[Giới thệu] Tiểu thỏ tử quai quai,bả môn khai khai – Lang Nhị Manh

Bé thỏ ngoan, mau mở cửa ra nào

(nghe tên truyện đã thấy sặc mùi sói =.,=)

002

(hình ảnh chỉ mang tính lừa tềnh)

.

Tựa gốc: Tiểu thỏ tử quai quai,bả môn khai khai

Tác giả: Lang Nhị Manh

Thể loại: Đoản văn, hiện đại, huyền huyễn, 1×1, ôn nhu phúc hắc công x nhân thê thỏ tinh thụ, ngọt ngào ấm áp, công sủng thụ, thanh thủy, đáng yêu văn, HE

Tình trạng: hoàn

……………………………………

Phiên bản đam mỹ của cô Tấm đi ra từ quả thị =)))

.

Giới thiệu: (by Tuyết Lạc)

Tiếp tục đọc

[MTVNDVT] Chương 8: Săn Vũ Khí

Chương 8

Săn Vũ Khí

– Tuyết Lạc –

.

star_oracle__complete__by_yue_icesealSau khi ‘uy hiếp’ được Hải Huyền bằng cái lý do mà chính cậu cũng không rõ, Chu Thần rốt cục cũng có tên trong danh sách học viên tham gia đợt Săn Vũ Khí dù chưa đủ Ngũ Đẳng. Có điều, tuy đã thực hiện nguyện vọng của cậu như đã hứa, Hải Huyền từ ngày hôm đấy lại không thèm liếc mắt nhìn nhóc đệ tử cưng lấy một lần.

“Thầy… thầy giận ạ?” Chu Thần nem nép đi sau ông thầy khó tính, kéo kéo áo hắn rụt rè hỏi.

“Giận? Sao tôi phải giận em?” Miệng nói thế nhưng Hải Huyền vẫn tiếp tục bước đi không ngoái lại, khiến Chu Thần không thể nhìn thấy biểu lộ trên gương mặt hắn.

Nếu là bình thường, nam nhân nhất định sẽ không đồng ý yêu cầu ngày đó của cậu, giờ có hối hận hay bực tức cũng là điều đương nhiên. Sớm đã dự đoán được điều này, chỉ không ngờ phản ứng của thầy lại trẻ con đến vậy, Chu Thần dở khóc dở cười, trong lòng lại cảm thấy ấm áp.

Buông ra áo Hải Huyền, thiếu niên lặng lẽ dừng chân, nhìn bóng dáng cao lớn kia đi xa vài bước, mới nhẹ nhàng cất tiếng:

“Hôm nay buổi Săn Vũ Khí bắt đầu rồi…”

Hải Huyền hơi khựng lại.

“Thầy không cần lo lắng. Em sẽ không sao đâu.” Không thể nói với nam nhân mình đã là một Hỏa Ma pháp sư cấp Thần, thiếu niên chỉ có thể mỉm cười nói mấy câu trấn an đơn giản. “Hơn nữa, em nhất định sẽ mang về cho thầy thứ vũ khí lợi hại nhất.”

Nãy giờ vẫn đứng quay lưng với nơi phát ra giọng nói, Hải Huyền khẽ siết tay, rốt cục nhịn không được vẫn là ngoảnh đầu lại. Có điều, nơi ấy nào còn có bóng người, thiếu niên sau khi lẳng lặng cúi chào hắn đã nhanh chóng mất hút. Phải rồi, cũng đã đến giờ buổi Săn Vũ Khí điểm danh học viên, không nhanh thì sẽ không kịp.

“Rầm!” Bức tường bên cạnh nháy mắt bị quyền thủ của Hải Huyền tương cho một lỗ thủng lớn. Hơi thở vẫn nhịp nhàng, chỉ có nam nhân mới biết trong lòng hắn đang vô cùng rối loạn. Mấy hôm nay hắn gắng tránh mặt thiếu niên, không hoàn toàn là vì giận cậu nhóc này tùy hứng, mà là…

.

***

.

