[Giới thiệu] Đoạn hồng lâu – Loan Nhiên

Đoạn hồng lâu

.

6ad112b6gw1drcbi2fqvlj

.

Tác giả: Loan Nhiên

Thể loại: Cổ trang, giang hồ, phụ tử niên thượng, băng sơn công x điềm đạm thụ, chút ngược, HE

Tình trạng: Hoàn

…………………………………………………

Truyện nì coi cũng lâu rùi nè

.

Giới thiệu: (by Tuyết Lạc) Tiếp tục đọc

Advertisements

[DPKTH] Chương 34: Thân phận bại lộ?

Bạch: Vừa đi học vừa đi làm bận quá, đến comment cũng chưa có thời gian trả lời được hết, sr mọi người T.T Chương này ta chính là nhân những lúc rảnh rang khi ngồi trên xe bus, tích cóp từng ngày mà viết đó.

.

.

.

Đệ tam thập tứ chương

Thân phận bại lộ?

– Tuyết Lạc –

4ac4d4d406e8334428c48&690Lý Ngự từ lúc nghe thấy khẩu khí tự tin của thiếu niên đã bắt đầu chú ý, lại chứng kiến một loạt hành động của cậu, liền cũng nghi hoặc tiến đến nhìn xem, xem xong vẻ mặt lập tức không giấu nổi kinh hãi.

Thế cục hắn đặt ra, cứ như vậy đã bị một quân cờ nho nhỏ trên tay thiếu niên dễ dàng phá giải.

Nhíu mày nhìn lên kẻ tự xưng nô tài trước mặt, Lý Ngự không thể tin tên nhóc vô danh này có thể lật ngược được ma trận mà ông đã dày công sáng chế.

Vươn tay tới hộp gỗ, cầm lấy một quân, Lý Ngự lập tức đi tiếp một nước cờ.

Đáp lại mục quang thăm dò cùng chút thách thức của Lý Ngự, Thiên Phong trên mặt vẫn duy trì nụ cười ưu nhã không hề thay đổi, hiển nhiên hiểu rõ ý tứ của Thái phó. Đã vậy cung kính không bằng tuân lệnh, thiếu niên tiến đến đối diện với lão giả, tựa như trước kia hầu Thái phó cậu chơi cờ.

Mọi người thấy Kỳ tiên đột nhiên động thủ, liền không nén được tò mò mà lại gần ngó xem. Bất quá nhìn trên bàn một đống đen đen trắng trắng, bọn họ cũng không hiểu cái gì, chỉ biết Kỳ tiên mày ngày càng nhíu chặt, còn thiếu niên trước mặt ông từ đầu tới cuối vẫn giữ trên môi tiếu ý bình thản, xinh đẹp mà thanh nhã tựa như những cánh đào đang bay.

Thiên Phong dẫu kỳ nghệ chính là học từ Lý Ngự, thế nhưng trời sinh thiên tư thông minh, trò sớm đã giỏi hơn thầy, chỉ là luôn mang tư tưởng tôn sư trọng đạo, nên cậu mỗi lần đều khéo léo nhường Thái phó đắc thủ.

Có điều hôm nay cậu là mang danh nghĩa của Xa Viêm tiếp nhận ván cờ này, đương nhiên không thể để ‘chủ tử’ mất hết mặt mũi. Bất quá cậu cũng không ngu ngốc đến mức đánh thắng, để ca ca cùng Tịch quốc chịu thiệt, phải dẫn quân đi giúp không công cho người ta. Bởi vậy, phương án tốt nhất chỉ có thể là…

“Hoà!”

Lý Ngự kinh hãi nhìn bàn cờ trước mặt, cặp mắt không thể tin lại nhìn lên thiếu niên lần nữa, tựa như không phải đang nhìn một tiểu tiểu tuỳ tùng, mà là chân chính hạ thế kỳ tiên.

Người ngoài nhìn vào, có thể thấy là bọn họ đánh hòa, là ngang tài ngang sức, nhưng chỉ có hắn mới rõ ràng biết được, kỳ nghệ của người này là cỡ nào cao siêu.

Không phải thiếu niên vất vả lắm mới cùng ông cầm hoà, mà là vì cậu không muốn thắng, nên mới dẫn dắt ông đánh hoà mà thôi!

Một kẻ kỳ nghệ phải cao siêu tới cỡ nào, mới có thể nhìn trước được trăm bước đi ngàn nước cờ của đối phương, dẫn đối phương phải đánh theo ý mình chứ?

Thiếu niên này, rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Vốn rất ủng hộ đạo lý Trường Giang sóng sau xô sóng trước, Lý Ngự đối với kết quả của trận đấu này cũng không hề cảm thấy khó qua. Trải qua khiếp sợ sau, ông cũng rất nhanh trấn tĩnh lại, trí não phục hồi sự linh mẫn và óc quan sát sắc bén, ánh mắt nhìn thiếu niên từ khó tin chuyển sang nghiền ngẫm, híp mắt vuốt râu thật sâu đánh giá người này.

