[DPKTH] Chương 35: Người hầu của Đại tướng quân

Tiểu Bạch: Sorry mọi người vì sự chậm trễ, lý do là ta đột nhiên nảy ra ý tưởng mới nên mất kha khá thời gian để vặn óc nghĩ cách kết nối chúng với cốt truyện đã xây dựng từ trước (ý tưởng mới này khiến toàn bộ tình tiết của Quyển 3 mà ta viết sẵn trước đó bị hoàn toàn thay đổi T.T), chỉ hy vọng nó có thể làm mọi người hài lòng ^^

.

.

.

Đệ tam thập ngũ chương

Người hầu của Đại tướng quân

– Tuyết Lạc –

1e2728da“Cho ngươi theo cùng? Nằm mơ!” Xa Viêm đương nhiên không cần suy nghĩ.

“Vậy sao?” Thiên Phong ánh mắt khẽ chuyển, lập tức đổi giọng, mỉm cười thong dong nói. “Chỉ sợ dù không muốn, Đại tướng quân cũng chẳng có cách nào.”

“Ngươi có ý gì?” Xa Viêm nhíu mày nghi hoặc nhìn vẻ mặt tự tin kia của thiếu niên, đột nhiên có linh cảm không lành.

“Đại tướng quân, còn nhớ trước khi thả ngài ra khỏi Địa lao, tiểu nhân đã cho ngài uống một thứ chứ?”

Ngươi cho ta uống một thứ? Xa Viêm cố gắng hồi tưởng. Phải rồi, hôm ấy chính mình quả là bị tên nhóc này uy hai viên thuốc.

Một viên là giải dược hàng tháng của Ám Nguyệt cổ, còn một viên chẳng phải là thuốc trị thương sao? Hử? Thuốc trị thương?

“Chẳng lẽ… ngươi…?!”

Thấy nam nhân dường như phát giác điều gì mà quay sang cậu trừng lớn cặp mắt, khuôn mặt vặn vẹo dần biến đen, Thiên Phong đoán chắc tên ngốc này đã nghĩ đúng theo hướng mà mình muốn, khoé môi run rẩy gắng nín cười, giấu sau tiếu ý có thể nói là cộp mác nham hiểm.

“Đại tướng quân đoán không sai, viên thuốc tiểu nhân đã cho ngài uống không chỉ có tác dụng bồi bổ, mà còn được ‘gia vị’ thêm chút kỳ độc. Chất độc này sau khi ngấm vào cơ thể sẽ từ từ bộc phát, đầu tiên là cơn đau đớn chết đi sống lại, kế đó là lục phủ ngũ tạng bắt đầu thối rữa. Trong vòng một tháng nếu không uống thuốc giải, chỉ e lúc ấy uy vũ Đại tướng quân cũng sẽ biến thành một đống thịt nhầy…”

“Ngươi!…” Xa Viêm đứng bật dậy, ngón tay chỉ vào Thiên Phong, tức giận đến run người.

“Được rồi, yêu cầu lần này của ta cũng rất đơn giản, chỉ cần ngươi cho ta theo cùng, đến kỳ hạn một tháng sau ta liền đưa thuốc giải cho ngươi, cũng sẽ tự động rời khỏi.” Thiên Phong nhanh gọn sắp xếp xong giao dịch, tựa như hai người vốn là đối tác lâu năm.

Xa Viêm nghiến răng nghiến lợi, không thể thốt lên dù chỉ một lời, quả thực hắn là điên rồi mới trong trận so cờ ban nãy đối với thiếu niên nảy sinh chút cảm phục, thế nên sau khi giao dịch kết thúc liền tha cho cậu yên bình mà đi. Dẫu không phải hắn chủ động mở miệng, nhưng thiếu niên cũng coi như đã giúp hắn, vậy mọi ân oán đều coi như huề.

Bất quá giờ thì hắn đã biết, những kẻ như tên nhóc này, nhất định phải bóp chết ngay từ lần đầu tiên bắt gặp.

