[DPKTH] Chương 42: Con đường thăng cấp của một tiểu hầu cận

Đệ Tứ Thập Nhị Chương

Con đường thăng cấp của một tiểu hầu cận

– Tác giả: Tuyết Lạc –

15096_636370936395999_160707572_nChẳng bao lâu, tin tức Thiên Phong cùng Thương Vân vượt qua được Đào hoa trận mang dược thảo trở về đã nhanh chóng lan rộng. Thương Vân thì khỏi cần nói, nhưng Thiên Phong dù sao cũng chỉ là lính quèn, công lao này đối với một tiểu hầu cận thực khó mà ghi, bởi vậy danh tiếng của cậu nhanh chóng bay lên trong đám binh sĩ, đi đâu cũng bị đám tráng hán kéo vào xoa đầu khen ngợi.

“Thánh tử! Thánh tử!”

Mới sáng vừa ra khỏi trướng liền có người chạy đến quàng vai, Thiên Phong thở phào vì nhận ra người nọ không phải mấy vị đại ca cơ bắp.

“Trương Lâm? Ngươi gọi ta cái gì? Chẳng phải ta đã bảo đừng xưng hô như vậy ở đây sao?”

“A, xin lỗi, Tiểu Phong…” Trương Lâm gãi gãi đầu, nhưng rất nhanh lại trở về hưng phấn: “Ta chỉ muốn đến cảm tạ ngài, ‘dự báo thời tiết’ của ngài thật chuẩn xác, mấy hôm nay ta dựa vào đó lựa giờ phơi đồ đều không có vấn đề gì. Ngài làm thế nào mà biết trước được hôm nào nắng, hôm nào mưa vậy? Quả thực là thần kỳ a~”

“À, đó chỉ là…”

“Các ngươi đang làm gì?” Không để Thiên Phong kịp giải thích, một giọng nói uy nghiêm bao hàm chút tức giận đột nhiên vang lên ở đằng sau đem tất cả đánh gãy.

“Đại… Đại tướng quân.”

“Giữa thanh thiên bạch nhật, hai đại nam nhân đứng ôm ôm ấp ấp, còn ra thể thống gì nữa?!”

“Thuộc hạ biết tội!” Giật mình rút lại cánh tay đang đặt trên vai Thiên Phong, Trương Lâm vội vàng quỳ xuống.

“Mau trở về với công việc của ngươi đi.” Nhắc nhở Trương Lâm xong, Xa Viêm mới liếc sang thiếu niên vẫn đang đứng ngây ra không hiểu mình sai ở chỗ nào. “Ngươi! Còn không mau theo ta!” Nói rồi liền phất áo bào đi trước.

Thiên Phong lắc lắc đầu, toan định bước theo, liền bị Trương Lâm kéo lại ghé tai nhỏ giọng: “Thánh tử, dạo gần đây chủ nhân có vẻ khó ở sao đó, đối với đám binh sĩ rất dễ nổi nóng, ngài cũng nên cẩn thận nha.”

Thiên Phong nghe vậy nhìn trời chợt nghĩ: Chủ tử của ngươi không phải dạo gần đây tính tình không tốt, tính tình của hắn vẫn luôn không thế nào tốt a~, bất quá…

“Cảm ơn, có điều ngươi không cần lo lắng, ta rất ổn.” Mỉm cười vỗ vỗ vai Trương Lâm mấy cái, Thiên Phong trước khi chạy theo bóng Xa Viêm vẫn không quên ngoái đầu dặn dò:

“Chiều nay khoảng giờ Mùi sẽ có gió lớn. Nếu ngươi không muốn quần áo đang phơi bị bay hết thì nên rút sớm đi.”

Thiên Phong đương nhiên không có an ủi suông Trương Lâm, Xa Viêm sau ‘công lớn’ kia liền thăng chức cho cậu, từ nay luôn đem cậu theo cùng, không để cậu ở nhà quét tước giặt đồ nữa mà đổ hết lên đầu Tiểu Trương Lâm khốn khổ. Thiên Phong tuy hiện giờ lúc nào cũng phải kè kè bên cạnh Đại tướng quân nóng tính, thế nhưng trái với suy nghĩ của người ngoài, công việc này đối với cậu chính là phá lệ nhàn tản, chuyện gì cũng không cần động tay.

