[DPKTH] Chương 38: Ký ức bị lãng quên

Đệ tam thập bát chương

Ký ức bị lãng quên

– Tuyết Lạc –

100_51043_036311d4ce37a98“Thương Vân?” Thiên Phong đương nhiên chưa từng nghe đến cái tên này, thấy chú mục của mọi người đột nhiên đổ dồn vể một hướng, liền cũng bất giác nhìn theo.

Là hắn? Thiên Phong ngạc nhiên khi nhận ra kẻ Xa Viêm vừa nhắc đến chính là nam nhân mang đại trường cung mà mình để ý lúc vừa mới đến đây.

Lần nữa bắt gặp, khí chất trên người hắn quả thực không khác hôm đó bao nhiêu, vẫn là như vậy trầm mặc lạnh lùng, tựa như không hề quan tâm mình đang là tâm điểm của chú ý.

“Không được, Thương Vân là thiếu tướng cấp cao, trong quân ta giữ một trong những vị trí chủ lực, sao có thể để hắn mạo hiểm dấn thân vào mấy nơi ma quái không rõ sống chết đó!”

Một giọng nói lớn vang lên khiến tất cả lại phải kéo dời tầm mắt, quả nhiên nhận ra kẻ vừa đứng ra phản bác chính là Khương Liệt.

Ở đây ai cũng đều biết rõ Thương Vân là bộ hạ dưới trướng được Khương Liệt vô cùng trọng dụng, hắn có khẩn trương cũng là lẽ đương nhiên. Thế nhưng suy tính trong lòng Khương Liệt lúc này không chỉ có vậy.

Ít ai biết được, nam nhân được mệnh danh Thần tiễn kia sau lưng còn là tay sai đắc lực của hắn, dựa vào võ công cùng bản lĩnh hơn người, đặc biệt là tài bắn cung siêu việt mà được Khương Liệt tiến cử vào trong quân đội, luôn dẫn theo bên mình, mục đích cũng là để hỗ trợ cho ‘kế hoạch’ sau này của bản thân. Thế nên hắn sao có thể để quân cờ quan trọng của mình lãng phí tính mạng vào mấy chuyện vớ vẩn?

Xa Viêm nhíu mày, dường như cũng không bất ngờ khi thấy Khương Liệt lên tiếng, thái độ lại tỏ rõ không hề đem hắn để vào mắt.

“Hiện giờ thuốc trị thương đang là vấn đề bức thiết, cho dù chỉ có một tia hy vọng, chúng ta cũng phải thử.” Vốn chưa định đưa ra quyết định gì, Xa Viêm lúc này đã có lý do lập tức hạ xuống mệnh lệnh: “Thương Vân, ngươi hãy đi theo Thiên Phong, hỗ trợ hắn tìm cách đưa dược thảo về!”

“Xa Viêm, ngươi không thể! Thương Vân là thuộc hạ của ta!”

“Ở đây chỉ có ta là lớn nhất, ngươi là thuộc hạ của ta, vậy thuộc hạ của ngươi cũng là thuộc hạ của ta, ta đương nhiên có toàn quyền sai bảo!”

“Ngươi…”

“Quyết định như vậy, Thiên Phong cùng Thương Vân, hai ngươi trở về chuẩn bị, ngày mai lập tức xuất phát!”

Trái với phản ứng của cấp trên, nam nhân kêu Thương Vân rất bình thản mà nhận lệnh, đối với công việc vừa được giao không hề tỏ chút thái độ gì, cho dù là nhiệt tình hay bất mãn.

Cứ thế, Thiên Phong trong lúc mơ mơ hồ hồ liền cùng Thương Vân trở thành một đội, khởi đầu cho mối nghiệt duyên đầy sóng gió của hai người sau này.

***

[Tiểu vương gia, hôm trước ngài có viết thư hỏi ta về Đào hoa trận kết hợp với Kim Sang thảo, chẳng lẽ ngài đang gặp chuyện gì phải đụng độ với trận đồ này? Lý mỗ khuyên ngài tốt nhất không nên có ý định phá giải nó!

Trước đây vi thần cũng từng nghiên cứu qua, mùi hương của hai thứ này nếu trộn lẫn với nhau sẽ gây ra một loại ảo giác khiến con người lập tức rơi vào cơn ác mộng khủng khiếp nhất đời mình, bị nó quấn lấy vĩnh viễn không thể tự giải thoát. Ngay cả ta cũng chưa một lần dám khiêu chiến với nó. Tiểu vương gia, cầu ngài hãy bảo trọng tấm thân nghìn vàng của mình a.]

Bước trên con đường hướng đến Tử Mộng đảo, Thiên Phong vừa đi vừa nhớ lại những lời này của Lý Ngự trong bức thư vừa hồi đáp cậu mấy hôm trước.