“Được, ta đồng ý mang ngươi theo.” Tự an ủi bản thân dẫm phải vận cứt chó, Xa Viêm gắng nhịn xuống xúc động muốn giết người. “Có điều, lần này ngươi cũng phải đáp ứng ta một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Bởi vì trận địa không phải là nơi ai cũng có thể bước vào, ngươi muốn theo ta, thì chỉ có thể chấp nhận thân phận người hầu, trong khoảng thời gian lưu tại doanh trại mặc ta sai sử.” Ánh mắt căm giận chuyển biến thành một nụ cười tà ác.

“Được, không vấn đề gì.” Trái với suy tính của Xa Viêm, thiếu niên không hề có chút e ngại nam nhân trả đũa, nhún nhún vai kéo ghế ngồi xuống.

Xa Viêm đột nhiên không biết nói gì, đưa ra điều kiện này cứ tưởng tên tiểu bạch kiểm kia đầu tiên sẽ giãy lên không chịu, ai ngờ… lại nhanh gọn nói một câu đồng ý liền đã xong, khiến hắn cảm thấy chẳng hề có chút thành tựu gì cả.

Thôi kệ, đã vậy hắn cứ ngồi nghĩ làm sao để hành hạ cậu tốt lắm, nhất định phải bắt tên nhóc kia phải hối hận vì dám trêu chọc lão hổ.

Bất quá đầu vòng vo chuyển một lúc, Xa Viêm lại phát hiện thiếu niên nãy giờ vẫn không nhúc nhích mảy may.

“Ngươi còn ở đây làm gì?”

“Chẳng phải ngươi nói từ nay ta sẽ là thiếp thân nô tài cho nhà ngươi sao? Phải tùy thời bên cạnh chủ nhân mới dễ hầu hạ chứ.” Thiên Phong chống tay lên bàn, chớp chớp cặp mắt vô tội.

Xa Viêm nhìn vẻ mặt đáng ghét kia của thiếu niên, đột nhiên không biết điều kiện mình vừa đưa ra là hắn hành hạ cậu hay để cậu hành hạ lại hắn, dẫu sao đối phó với bọn tiểu nhân, hắn vẫn chưa đủ trình.

“Còn yêu cầu gì nữa không? Không hả? Vậy ta ngủ.” Trải qua một hồi kinh hách, Thiên Phong đúng là mệt chết, không thèm quản ‘chủ nhân’ có đồng ý hay không liền khoanh tay nằm gục lên bàn.

Hết cách, cậu cũng không thể quay về phòng mình được nữa, chỉ sợ đám người kia vẫn còn đang đứng đó canh chừng a.

Xa Viêm nhất thời không biết làm thế nào để phản bác, chỉ biết dồn mọi căm tức vào một tiếng hừ, xoay lưng cũng nằm phịch xuống.

Trương Lâm nhìn cảnh này, không hiểu sao có linh cảm rằng sắp tới đối với hắn chính là những chuỗi ngày đau khổ a.

***

“Vẫn chưa tìm được sao?” Nhất Ảnh – thủ lĩnh Thập đại ảnh vệ sốt ruột hỏi. Nhìn những cái lắc đầu của chín người còn lại, hắn thực muốn chết, khó khăn lắm mới lần ra được dấu vết của Tiểu Vương gia, nếu bọn họ lại để vuột mất nữa, thì dù có trăm cái đầu, cũng không đủ cho Hoàng Thượng chặt!

Đương lúc tất cả đang lo lắng, từ trên trời lại đột nhiên thổi đến một luồng cuồng phong. Nghi hoặc ngẩng lên, bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt chính là bóng dáng một cánh chim to lớn.

Đại điểu kia thấp lượn mấy vòng, rồi giữa biểu tình kinh ngạc của đám người, đáp xuống ngay trước mặt bọn họ.

Đây… chẳng phải là con thần điêu của Tiểu vương gia sao?

***

Sáng hôm sau, Thiên Phong đúng là không phải nói chơi, từ sớm đã mang tinh thần sáng láng theo Xa Viêm khởi hành.