Sáng nay lại là một buổi họp bàn kế sách mới, Thiên Phong như mọi khi đứng sau lưng Xa Viêm, giữa bầu không khí ngưng đọng, thản nhiên vừa đọc sách vừa cắn táo. Mọi người thấy nhưng cũng không có cách nào, Đại tướng quân chính là không ý kiến, bọn họ còn có quyền dị nghị sao?

“Vấn đề thuốc thang tạm thời đã được giải quyết, nhưng vẫn còn mối ngại về quân lương. Viện trợ của triều đình mãi mà không đến, chúng ta phải làm sao bây giờ?” Một vị tướng lãnh âu sầu thở dài nói.

“Về việc này ta đã có tính toán.” Xa Viêm cất lời. “Ta sẽ dẫn một đội quân tinh nhuệ, đi cướp kho lương trong doanh trại Mạc quốc.”

Cướp lương thảo của quân địch ư? Thiên Phong đương nhiên không hoàn toàn chỉ chú tâm vào quyển sách, thực chất vẫn để ý đến từng lời bàn bạc của đám người. Ừm, kế này không mới, nhưng cũng không phải không hữu dụng.

“Trinh sát ta phải đi đã báo về, doanh trại phía Tây của bọn chúng canh phòng lỏng lẻo, dễ dàng để quân ta đột nhập vào phóng hoả ở đó. Thừa cơ kẻ địch rối loạn, ta sẽ cướp đi lương thảo.” Đây chính là điển hình nhất của kế giương đông kích tây.

“Kế sách của Đại tướng quân đúng là rất hay…” Một vị lão tướng vuốt chòm râu gật gù. “Thế nhưng vùng này nghe nói luôn có gió từ phía Tây thổi tới, kho lương của Mạc quốc lại nằm đúng chiều hành phong, sợ rằng tàn lửa sẽ bắt vào lương thực.”

“Chuyện này các vị không cần lo lắng.” Thấy không khí lại lần nữa chùng xuống, Thiên Phong không nhịn được mở miệng. “Đêm qua ta có xem kỹ thiên văn, mấy hôm nữa sẽ có một cơn bão từ biển Đông đổ về mang theo gió lớn, chỉ cần trước khi mưa xuống hoàn thành kế hoạch, tin rằng lương thảo sẽ không chút tổn hao.”

“Ngươi có thể nhìn qua tinh không, dự đoán trước được thời tiết?!” Đám tướng lãnh nghe vậy không khỏi kinh hãi, bắt đầu bàn tán đứng lên. Học thuật cao siêu này bọn họ tuy đã từng nghe đến, nhưng chân chính gặp được thì vẫn chưa từng.

“Lời ngươi nói vốn không hề có căn cứ. Bọn ta sao có thể tin được?” Khương Liệt lớn tiếng, át đi tiếng nghị luận của mọi người.

Bắt gặp nam nhân kia chính khoanh tay khinh thường nhìn mình, Thiên Phong vốn định đứng ra giải thích, lại bị Xa Viêm ngăn lại.

“Có ta bảo chứng, lời của cậu nhóc này hoàn toàn có thể tin tưởng.” Mấy hôm nay hắn đều ở một bên nhìn thiếu niên đọc thiên văn thư tịch, hơn nữa cũng nghe Trương Lâm nói qua, bởi vậy đối với độ xác thực của nó, hắn đương nhiên là người hiểu rõ nhất.

Vô thức đem thiếu niên che chắn ở sau lưng, Xa Viêm ánh mắt sắc lạnh lại thâm trầm như hổ dữ đối chọi với Khương Liệt, khiến hắn không thể không hậm hực lùi bước.

Đại tướng quân đã nói như vậy, tất cả tướng lãnh đương nhiên không ai còn dám thắc mắc cái gì, liền theo chủ ý của Xa Viêm, lập kế hoạch tấn công vào kho lương của địch.

***

Nghe nói tối nay Xa Viêm đã dẫn quân hành động, Thiên Phong nhìn trời đã bắt đầu đổ mưa mà người mãi vẫn chưa thấy trở về. Rốt cục bắt gặp bóng nam nhân từ doanh trại phía ngoài xa, liền vội đội mưa chạy ra hỏi.

“Thế nào? Lương thảo đã cướp về được chưa?”