Cơn ác mộng khủng khiếp nhất đời mình? Từ nhỏ vốn được mọi người yêu thương bao bọc, Thiên Phong ngẫm nghĩ dường như không có bất cứ điều gì khiến bản thân phải cảm thấy sợ hãi. Ngay cả bóng ma về cái chết của Thái tử ca ca, cũng sớm đã được ủng bão của sư phụ xóa nhòa. Bởi thế, đối với ‘cơn ác mộng khủng khiếp’ mà Lý thái phó đe dọa, Thiên Phong thậm chí còn tò mò muốn biết mê hương kia sẽ bắt cậu phải đối mặt với điều gì.

Hơn nữa, đó cũng là trường hợp nếu cậu vô tình hít phải nó, cứ cẩn thận mà tiếp cận, tin chắc hai người có thể phá trận trong yên bình, mà cho dù có bị rơi vào mê huyễn, Thiên Phong cũng tự tin mình sẽ dễ dàng vượt qua.

“Tới.”

“A?” Dòng suy nghĩ của Thiên Phong đột nhiên bị một giọng nói băng lãnh đánh gãy. Suốt cả quãng đường dài, Thương Vân rốt cũng chịu bật thốt ra câu đầu tiên, nếu không, Thiên Phong còn tưởng cậu là một mình đến.

Ngẩng lên, liền thấy Xích Hà giang chẳng biết từ lúc nào đã ở ngay trước mặt. Nam nhân nhận mệnh đi cùng cậu cũng đang dừng chân ở bên bờ.

Híp mắt lại, nhìn hòn đảo thấp thoáng sau màn sương phía xa xa, Thiên Phong biết không thể tán gẫu gì thêm với tên diện than này ngoại trừ công việc.

“Trước tiên chúng ta phải tìm cách sang được bên đó.” Tự lẩm nhẩm một chút rồi quay sang nhìn người bên cạnh: “Ngươi biết kết bè không?”

Thiên Phong cũng chưa ngu ngốc đến mức lập tức tiết lộ mình có một thân võ nghệ cao cường cùng một con đại điêu làm sủng vật. Dù sao nơi đây cũng là chiến địa giữa Khương quốc và Mạc quốc, trực giác nhắn nhở cậu càng phải giấu kín thân phận mình.

Nam nhân nghe thiếu niên hỏi vậy, cũng không thèm trả lời mà quay sang dõi mắt về phía hòn đảo. Sau vài giây vẻ như ước tính cái gì, hắn liền đưa tay ra sau lưng rút lấy một mũi tên.

Thiên Phong lúc này mới phát giác nam nhân nãy giờ vẫn vác theo trường cung cùng cực đại rỏ tiễn, bởi vì phải đi sâu vào trong rừng nên suốt cả quãng đường dài không thể cưỡi ngựa, thế nhưng hắn vẫn không hề tỏ ra mệt nhọc hay đổ chút mồ hôi.

Trong khi Thiên Phong lại tiếp tục ngẩn người, Thương Vân chẳng biết từ đâu đã kiếm được một đoạn dây leo, sau khi kiểm tra độ dài cùng sự chắc chắn của nó, liền đem nó buộc lên phần đuôi của mũi tên đã chọn.

Dẫu sớm có thể phỏng đoán cung thủ là sở trường của nam nhân, cũng đã nghe Trương Lâm tối hôm trước kể qua về danh hiệu Thần tiễn của hắn, thế nhưng được tận mắt nhìn thấy Thương Vân giương cung, đối với Thiên Phong đây vẫn là lần đầu.

Cây cung to lớn trông có vẻ nặng nề cầm trong tay hắn lại tựa như mọc cánh. Thiên Phong chỉ có thể thốt lên một từ: Hảo soái a!

Mũi tên rạch ngang bầu trời lao vút đi, trước con mắt kinh ngạc của Thiên Phong mà vượt qua chiều rộng của con sông lớn, nhắm thẳng đến hòn đảo cách xa trước mặt.

Sau một lát, cảm nhận mũi tên kia dường như đã xuyên qua thứ gì đó rắn chắc giống thân cây, Thương Vân mạnh giựt giựt sợi dây hắn vẫn đang cầm, cảm thấy hài lòng, liền đem đầu còn lại buộc lên một ngọn cây cao lớn gần đó.

“Huynh đang tính làm gì vậy?” Thiên Phong nhìn đầu dây bên kia đã theo mũi tên mất hút trong làn sương phía xa, cổ họng bất giác nuốt ực một cái.