Lúc Chu Thần chạy đến nơi tập kết, chính chứng kiến các học viên đang bước vào một cánh cổng không gian. Đúng vậy, địa điểm tổ chức buổi Săn Vũ Khí là trong một không gian ảo do trí não Noah tạo dựng.

Nói đến Noah, hôm trước Chu Thần cũng đã được nghe bác Albert kể, đó là một trí thông nhân tạo, là trung tâm đầu não thao túng tất cả máy móc, không chỉ trong khuôn viên học viện Quy Dương, mà còn trên toàn đại lục này.

Từ các hệ thống bảo vệ, cung cấp dinh dưỡng,… đến thiết lập không gian, Noah đều lãnh trách nhiệm đảm nhận và vận hành. Bởi vậy, để tránh gây thương vong cũng như bảo vệ cơ sở vật chất, người ta liền cho học viên tiến hành buổi săn vũ khí trong một không gian ảo, ngoài việc dễ dàng đưa ra các thử thách, còn một lý do nữa, đó là hầu hết vũ khí của các Võ Thuật sư đều là do Noah thiết kế và chế tạo!

Có điều, trước khi thực sự trở thành công cụ chiến đấu, những vũ khí đó khi còn nằm trong không gian ảo của Noah thường mang hình thái của ma thú. Ma thú đó nếu càng mạnh, thì chứng tỏ cấp độ của vũ khí càng cao.

Các học viên bước vào đây, không chỉ phải vượt qua được những chướng ngại Noah dựng lên, mà còn phải chiến đấu với chính vũ khí tương lai của mình. Chinh phục được nó, mới có tư cách sử dụng nó.

Tạm ngừng cảm thán trước sự tài ba của các Kim thuật sư công nghệ, Chu Thần hít sâu một hơi, liền hòa mình vào dòng người đang tiến đến cánh cổng ảo.

Bước qua màng điện từ màu xanh, đập vào mắt Chu Thần là một khung cảnh vô cùng hùng vĩ. Ở giữa chốn thành thị xa hoa, vốn tưởng rất khó lại được nhìn thấy núi non rừng rậm, thế nhưng tất cả đều đang thần kỳ hiện ra ngay trước mắt.

Nhớ đến ‘ai đó’ chắc có lẽ vẫn đang chuyên tâm canh giữ cái động rỗng không… Chu Thần nuốt ực một cái không dám nghĩ tiếp, vội theo chân đám học viên vừa bước vào, hướng tới ngọn núi cao nhất.

Ngọn núi cao nhất, phải, nghe nói ở đó được xếp đặt một con linh thú cấp cao, cũng chính là hóa thân của một thứ vũ khí cực mạnh, có thể sánh ngang với Diễm Quang ma pháp trượng của Chu Thần Ngọc ngày xưa. Bởi vậy, mục tiêu lớn nhất của bất cứ Võ Thuật sư nào khi đến đây, là có thể bắt được nó.

Chu Thần tuy không có quá nhiều tham vọng, nhưng thấy nhắc đến Diễm Quang, cậu quả thực không nén nổi tò mò. Khác với vũ khí của các Võ Thuật sư là lấy từ Noah, ma pháp trượng của các Ma Pháp sư được tạo ra bằng chính ma tinh thạch mà họ kết thành. Ma Pháp sư càng mạnh thì ma pháp trượng lại càng tốt. Hơn nữa đối với Chu Thần Ngọc, Diễm Quang chính là một trong những pháp bảo mà cậu ưng ý nhất. Thứ có thể sánh ngang với nó, đương nhiên cậu muốn chiêm ngưỡng một chút a.

Có điều muốn đến được chỗ báu vật đâu phải là chuyện dễ dàng. Trên con đường mà Chu Thần đi qua, quả thực xuất hiện rất nhiều cạm bẫy. Bất quá những thứ đó không phải tự cậu thể nghiệm, mà đều thông qua những người xung quanh.

Nói đến cũng lạ, suốt cả hành trình, Chu Thần không hề gặp bất cứ một trở ngại nào, nếu không muốn nói là bàn tay vàng đến quá đáng. Định qua sông cá sấu thì phát hiện có con thuyền đỗ cạnh, lên núi gặp đá lở thì chúng cũng tránh chỗ cậu mà rơi, trong khi mấy học viên đi cùng đường với cậu kẻ không bị cá đớp thì cũng bị đá quăng cho vỡ đầu.