Nhìn thân ảnh nhỏ bé cũng bắt chước mình leo lên lưng ngựa, Xa Viêm nhịn không được cười mỉa, hừ, để ta xem tên nam sủng nhà ngươi chịu khổ được bao lâu! Rồi cũng không quản thiếu niên có đuổi kịp hay không đã giục Hắc Phong khoái chạy.

Ngoài ý muốn của hắn, dọc đường đi ghập ghềnh hiểm trở, dù có lúc phải đội gió đội mưa nằm ngủ ngoài trời, cũng không thấy thiếu niên thốt ra nửa lời kêu than, thậm chí còn hoàn thành tốt mấy công việc mà hắn sai vặt.

Trái ngược với ‘ai đó’ thỉnh thoảng lại hậm hực lén nhìn mình, Thiên Phong chính là không thèm cho vị ‘chủ tử’ kia một cái liếc mắt, hoàn toàn coi hắn như không khí mà để ý đến cảnh vật nhiều hơn, cứ như bọn họ đây không phải đang trên đường ra biên ải xa xôi, mà càng giống một buổi du sơn ngoạn thủy. Xa Viêm nào biết được, hành trình này so với đoạn đường khi cậu mới len lén trốn nhà đi đều không tính cái gì.

Có điều dù không bị hoàn cảnh sống xô đẩy, hai người vẫn là bảo trì bầu không khí oan gia đầy tia lửa điện.

Thiên Phong ghét nhất là loại người bá vương gì đó, Xa Viêm ghét nhất là những kẻ yếu nhược gì đó. Hai người chung đường không xích mích chính là chành choẹ, khiến Trương Lâm ngồi giữa toàn phải ôm đầu thở dài không biết làm sao.

Bất quá, hắn vẫn cảm nhận có điều gì đó thay đổi. Đi theo chủ tử bao năm, hắn chỉ biết, trước nay phàm là kẻ nào dám chống lại Xa Viêm, dám nói với Xa Viêm những câu như vậy, chắc chắn sẽ không có cơ hội thốt lên từ nào nữa. Nhưng mà… nhìn sang chủ tử nhà mình thường ngày uy vũ tôn nghiêm giờ lại giống đứa trẻ con cùng thiếu niên đôi co từng câu một, cho dù chính bản thân hắn còn chưa nhận ra, thế nhưng Trương Lâm biết, chủ nhân đối với Thánh tử là đặc biệt.

Điều này… có thể xem như một loại dung túng hay không?

***

Ngày đêm giục ngựa không ngừng nghỉ, ba người rốt cục cũng tới được nơi binh lính Khương quốc đang hạ trại đóng quân. Thế tử Khương Liệt nhìn thấy nam nhân cưỡi trên lưng Hắc Phong, vẻ mặt vừa kinh vừa giận.

“Xa Viêm…?!!”

“Khương Liệt, đây là thánh ý Hoàng Thượng đã ban, trận này liền đến phiên ta làm đại tướng thống lãnh, trực tiếp chỉ huy quân đội.”

Khương Liệt nghe xong bản mặt vặn vẹo, mang theo không cam ý tiếp nhận Thánh chỉ, sau khi giao soái ấn cho Xa Viêm liền theo quy củ lui xuống hàng phó tướng, chỉ là thái độ từ đầu đến cuối đều rõ ràng biểu lộ căm tức.

Thiên Phong lúc này mới có cơ hội nhìn thấy kẻ được cho là có thể thay thế Xa Viêm xuất chinh, cảm giác hơi chút thất vọng. Khí chất trên thân Khương quốc Thế tử nọ nếu đem ra so sánh với tên hổ điên nhà cậu thật đúng là còn cách xa nhiều lắm.

Bất quá, có một người lại thu hút sự chú ý của Thiên Phong hơn cả, chính là vị thiếu tướng nãy giờ vẫn đứng sau Khương Liệt.

Nam nhân nổi bật bởi một cây trường cung lớn, đeo trên lưng hắn lại không có vẻ gì nặng nhọc, tuấn nhan cương nghị mà lạnh lẽo, băng mâu thùy hạ tựa như thế gian không gì có thể khiến hắn để tâm. Toàn thân hắn toát ra hơi thở trầm tĩnh, lại ẩn giấu sức bật khiến kẻ khác không thể khinh nhờn.

