[DPKTH] Chương 33: Kinh ngộ thái phó

Mấy hum nay nhiều việc linh tinh quá, mãi mới xong 1 chương, sr mọi người T.T

.

.

.

Diễm Phong khuynh thiên hạ – Đệ tam quyển

Bão táp sa trường

.

Đệ tam thập tam chương

Kinh ngộ thái phó

– Tuyết Lạc –

12998230056396Giục ngựa bôn chạy suốt mấy ngày đêm, cuối cùng cổng thành Khương quốc cũng hiện ra trước mắt. Bạch Hổ việc đầu tiên chính là trở về phủ tướng quân tiếp nhận thánh chỉ như đã định.

Cứ tưởng Hoàng Đế muốn bàn việc quân gì cấp bách, ai dè chỉ là triệu hắn vào cung tham gia thịnh yến thưởng hoa.

Đã sang tháng tư, cũng là lúc đào hoa nở rộ. Vốn đã tốn không ít quốc khố sức dân vào việc xây dựng cả rừng đào rộng lớn trong hoàng cung, một người ham thích những thú vui tiêu khiển như Hoàng đế Khương quốc chỉ chờ mong đến dịp này, liền mời bá quan văn võ đến cùng uống rượu đàn hát. Bạch Hổ là đại tướng quân, đương nhiên không thể vắng mặt.

Thiên Phong tình cờ lọt vào tai tin này, đuôi cún không nhịn được lập tức vểnh lên.

Cậu từ lâu đã nghe nói hoa đào Khương quốc nổi tiếng xinh đẹp, đáng tiếc giống cây ấy lại chỉ có thể sinh trưởng ở vùng có khí hậu thiên lạnh như nơi đây. Kỳ này có cơ hội ghé thăm Khương quốc, Thiên vương Tiểu vương gia quả thực không ngoài dự định muốn ngắm danh hoa ấy một lần.

Tuy cảm thấy khó hiểu tại sao đất nước đang xảy ra chiến tranh với ngoại tộc mà Hoàng đế vẫn còn có nhã hứng thưởng hoa, bất quá quân thần nhà người ta chính là không có ý kiến, cậu lấy tư cách gì mà dị nghị? Thế nên khi thấy Bạch Hổ sửa soạn nhập cung, Thiên Phong liền mang tâm trạng đi hóng cảnh vui mà mặt dày chân chó xin hắn cho theo cùng.

Hoa đào vốn đã đẹp, lại còn là vườn đào dành riêng cho Hoàng đế, hẳn sẽ càng tuyệt mỹ. Dịp may hiếm có này cậu tuyệt đối không thể bỏ qua.

Bạch Hổ vì vội vàng công chuyện, cũng lười quản thiếu niên muốn làm gì, có lẽ cảm thấy nói chuyện với cậu chính là hạ thấp tôn nghiêm của hắn.

Thiên Phong tỏ vẻ không sao cả, coi tiếng hừ lạnh của nam nhân như lời ưng thuận, liền hí hửng theo Trương Lâm, Bạch Hổ hai người tiến cung.

***

Lần đầu bước chân vào Tử cấm thành Khương quốc, Thiên Phong cũng không lấy gì làm kinh diễm. Dù sao đối với ‘nhà’ cậu, nơi đây chỉ có thể nói là đủ đẳng cấp có thể so bì. Nếu có điểm gì hơn thì chính là nhiệt độ không khí, ừm, so sánh với hoàng cung Tịch quốc luôn bị ca ca vô tình biến thành hầm băng, nơi đây quả thực có vẻ ấm áp hơn nhiều.

Theo chân thái giám dẫn đường, ba người rốt cục đến nơi tổ chức thịnh yến, chính nằm giữa vườn đào xinh đẹp.

Hoa rơi trong gió, phiêu phiêu dưới ánh trăng, quả là khơi dậy cho người ta hưng trí.

Bá quan văn võ đều đã đến đông đủ, vốn đang trò chuyện rôm rả với nhau, nhưng vừa nhìn thấy Bạch Hổ tới, đều không hẹn mà cùng nhất thời im bặt.

