[DPKTH] Chương 36: Cảnh xuân không phải ai cũng có thể ngắm

Đệ tam thập lục chương

Cảnh xuân không phải ai cũng có thể ngắm

– Tuyết Lạc –

e4271b472f127f1f6a63e576Xa xa tại hoàng cung Tịch quốc…

Long án trên cao bị một bàn tay đập xuống gãy thành hai nửa:

“Cái gì? Các ngươi lại để Phong nhi chạy?” Tịch Quân Vũ long nhan giận dữ, từng câu từng chữ đều thét ra hàn băng: “Vô dụng! Lôi ra ngoài…” Không để từ ‘chém’ kịp xuất khỏi kim khẩu của Hoàng Thượng, Nhất Ảnh liền vội vàng trình lên một phong thư.

“Hoàng… Hoàng Thượng, tuy Tiểu vương gia đã trốn thoát nhưng Người có để lại cho chúng thuộc hạ thứ này, nói là phải giao tận tay cho Hoàng Thượng.”

Nhớ lại đêm trước, lúc bọn hắn đang tính toán phải ăn nói sao với chủ tử mới mong được chết toàn thây thì đột nhiên con Tuyết điêu của Tiểu vương gia tìm đến, ‘giao’ cho bọn hắn một phong thư có Tiểu vương gia bút tích, kèm một mảnh giấy nói đây đối với bọn họ có thể là kim bài miễn tử.

Coi mấy dòng này đám người vừa mừng vừa sợ, vẫn nghe sức ảnh hưởng của Tiểu vương gia đối với Hoàng Thượng là vô cùng lớn, thậm chí chỉ cần thiếu niên một cái nhíu mày, việc ‘sai bảo’ Tịch đế quyết định mạng sống của ai đó là hoàn toàn đương nhiên, thế nhưng bọn họ vẫn tò mò không rõ, Tiểu vương gia là dùng cách gì liền có thể áp chế sát khí của lãnh huyết minh quân đương lúc hắn đang phẫn nộ.

Quả nhiên vừa nghe là vật đệ đệ gửi cho mình, không đợi An công công tiến lên nhận lấy, Tịch Quân Vũ nháy mắt đã phi thân xuống dưới điện, sừng sững đến ngay trước mặt Nhất Ảnh.

Đám người đang quỳ thấy vậy sợ hãi, chỉ biết càng cúi thấp đầu.

Nhìn chăm chăm vào phong thư đang được thuộc hạ cao cao dâng lên, bên trên ghi dòng chữ ‘Gửi ca ca’ đúng là nét bút chính mình vô cùng quen thuộc, Tịch Quân Vũ có một thoáng thất thần, xuyên thấu qua vật nọ tưởng như có thể nhìn thấy hình bóng của thiếu niên hắn đang ngày đêm mong nhớ. Phải đợi đến khi Nhất Ảnh cả người đã mồ hôi ướt đẫm, Tịch quốc Hoàng đế mới nâng lên hai tay, cẩn cẩn dực dực mà tiếp lấy bức thư nhỏ.

Nhẹ nhàng mở ra miệng phong bì, liền thấy bên trong ngoài một tờ giấy, còn có một túi bùa bằng gấm, ngoài mặt tinh tế thêu hai chữ ‘Vạn An’.

Ca ca a, hôm nọ đệ có dịp ghé qua Vạn An tự ở Mạc quốc thăm thú, nghe nói nơi này rất linh thiêng, có thể hóa giải mọi hoạn tai bệnh tật, liền xin cho huynh một lá bùa cầu phúc. Không có đệ bên cạnh, huynh phải nhớ giữ gìn sức khỏe biết không? Nhất là đừng hay nổi nóng, dễ tổn hại long thể lắm nga~

Thân thân (hôn nhẹ) ^^

Tuy không biết trong lá thư kia viết gì nhưng chúng nô tài xung quanh đều cảm nhận được độ ấm trong không khí rõ ràng tăng lên, sắc mặt Hoàng Thượng cũng dịu đi không ít.

Nhìn đi nhìn lại mấy dòng chữ thanh thoát xinh đẹp kia mấy lượt, Tịch Quân Vũ rốt cục cũng chịu rời mắt, diện vô biểu tình tay không tiếng động đem cả phong thư kia lẫn bùa cầu phúc nhét kỹ vào trong vạt áo.

Phất long bào trở về với dáng vẻ uy nghi, duệ nhãn lạnh lùng quét xuống đám nô tài vẫn đang quỳ gối trước mặt.