Càng lên cao thì càng nhiều nguy hiểm, nhưng cơ hội tìm được vũ khí mạnh lại càng lớn. Bởi vậy có không ít người vẫn gắng dấn thân bước tiếp. Có điều cứ mỗi lần vướng vào cạm bẫy, đoàn người lại vơi dần, cuối cùng chỉ còn sót vài nhóm nhỏ, nhưng cũng đã mang bộ dáng tàn tạ. Người duy nhất cho đến tận giờ vẫn bước đi thong thả tiêu sái, chắc chỉ có mình Chu Thần mà thôi.

Vén ra tán lá cây rậm rạp, Chu Thần rốt cục cũng đặt chân lên mỏm đá nằm trên đỉnh, không ngờ đập vào mắt cậu, là một thứ ánh sáng chói lóa nhưng quen thuộc vô cùng.

“Tiểu Quang…”

Đúng vậy, thứ nãy giờ vẫn luôn phát ra ánh sáng mê hoặc những kẻ tìm đường lên núi thì ra chính là Diễm Quang – cây ma pháp trượng quyền năng nhất giới ma pháp. Nó đang cắm ở ngay kia, vẫn xinh đẹp và tinh xảo y như ngày cậu mới tạo ra nó.

Mang theo kinh ngạc khó tin cùng hoài niệm, Chu Thần tiến đến bên cây ma trượng lung linh như thật như ảo. Khoảnh khắc lúc cậu chạm vào, cột ánh sáng bao quanh nó liền lóe lên càng mạnh. Cảm giác này… Chu Thần biết rõ. Cho dù không gian xung quanh chỉ là giả tưởng, nhưng thứ cậu đang nắm trong tay… chân chính là thật.

“Không ngờ lại được gặp lại ngươi ở đây.”

Diễm Quang là tự tay cậu tạo ra, một thời vẫn luôn bên cậu sát cánh, đương nhiên Chu Thần dành cho nó rất nhiều tình cảm. 300 năm trước sau trận thảm đấu, cậu cũng ngủ đông một thời gian dài, lúc tỉnh dậy đã chẳng thấy nó đâu. Cứ ngỡ Tiểu Quang một là bị hủy hai là thất lạc, kiểu gì đều khó mà tìm về, ai ngờ giờ lại có thể lần nữa được chạm vào nó.

“Thực xin lỗi, đã bỏ rơi ngươi lâu như vậy.”

Diễm Quang có thể nói là ma pháp trượng mạnh nhất trong số các ma pháp trượng. Người ta bảo quản và đặt nó ở đây, có lẽ cũng để thể hiện mong muốn một Võ Thuật sư nào đó có thể tìm ra được thứ vũ khí xứng tầm với nó.

Phải rồi, được hội ngộ với ‘ông bạn già’, không phải điều duy nhất Chu Thần cảm thấy ngạc nhiên. Leo lên tới đỉnh rồi, nhìn thấy Tiểu Quang rồi, nhưng con linh thú mà mọi người hằng đồn thổi rốt cuộc ở đâu, sao suốt cả quãng đường cậu không hề thấy bóng dáng? Đương miên man suy nghĩ, từ khoảnh đất phía dưới mỏm đá chợt loáng thoáng truyền đến mấy giọng nam, ồn ào lộn xộn chen vào tai Chu Thần.

Tò mò ló đầu xuống, Chu Thần chính chứng kiến cả một đám nam sinh đang vây quanh một thanh niên tóc bạc. Trái với bộ dáng trầm tĩnh đứng lặng của kẻ ở giữa, mười mấy người bao quanh đều hừng hực sát khí, dường như còn xen lẫn chút căng thẳng.

“Linh thú, biết điều thì mau ngoan ngoãn chịu trói đi.” Một nam sinh giương quyền hướng thanh niên bạch phát, miệng tuy to nhưng chính là không dám động.