Nổi tiếng dũng mãnh thiện chiến còn dụng binh như thần, Xa Viêm – Xa đại tướng quân, vốn là cái tên mà bất cứ ai nghe đến đều phải run rẩy. Lý do dù biết triều đình Khương quốc đã thối nát vô năng, nhưng các nước khác kể cả Tịch quốc hùng mạnh vẫn không dám tùy ý xâm lấn, hơn một nửa là vì có hắn tồn tại.

Thế nhưng ít ai biết đến, không chỉ là nỗi khiếp sợ của kẻ địch ngoại bang, bản lĩnh của Xa Viêm còn bị triều đình coi là mối e ngại đối với hoàng tộc Khương quốc.

Bạch Hổ, không, lúc này hẳn phải gọi hắn là Xa Viêm, dường như đã quen với đa dạng ánh mắt của đám người, cũng chẳng thèm đối bọn họ nói một câu chào hỏi, chính đi thẳng đến ngồi vào chỗ, nơi nằm ngay gần thượng vị của hoàng đế. Thiên Phong cùng Trương Lâm cũng vội theo đứng sau lưng ‘chủ tử’.

“Thánh thượng giá lâm.” Không phải đợi lâu, Thiên Phong đã nghe thấy tiếng hô quen thuộc của thái giám, tiếp sau liền bắt gặp một thân ảnh màu hoàng kim đi ra.

Tuy đã là một lão nhân có vẻ lõi đời, nhưng xét về khí chất nên có ở bậc Thiên tử, Thiên Phong chính là cảm thấy người kia còn kém ca ca cậu nhiều lắm.

Sau khi cho chúng ái khanh bình thân, Hoàng đế liền ra hiệu bắt đầu yến tiệc.

“Hội thưởng hoa năm nay Khương quốc chúng ta còn đặc biệt nghênh đón một vị khách quý, chính là Lý đại nhân – sứ thần Tịch quốc.” Đợi bá quan hết thảy đã ổn định, Hoàng đế đột nhiên trịnh trọng cất lời.

“Từ lâu đã nghe danh Lý đại nhân học thức uyên thâm, tài cao bắc đẩu, còn được nhân gian xưng tụng là kỳ tiên một tay thiên thủ hạ cờ. Hôm nay trẫm có cơ hội được diện kiến quả thực vinh hạnh.” Nói rồi liền hướng một khách bàn được sắp xếp đặc biệt gần đó, khẽ nở nụ cười xã giao.

Lý đại nhân? Tịch quốc? Thiên Phong nghe đến đây, sau gáy không khỏi nhỏ ra một giọt mồ hôi lạnh. Đừng nói là…

“Bệ hạ khách khí. Vẫn nghe Khương quốc có loài hoa quý vô cùng xinh đẹp, Lý mỗ chuyến này không ngờ lại có thể được tận mắt thưởng thức, đây mới quả thật là phúc phận của Lý mỗ.”

Giọng nói khiêm khiêm nhẹ nhàng, nghe vào trong tai Thiên Phong lại như tiếng sét đánh. Trừng mắt nhìn về phía nơi thanh âm quen thuộc vừa phát ra… Người kia, người kia chẳng phải là Nội các đại học sĩ của Tịch quốc – Lý Ngự, cũng chính là thái phó của cậu đó sao?

Đúng vậy, Thiên Phong kể từ khi đến tuổi đi học, bao kiến thức thu nhận được đều do một tay Lý Ngự kèm cặp dạy dỗ. Không chỉ kinh dịch đạo thư thông thường, cầm kỳ thi hoạ của cậu có thể đắc ý đến vậy cũng nhờ ông truyền thụ mà nên.

Lý Ngự nổi danh tài ba xuất chúng, cũng là một trong những cánh tay đắc lực của hoàng đế Tịch Quân Vũ. Nói Thiên Phong dù được ca ca bao bọc không một tia khe hở, rất ít quan thần có thể tiếp xúc với cậu, thế nhưng Lý Ngự lại nằm trong số ‘rất ít’ này.

Ai mà ngờ lại có thể đụng độ thầy giáo mình ở đây, Thiên Phong chẳng biết nên trách quả đất tròn hay số cậu xui xẻo, chỉ biết cứng ngắc cúi đầu xuống, hai chân không tiếng động lui lui về phía sau núp dưới bóng Trương Lâm, giảm thiếu đến mức thấp nhất sự tồn tại của mình.

