm trễ hồi báo.

Quả nhiên lời vừa dứt, bọn họ đã nghe thấy từ ngoài bờ truyền đến tiếng chiêng trống reo hò, sau đó chính là một thanh âm vang vọng rõ ràng lọt vào tai bọn họ, có lẽ là dùng thiên lý truyền âm.

[Xa Viêm, đừng ẩn núp trên đảo nữa, nếu còn là nam tử hán thì hãy ra đây đi! Nói cho ngươi biết, tên tiểu hầu cận của ngươi chính đang nằm trong tay bọn ta, đừng để hắn phải vì ngươi mà chết!]

Cái gì? Thiên Phong chẳng cần nghĩ cũng biết ngay lời này là lừa đảo, muốn quay sang bảo nam nhân chớ vội manh động, lại phát giác bên người sớm không còn có bóng ai, tên ngốc kia vừa nghe xong đã lập tức lao đi, cậu không còn cách nào đành để lại cho Vô Ảnh một cái ánh mắt, liền dụng khinh công vội vã đuổi theo hắn.

***

Vừa ra đến bờ, ngênh đón Xa Viêm chính là một đội chiến thuyền lớn đang bủa vây xung quanh, cung thủ giương sẵn mũi tên vẻ như tuỳ thời đều có thể biến hắn thành con nhím, thế nhưng nam nhân cũng không thèm đem này đó để vào mắt, nhãn đồng rực lửa chỉ quan tâm mỗi một điều:

“Thiên Phong đâu?! Các ngươi đang giữ hắn?!”

“Con chuột cuối cùng cũng chịu lộ mặt.” Mạc Tịnh Hiên đứng trên đầu mũi thuyền lớn nhất, phe phẩy quạt cười cười.

“Nói mau! Hắn đâu?!”

“Hừ, ngươi tưởng mình còn là Đại tướng quân hay sao mà có quyền ở đây lớn tiếng?” Đứng phía sau Tiêu vương, Khương Liệt cất giọng khinh thường, “Đội cung tiễn! Mau bắn hắn cho ta!”

“Dừng tay!” Khoảnh khắc khi ngàn vạn mũi tên rời khỏi dây cung, hướng nam nhân thẳng tắp lao tới, từ trong màn sương phủ tán hoa đào đột nhiên bay ra một bóng trắng nhỏ, nhẹ nhàng phất tay liền phá hủy tất cả mũi tên kia, biến chúng thành que vụn găm đầy trên mặt đất.

Đến khi nhìn rõ dung mạo của người vừa đáp xuống che ở phía trước nam tử, cả Tiêu vương lẫn đám lính của mình đều không khỏi sững sờ. Chẳng lẽ bọn họ lại lần nữa lọt vào mê ảo, nên giờ mới có thể nhìn thấy thiên tiên?

Mà không chỉ có bọn họ, ngay cả Xa Viêm cũng sửng sốt không kém. Nàng ấy không phải bị câm sao? Hơn nữa, giọng nói này… sao lại nghe quen thuộc đến như vậy?

“Nàng… nàng chính là nữ thần y ở trên đảo này?” Là người nhanh nhất tìm về được lý trí, Mạc Tịnh Hiên quả không hổ danh túc kế đa mưu, lập tức đã có thể đưa ra phán định.

“… Ngươi đã nghe qua danh ta?”

“Đương nhiên đương nhiên, chủ nhân Tử Mộng đảo xưa nay vốn được đồn rằng là một tài nữ không ai là không biết đến. Hôm nay có cơ may diện kiến, mới biết nàng không chỉ võ công cao cường, y thuật thâm sâu mà dung mạo cũng xinh đẹp thế gian khó tìm, đúng là phúc phận của tại hạ.”

“Bớt nói nhảm, nếu đã biết đến ta hẳn ngươi cũng nghe tính tình ta không được tốt lắm. Người nam nhân này ngươi nếu động đến hắn thì cũng chính là động đến ta. Khôn hồn thì mau đem đám linh thuyền của mình cuốn xéo khỏi đây, nếu không đừng trách ta không hiếu khách!”