“Đúng vậy, vất vả lắm mới đến được đây, chúng ta không thể trở về tay không.” Một nam sinh khác cũng gân cổ nói cứng, vừa nãy chứng kiến đồng bạn bị đánh văng xuống vực, giờ chỉ cần thấy tà áo thanh niên kia hơi khẽ lay động là cả người hắn đã run lẩy bẩy, nhưng nghĩ đến chuyện nhục nhã trở về, hắn đành cắn răng liều mạng xông tới.

“Á!” Quả nhiên chịu chung số phận với đám bạn đi trước, nam sinh kia chưa kịp chạm được vào một sợi tóc của đối thủ đã bị mạnh mẽ đánh bật khỏi khoảnh đất nằm chơi vơi.

“Khốn kiếp!” Mấy nam sinh còn lại bị kích giận, đồng loạt thi thuật tiến đánh.

Gì đây? Bắt nạt bạn học? Nằm chống cằm trên mỏm đá cao cao, Chu Thần không nghe rõ bọn họ rốt cuộc đang nói cái gì, nhưng lọt vào mắt cậu, chính là cảnh một ‘nam sinh’ bị một đám nam sinh khác vây đánh.

Nhíu nhíu mày, kể từ khi vào ban Võ Thuật, cảnh tượng này đối với Chu Thần quả thực không hề lạ lẫm. Là đứa ‘em trai’ mà Chu Thiên căm ghét, cậu vẫn thường xuyên bị mấy tên nhóc cùng ban tìm tới gây sự, nhưng nghĩ mình dù sao cũng là bậc trưởng bối, những lúc đó Chu Thần đều chỉ nhún vai cho qua, bất quá điều đó không có nghĩa cậu sẽ ngoảnh mặt làm ngơ với người bị rơi vào hoàn cảnh tương tự.

Đứng trên cương vị của một phụ huynh, cậu đương nhiên phản đối mấy trò ‘bạo lực học đường’ này.

Khoảnh khắc khi mọi thế công đều đang hướng thanh niên xông tới, một vòng tròn lửa đột nhiên bừng lên, bao quanh bóng dáng màu trắng vẫn đang đứng bất động, phá giải toàn bộ chiêu thuật mà đám nam sinh vừa phóng ra. Thậm chí những kẻ không kịp nhảy tránh, còn bị dính mồi lửa nằm lăn lộn trên đất.

“Ỷ đông hiếp yếu. Đúng là không biết xấu hổ.”

Một giọng nói thanh thuần vang lên, lại ẩn chứa uy nghiêm đầy tính giáo huấn.

“Ai?!”

Hoang mang ngước mắt, đám nam sinh kinh ngạc phát hiện trên mỏm đá cao ngất kia xuất hiện một bóng người, nhìn kỹ thì dường như đó chỉ là một thiếu niên nhỏ bé, thế nhưng, vật cậu đang nắm trong tay lại không hề ‘nhỏ bé’ chút nào.

“Diễm… Diễm Quang?!”

“Hả? Mày nói cái gì?”

“Diễm Quang, thứ tên nhóc kia đang cầm chính là Diễm Quang!!”

“Đừng đùa chứ, không phải Diễm Quang chỉ có mình Chu Thần Ngọc mới sử dụng được thôi sao?”

“Nhưng vừa nãy tao rõ ràng nhìn thấy lửa phóng ra từ cây trượng đó mà.”

“Hắn… rốt cuộc là ai?”

Cảm giác thân phận mình có nguy cơ bại lộ, Chu Thần mới sực nhớ giờ không phải lúc để ‘ngầu’, vội huy pháp trượng bắn thêm mấy quả cầu lửa, vốn không phải thực sự định đánh nhau với đám nhóc con nhãi nhép, cùng lắm chỉ muốn dùng chút chú thuật đốt mông đuổi chúng cút xa khỏi đây thôi.

“Á! Lửa! Lửa!”

“Chạy mau a!!”

Nhìn mấy đám khói nhanh chóng mất hút sau tầng cây rậm rạp, Chu Thần hơi hơi thở phào, ánh mắt lại liếc tới thanh niên tóc bạc vẫn còn đứng nguyên đó không nhúc nhích, có chút nghi hoặc, liền khẽ nhún chân, nhẹ nhàng bay xuống bên hắn.