“Qua đó.” Thương Vân lãnh mạc mà đáp lại một câu, trên tay vẫn không ngừng động tác, nháy mắt đã buộc xong nút thắt, giờ chính đang kiểm tra độ chắc chắn, cả quá trình đều không thèm liếc mắt nhìn đến vẻ mặt trợn trắng của thiếu niên đồng hành.

Qua bên đó? Bằng cái này?

Nam nhân tiếp tục xé một mảnh áo, xoắn chặt nó thành một chiếc thừng rồi vắt qua sợi dây kia, sau khi tự đánh giá hết thảy đã ổn thoả, mới liếc sang thiếu niên vẫn đang nhìn mình nghi hoặc.

“Đến.”

Mắt to trừng đôi mắt nhỏ, phải tới khi thấy nam nhân nhíu mày tỏ vẻ không kiên nhẫn, Thiên Phong mới nhận ra là hắn đang gọi mình, vội vàng hồi thần, bước nhanh đến bên cạnh hắn, chỉ là vẫn chưa rõ ý định của đối phương.

“Bám chắc.”

“Hả? A!”

Không để Thiên Phong có cơ hội hỏi thêm câu gì, Thương Vân chờ thiếu niên vừa tới gần, liền vòng tay qua eo cậu, ôm cậu thả người theo sợi dây.

Thiên Phong chỉ kịp nhận ra mình đột nhiên bị kéo vào một lồng ngực ấm áp, đã thấy hai chân dời đất cả người hư không. Thương Vân chính một tay ôm chặt cậu, một tay dùng mảnh vải trượt nhanh trên sợi dây nối từ đảo tới đất liền.

Cảm giác tuy nhìn có vẻ giống với khi sử dụng khinh công nhưng lại vô cùng khác lạ, Thiên Phong ngoài hơi chút bất ngờ ra hoàn toàn không hề thấy sợ hãi, nhìn làn nước trong vắt đang trôi qua dưới chân, thiếu niên hai tay cũng bất giác ôm lấy cổ nam nhân, tận hưởng trải nghiệm thú vị này.

Hơi khẽ liếc mắt, dường như cũng chú ý đến động tác nhỏ ấy của thiếu niên trong lòng, thế nhưng cũng chỉ là trong khoảnh khắc, nam nhân lại mang nhãn đồng băng lãnh hướng về trước mặt, rất nhanh đã đến được bờ bên kia.

Ôm thiếu niên nhảy xuống mặt đất, Thương Vân xong nhiệm vụ liền nháy mắt lại cùng thiếu niên tách ra, đối với cậu duy trì một khoảng cách vừa phải, tựa như quanh hắn được bao bọc bởi một bức tường băng vô hình, không ai có thể phá vỡ.

Thiên Phong thu hồi chút ngây thơ của trẻ con, nghiêm túc đánh giá xung quanh cảnh vật, phía trước bọn họ, chính là những cây đào xinh đẹp đang mịt mù trong làn hương của Kim Sang thảo. Quay sang bảo Thương Vân dùng vải bịt chặt mũi, hai người liền thận trọng tiến vào trận pháp.

“Đào hoa trận được tạo dựng bởi ngũ hành kết ấn, khắc trên thân năm gốc đào phân biệt, hoạt động xoay quanh một vị trí trung tâm được gọi là ‘Đào Tâm’, để tìm ra năm gốc đào kia tiến hành phá trận, việc đầu tiên chúng ta phải làm là đến được nơi tên ‘Đào Tâm’ đó.” Cách phá giải duy nhất này của Đào hoa trận vẫn luôn bị coi như không tồn tại, bởi vốn dĩ trên con đường tìm đến được Đào tâm, con người sớm đã bị mê ảo của nó cắn nuốt rồi.

“Thương Vân, nhiệm vụ của huynh chính là dùng mũi tên, từ vị trí Đào tâm cũng chính là trận nhãn cùng lúc bắn trúng năm kết ấn ngũ hành trên năm gốc đào quanh đó. Chỉ là năm gốc đào này không hề nằm im một chỗ mà luôn luôn dịch chuyển, nên huynh phải đặc biệt chú ý.” Bắn trúng năm mục tiêu di động từ khoảng cách xa như thế có lẽ là điều không người thường nào có thể làm được, thế nhưng nhìn mũi tên của nam nhân ghim xuyên qua thân cây vừa nãy, Thiên Phong trong lòng phải bỏ thêm một câu: ‘chắc ngoại trừ hắn ra’.

“Sơ qua là vậy, huynh đã nắm được chưa Thương Vân?… Thương Vân?” Thiên Phong nghi hoặc nhìn lại, quanh thân nào còn có bóng người.

Nguy rồi! Thiên Phong trong lòng thầm kêu không ổn, vội vàng định chạy đi tìm kiếm, thế nhưng khi cậu vừa nhấc chân, làn sương xung quanh mới nãy còn mỏng manh đột nhiên liền trở nên dày đặc, nháy mắt đã đem cậu bủa vây lấy.