Nam nhân không trả lời, chỉ mang một thân lệ khí hầm hầm bước qua. Thiên Phong nhìn bộ dạng hắn lại nhìn bầu trời đang mưa như trút nước, chỉ biết thời gian quả nhiên không đủ, thế nhưng Xa Viêm xưa nay hành xử nhanh gọn, tính toán chắc chắn, sao có thể vì chậm trễ mà làm hỏng đại sự?

Kéo lại một binh sĩ đi theo sau Xa Viêm, hỏi ra mới biết, vốn kế hoạch rất hoàn hảo, Xa Viêm dẫn người đến phóng hoả ở doanh trại Mạc quốc, gió cũng đúng hướng thổi từ phía Đông, bất quá phân đội do Khương Liệt chỉ huy vốn có nhiệm vụ mang lương thảo chuyển đi lại lề rề mãi mới có thể đột nhật, chưa đưa về hết trời đã đổ mưa đến, khiến tất cả đều bị ngấm nước.

Mọi người đều biết, gạo ngấm nước nếu để lâu, sẽ không thể dùng được nữa.

Lại là cái tên Khương Liệt đó! Rốt cục hắn có muốn nước mình chiến thắng hay không vậy?! Ở trong lòng dậm chân, Thiên Phong chợt liếc tới căn trướng bồng của người nào đó vừa ra lệnh không cho bất cứ ai tiến vào. Đúng là lỗi lần này thuộc về Khương Liệt, thế nhưng hắn dẫu sao cũng là Thế tử cao quý, Xa Viêm muốn trừng phạt cũng không thể quá nặng tay, nghĩ đến chắc hắn còn khó chịu hơn nữa, Thiên Phong đành thở dài một cái, đi lấy một chiếc khăn lông về.

Đơn giản lọt qua hai vị đại ca gác cửa, Thiên Phong lúc vén mành đi vào, chính bắt gặp nam nhân đang ngồi lặng yên trên án thượng, vẻ mặt thâm trầm. Nhìn thấy thiếu niên bóng dáng, Xa Viêm cũng không quát tháo đuổi cậu ra, chỉ lại bực bội quảnh đầu sang hướng khác.

Thiên Phong chậm rãi đi đến, đem khăn lông phủ lên đầu người nọ, thân thủ nhu nhu tóc đối phương.

“Huynh cứ để cả người ướt sũng như vậy, không sợ bị cảm sao?”

Xa Viêm kỳ lạ không hề cự tuyệt hành động này của thiếu niên, mới đầu tuy có hơi cương một chút, nhưng rất nhanh liền ngoan ngoãn thả lỏng, im lặng để cậu sát tóc cho mình. Sau nửa ngày, mới thốt ra được một câu:

“Không sao… Dùng nội lực hong khô một lúc là có thể…”

Nghe xong câu này Thiên Phong chỉ muốn trợn mắt. Đã như vậy ngươi để ta mỏi tay xoa xoa nãy giờ là vì cái gì?

Mà khoan đã, dùng nội lực hong khô là có thể? Đúng rồi, sao cậu không nghĩ ra, lương thảo bị ngấm nước, vậy dùng nội lực đem chúng hong khô không phải được rồi?

Nhưng mà… lượng lương thảo lớn như vậy, ai có đủ nội lực để sấy khô hết chúng đây? Xa Viêm đương nhiên không được, hắn là Đại tướng quân, mất đi nội lực thì lấy gì chiến đấu? Bất quá ngoài hắn ra, Thiên Phong thực sự không nghĩ ra ai có đủ khả năng làm việc này.

Chỉ còn…

Thiên Phong nhớ sư phụ nói cơ thể cậu vì có Địa Cửu Hoàn đơn làm căn rễ nên nội lực tiêu hao có thể hồi phục lại rất nhanh, hơn nữa thời gian ở đây cậu cũng không cần dùng nhiều đến võ công, thôi thì… cậu ra tay trượng nghĩa, giúp tên hổ ngốc này một lần vậy.

“Nè hổ ngốc, số lương thảo đó huynh vẫn còn giữ chứ?”

Ngươi gọi ai là hổ ngốc?! Trong lòng đã quen với cái suy nghĩ như vậy, đến giờ Xa Viêm đã chán chẳng buồn hét ra, chỉ đành hục hặc:

“Còn. Đã dựng tạm một doanh trại để riêng.”