Dựa vào trực giác của mình, Thiên Phong chỉ biết kẻ này tuyệt đối không đơn giản.

Đương tò mò muốn hỏi Trương Lâm nam nhân kia rốt cục là ai vậy, Thiên Phong đã bị hắn vội vã kéo đi, theo Xa Viêm đến doanh trướng dành riêng cho Tướng quân Đại Nguyên soái.

Còn chưa hết ngơ ngác, thiếu niên liền thấy một đống quần áo chợt bay đến trên đầu.

“Nhìn cái gì? Mau đem đống đồ này đi giặt cho ta!”

Loạng choạng đỡ lấy chiếc đai lưng nặng trịch vừa suýt rơi xuống đất, Thiên Phong mới nhận ra Xa Viêm chẳng biết từ lúc nào đã thay đi thường phục, mặc vào áo giáp của Đại tướng quân, vóc dáng uy hùng cùng thân thể cao lớn càng được hiển lộ rõ, hoàn toàn chấn áp bất cứ kẻ nào đứng đối diện.

Hừ, chẳng phải công việc giặt đồ đã có hạ nhân chuyên đi làm rồi sao? Tên hổ đáng ghét này đúng là chỉ muốn gây khó dễ cho cậu thôi mà.

Được, nhân đây ta liền đem quần áo của ngươi ra luyện côn tốt lắm, đã lâu không dùng đến côn pháp rồi. Vừa nghĩ vậy Thiên Phong vừa học theo thói quen của nam nhân suốt mấy ngày nay, đối hắn hừ mũi một cái, liền cũng không để cho ‘chủ nhân’ mình kịp mở miệng sai xử thêm cái gì, mạnh dậm chân vạch màn trướng đi ra.

Lúc trở về, Thiên Phong chính bắt gặp Xa Viêm đang tập hợp binh lính nói nói gì đó, thanh âm vang dậy như hổ gầm, tiếp theo chính là tiếng hò vang của ba quân, thề sẽ liều mình chiến đấu.

Nhìn thân ảnh hùng tráng chống trường đao tựa như có thể thách thức cả thiên binh thiên tướng trên thiên đình, ngay đến Thiên Phong cũng không khỏi có chút rung động.

Một người có thể hiệu triệu quần hùng, một người có thể thống lĩnh ba quân, cậu đột nhiên cảm thấy con dã hổ kia cùng Lôi đại ca ôn nhu hình như có nét gì đó rất giống.

***

“Trương Lâm, ngươi đây rồi!” Chạy quanh mấy cái lều vải, Thiên Phong cuối cùng cũng tìm thấy người cần tìm, đúng lúc trời vừa xẩm tối.

“Thánh tử? Người tìm tiểu nhân? Có chuyện gì vậy?” Sẽ không là bị chủ nhân ức hiếp đến không chịu nổi rồi chứ?

“Ở đây đừng kêu Thánh tử này nọ nữa, cứ gọi ta là Tiểu Phong đi.” Thiên Phong xua tay, cũng không nhiều lời liền đi vào vấn đề chính. “Ta chỉ muốn hỏi ngươi một chút, chỗ tắm rửa là ở đâu vậy?” Suốt mấy ngày dài đi đường hứng chịu bao bụi cát, toàn thân cậu đã ngứa ngáy lắm rồi.

“Tiểu huynh đệ, ngươi cũng muốn tắm rửa sao?” Trương Lâm còn chưa kịp trả lời, đã gặp mấy binh sĩ vừa lúc bước từ trong trướng ra, tình cờ nghe được Thiên Phong nói vậy, liền sảng khoái vỗ vai thiếu niên nhỏ:

“Thật trùng hợp bọn ta cũng đang định đi tắm mát một chút, nếu ngươi không ngại có thể đi cùng.”