Cảm nhận mùi hương nồng nàn không chỉ thông qua miệng mũi còn len lỏi xuyên qua từng lớp áo thấm vào da thịt, Thiên Phong bất lực phát giác trí não mình ngày càng trở nên mơ hồ, suy nghĩ cuối cùng chính là tự trách bản thân đối với trận đồ này quá mức chủ quan, sau đó tất cả mọi ý thức đều lập tức rơi xuống đáy vực bóng tối.

[Lạc Nhi… Lạc Nhi…]

Ưm…?

[Lạc Nhi… Lạc Nhi… Lạc Nhi của ta…]

Là ai? Là ai đang kêu than? Sao thanh âm lại bi thương đến thế?

[Lạc Nhi… Lạc Nhi…]

Lạc Nhi? Là đang gọi ta sao?

Thiên Phong chậm rãi mở ra song đồng, đập vào trong mắt chính là một màu tối đen đang bao phủ, cái gì cũng nhìn không thấy, chỉ duy nhất bên tai cậu, có một thanh âm nãy giờ vẫn luôn văng vẳng vang lên.

Hướng theo giọng nói kia nhìn lại, Thiên Phong liền phát giác ở phía vô tận xa xa, có một điểm đỏ đang phát sáng.

Ánh lửa vô danh, lại khiến lòng cậu cảm thấy như bị ai thiêu đốt, bỗng nhiên dấy lên nỗi bồn chồn khó tả. Chậm rãi tiếp cận, hai tay siết chặt lồng ngực mang tiếng tim đập đang theo từng bước chân đang ngày càng gia tốc, Thiên Phong mới nhìn rõ điểm đỏ kia thì ra là bóng dáng của một người.

Nam nhân khoác trên thân tấm trường bào màu hỏa diễm, dáng người cao ngất đẹp tựa như một vị thần, chỉ là lúc này người kia chính đang khom lưng ôm mặt, khiến Thiên Phong không thể nhìn rõ dung mạo của hắn.

[Lạc Nhi… Lạc Nhi… Lạc Nhi của ta…]

[Lạc Nhi… Lạc Nhi… Lạc Nhi đâu rồi?]

[Lạc Nhi… Lạc Nhi… Sao Lạc Nhi không thấy?]

[Lạc Nhi… Lạc Nhi a…]

Không ngừng kêu gọi cái tên kia trong vô vọng, tiếng rên rỉ đau thương lại lần nữa truyền ra từ kẽ tay hắn, từng câu từng chữ đều như lưỡi dao sắc bén, cứa vào trong lòng Thiên Phong.

Đừng buồn, đừng khóc, nếu không ta cũng sẽ đau lòng.

Đừng thống khổ, đừng gào thét, nếu không ta cũng sẽ bi thương.

Thiên Phong lặng yên nhìn nam nhân, đôi mắt chẳng biết từ lúc nào đã ứa ra hai hàng lệ.

Không cần tìm kiếm, không cần khổ sở, Lạc Nhi ở đây, Lạc Nhi đã trở về a…

Cha…

……………………………………………………………………………….

.

.

.

Advertisements

51 responses to “[DPKTH] Chương 38: Ký ức bị lãng quên

  1. Nàng ra chương mới nhanh quá. ***Tung hoa***, cái từ “Cha” ở dòng cuối cùng làm ta nghi nghi liệu có phải Thương Vân ca là phụ thân kiếp trước của Phong nhi không vậy nàng.

  2. Comt trước khi đọc nào: ” chương mới có rồi, zui quá bach tỉ tỉ ui”
    😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍

  3. Pingback: [Mục lục] Diễm phong khuynh thiên hạ | Tuyết Ngàn Năm

      • Gì chứ đã bồ nhau mà thg Công còn là phụ thân là éo đùa được đâu =)))))) Tha thiết cầu nàng viết ông đó Yêu Nghiệt một chút, viết ngầu vào :v =)))) Không thì mốt ráng cho thêm em Công Dương Quang cào hậu cung em Lạc chứ t thấy tiểu Lạc của t toàn gặp mấy thằng mặt liệt với vặn vẹo như thế này thì t quan ngại cho tương lai em nhỏ lắm đó ;;v;;

  4. Reader tụi em rất cảm ơn sự cố gắng sáng tác truyện của Bạch tỷ tỷ. Nhưng tỷ ui, đợi chương mới hơn 10 ngày đọc được 10 phút, đây đúng là tra tấn đó tỷ😖😖😖😖😖😖😖😖😖. Nhân tiện cho em hỏi có chương mới chưa tỷ 😄😄😄😄😄😄😄😄

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s