[DPKTH] Chương 26: Bạch Hổ hộ pháp

Đúng vậy, mọi người không có nhìn lầm, đây chính là chương thứ hai mươi sáu của “Diễm Phong khuynh thiên hạ” (không biết có ai còn nhớ đến không), một chương mà cách chương trước nó tận 3 năm, đúng là chỉ có những tác giả vô trách nhiệm như ta mới có thể làm.

Những chương tiếp theo của “Diễm Phong” – thành quả của ta sau 2 tháng nằm viện, và hôm nay cũng là ngày ta được trở về ký túc xá. (Hiện ta đang du học)

2 tháng nằm viện, nói không quá dài cũng không quá ngắn, nhưng cũng đủ để ta có thời gian đem rất nhiều thứ ra suy nghĩ. Trong bệnh viện không có wifi, chỉ có thể lôi điện thoại ra đọc comment của mọi người. Thi thoảng, đập vào mắt ta lại là những comment giục ta đem “Diễm Phong” viết tiếp. Khi ấy, ta đang trong cơn thoi thóp mới kinh hãi nhớ ra, mình vẫn còn hai cái hố sâu “nghiệp chướng” chưa được lấp đầy.

Liền như vậy, ta chính là nhờ sự ủng hộ động viên kiêm đe doạ của mọi người mà giành lại sự sống.

Không phải ta sợ chết, chỉ là bỗng nhiên nhớ tới lời “nguyền rủa” của con bạn ta, rằng ta suốt mười kiếp sau đều phải làm tổng thụ, bị đám công hấp diêm rồi sinh con. “Mười kiếp làm tổng thụ, bị đám công hấp diêm sinh con”… ta thực sự không muốn… (Thực sự là không muốn aaaaaaaaaaa!!!!!!!!!)

Khụ, thế nên, bây giờ ta còn chưa thể ra đi, ít nhất là trước khi đem đống “tội lỗi” kia san lấp hết.

Nói thì nói vậy, nhưng “Diễm Phong” cũng là một trong những ước mơ của ta, ước mơ có thể đem tất cả những suy nghĩ YY biến thái sến súa cẩu huyết toàn bộ viết ra thành một câu chuyện. Đời người chả biết chết lúc nào, mấy ai có thể trước đó thực hiện được giấc mơ, nhất là còn được mọi người ủng hộ nhiều đến thế. Bởi vậy, ta liền dành ra toàn bộ quãng thời gian còn lại khi ở bệnh viện, đem “Diễm Phong” tiếp tục viết. Mong muốn một ngày nào đó có thể hoàn thành giấc mơ, cũng là thay lời cảm ơn gửi tới những tình yêu vẫn luôn ủng hộ.

Thực sự rất cảm ơn mọi người.

.

.

.

Đệ nhị thập lục chương

Bạch Hổ hộ pháp

Tiếp tục đọc