“Thần y cô nương chớ vội nóng giận.” Mạc Tịnh Hiên nghe khẩu khí bất thiện của đối phương cư nhiên không hề tự ái, trái lại ngắm nhìn đôi mắt tràn ngập lưu quang sống động của mỹ nhân khi bực tức, tâm thần càng chìm vào si mê, bất quá hắn cũng không quên việc chính:

“Nàng muốn bảo vệ hắn, vậy còn phải xem hắn có nguyện ý không đã.” Giương lên nụ cười nhàn nhạt, Mạc Tịnh Hiên trước cặp mắt còn đang ngờ vực của hai người, giơ tay lên vỗ vỗ, phía sau liền có hai đế cọc gắn bánh xe được binh lính đẩy ra, phía trên mỗi cái chính đang trói một người. Bên trái đúng là Trương Lâm đang bị bịt miệng không thể nói, còn cọc gỗ bên phải, chẳng lẽ là…

“Thiên Phong?!” Thiếu niên kia bị bắt trói hai tay lên giá đỡ, tóc tai bù xù, cả gương mặt lẫn thân thể đều đã bị đánh đến máu thịt lẫn lộn, thế nhưng bộ quần áo kia quả đúng là bộ đồ mà tiểu hầu cận của hắn hay mặc nhất. Hơn nữa ban nãy hắn cũng đã nghe bọn chúng nói, là đã đưa thiếu niên tới đây làm con tin ép hắn phải ra mặt.

“Xa đại tướng quân cũng thật thông minh, vừa nhìn đã nhận ra ngay tâm phúc của mình.”

“Mau thả hắn ra!” Chỉ cần nghĩ đến thiếu niên là bị người ta tra tấn thành như vậy, Xa Viêm lòng nóng như lửa đốt, chuyện gì cũng không thể minh mẫn mà tư duy, chỉ muốn lập tức lao lên cứu người.

“Thả hắn ra? Được thôi. Chỉ cần ngươi chịu rời khỏi đảo, bơi về phía chỗ ta cam nguyện chịu trói, ta sẽ lập tức thả người.” Dẫu mang theo không ít binh lính, Mạc Tịnh Hiên biết để đối phó với kẻ được mệnh danh Chiến thần kia cũng sẽ phải chịu khá nhiều thương vong, cộng thêm có nữ thần y bảo hộ, việc giết được hắn quả thực không dễ dàng, nếu ngay từ đầu có thể bắt hắn ngoan ngoãn nạp mạng, thì chính là cách tốt nhất.

“Xa tướng quân, đừng mắc lừa hắn!” Thiên Phong khỏi nói cũng biết đám người kia chính dùng kẻ khác làm thế thân cho cậu để lừa tên ngốc này, vội ngăn lại nam nhân dường như có ý định động thủ. “Nên bình tĩnh suy xét, kẻ kia chưa chắc đã là Thiên Phong tiểu huynh đệ!” Còn phải hỏi, chân chính bản gốc cậu còn đang mạnh khoẻ đứng ở đây a!

“Thần y cô nương, ta hy vọng nàng có thể đừng xen vào chuyện này, kẻ như hắn không xứng để nàng phải đứng ra bảo hộ.” Mạc Tịnh Hiên ra vẻ thân sĩ, chân thành nói: “Từ bỏ hắn, đi theo ta, ta sẽ cho nàng hưởng vinh hoa phú quý suốt đời.”

“Đừng vội tự mãn, Xa Viêm hắn nhất định sẽ không mắc bẫy ngươi đâu!” Vừa nói xong, Thiên Phong liền nghe đằng sau chợt truyền đến tiếng loạt soạt, quay lại liền trợn mắt chứng kiến nam nhân chính đang lần lượt cởi ra áo giáp.

“Xa tướng quân, huynh…?”

Cũng không đáp lại, nam nhân sau khi chỉ trừ trên người còn chiếc quần vải, liền chậm rãi nhấc gót, trước cặp mắt kinh hãi cùng nụ cười đắc ý của Khương Liệt, từng bước đi về phía chiến thuyền.

“Quả nhiên vị trí của tên nhóc này trong lòng ngươi thực không hề nhẹ a~.”

Mắt thấy nam nhân đã dẫm một bàn chân xuống dưới nước, Thiên Phong rốt cục nhịn không nổi. Cho dù cậu vui vẻ vì thấy mình được nam nhân coi trọng, nhưng cũng không muốn hắn chứng minh điều đó theo cách này!

“Tên hổ ngốc! Ngươi mau đứng lại đó cho ta!”

Một tiếng thét kia, quả nhiên khiến nam nhân cương người sững lại.