“Lý Đại nhân, trận cờ này đã hoà, vậy vấn đề trên có thể tạm thời để sau, từ từ suy xét được không?” Thiên Phong cũng không hề kiêu căng, vẫn giữ thái độ thành kính hướng Lý Ngự chắp tay mỉm cười hữu lễ hỏi.

“Nếu đã hoà, vậy coi như chuyện Khương quốc mượn binh chưa từng xảy ra đi!” Không đợi Lý Ngự kịp trả lời, Xa Viêm đã lên tiếng bá đạo giành lời trước, nói xong cũng lập tức hướng về phía thượng vị:

“Chỉ cần Hoàng Thượng cung cấp thuốc thang lương thảo đầy đủ, thần nhất định có thể dẫn quân đánh lui Mạc quốc!”

“Ngươi…” Có lẽ trong triều đình chỉ có nam nhân này mới có thể thay Hoàng đế lớn tiếng tự quyết định như vậy.

“Thôi được, vậy trẫm sẽ ân chuẩn, cho khanh ngày mai lập tức lên đường, đến biên ải thay thế Khương Liệt nắm giữ binh quyền đối phó với Mạc quốc.”

Chống lại cặp mắt hổ dữ kia, long uy của Hoàng đế cũng phải co rúm lại, không còn cách nào đành kìm nén căm giận đưa ra thánh chỉ. Quả thực hiện giờ ngoài việc cho Xa Viêm xung trận cứu vãn tình thế ra, hắn cũng không còn con đường nào khác.

“Tạ Hoàng Thượng. Vậy vi thần xin phép cáo lui trước, trở về chuẩn bị ngày mai lập tức khởi hành.”

“Sắc trời đã muộn, ái khanh liền nghỉ lại trong Nghinh Lâm điện đi.” Đó vốn là nơi chuyên dùng để tiếp đãi khách quý từ nước khác đến, nhưng thỉnh thoảng vẫn cho bá quan trọ lại mỗi khi có việc lỡ dở.

“Như vậy… theo ý của Hoàng Thượng.” Xa Viêm không quan tâm lắm, chỉ mong sớm thoát khỏi nơi hoa hoa lá lá này, dứt lời liền xoay người rời đi.

Thiên Phong nãy giờ tuy ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng sau lưng sớm đã bị ánh mắt kia của Thái phó soi đến toát mồ hôi lạnh, nghe thấy câu này của Xa Viêm liền như được đặc xá, vội vàng hướng Lý Ngự nói một câu ‘đã mạo phạm’ liền tính chạy trốn theo chân ‘chủ tử’, ai ngờ vừa thở phào quay lưng, lại bị Lý Ngự bắt lấy.

“Vị thiếu niên này, xin hãy dừng bước.”

“Lý… Lý đại nhân?” Thiên Phong trong lòng giật thót, chỉ dám hơi hơi ngoảnh đầu, giọng nói khẽ run hỏi, chẳng lẽ Thái phó đã phát hiện ra điều gì rồi sao?

“Thất lễ, nhưng… có thể cho lão hủ xem qua bàn tay cậu một chút được không?” Lý Ngự vuốt chòm râu, cặp mắt hồ ly bán híp, không bỏ sót từng phản ứng nhỏ của thiếu niên trước mặt.

“Tay… của ta?” Thiên Phong giơ lên bàn tay nghi hoặc hỏi, bất quá chưa để Lý Ngự kịp chớp thời cơ nhìn kỹ, ngọc thủ xinh đẹp kia đã bị một bàn tay to khác hoàn toàn bao lấy, bá đạo che khuất mọi tầm mắt mà kéo cậu giấu sau một bờ vai rộng.

“Lý đại nhân, kết quả đã rõ, những chuyện khác không còn gì để nói. Chúng ta xin phép được cáo từ.” Bất ngờ làm ra động tác khiến chính thiếu niên cũng phải ngơ ngác, Xa Viêm liền cứ như vậy không coi ai ra gì mà mạnh mẽ kéo cậu đi, bỏ lại Lý Ngự vẫn dõi theo Thiên Phong vẻ mặt nghiền ngẫm.

Kỳ tiên có một thói quen, đó là khi chơi cờ, điều ông chú ý nhất không chỉ là thế cờ mà còn là tư thái và bàn tay của đối thủ. Vừa nãy dù chỉ kịp nhìn thoáng qua một chút, nhưng ông chắc chắn không thể đoán nhầm.

Nhớ lại ngọc thủ tinh xảo kia mỗi khi hạ cờ đều xinh đẹp tựa như phiêu hoa lạc thủy, Lý Ngự trong đầu liền lập tức liên tưởng đến một người, kẻ duy nhất trên thế gian này vượt trên ông càng xứng với hai chữ Kỳ tiên, cũng là kẻ duy nhất từ trước tới nay có thể đem ông đả bại, chính là người học trò mà ông tâm đắc nhất: Thiên Vương Tiểu Vương gia Tịch quốc – Tịch Thiên Phong!

***

Lôi xềnh xệch Thiên Phong rời khỏi thịnh yến, vừa khuất tầm mắt của mọi người Xa Viêm liền mạnh quẳng tay cậu ra, khiến thiếu niên nhỏ loạng choạng suýt ngã. Chưa để cậu kịp hiểu ra sao, nam nhân đã không kiên nhẫn cất giọng:

“Ngươi! Mau giao ra thuốc giải, rồi nhanh cút đi đi.”