“Đừng tưởng chỉ một bức thư của Tiểu vương gia là có thể cứu được các ngươi. Lôi tất cả ra ngoài đánh một trăm trượng cho trẫm!”

Một trăm trượng, nếu phải nhận đủ chắc nằm cả tháng cũng chưa xuống được giường, bất quá đám ảnh vệ nghe xong lại thở phào sung sướng. Không phải chết đã là hạnh phúc lắm rồi.

Haiz, chẳng biết bọn họ nên đội ơn hay oán trách Tiểu vương gia đây?

Nhìn theo mười thuộc hạ đã tự giác lui xuống lĩnh phạt, Tịch Quân Vũ đôi mày vừa giãn ra đôi chút lại cau lại âm trầm.

Tuy biết bảo bối tạm thời vẫn ổn, thế nhưng Tịch Quân Vũ vẫn không quên, đệ đệ yêu quý của hắn là đang ở nơi nguy hiểm thế nào.

Hôm trước hắn cũng vừa nhận được mật báo của Lý Ngự đang đi sứ sang Khương quốc, nói tình cờ bắt gặp Tiểu vương gia xuất hiện bên cạnh Đại tướng quân nước này, không chừng hiện giờ cũng đã theo hắn ra sa trường lãnh binh.

Nghĩ đến đây Tịch Quân Vũ không khỏi lo lắng. Nếu Phong nhi thực sự bị kẹt trong cuộc phân tranh hiện giờ của hai nước Khương – Mạc, vậy thân phận Tiểu vương gia – báu vật của Tịch quốc Hoàng đế e rằng đối với Phong nhi sẽ trở thành một mối nguy hiểm. Tạm thời hắn không thể tiếp tục phái người đến gây sức ép bắt thiếu niên trở về, mọi hành vi gây kinh động đều phải đình chỉ, tuyệt đối không được để thân thế của Phong nhi bị bại lộ!

“An Đức.”

“Có nô tài.” An công công vội khom người bước lên.

“Gửi mật tín cho Lý Ngự, bảo hắn gắng giữ liên lạc với Phong nhi, nếu Phong nhi cần đến bất cứ sự hỗ trợ nào, phải lập tức đáp ứng. Bất quá mọi thông tin qua lại đều phải bảo mật kỹ, không được để rò rỉ ra ngoài.”

“Dạ.”

Nheo mắt nhìn về hướng Khương quốc xa xôi, Tịch Quân Vũ gắng kiềm chế thấp thỏm lo lắng cùng nỗi sợ hãi bất an điên cuồng đang giày vò mà gắng giữ cho đầu óc mình còn tỉnh táo.

Trăm tính ngàn tính hắn lại chưa từng nghĩ đến có một ngày Phong nhi của hắn sẽ bị cuốn vào cuộc tranh giành khốc liệt giữa Tam quốc đã kéo dài bao lâu nay. Xem ra mọi kế hoạch hắn đã gây dựng trước đó đều phải thay đổi!

***

Vẫn hồn nhiên không hề hay biết vận mệnh của cả thiên hạ sắp vì mình mà xoay chuyển, Thiên Phong lúc này chính đang vui vẻ khoác vai đám binh lính cùng nhau đi tắm.

Thì ra dục dũng lộ thiên mà bọn họ nói là một dòng suối nhỏ, khi đám Thiên Phong đến thì đã thấy có một nhóm cũng đang ở dưới nước ngâm mình.

Quân binh giữa chốn sa trường hoang vu thiếu thốn có nguồn nước để tắm táp đã là hạnh phúc, Thiên Phong cũng không thấy lạ, chỉ bất ngờ trong những người đến trước có cả Xa Viêm.

Nam nhân để lộ nửa thân trên tráng kiện, lúc này chính đang giang hai tay, tuỳ ý dựa lưng vào tảng đá ven bờ.

Thông thường với người giữ chức vụ cao như hắn, đương nhiên sẽ có người hầu hạ tắm rửa, đem dục dũng đầy nhiệt khí khiêng đến tận trong buồng, nhưng Xa Viêm không thích rườm rà như vậy, cũng không thích ngâm nước nóng cái gì, chỉ là tắm mà thôi, nam tử hán đại trượng phu, đến nước lạnh còn chịu không nổi thì lấy đâu ra sức để mà chiến đấu?

Hơn nữa cùng binh lính quây quần như vậy, giúp hắn càng trở nên gần gũi hơn với cấp dưới. Có lẽ chính vì nguyên nhân này mà Xa Viêm được tam quân Khương quốc vô cùng tôn kính và tuyệt đối trung thành.