“Lý đại nhân lần này đi sứ sang đây chắc cũng không chỉ để ngắm hoa. Bức thư lần trước quả nhân gửi cho Hoàng đế quý quốc không biết đã có câu trả lời?” Khương quốc hoàng đế sau khi mời Lý Ngự một chung rượu, liền cười thăm dò hỏi.

“Bệ hạ là nói về việc Khương quốc muốn mượn binh Tịch quốc để đối phó với Mạc quốc? Nghe nói cầm quân trận này chính là thế tử Khương Liệt, chúng ta cũng biết tình hình bên ngài đang gặp khó khăn, nhưng vấn đề mượn binh tiếp ứng, e là…”

Trộm liếc nhìn vẻ mặt khẩn trương của lão Hoàng đế, Lý Ngự chậm rãi đặt chén rượu xuống bàn, nâng tay khẽ vuốt chòm râu.

“Muốn Tịch quốc phái binh tiếp ứng cũng được, nhưng không thể không có điều kiện trao đổi.”

“Lý đại nhân xin cứ nói.” Hoàng đế vội giục.

“Chính là quý quốc phải trở thành chư hầu của Tịch quốc.”

“Sao?” Nghe xong câu này, tất cả bá quan văn võ ở đây đều không nhịn được kinh hãi, thi nhau quay sang bàn tán.

Khương quốc Hoàng đế sắc mặt xanh mét, hai tay run rẩy. Nếu là trước kia, hẳn hắn sẽ lập tức đập bàn phẫn nộ, thế nhưng hắn cũng hiểu tình cảnh bây giờ gần như không còn lựa chọn nào khác.

Suy nghĩ xem, nếu tiếp tục đánh với Mạc quốc, đợi khi bọn chúng tiến vào trong thành cũng sẽ san bằng toàn bộ hoàng cung, nhưng nếu trở thành chư hầu của Tịch quốc, ít nhất hắn vẫn có thể tiếp tục được hưởng vinh hoa của một vị hoàng đế, cho dù chỉ là hoàng đế chư hầu…

“Không cần!” Đè áp tất cả những tiếng tranh luận, Xa Viêm đột nhiên đứng lên, vẻ mặt dường như đã không thể kiên nhẫn.

Mọi người khi nhìn đến người vừa lên tiếng là ai, cũng đồng thời im miệng.

“Hoàng Thượng, chúng ta không cần mượn binh Tịch quốc, chỉ cần Hoàng Thượng cho thần ra trận, thần sẽ lập tức đem quân địch dẹp sạch không còn một mảnh!”

Hoàng đế nhìn xuống nam nhân dưới điện, kẻ cho dù là đang quỳ nhưng vẫn có thể toả ra thứ khí thế chấn nhiếp cả long uy của hắn. Quả thực so với ngàn vạn đại quân đang nhăm nhe ngoài bên ải kia, đối với Hoàng đế Khương quốc, vị Đại tướng quân mà hắn phải đích thân phong tặng này mới thực sự khiến hắn cảm thấy sợ hãi.

Lần này cũng vì không muốn giao cho nam nhân binh quyền, mới bảo Thế tử cầm quân xuất trận, vốn định để Khương Liệt lập công rồi từ từ bổ nhiệm hắn thay thế Xa Viêm, ai ngờ bản lĩnh của hắn thật không thể sánh bằng một góc nhỏ của ‘Chiến thần’, đứng trước Mạc quốc liền lâm vào thế yếu.

Thấy không khí dường như ngưng đọng, không ai còn có tâm trí thưởng hoa, Lý Ngự dường như đã sớm đoán biết trước, khẽ mỉm cười cất lời:

“Có vẻ Bệ hạ cùng Đại tướng quân không thể lập tức đưa ra ý kiến thống nhất, tại hạ đương nhiên hiểu được.

Thực ra đứng trước vấn đề này, Tịch quốc cũng rất khó nghĩ. Dựa trên mối bang giao vừa thiết lập, Tịch quốc rất muốn phái binh đến Khương quốc ứng cứu, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa Tịch quốc từ nay sẽ cùng Mạc quốc đối nghịch, bởi vậy không thể không có một cái giá xứng đáng…” Lý Ngự lại nâng tay vuốt ve chòm râu, nhìn lên những cánh hoa đang tung bay trong gió, khẽ nhíu mày vẻ như suy ngẫm.