Ra là vì này a? Xoa xoa cổ tay đã bị nam nhân bóp hằn, Thiên Phong bĩu bĩu môi, không nhanh không chậm lấy ra một viên thuốc, vẻ mặt ghét bỏ mà nhét vào tay hắn.

Giao dịch hoàn thành, đáng lẽ nên lập tức rời đi, chỉ là không hiểu sao Xa Viêm lúc này đột nhiên có đôi chút do dự.

Nhìn thiếu niên, ngập ngừng muốn nói gì đó, thế nhưng hắn cuối cùng vẫn chỉ thốt ra được một tiếng hừ lạnh, quyết định buông tha mà dứt khoát quay lưng.

Quả nhiên ‘cảm ơn’ câu này đối với chủ tử thật khó a. Trương Lâm thấy vậy chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, đành hướng Thánh tử cúi chào một cái, cũng liền theo gót chủ tử.

Nhìn bóng lưng kiêu căng của nam nhân nhanh chóng đã mất hút, Thiên Phong trong lòng âm thầm phỉ nhổ. Không phải ta nắm tay ngươi, ngươi bất mãn cái gì? Chính ta mới là người bị trắng trợn ăn đậu hũ có được hay không?

Bất quá cũng may nhờ có hắn giải vây, cậu mới thoát được trảo thủ của Lý Ngự. Nhưng xem biểu hiện của Thái phó, có lẽ ông cũng đã nhìn ra cái gì, nơi này quả thực không tiện ở lâu nữa.

***

Đến căn phòng vốn được chuẩn bị cho cậu ở Nghinh Lâm điện, Thiên Phong nhìn ngó một chút liền… thu gom một số món đồ quý giá.

Cũng không thể trách cậu a, lần trước ở Mạc quốc khi chia tay Lôi Kình, Thiên Phong vốn không kịp cầm theo lộ phí đã gửi ở chỗ hắn, lúc rời đi Ám Nguyệt giáo cũng vì quá vội vàng mà quên béng vấn đề này, giờ giao ước giữa cậu với Xa Viêm đã kết thúc, ngày mai cậu và hắn chính là đường ai nấy đi, không tính kế sinh nhai là không được!

Vác bao tải lớn trên vai, Tiểu vương gia của chúng ta giống như ăn trộm (quả thực chính là ăn trộm) rón rén mở cửa, phát hiện không có người, cười ranh một cái liền nhón chân bước ra. Bất quá, đương vừa khép cửa lại, xung quanh cậu đột nhiên xuất hiện mấy cái bóng đen, lập tức đã đem cậu vây lấy.

“Các người là ai?” Nhãn quang lập tức trở nên sắc bén, không hề giống chú chuột con trộm được miếng bánh như vừa rồi.

Trái ngược với bộ dáng lăm lăm tưởng như muốn lấy mạng cậu, đám ‘thích khách’ đột nhiên nhất tề quỳ xuống:

“Tham kiến Tiểu vương gia!”

“Các ngươi…” Thiên Phong trợn to mắt, kinh ngạc nhìn đám hắc y nhân đang phủ phục quanh mình.

“Tiểu Vương gia, chúng thuộc hạ là vâng lệnh Hoàng Thượng đến ‘đón’ Người hồi cung.” Nghe có vẻ như vậy nhẹ nhàng, nhưng một chữ ‘đón’ này nhấn được rất nặng, thực tế chính là ‘bắt’ không phải sao.

Thiên Phong méo miệng, cậu biết thân phận của mình có lẽ đã bị Thái phó phát giác, lại chẳng ngờ tác phong của đám ảnh vệ dưới chân ca ca cậu lại nhanh nhẹn đến thế. Trong lòng cảm thấy lạnh lẽo sợ run, bất quá Thiên Phong ngoài mặt vẫn mạnh miệng nói:

“Bản Vương đã biết, các ngươi quay trở nói với ca ca, bảo huynh ấy không cần lo lắng, ở đây ta còn chút việc, làm xong sẽ lập tức hồi cung, không cần ai đến đón cả.”

“Tiểu Vương gia thứ lỗi, Hoàng Thượng đã có lệnh, lần này bằng mọi giá phải đưa người trở về.” Thấy Thiên Phong vác bao đồ toan bước đi, đám ảnh vệ liền lập tức đứng lên chặn lại, khẩu khí tuy vẫn cung kính nhưng hiển nhiên hành động không hề nhường thiếu niên chút đường lui.

“Hỗn xược! Dám chặn đường của Bản Vương?” Thiên Phong lên giọng giả bộ nghiêm khắc. “Các ngươi là muốn dùng vũ lực?”

“Tiểu Vương gia xin đắc tội.” Vừa thấy Thiên Phong có ý động thủ, đám ảnh vệ như đã có chuẩn bị trước, liền nhất tề xông lên.