Không nghĩ tới những mưu kế sâu xa như thu phục lòng người, chỉ biết một Đại tướng quân như hắn lại có thể chấp nhận cùng binh sĩ trải qua cuộc sống sinh hoạt kham khổ, Thiên Phong đã không khỏi nhìn hắn bằng ánh mắt nể phục. Trái ngược, nam nhân khi phát giác ra thiếu niên đến, sau một tia kinh ngạc thì lại là hừ lạnh khinh thường, tiếp tục dưỡng thần nhắm mắt.

Nhưng rốt cục cũng chỉ là một tên nhỏ mọn kiêu căng, Thiên Phong ở trong lòng bỏ thêm một câu đánh giá, bĩu môi không thèm để ý đến hắn nữa, chuyển chú mục sang làn nước mát trong vắt trước mặt.

Không nhìn thì chớ, vừa nhìn là ngứa ngáy toàn thân đã lập tức nổi lên, Thiên Phong hăm hở bắt đầu đem quần áo cởi bỏ.

Từng lớp y bào rơi xuống, để lộ thân hình mảnh khảnh cùng vòng eo tinh tế của thiếu niên. Làn da trắng nõn như ngọc, dần ẩn hiện sau mảnh nội sam cuối cùng, thế nhưng cũng đang vì những động tác của chủ nhân mà trở nên xộc xệch không chỉnh. Nút thắt lơi lỏng để lộ vạt áo hơi trễ, khiến bọn họ có thể nhìn rõ khuôn ngực tuyết trắng cùng xương quai xanh tinh tế kia, rõ ràng xinh đẹp như thế dưới ánh trăng sáng rọi.

Binh sĩ xung quanh cả trên bờ lẫn dưới nước không hẹn mà cùng nuốt nước miếng, cho dù đang ngâm mình trong làn nước lạnh, bọn họ vẫn cảm thấy hạ thân đang nóng rần. Từ sáng sớm nay chỉ nghe nói cùng đi với Đại tướng quân đến đây còn có một vị thiếu niên dung mạo thanh tú, giờ mới được nhìn tận mắt, quả nhiên là cực phẩm a.

Trương Lâm đứng cạnh thấy vậy, thầm kêu không ổn, đã quên mị lực của Thánh tử lớn đến mức nào, cùng đám người phàm phu tục tử này thoát y tắm cùng một chỗ, thực sự không sao chứ? Nếu lỡ xảy ra chuyện gì, liệu hắn có nên tự sát trước khi bị Giáo chủ tìm đến hay không?

Cảm nhận được bầu không khí xung quanh không đúng, Xa Viêm khó hiểu mở mắt ra, bắt gặp chính là một cảnh này.

Nhìn thiếu niên loay hoay với nút thắt cuối cùng, hồn nhiên không phát giác có một bầy lang sói đang nhỏ dãi phía trước, Xa Viêm hơi khẽ nhíu mày, đột nhiên hướng Thiên Phong trầm giọng ra lệnh:

“Ngươi, lại đây!”

“Hửm?” Đang dở tay thì bị Trương Lâm huých huých, Thiên Phong giờ mới nhận ra hình như có người kêu mình: “Ngươi gọi ta?”

Nam nhân cũng không thèm trả lời cậu, vớ lấy chiếc khăn vắt bên cạnh ném tới.

Thiên Phong theo phản xạ bắt lấy, nhìn chiếc khăn lại nhìn nam nhân đầu đầy chấm hỏi.

“Sát lưng cho ta.” Xa Viêm chẳng biết từ lúc nào đã chuyển đến ngồi trên phiến đá cao hơn, khoanh chân nhắm mắt thản nhiên nói.

“Hả? Sát lưng? Ta? Ta… Ngươi!”

“Còn ta ta ngươi ngươi cái gì? Mau qua!” Xa Viêm thanh âm tỏ vẻ không kiên nhẫn.

Thiên Phong đầu tiên thực muốn định nổi khùng với tên ác bá này, nhưng nhìn sang đám binh sĩ bên cạnh, lại nhớ ra dù sao mình cũng đang giả vờ là hầu cận của hắn, trước mặt mọi người đều phải diễn cho tốt, vì vậy đành hậm hực dậm chân, không tình nguyện bước tới chỗ nam nhân, quỳ xuống tảng đá ở phía sau lưng hắn, bắt đầu công việc mà chủ nhân sai bảo.