“Vậy thì tốt quá, cám ơn đại ca ca.” Dù được sinh ra trong chốn hoàng cung tôn quý nhưng nhờ sự dạy dỗ của Âu Dương Tà, Thiên Phong lớn lên trở thành người rất dễ thích nghi với hoàn cảnh, hơn nữa mọi người đều là nam nhân, có gì phải ngại chứ. Còn diện cụ, chỉ là cọ rửa thân thể, cẩn thận không để gương mặt dính nước chẳng phải sẽ không sao rồi? Nghĩ vậy Thiên Phong liền rất vui vẻ theo bọn họ dẫn đường. “Trương Lâm, ngươi cũng cùng đi đi.”

Nhìn bóng dáng thiếu niên khoác vai đám tráng hán kia bước xa dần, Trương Lâm thấy thế nào cũng có chút không yên tâm, dù sao với tư cách là một trong hai kẻ duy nhất ở đây nhận thức thân phận tôn quý của Thánh tử, hắn cũng có trách nhiệm phải bảo hộ Người cho tốt, thế nên đã không thể nghĩ ra lý do để ngăn cản, Trương Lâm đành thở dài bất đắc dĩ đi theo bọn họ.

………………………………………………………….

Tiểu Bạch: Chương này có hơi ngắn không nhỉ, tại đoạn sau khó ngắt chương quá nên ta đành ngắt ở đây vậy (_ _!!)

.

.

.

Advertisements

37 responses to “[DPKTH] Chương 35: Người hầu của Đại tướng quân

  1. Pingback: [Mục lục] Diễm phong khuynh thiên hạ | Tuyết Ngàn Năm

  2. Liệu khi tắm bé Phong có bị trôi mất diện cụ không đây ta, tò mò quá. Nếu như trôi mất thì có chuyện hay với bé à nha. Đợt này chờ hơi lâu nhưng truyện rất hay nên ta thấy rất xứng đáng, nàng ơi ráng viết nhanh lên nhe. Ta ngày nào cũng trông chờ truyện của nàng đó.

  3. tên hổ điên nhà cậu => bé phong chưa gì đã xác nhận chủ quyền rùi kìa~ :3
    mong chờ anh công tiếp theo xuất hiện, mà ta đoán bé đi tắm rùi làm rơi diện cụ sau đó bị anh công thiếu tướng kia nhìn thấy -> nhất kiến chung tình hoặc tâm động ni~, ta nghi lắm ( vì nó có khả năng xảy ra nhất khi bạch nói có anh công mới xuất hiện + đi tắm + cái diện cụ ni~) :D 8-> ~^o^~

  4. Truyen ngay cang hap dan ak nha. Nhung dung la chuong nay ngan qua ban ui, doc khong co da huhu. Cam on ban da ra chuong moi nhoa
    Ps: ban ui , ban co the ra moi tuan 1 chuong dc ko. Minh dang thich truyen nay wa ak

  5. oa, chương mới *>v<* hồi hộp quá, chừng nào ca ca của Phong nhi mới xuất hiện a~ TTvTT
    klq nhưng bữa nay là sn em, em thấy vui quá à :v cảm ơn sis, sis cố gắng lên nha!

  6. oa~~~ chương mới…..chương mới~~~
    mừng qué đi mất~~~
    truỵên càng ngày càng hấp dẫn~~~
    ha ha ha….
    mong bạn sớm có chương mới nhé~~~

  7. Dem nay minh khong ngu duoc. Lò mò len mang tim kiem DIEM PHONG nhung ma chuong moi chua co nen danh doc lai chuong cu cho do ghien hixhix

  8. nàng…nàng…*câm nín ko nói nên lời*
    /_\ chài ơi nàng ngại dàn harem còn chưa đủ hùng hậu sao mà còn cố rặn ra một thèng công nữa :v
    ai da, thôi kệ truyện hay là đc hihi :333
    cố gắng nha, cố lên nha, ko đc đột quỵ giữa chừng đâu nha :))))))))

  9. Bây giờ com có trễ quá không nhỉ =”)))) lúc đầu cứ tưởng cô drop, không ngờ mang hi vọng vào đây lại thấy cô trở lại =”))))) hóng nha =”))))

  10. Thien linh linh, dia linh linh, chuong moi oi hay mau hien linh~~~~
    Ps: tac gia dai nhan ui, nguoi co nghe chang loi nguyen cau cua em hixhix

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s