Đám người này quả không hổ danh là thập đại ảnh vệ mà ca ca đã dày công huấn luyện, võ công đều thuộc hàng thượng thừa, khiến Thiên Phong sau một lúc cũng phải quăng bao đồ kia mà nghiêm túc tiếp chiêu.

Tuy nếu dùng đến toàn bộ thực lực, Thiên Phong có thể đem bọn họ dễ dàng đánh bay, nhưng trong thâm tâm cậu vẫn không muốn gây thương tích gì. Dù sao bọn họ cũng là vâng lệnh ca ca mà đến, không có lỗi gì cả.

Vận khí kình đẩy lùi tất cả, phương án duy nhất cậu có thể nghĩ ra hiện giờ chỉ có chạy mà thôi.

“Đuổi theo!” Nhận ra ý đồ của Tiểu Vương gia, đám hắc y liền vội vàng đứng lên truy đuổi.

Thiên Phong đạp khinh công nhảy lên mái nhà, bất quá vì nơi này là hoàng cung nhà người ta nên cũng không dám chạy loạn, đành đến căn phòng duy nhất mà cậu biết.

“Thánh tử?” Trương Lâm vốn đang giúp chủ nhân chuẩn bị hành trang cho ngày mai, lại đột nhiên thấy có người mở cửa xông vào. Kinh ngạc nhận ra kẻ xâm nhập, bất quá không để hắn kịp cất tiếng hỏi, thiếu niên đã lập tức bịt lấy miệng hắn, đồng thời thổi tắt ngọn nến trên bàn, ra hiệu cho hắn im lặng, bản thân thì vểnh tai hướng bên ngoài nghe nghe.

Xa Viêm đang ngồi trên giường, hiển nhiên thấy nghi hoặc trước sự xuất hiện của kẻ mình vô cùng ghét, nghĩ không biết tên tiểu quỷ này lại muốn giở trò gì, hắn nhíu mày tính mở miệng, chỉ là từ “Ngươi…” vừa mới bật thốt ra, thiếu niên dường như bị sợ hãi, vội vàng buông Trương Lâm, lại quay sang bất ngờ ôm lấy hắn, ngón tay đặt lên bờ môi hắn, nhẹ giọng “Suỵt!”

Khoảng cách ấy gần gũi đến mức Xa Viêm có thể ngửi thấy mùi hương thơm ngát toả ra từ chu thần của đối phương, khiến hắn bất tri bất giác đúng là hoàn toàn câm nín.

Rất nhanh, trên khung cửa sổ liền vụt qua mấy cái bóng. Ngoại trừ Trương Lâm, đôi tai linh mẫn của kẻ học võ như Thiên Phong và Xa Viêm đều rõ ràng nghe thấy tiếng truyền âm của mấy cao thủ đang đậu trên mái nhà.

“Tìm được chưa?”

“Chưa.”

“Tiếp tục!”

Phải chờ đến khi xung quanh lại chìm vào yên tĩnh, không còn khí tức của bọn họ tồn tại, Thiên Phong mới nhẹ nhàng thở ra.

Vừa rồi thật là nguy hiểm chết, Thiên Phong vỗ vỗ ngực, ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt không kiên nhẫn của nam nhân, mới ngại ngùng buông ra hắn.

“Thực xin lỗi, còn có, cám ơn các ngươi.”

Xa Viêm không nói lời nào, chính là thấy thiếu niên vừa rời đi liền nâng tay mạnh phủi áo, cứ như vừa bị con côn trùng gì đó bám vào, ghê tởm chết.

Nhìn thiếu niên cũng đáp lại hắn bằng một cái bĩu môi khinh thường, Xa Viêm sau nửa ngày rốt cục nhịn không được nói ra nghi hoặc:

“Ngươi có địch nhân?” Hơn nữa còn không phải là hạng tầm thường, tên thư sinh yếu ớt này có bản lĩnh gì có thể trêu chọc được đến những kẻ võ công cao cường như thế?

“Ài, chuyện kể ra rất dài a.” Thiên Phong chẳng biết trả lời thế nào, đành lấp liếm bằng một câu muôn thuở.

Xa Viêm vốn không hề có ý muốn quan tâm đến đời tư của người khác, nghe vậy chỉ hừ lạnh không hỏi thêm nữa, chỉ biết liên quan đến tên nhóc này chắc đều không phải thứ gì hay ho.

Thiên Phong cũng không thèm để ý đến hắn, nhìn cái bọc trong tay Trương Lâm, trong đầu chợt loé lên cái gì, liền nhảy tới hỏi:

“Các ngươi ngày mai chính là lên đường ra sa trường?’

“Dạ bẩm Thánh tử, đúng là như vậy.”

“Có thể cho ta đi cùng được không?” Thiên Phong cảm giác bây giờ chắc chỉ có chạy tới nơi đó mới có thể thoát khỏi bàn tay Như Lai của ca ca.

“Hả? Chuyện này…” Trương Lâm không nghĩ tới thiếu niên muốn theo bọn họ theo tới tận biên ải, bất quá Thánh tử dù có yêu cầu gì hắn cũng không thể từ chối, chỉ là… bối rối nhìn sang chủ tử, hắn cũng không phải người có thể quyết định a.

……………………………………………………………………………….

.

.

.