Tốt lắm. Thiên Phong ở góc độ Xa Viêm không nhìn thấy được liền nở một nụ cười ‘nham hiểm’, nhìn xuống hai tay đang động tác của mình, tranh thủ lúc nam nhân không phòng bị, hưng trí vò vò đầu hắn mấy cái.

Hổ ngốc, ngươi cứ ngoan ngoãn ngồi đây đợi tin vui của ta đi!

***

Nửa đêm, đợi khi Xa Viêm đã say ngủ, Thiên Phong liền lẻn đến chiếc lều bạt chứa đống lương thảo mới cướp. Dường như ai cũng đều nghĩ chúng đã thành vật vô dụng nên may mắn không hề có người đứng canh, Thiên Phong rất thuận lợi cứ thế mà đi vào.

Nhìn đống bao tải chất cao như núi đối lập với bóng dáng nhỏ bé, thiếu niên thế nhưng chẳng hề do dự, lập tức vận công đẩy khí nóng ra khỏi cơ thể.

Một thành, hai thành, ba thành, bốn thành,… nội lực không ngừng theo lòng bàn tay như xối mà rút đi.

Năm thành, sáu thành, bảy thành,… thuỷ ý vẫn còn một chút chưa bốc hơi hết.

Tám thành, chín thành,… mười thành!

“Hô.” Thiếu niên hai tay run rẩy vịn lấy cột lều ở bên cạnh, cả người lung lay sắp đổ. Cố gắng giữ bản thân đứng vững, Thiên Phong không nghĩ tới công việc này lại khiến cậu tiêu tốn nhiều nội lực đến thế, bất quá, vươn tay chạm tới mấy bao gạo, xúc cảm khô ráo tựa như chưa hề dính nước khiến Thiên Phong cảm thấy thực vừa lòng, chỉ là ngay sau đó, cảm giác vô lực cùng mệt mỏi liền ầm ập kéo đến.

Không được, mình không thể ngất ở đây, Xa Viêm sẽ biết…

Chỉ có thể nghĩ như vậy, nhưng thân thể rốt cục vẫn đến giới hạn của nó, Thiên Phong không còn cách nào ngoài việc mặc cho ý thức dần dần mê đi, thả cho thân thể tự nhiên đổ xuống, thế nhưng thứ cậu tiếp xúc hình như không phải nền đất lạnh, mà là vòng tay ấm áp của một người…

***

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thiên Phong phát hiện mình chẳng biết bằng cách nào đã về trong doanh trướng, Xa Viêm không thấy đâu, đương nhiên, vì giờ đã là giữa trưa rồi.

Khẽ vươn vai, cảm nhận toàn thân truyền đến từng trận bủn rủn, Thiên Phong hơi hơi thở dài, xem ra phải mất một thời gian, nội lực của cậu mới có thể khôi phục lại như cũ.

Chỉ là… hôm qua… cậu như thế nào mà về được đến đây? Sao bản thân không hề có chút ẩn tượng?

“Thánh tử, Thánh tử.”

Còn đang ngẩn người, Thiên Phong liền bị một cái đầu ló vào phá tan dòng suy nghĩ.

“Trương Lâm? Có chuyện gì vậy?”

“Còn chuyện gì nữa, chẳng lẽ ngài ngủ đến giờ nên vẫn chưa biết sao? Đống lương thảo hôm qua cướp về rõ ràng đã bị ướt, kỳ lạ sáng nay đến kiểm tra lại hoàn toàn khô ráo. Đại tướng quân vì muốn ăn mừng tin vui này nên đang cho mở tiệc. Ta là đặc biệt đến tìm ngài. Mấy hôm trước lương thực khan hiếm toàn phải ăn cháo với rau, Thánh tử, ngài không phải cũng nên nhân đây bồi bổ thêm một chút?”

Mở tiệc? Tên hổ ngốc đó thực sự vui đến vậy sao? Thiên Phong không giấu được tiếu ý trên môi, mỉm cười đối Trương Lâm nói:

“Được, chúng ta đi thôi.”

Quả thật vì một tin tốt này mà bầu không khí chốn quân doanh tươi sáng lên không ít. Đám binh sĩ đang rượu thịt vui vẻ, vừa nhìn thấy Trương Lâm dẫn Thiên Phong đến liền hớn hở ùa đến.

“Tiểu huynh đệ, nghe nói chiến công lần này còn có phần của ngươi. Không ngờ ngươi nhìn yếu ớt lại có bản lĩnh như vậy. Bọn ta được bữa cơm no như hôm nay đều là nhờ ngươi đó.”