“Nếu đã như vậy, hay là thế này, nhân hôm nay cảnh đẹp ý vui, chúng ta liền lấy một bàn cờ ra làm quyết định đi.”

“Đánh cờ?” Khương quốc hoàng đế nghi hoặc hỏi.

“Đúng vậy, tại hạ sẽ đưa ra một thế cờ, nếu quý quốc có thể phá giải đem tình thế lật ngược mà đánh thắng, Tịch quốc sẽ lập tức phái binh viện trợ Khương quốc vô điều kiện.”

“Hả, vô điều kiện?” Có chuyện tốt như vậy sao?

“Ngược lại…” Lý Ngự hơi ngừng một chút, “Nếu không thể giải được, vậy muốn Tịch quốc ra tay trợ giúp, chỉ có thể để Khương quốc trở thành chư hầu của Tịch quốc mà thôi.”

Mọi người nghe vậy chấn động, Lý Ngự cũng không để lão Hoàng đế kịp hồi thần, liền sai người mang một bàn cờ đi ra, ưu nhã tiến lên phía trước rất nhanh đã đem thế cờ bày hảo.

Khương quốc Hoàng đế nhìn một màn này liền hiểu rõ dụng ý của Lý Ngự. Nếu lúc này hắn mở miệng từ chối, chính là thừa nhận Khương quốc nhân tài vô năng, không dám tiếp dù chỉ một bàn cờ.

Dẫu biết rằng thế gian khó ai có thể đánh bại Lý Ngự, Hoàng đế cũng không thể quay đầu được nữa, lập tức ra lệnh nếu ai có thể giải được thế cờ kia liền ban tước trọng thưởng.

Đám quan lại có ở đây đều thi nhau muốn lên thử sức, bất quá những điểm trắng đen kia dường như có sự sống mà luân phiên biến ảo, khiến bọn họ vừa nhìn đến đã thấy hoa mặt chóng mày.

Xưa nay vốn chỉ quen cùng Hoàng đế nhà mình chơi bời nhảy múa, bọn họ hầu hết đối với những thứ như cờ vây đều không có sâu xa am hiểu, đối phương còn là thánh thủ kỳ tiên, bọn họ có cơ hội thắng sao?

Trong khi tất cả lần lượt vác vẻ mặt bỏ cuộc mà trở về, chỉ có Xa Viêm nãy giờ vẫn đứng im không nhúc nhích, cặp mắt thâm trầm lại cứ dán chặt vào bàn cờ kia toát ra sát ý khó hiểu.

“Đại tướng quân, sao khanh không lên thử chút? Vừa rồi chẳng phải khanh nói mình cầm binh rất giỏi? Hẳn kỳ nghệ cũng không thua kém. Vậy chứng minh cho trẫm xem đi.”

Nghe thấy lời này, phản ứng của Xa Viêm chính là càng thêm siết chặt nắm tay, nhưng cũng không tiến lên nửa bước.

“Nè, chủ tử ngươi sao vậy?” Thiên Phong khẽ huých huých Trương Lâm bên cạnh, nhỏ giọng hỏi. Chỉ là một bàn cờ thôi mà, hắn tự dưng biến âm u đáng sợ như vậy làm cái gì a?

“Haiz, chủ tử tuy đánh nhau rất giỏi, nhưng chính là không biết chơi cờ, ngay cả cách cầm quân cờ thế nào cũng chịu luôn.” Trương Lâm rầu rĩ thở dài. Chủ tử hắn xưa nay vốn làm người thô kệch, cảm thấy thời gian ngồi đánh cờ thà rằng đem ra luyện đao luyện chém giết còn thú vị hơn nên căn bản chưa từng động vào mấy thứ đồ văn nhã đó. Hoàng thượng đây chính là trắng trợn chế nhạo hắn a.

“Thật sao?” Thiên Phong lại đem ánh mắt dõi về phía nam nhân, tưởng tượng người như hắn mà ngồi nhàn nhã đánh cờ quả đúng là không hợp. Lại nhìn nhìn vẻ mặt đen sì chỉ hận không thể lập tức lao lên phá nát bàn cờ kia của hắn, đột nhiên cảm thấy có chút không đành lòng.