[Giới thiệu] Dạng thế yêu nhiêu – Băng Tư Mị Cốt

Dạng thế yêu nhiêu

.

5539293620110109152025046.

Tác giả: Băng Tư Mị Cốt

Thể loại: Xuyên việt, trọng sinh, cổ trang, cung đình, phụ tử niên thượng, công sủng thụ, HE

Tình trạng: Hoàn

…………………………………………………………

Giới thiệu: (by Tuyết Lạc) Tiếp tục đọc

[DPKTH] Chương 33: Kinh ngộ thái phó

Mấy hum nay nhiều việc linh tinh quá, mãi mới xong 1 chương, sr mọi người T.T

.

.

.

Diễm Phong khuynh thiên hạ – Đệ tam quyển

Bão táp sa trường

.

Đệ tam thập tam chương

Kinh ngộ thái phó

– Tuyết Lạc –

12998230056396Giục ngựa bôn chạy suốt mấy ngày đêm, cuối cùng cổng thành Khương quốc cũng hiện ra trước mắt. Bạch Hổ việc đầu tiên chính là trở về phủ tướng quân tiếp nhận thánh chỉ như đã định.

Cứ tưởng Hoàng Đế muốn bàn việc quân gì cấp bách, ai dè chỉ là triệu hắn vào cung tham gia thịnh yến thưởng hoa.

Đã sang tháng tư, cũng là lúc đào hoa nở rộ. Vốn đã tốn không ít quốc khố sức dân vào việc xây dựng cả rừng đào rộng lớn trong hoàng cung, một người ham thích những thú vui tiêu khiển như Hoàng đế Khương quốc chỉ chờ mong đến dịp này, liền mời bá quan văn võ đến cùng uống rượu đàn hát. Bạch Hổ là đại tướng quân, đương nhiên không thể vắng mặt.

Thiên Phong tình cờ lọt vào tai tin này, đuôi cún không nhịn được lập tức vểnh lên.

Cậu từ lâu đã nghe nói hoa đào Khương quốc nổi tiếng xinh đẹp, đáng tiếc giống cây ấy lại chỉ có thể sinh trưởng ở vùng có khí hậu thiên lạnh như nơi đây. Kỳ này có cơ hội ghé thăm Khương quốc, Thiên vương Tiểu vương gia quả thực không ngoài dự định muốn ngắm danh hoa ấy một lần.

Tuy cảm thấy khó hiểu tại sao đất nước đang xảy ra chiến tranh với ngoại tộc mà Hoàng đế vẫn còn có nhã hứng thưởng hoa, bất quá quân thần nhà người ta chính là không có ý kiến, cậu lấy tư cách gì mà dị nghị? Thế nên khi thấy Bạch Hổ sửa soạn nhập cung, Thiên Phong liền mang tâm trạng đi hóng cảnh vui mà mặt dày chân chó xin hắn cho theo cùng.

Hoa đào vốn đã đẹp, lại còn là vườn đào dành riêng cho Hoàng đế, hẳn sẽ càng tuyệt mỹ. Dịp may hiếm có này cậu tuyệt đối không thể bỏ qua.

Bạch Hổ vì vội vàng công chuyện, cũng lười quản thiếu niên muốn làm gì, có lẽ cảm thấy nói chuyện với cậu chính là hạ thấp tôn nghiêm của hắn.

Thiên Phong tỏ vẻ không sao cả, coi tiếng hừ lạnh của nam nhân như lời ưng thuận, liền hí hửng theo Trương Lâm, Bạch Hổ hai người tiến cung.

***

Lần đầu bước chân vào Tử cấm thành Khương quốc, Thiên Phong cũng không lấy gì làm kinh diễm. Dù sao đối với ‘nhà’ cậu, nơi đây chỉ có thể nói là đủ đẳng cấp có thể so bì. Nếu có điểm gì hơn thì chính là nhiệt độ không khí, ừm, so sánh với hoàng cung Tịch quốc luôn bị ca ca vô tình biến thành hầm băng, nơi đây quả thực có vẻ ấm áp hơn nhiều.

Theo chân thái giám dẫn đường, ba người rốt cục đến nơi tổ chức thịnh yến, chính nằm giữa vườn đào xinh đẹp.

Hoa rơi trong gió, phiêu phiêu dưới ánh trăng, quả là khơi dậy cho người ta hưng trí.

Bá quan văn võ đều đã đến đông đủ, vốn đang trò chuyện rôm rả với nhau, nhưng vừa nhìn thấy Bạch Hổ tới, đều không hẹn mà cùng nhất thời im bặt.

Nổi tiếng dũng mãnh thiện chiến còn dụng binh như thần, Xa Viêm – Xa đại tướng quân, vốn là cái tên mà bất cứ ai nghe đến đều phải run rẩy. Lý do dù biết triều đình Khương quốc đã thối nát vô năng, nhưng các nước khác kể cả Tịch quốc hùng mạnh vẫn không dám tùy ý xâm lấn, hơn một nửa là vì có hắn tồn tại.

Thế nhưng ít ai biết đến, không chỉ là nỗi khiếp sợ của kẻ địch ngoại bang, bản lĩnh của Xa Viêm còn bị triều đình coi là mối e ngại đối với hoàng tộc Khương quốc.