Hổ ngốc… Hổ ngốc? Chẳng phải trên thế gian này chỉ có duy nhất một người dám gọi hắn như thế thôi sao? Hơn nữa giọng nói này… phải rồi, ngay cả khẩu khí này cùng với xưng hô ấy cũng là như thế hoà hợp.

Mạnh quay lại, cặp mắt không thể tin nhìn về phía ‘cô gái’ xinh đẹp đã chăm sóc mình bấy lâu nay, cảm giác người nọ thực quen thuộc, nhưng cũng xa lạ vô cùng.

“Hổ ngốc…” Thiếu niên ánh mắt cũng trân trân nhìn hắn, “Ngươi thực sự không nhận ra đâu mới là tiểu hầu cận của mình sao?”

Nói rồi, liền từ trong vạt áo lấy ra một miếng diện cụ, Thiên Phong vốn đã chuẩn bị từ trước, chỉ không nghĩ tới là phải đeo nó lên ngay trước mặt nam nhân.

Đương cả Tiêu vương lẫn đám binh lính đều không hiểu hai người kia rốt cục đang bày trò gì, sau khi chứng kiến thiếu niên cử động, cư nhiên không hẹn mà cùng hít sâu một ngụm lãnh khí.

Mỹ nhân vốn đang là như thế xinh đẹp, vừa đeo tấm mặt nạ da người kia lên bỗng hoá thành một thiếu niên mang dung mạo chỉ xứng gọi là thanh tú, có điều đối với bất kỳ ai đã từng ở trong doanh trại Khương quốc ví như Khương Liệt, đều lập tức nhận ra gương mặt này. Chẳng phải chính là gương mặt của tên con tin tiểu hầu đáng ra hiện giờ đang bị bọn chúng treo trên cọc gỗ kia sao?!

Rồi trước cặp mắt kinh sợ của mọi người, thiếu niên lại lần nữa gỡ bỏ lớp hoá trang, hiển lộ chân diện mục thiên tiên tuyệt thế.

Trương Lâm có vẻ là người duy nhất ở đây không hề cảm thấy kinh ngạc, nhân lúc đám binh sĩ đang đờ ra không chú ý đến mình, liền mạnh cắn đứt miếng vải bịt miệng, hướng Xa Viêm vội vã hét to:

“Đúng vậy chủ nhân, kia mới đúng là dung mạo thực của Thánh tử. Cậu ấy mới đúng là Tiểu Phong! Ngài đừng để bị lừa!”

Dõi về phía Trương Lâm lại lần nữa bị người ta băng mồm, Thiên Phong có chút lo lắng không yên quay sang muốn thăm dò phản ứng của nam nhân, lại bắt gặp đôi mắt ghi rõ không thể tin vẫn đang trừng chính mình của hắn, liền chột dạ cúi đầu không dám nhìn thẳng.

“Xin lỗi… bấy lâu nay đã giấu ngươi…”

Chờ mãi không thấy nam nhân mở miệng, thiếu niên muốn ngẩng đầu giải thích thêm chút, liền thấy thanh âm trầm thấp quen thuộc rốt cục cất lên:

“Thiên! Phong!” Chỉ là ngữ khí này, rõ ràng là đang tràn ngập giận dữ.

………………………………………………………………………

Tiểu Bạch: cầu com lấy động lực a…

.

.

.

Advertisements

46 responses to “[DPKTH] Chương 50: Sẽ đánh đổi tất cả…

  1. Pingback: [Mục lục] Diễm phong khuynh thiên hạ | Tuyết Ngàn Năm

  2. ta đống ý với nàng “love” cả hai tay hai chân luôn. chủ nhà ơi mai có chương mới hok zậy (cười nịnh nọt) . chủ nhà ơi đang khúc ngay cấn mà cắt thế này thì thật là… Ta máu chg mới lắm rùi nàng ơi

  3. Nàng ơi tiếp tục côs gắng a~~~ ta sex lun ủng hộ và cắm trại tại nhà nàng a~~~~~~* vẫy vẫy khăn tay cổ vũ vừa dựng lều*

  4. Nàng ơi tiếp tục cố gắng a~~~ ta sẽ lun ủng hộ và cắm trại tại nhà nàng a~~~~~~* vẫy vẫy khăn tay cổ vũ vừa dựng lều*

  5. Nàng phải giữ gìn sức khoẻ cho tốt nghen,để còn chăm sóc cho phong nhi nữa chứ.chúc nàng sớm khỏe (và cũng xin lỗi vì mấy hôm nay đã chửi nàng hơi bị nhìu)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s