Kẻ duy nhất được quyền bắt nạt tên hổ điên này, chỉ có cậu mà thôi.

“Hoàng thượng, này chính là việc nhỏ, không cần đến Tướng quân phải đích thân xuất mã, cứ để tiểu nhân thay mặt hắn đến thử đi.” Thiếu niên lúc này không biết lấy đâu ra dũng khí, chậm rãi bước ra khỏi bóng núp phía sau lưng Trương Lâm, đi đến bên cạnh Xa Viêm.

“Ngươi là…” Toàn trường đổ dồn ánh mắt kinh ngạc về nơi vừa cất lên giọng nói, bao gồm cả ‘chủ tử’ của cậu.

“Bẩm Hoàng Thượng, tiểu nhân chỉ là một thiếp thân tuỳ tùng của Đại tướng quân, tên họ không đáng nhắc tới.”

“Được rồi, ngươi đến thử xem đi.” Hoàng đế phất phất tay, dù sao thêm một tên nô tài hắn cũng chẳng mất gì.

“Dạ.” Thiếu niên tuân chỉ, hướng bàn cờ kia đương định nâng bước, cổ tay lại đột nhiên bị siết lấy, cảm giác này thực quen thuộc nha.

Ngoảnh đầu, bắt gặp chính là nam nhân mang vẻ mặt kinh nghi đang nhíu mày nhìn cậu, Thiên Phong mang theo mỉm cười, ngón tay dài mảnh nhẹ đặt lên mu bàn tay to lớn:

“Tướng quân yên tâm, tiểu nhân tuyệt đối sẽ không để ngài mất mặt.”

Nam nhân không biết là vì chán ghét thiếu niên đụng chạm hay bị xúc cảm điện giật kia chấn kinh đến, phản xạ liền buông thiếu niên ra, lại phát giác hành động này trông cứ như hắn thật sự vừa bị câu dỗ dành kia của cậu trấn tĩnh, chỉ có thể che giấu đi bất mãn bằng tiếng hừ lạnh quen thuộc.

Thiên Phong dường như biết chắc phản ứng của hắn sẽ là vậy, nhưng giờ cũng không phải là lúc so đo. Rút đi điệu bộ tinh nghịch thường ngày, khí chất trên người thiếu niên liền được thay thế bằng phong thái ưu nhã đúng chuẩn của một bậc hiền sĩ.

Đi tới bên bàn cờ, nhìn qua một lượt, thiếu niên khoé môi hơi khẽ cong lên, một tay chắp sau lưng, tay kia vươn tới hộp cờ bên cạnh, thuần thục kẹp lấy một quân, hướng bàn cờ thong thả đặt xuống.

…………………………………………..
Tiểu Bạch: Yên tâm Phong nhi cũng sẽ ko vì zai mà bán nước đâu :)))

Mấy vấn đề về chiến quốc phân tranh nói thực là ta ngu lắm, chỉ viết theo cảm tính YY thôi, nếu có chỗ nào thấy vô lý thì cũng xin hãy nhìn bằng cặp mắt khoan dung nhé T.T

.

.

.

Advertisements

36 responses to “[DPKTH] Chương 33: Kinh ngộ thái phó

  1. vậy vụ bày làm sao để giải quyết zị bạch ta tò mò kinh khủng nga~~ bạch ơi cố lên, ta đợi chương tiếp theo của nàng ni*hai mắt lấp lánh nhìn bạch* ^3^

    • bao giờ xuất hiện thì cho phép ta giữ bí mật cho nó hồi hộp, nhưng đảm bảo sự xuất hiện của anh sẽ hoành tráng nhất quả đất, hơn hẳn tất cả các anh công trước đó luôn :”>

  2. Pingback: [Mục lục] Diễm phong khuynh thiên hạ | Tuyết Ngàn Năm

  3. uây dời ưi ta còn tưởng nàng quên hết chút tềnh nhỏ nhoi con cái chọi vs bọn ta r chứ *lau nc mắt*
    cuối cùng cũng có chương mới a =))))))))))
    mà ban đầu ta còn tưởng thái phó là công mới lên sàn chứ xD nhưng đọc đến đoạn vuốt râu thì ta vỡ mộng =)))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s