Bạch Hổ, không, lúc này hẳn phải gọi hắn là Xa Viêm, dường như đã quen với đa dạng ánh mắt của đám người, cũng chẳng thèm đối bọn họ nói một câu chào hỏi, chính đi thẳng đến ngồi vào chỗ, nơi nằm ngay gần thượng vị của hoàng đế. Thiên Phong cùng Trương Lâm cũng vội theo đứng sau lưng ‘chủ tử’.

“Thánh thượng giá lâm.” Không phải đợi lâu, Thiên Phong đã nghe thấy tiếng hô quen thuộc của thái giám, tiếp sau liền bắt gặp một thân ảnh màu hoàng kim đi ra.

Tuy đã là một lão nhân có vẻ lõi đời, nhưng xét về khí chất nên có ở bậc Thiên tử, Thiên Phong chính là cảm thấy người kia còn kém ca ca cậu nhiều lắm.

Sau khi cho chúng ái khanh bình thân, Hoàng đế liền ra hiệu bắt đầu yến tiệc.

“Hội thưởng hoa năm nay Khương quốc chúng ta còn đặc biệt nghênh đón một vị khách quý, chính là Lý đại nhân – sứ thần Tịch quốc.” Đợi bá quan hết thảy đã ổn định, Hoàng đế đột nhiên trịnh trọng cất lời.

“Từ lâu đã nghe danh Lý đại nhân học thức uyên thâm, tài cao bắc đẩu, còn được nhân gian xưng tụng là kỳ tiên một tay thiên thủ hạ cờ. Hôm nay trẫm có cơ hội được diện kiến quả thực vinh hạnh.” Nói rồi liền hướng một khách bàn được sắp xếp đặc biệt gần đó, khẽ nở nụ cười xã giao.

Lý đại nhân? Tịch quốc? Thiên Phong nghe đến đây, sau gáy không khỏi nhỏ ra một giọt mồ hôi lạnh. Đừng nói là…

“Bệ hạ khách khí. Vẫn nghe Khương quốc có loài hoa quý vô cùng xinh đẹp, Lý mỗ chuyến này không ngờ lại có thể được tận mắt thưởng thức, đây mới quả thật là phúc phận của Lý mỗ.”

Giọng nói khiêm khiêm nhẹ nhàng, nghe vào trong tai Thiên Phong lại như tiếng sét đánh. Trừng mắt nhìn về phía nơi thanh âm quen thuộc vừa phát ra… Người kia, người kia chẳng phải là Nội các đại học sĩ của Tịch quốc – Lý Ngự, cũng chính là thái phó của cậu đó sao?

Đúng vậy, Thiên Phong kể từ khi đến tuổi đi học, bao kiến thức thu nhận được đều do một tay Lý Ngự kèm cặp dạy dỗ. Không chỉ kinh dịch đạo thư thông thường, cầm kỳ thi hoạ của cậu có thể đắc ý đến vậy cũng nhờ ông truyền thụ mà nên.

Lý Ngự nổi danh tài ba xuất chúng, cũng là một trong những cánh tay đắc lực của hoàng đế Tịch Quân Vũ. Nói Thiên Phong dù được ca ca bao bọc không một tia khe hở, rất ít quan thần có thể tiếp xúc với cậu, thế nhưng Lý Ngự lại nằm trong số ‘rất ít’ này.

Ai mà ngờ lại có thể đụng độ thầy giáo mình ở đây, Thiên Phong chẳng biết nên trách quả đất tròn hay số cậu xui xẻo, chỉ biết cứng ngắc cúi đầu xuống, hai chân không tiếng động lui lui về phía sau núp dưới bóng Trương Lâm, giảm thiếu đến mức thấp nhất sự tồn tại của mình.

“Lý đại nhân lần này đi sứ sang đây chắc cũng không chỉ để ngắm hoa. Bức thư lần trước quả nhân gửi cho Hoàng đế quý quốc không biết đã có câu trả lời?” Khương quốc hoàng đế sau khi mời Lý Ngự một chung rượu, liền cười thăm dò hỏi.

“Bệ hạ là nói về việc Khương quốc muốn mượn binh Tịch quốc để đối phó với Mạc quốc? Nghe nói cầm quân trận này chính là thế tử Khương Liệt, chúng ta cũng biết tình hình bên ngài đang gặp khó khăn, nhưng vấn đề mượn binh tiếp ứng, e là…”

Trộm liếc nhìn vẻ mặt khẩn trương của lão Hoàng đế, Lý Ngự chậm rãi đặt chén rượu xuống bàn, nâng tay khẽ vuốt chòm râu.

“Muốn Tịch quốc phái binh tiếp ứng cũng được, nhưng không thể không có điều kiện trao đổi.”

“Lý đại nhân xin cứ nói.” Hoàng đế vội giục.

“Chính là quý quốc phải trở thành chư hầu của Tịch quốc.”

“Sao?” Nghe xong câu này, tất cả bá quan văn võ ở đây đều không nhịn được kinh hãi, thi nhau quay sang bàn tán.