“Đâu có, ta cũng đâu làm được gì…”

Không nghĩ còn tưởng bọn họ đã biết cậu là người sấy khô lương thảo, bất quá cho dù chỉ là một điều nhỏ bé, cảm giác được giúp đỡ người khác cũng thật không tồi a.

“Không cần khiêm tốn! Đến đây, huynh đệ chúng ta cùng uống một chum rượu!”

Hả? Rượu? Đừng nha! Thiên Phong còn nhớ rõ lúc say mình làm ra những hành động xấu hổ thế nào.

Chống cự nửa ngày, cậu rốt cục vẫn là bị đám tráng hán lôi kéo ngồi xuống. Nhìn bát ô tô rót đầy rượu được đưa tới trước mặt, Thiên Phong đương tính toán không biết nên cầm hay nên hất, liền có một thanh âm mang đầy tính khiêu khích đột ngột vang lên.

“Chỉ là một tên hầu cận nhỏ, có thể làm được chuyện gì xứng gọi là công lao?”

Nghi hoặc nhìn về phía tiếng nói, nhíu mày soi kỹ dung mạo của người nọ nhưng đáp án vẫn chỉ là lạ hoắc, Thiên Phong không chỉ thân thể mà giờ cả đầu óc cũng thấy nhưng nhức đau.

Lần này, lại là kẻ nào tới tìm cậu gây chuyện vậy?

…………………………………………………..

Cầu com lấy động lực a T_T

.

.

.

Advertisements

47 responses to “[DPKTH] Chương 42: Con đường thăng cấp của một tiểu hầu cận

  1. Pingback: [Mục lục] Diễm phong khuynh thiên hạ | Tuyết Ngàn Năm

  2. òa òa iu nàng quá iu nàng quá xá lun á *nhào tới ôm ôm* ngày nào cũng đc đọc chương mới như vậy làm ta hạnh phúc ghê gớm ~~~ cơ mà đoạn đầu con hổ ngốc đó ghen thiệt là dễ thương đó nha biết đâu được sau này con hổ ngốc kia cầm đầu nhóm trung khuyển công thì sao hắc hắc *nheo mắt cười mị*

  3. *vỗ tay* cố lên nàng a~ ta ngày đêm chờ nàng :3 :3
    Tiểu Phong ‘dự báo thời tiết’ chỉ để phơi đồ ….. Làm ta mén sặc nước bọt a~ =)))))
    Nhân vật mới a~?

  4. iêm đọc chùa của ss lâu lắm rùi cơ mà hôm nay mới dám cmt( sr ss e chỉ là con bị chướng ngại giao tiếp), truyện của ss hay quá Q_Q, cảm ơn ss đã cho e đc đọc truyện hấp dẫn như vậy, mong ss sẽ sáng tác truyện ngày càng hay. Thuôi e lại lặn đây Q_Q

  5. Nàng ơi, thứ hai là t phải vào trường học rồi, nàng đăng tiếp một chap nữa coi như là động lực để t tới trường và cố gắng học tập được ko? #^_^#
    Nàng viết truyện càng ngày càng tốt, người đã đỡ em nó chắc là a TV nhỉ *cười*

  6. Truyện của nàng sáng tâc còn hay hơn nhiều truyện edit nữa T.T đó là lý do hồi tưởng nàng drop nhưng vẫn kiên trì ngày nào cũng lên nhà nàng~~~
    Bạn Hổ ghen r trời ơi =)))
    Mình vẫn đợi bạn ca ca lệ sàng :))) tội nghiệp bản, từ đầu đến giờ toàn được nhắc tới xíu r lặn luôn =))))

  7. Em nghe đồn cn sẽ chỉ chương mới nên mở mắt thức dậy là ghé nhà tỷ liền mà tiếc là chưa có chương mới đành đọc lại chương củ cho đỡ ghiền hixhix

  8. Tuôi nói Bạn Bạch nghe cái này
    cái tử trinh sát ý , nó hơi bị hiện đại văn quá , bạn nên đổi nó đi , vd như thám tử chẳng hạn
    Mà viết toàn thể loại tuôi kết ko mới ác :3
    Thế người đỡ em ko phải XV mà là TV hả ? cứ tưởng anh XV cơ :o

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s