Đặt khăn lên tấm lưng dày rộng, Thiên Phong lúc này mới phát hiện vân da của nam nhân cũng rất hoàn mỹ, tươi rói màu rám nắng, cứng cáp mà lại vô cùng dẻo dai, không giống cậu dù bao năm chăm chỉ luyện võ công, thế nào vẫn luyện ra một màu da trắng nõn không có chút khoẻ khoắn của nam tử.

Mang theo đầy bụng đầy oán khí, Thiên Phong càng là ra sức chà lau, ghen tị với thân hình cường tráng của nam nhân trước mặt, hận không thể chà ra xương đến. Đáng tiếc người Xa Viêm cứ như tảng đá, bao roi vọt của nhục hình tra tấn còn chưa thấm vào đâu, thế nên hành động nhỏ này của thiếu niên đối với hắn đúng là chỉ như gãi ngứa.

Nhắc đến đây, Thiên Phong cũng chợt nhận ra mấy vệt hồng trên lưng đối phương. Tuy thuốc trị thương mà cậu cho hắn uống rất tốt, hiện giờ đã hoàn toàn lành hẳn, nhưng vẫn chưa thể xoá hết dấu vết của cực hình vẫn còn in lại.

Đầu ngón tay khẽ chạm nhẹ vào những vệt hồng ngân kia, Thiên Phong trong lòng đột nhiên dấy lên chút áy náy, lực đạo trên tay cũng bất tri bất giác mà buông khinh.

Xa Viêm mới đầu thấy thiếu niên còn thực sự ra sức nghiến răng nghiến lợi mà kỳ, đương muốn nhếch miệng cười khẽ, bàn tay kia không hiểu sao lại đột nhiên biến nhẹ, chưa kịp nghi hoặc, liền đã cảm nhận được xúc giác dịu dàng từ đầu ngón tay kia truyền đến trên lưng, mềm mại đến mức khiến trong lòng hắn nơi nào đó chợt thấy ngứa ngáy khó nhịn.

“Ngừng!” Trước con mắt ngỡ ngàng của Thiên Phong, Xa Viêm không hề báo trước ‘ào’ một cái đứng dậy, nháy mắt khoác vào áo bào đi lên bờ, bất quá bước được mấy bước liền khựng lại, quay đầu trừng mắt nhìn đám binh sĩ còn đang ở dưới suối:

“Các ngươi còn không mau về ngủ? Đã quên ngày mai phải dậy sớm luyện tập?”

Binh lính bị cả ánh mắt lẫn tiếng quát kia làm cho run lên, nào dám chậm trễ, vội vội vàng vàng dẫm đạp nhau lên bờ, chỉ dám bỏ lại dòng suối cùng mỹ thiếu niên kia một cái nhìn luyến tiếc.

“Thánh tử, Người chậm rãi tắm rửa.” Trương Lâm cũng hiểu ý mà khéo léo rời đi, thoáng chốc chỉ còn lại mình Thiên Phong cùng không gian tĩnh mịch.

Ngơ ngác nhìn đám người dần xa khuất, Thiên Phong lúc này mới nhớ đến bực bội trong lòng, ném tõm chiếc khăn kia xuống nước, cứ như vậy ngày nào mình cũng phải sát lưng cho tên hổ kia sao?

Làm culi cũng phải có nhân quyền, có giờ nghỉ giải lao chứ! Ta đến đây là để tắm, không phải để sát lưng cho nhà ngươi, cái tên cuồng cơ bắp! (<= rốt cuộc vẫn chỉ là ghen tỵ với người ta)

Đang suy nghĩ làm sao mới có thể tránh đụng độ với Xa Viêm mỗi lần đi tắm, Thiên Phong liền cảm nhận được trên đầu thổi đến từng trận gió lớn quen thuộc.

“Tuyết?”

Đại điêu đáp xuống, dùng mỏ nhẹ nhàng kéo kéo vạt áo Thiên Phong.

“Có chuyện gì vậy, muốn ta đi theo ngươi sao?”

Khẽ gật gật đầu, Tuyết điêu liền giang cánh bay đi, Thiên Phong chưa hiểu rõ lắm, nhưng vẫn dụng khinh công đuổi theo bóng trắng đang chao liệng trên bầu trời.

Không qua bao lâu, Tuyết điêu liền hạ thấp cánh, đáp xuống bên cạnh một thuỷ hồ xanh trong.