Khương quốc Hoàng đế sắc mặt xanh mét, hai tay run rẩy. Nếu là trước kia, hẳn hắn sẽ lập tức đập bàn phẫn nộ, thế nhưng hắn cũng hiểu tình cảnh bây giờ gần như không còn lựa chọn nào khác.

Suy nghĩ xem, nếu tiếp tục đánh với Mạc quốc, đợi khi bọn chúng tiến vào trong thành cũng sẽ san bằng toàn bộ hoàng cung, nhưng nếu trở thành chư hầu của Tịch quốc, ít nhất hắn vẫn có thể tiếp tục được hưởng vinh hoa của một vị hoàng đế, cho dù chỉ là hoàng đế chư hầu…

“Không cần!” Đè áp tất cả những tiếng tranh luận, Xa Viêm đột nhiên đứng lên, vẻ mặt dường như đã không thể kiên nhẫn.

Mọi người khi nhìn đến người vừa lên tiếng là ai, cũng đồng thời im miệng.

“Hoàng Thượng, chúng ta không cần mượn binh Tịch quốc, chỉ cần Hoàng Thượng cho thần ra trận, thần sẽ lập tức đem quân địch dẹp sạch không còn một mảnh!”

Hoàng đế nhìn xuống nam nhân dưới điện, kẻ cho dù là đang quỳ nhưng vẫn có thể toả ra thứ khí thế chấn nhiếp cả long uy của hắn. Quả thực so với ngàn vạn đại quân đang nhăm nhe ngoài bên ải kia, đối với Hoàng đế Khương quốc, vị Đại tướng quân mà hắn phải đích thân phong tặng này mới thực sự khiến hắn cảm thấy sợ hãi.

Lần này cũng vì không muốn giao cho nam nhân binh quyền, mới bảo Thế tử cầm quân xuất trận, vốn định để Khương Liệt lập công rồi từ từ bổ nhiệm hắn thay thế Xa Viêm, ai ngờ bản lĩnh của hắn thật không thể sánh bằng một góc nhỏ của ‘Chiến thần’, đứng trước Mạc quốc liền lâm vào thế yếu.

Thấy không khí dường như ngưng đọng, không ai còn có tâm trí thưởng hoa, Lý Ngự dường như đã sớm đoán biết trước, khẽ mỉm cười cất lời:

“Có vẻ Bệ hạ cùng Đại tướng quân không thể lập tức đưa ra ý kiến thống nhất, tại hạ đương nhiên hiểu được.

Thực ra đứng trước vấn đề này, Tịch quốc cũng rất khó nghĩ. Dựa trên mối bang giao vừa thiết lập, Tịch quốc rất muốn phái binh đến Khương quốc ứng cứu, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa Tịch quốc từ nay sẽ cùng Mạc quốc đối nghịch, bởi vậy không thể không có một cái giá xứng đáng…” Lý Ngự lại nâng tay vuốt ve chòm râu, nhìn lên những cánh hoa đang tung bay trong gió, khẽ nhíu mày vẻ như suy ngẫm.

“Nếu đã như vậy, hay là thế này, nhân hôm nay cảnh đẹp ý vui, chúng ta liền lấy một bàn cờ ra làm quyết định đi.”

“Đánh cờ?” Khương quốc hoàng đế nghi hoặc hỏi.

“Đúng vậy, tại hạ sẽ đưa ra một thế cờ, nếu quý quốc có thể phá giải đem tình thế lật ngược mà đánh thắng, Tịch quốc sẽ lập tức phái binh viện trợ Khương quốc vô điều kiện.”

“Hả, vô điều kiện?” Có chuyện tốt như vậy sao?

“Ngược lại…” Lý Ngự hơi ngừng một chút, “Nếu không thể giải được, vậy muốn Tịch quốc ra tay trợ giúp, chỉ có thể để Khương quốc trở thành chư hầu của Tịch quốc mà thôi.”

Mọi người nghe vậy chấn động, Lý Ngự cũng không để lão Hoàng đế kịp hồi thần, liền sai người mang một bàn cờ đi ra, ưu nhã tiến lên phía trước rất nhanh đã đem thế cờ bày hảo.

Khương quốc Hoàng đế nhìn một màn này liền hiểu rõ dụng ý của Lý Ngự. Nếu lúc này hắn mở miệng từ chối, chính là thừa nhận Khương quốc nhân tài vô năng, không dám tiếp dù chỉ một bàn cờ.

Dẫu biết rằng thế gian khó ai có thể đánh bại Lý Ngự, Hoàng đế cũng không thể quay đầu được nữa, lập tức ra lệnh nếu ai có thể giải được thế cờ kia liền ban tước trọng thưởng.

Đám quan lại có ở đây đều thi nhau muốn lên thử sức, bất quá những điểm trắng đen kia dường như có sự sống mà luân phiên biến ảo, khiến bọn họ vừa nhìn đến đã thấy hoa mặt chóng mày.

Xưa nay vốn chỉ quen cùng Hoàng đế nhà mình chơi bời nhảy múa, bọn họ hầu hết đối với những thứ như cờ vây đều không có sâu xa am hiểu, đối phương còn là thánh thủ kỳ tiên, bọn họ có cơ hội thắng sao?