Nhìn làn nước xinh đẹp trước mắt, Thiên Phong hiển nhiên hiểu ra đây hẳn là ‘dục trì’ mà Tuyết đã tìm riêng cho cậu. Dọc đường bôn ba, lắm khi không tìm được đến chỗ trọ, Thiên Phong vẫn thường bảo Tuyết đi kiếm nguồn nước có thể tắm rửa và nấu nướng. Không ngờ đến đây Tuyết chưa cần để cậu phải sai bảo đã chủ động đi tìm. Chỗ này tuy có hơi xa doanh trại một chút nhưng với khinh công của Thiên Phong thì quả thực không vấn đề gì phải lo.

Cao hứng ôm lấy cổ Tuyết cọ cọ, đây là thói quen Thiên Phong hay làm nhất mỗi khi muốn khen nó:

“Cám ơn ngươi, Tuyết đúng là tốt nhất.” Quả nhiên chỉ có Tuyết là người, à không, là chú chim hiểu cậu nhất mà thôi.

Không để ý đến dòng cảm xúc phức tạp không nên có ở động vật chợt ánh lên trong mắt Tuyết điêu, Thiên Phong không thể đợi thêm được nữa liền thoát quần áo bước xuống hồ.

Ngâm mình dưới làn nước mát, bao mệt nhọc nháy mắt đã trôi đi, Thiên Phong thực muốn cứ như vậy mà ngủ, trong thuỷ ý thanh lương, trong mùi hương dịu ngọt này…

Hả? Mùi hương?

Thiên Phong giờ mới để ý quanh đây nãy giờ luôn thoang thoảng một mùi hương kỳ lạ, như có như không, lại đem đến cho người ta cảm giác vô cùng thư thái.

Đây… chẳng lẽ là…

……………………………………………………………….

Tiểu Bạch: Tiếp tục bài ca cầu com =)))

.

.

.

Advertisements

44 responses to “[DPKTH] Chương 36: Cảnh xuân không phải ai cũng có thể ngắm

  1. Pingback: [Mục lục] Diễm phong khuynh thiên hạ | Tuyết Ngàn Năm

  2. Chuong moi, chuong moi~~
    Cau thieng khong linh, dia khong linh nhung tac gia thi rat linh do nha. yeu tac gia qua ak
    Ps: chi ui chi lai ngung ngay doan gay can nua roi

  3. Sau bao ngày mòn mỏi mong ngóng, ta da~ thay dc chuong 36 iu dau… Ta mung qua a!! *cham nc mat* Tks nang nhju lam lam!! Chai zo!!

  4. Ta lại vào com đây nha~
    Xa Viêm hẳn là động tâm đi =”)))))))
    Nàng làm mau mau nha, ta để ý dân chúng đòi r*pe nàng hơi bị nhiềuuuuuu đó =”)))

  5. Vũ ca…thật soái a~ (♥▽♥)!!!
    tưởng tượng cảnh đêm phia thanh vắng, thủy hồ trong xanh lặng sóng,….đột nhiên một con đại bạch điểu siêu ngầu từ đâu bay tới, típ theo đó là em tuyệt mỹ thụ xuất hiện trong bộ quần áo hớ hênh…*máu mũi thành dòng*…. hấp diêm bằng mắt deso?!! (>д<)

    e lại tiếp tục lót dép…hóng, hóng nữa, hóng mãi :))))))))))

  6. aaa~ có chương mới rùi, ta com trc’ rồi đọc hehe
    *gặm gặm*
    *cạp cạp*
    á á á bạch ơi sao nàng lại ngắt vậy, đang hay mừh pAq, ta tò mò a~ hichic bạch ơi ta hóng nàng viết tiếp nha, nàng mà quên là ta thành ma ám nàng đó~ :D

  7. Bạn viết truyện rất tuyệt, mình từ trước tới nay toàn đọc chùa k à, vì k có điều kiện comt, nay đọc truyện của bạn mình thích đến nỗi comt ủng hộ bạn. Cố đi đến cùng nha, mình thật sự rất mong chờ. ( lúc trước bạn ngừng một thời gian thật dài, tưởng bạn drop luôn rồi, shock ghê luôn).

  8. Moi sang thuc giac bong thay chi rieng minh ta
    Tieng hot thanh thot cua nhung chu chim vua qua
    Ngay vua lai len sao long thay co don la thuong
    Ngày chua co CHUONG MOI toi thay trái dat ôi sao buon tênh.

    Ps: xin trich bai hat ” chi rieng minh ta” de noi len niem tuonh tu cua em vs truyen cua chi

    • Đọc com này của em toàn ca từ đau thương mà chị thấy buồn cười quá =))) cảm ơn tình cảm mà em đã gưi gắm cho chị, chị đang viết đây, sẽ cố gắng “ngày mai nắng lên chương mới sẽ về” T.T

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s