Trong khi tất cả lần lượt vác vẻ mặt bỏ cuộc mà trở về, chỉ có Xa Viêm nãy giờ vẫn đứng im không nhúc nhích, cặp mắt thâm trầm lại cứ dán chặt vào bàn cờ kia toát ra sát ý khó hiểu.

“Đại tướng quân, sao khanh không lên thử chút? Vừa rồi chẳng phải khanh nói mình cầm binh rất giỏi? Hẳn kỳ nghệ cũng không thua kém. Vậy chứng minh cho trẫm xem đi.”

Nghe thấy lời này, phản ứng của Xa Viêm chính là càng thêm siết chặt nắm tay, nhưng cũng không tiến lên nửa bước.

“Nè, chủ tử ngươi sao vậy?” Thiên Phong khẽ huých huých Trương Lâm bên cạnh, nhỏ giọng hỏi. Chỉ là một bàn cờ thôi mà, hắn tự dưng biến âm u đáng sợ như vậy làm cái gì a?

“Haiz, chủ tử tuy đánh nhau rất giỏi, nhưng chính là không biết chơi cờ, ngay cả cách cầm quân cờ thế nào cũng chịu luôn.” Trương Lâm rầu rĩ thở dài. Chủ tử hắn xưa nay vốn làm người thô kệch, cảm thấy thời gian ngồi đánh cờ thà rằng đem ra luyện đao luyện chém giết còn thú vị hơn nên căn bản chưa từng động vào mấy thứ đồ văn nhã đó. Hoàng thượng đây chính là trắng trợn chế nhạo hắn a.

“Thật sao?” Thiên Phong lại đem ánh mắt dõi về phía nam nhân, tưởng tượng người như hắn mà ngồi nhàn nhã đánh cờ quả đúng là không hợp. Lại nhìn nhìn vẻ mặt đen sì chỉ hận không thể lập tức lao lên phá nát bàn cờ kia của hắn, đột nhiên cảm thấy có chút không đành lòng.

Kẻ duy nhất được quyền bắt nạt tên hổ điên này, chỉ có cậu mà thôi.

“Hoàng thượng, này chính là việc nhỏ, không cần đến Tướng quân phải đích thân xuất mã, cứ để tiểu nhân thay mặt hắn đến thử đi.” Thiếu niên lúc này không biết lấy đâu ra dũng khí, chậm rãi bước ra khỏi bóng núp phía sau lưng Trương Lâm, đi đến bên cạnh Xa Viêm.

“Ngươi là…” Toàn trường đổ dồn ánh mắt kinh ngạc về nơi vừa cất lên giọng nói, bao gồm cả ‘chủ tử’ của cậu.

“Bẩm Hoàng Thượng, tiểu nhân chỉ là một thiếp thân tuỳ tùng của Đại tướng quân, tên họ không đáng nhắc tới.”

“Được rồi, ngươi đến thử xem đi.” Hoàng đế phất phất tay, dù sao thêm một tên nô tài hắn cũng chẳng mất gì.

“Dạ.” Thiếu niên tuân chỉ, hướng bàn cờ kia đương định nâng bước, cổ tay lại đột nhiên bị siết lấy, cảm giác này thực quen thuộc nha.

Ngoảnh đầu, bắt gặp chính là nam nhân mang vẻ mặt kinh nghi đang nhíu mày nhìn cậu, Thiên Phong mang theo mỉm cười, ngón tay dài mảnh nhẹ đặt lên mu bàn tay to lớn:

“Tướng quân yên tâm, tiểu nhân tuyệt đối sẽ không để ngài mất mặt.”

Nam nhân không biết là vì chán ghét thiếu niên đụng chạm hay bị xúc cảm điện giật kia chấn kinh đến, phản xạ liền buông thiếu niên ra, lại phát giác hành động này trông cứ như hắn thật sự vừa bị câu dỗ dành kia của cậu trấn tĩnh, chỉ có thể che giấu đi bất mãn bằng tiếng hừ lạnh quen thuộc.

Thiên Phong dường như biết chắc phản ứng của hắn sẽ là vậy, nhưng giờ cũng không phải là lúc so đo. Rút đi điệu bộ tinh nghịch thường ngày, khí chất trên người thiếu niên liền được thay thế bằng phong thái ưu nhã đúng chuẩn của một bậc hiền sĩ.

Đi tới bên bàn cờ, nhìn qua một lượt, thiếu niên khoé môi hơi khẽ cong lên, một tay chắp sau lưng, tay kia vươn tới hộp cờ bên cạnh, thuần thục kẹp lấy một quân, hướng bàn cờ thong thả đặt xuống.

…………………………………………..
Tiểu Bạch: Yên tâm Phong nhi cũng sẽ ko vì zai mà bán nước đâu :)))

Mấy vấn đề về chiến quốc phân tranh nói thực là ta ngu lắm, chỉ viết theo cảm tính YY thôi, nếu có chỗ nào thấy vô lý thì cũng xin hãy nhìn bằng cặp mắt khoan dung nhé T.T

.

.

.