“Bạn học, cậu có sao không?”

Làn gió phất qua cổ khiến sợi dây bạch kim khẽ cất lên tiếng đinh đang thanh thúy. Vành tai hơi động, thanh niên ngay lúc chân Chu Thần vừa chạm đất cũng chậm rãi quay đầu, ánh vào đôi mắt cậu, chính là một diện mạo tuấn mỹ nhưng không hề cảm xúc, cặp đồng tử màu bạc vô hồn vô thần, trong suốt đến mức cậu có thể nhìn thấy hình ảnh mình đang in rõ bên trong.

.

***

.

“Tiểu Ngọc! Tiểu Ngọc! Cháu còn ở nhà không?” Albert cũng không thèm lấy tay gõ, trực tiếp đạp cửa xông vào. Có điều trong phòng nào còn có bóng ai.

Quả nhiên đã đi rồi? Chết tiệt! Chỉ tại hôm qua mình uống nhiều rượu quá! Vò đầu bứt tai, Albert tính định quay sang hỏi con robot mà Chu Thần từng mang về làm giúp việc, nhưng lại phát hiện nó chính là đứng yên bất động, không hề có tín hiệu gì.

“Kim? Sao thế này? Chẳng lẽ mày bị hết pin?” Lắc lắc vài cái, đôi mắt laze thường ngày vẫn phát ra ánh sáng xanh kia giờ chẳng hiểu sao lại tắt ngóm hoàn toàn.

“Không thể nào, quang thạch do Tiểu Ngọc tạo ra chính là loại pin mang năng lượng vĩnh cửu, sao có thể xảy ra vấn đề được?” Đương vuốt râu nghi hoặc, Albert lại sực nhớ đến chuyện chính cấp bách hơn: “Ai nha, chẳng phải mình đến đây là để tìm Tiểu Ngọc sao? Cần nhất hiện giờ là phải làm sao thông báo cho nó biết… Đúng rồi, có một người nhất định có thể giúp!” Sung sướng nghĩ ra gì đó, Albert cũng không rảnh đi nghiên cứu cục sắt tự dưng ngưng hoạt động kia nữa, vội hóa thành cơn gió bay ra ngoài.

.

***

.

“Ông nói sao? Ông đã quên cảnh báo với Tiểu Thần những loại vũ khí cấp cao ngoài hình dáng dã thú cũng có thể đội lốt con người?!”

“Ừ ừ, ái, Hải Huyền, cậu làm ơn nhẹ nhẹ tay chút a.”

“Chẳng lẽ ông không biết lý do tại sao cuộc thi Săn Vũ Khí chỉ có học viên đủ Ngũ đẳng mới được tham gia à?” Trút giận lên bộ râu của lão giả, Hải Huyền mất bình tĩnh gầm lên: “Bởi vì nó quá nguy hiểm, những vũ khí nguy hiểm có thể tấn công lại con người! Nhất là khi con người lại hoàn toàn không phát hiện ra chúng để cảnh giác!”

Tuy nói trong không gian giả tưởng, tỷ lệ thương vong sẽ giảm đi khá nhiều, nhưng độ chân thật vẫn lên đến 80%. Cho dù ngươi không chết, cũng có thể phải nằm viện vài tháng.

“Ai nha, ta chỉ là quên mất một chi tiết nhỏ đó thôi mà. Hơn nữa… việc phổ biến nội dung cuộc thi, chẳng phải là trách nhiệm của thầy giáo cậu hay sao?”

Buông ra bộ râu sắp bị mình kéo đứt, Hải Huyền có một thoáng bần thần. Phải rồi, mấy ngày nay chỉ vì mải tránh mặt Tiểu Thần, hắn đã không để ý đến những chuyện này. Tiểu Thần chưa phải học sinh lớp Ngũ đẳng, đương nhiên không được nghe giáo viên hướng dẫn tường tận, chỉ có hắn… vậy mà hắn lại…

“Khốn kiếp!” Nghiến răng mắng chửi một tiếng, Hải Huyền liền lao như bay đến phòng điều hành.

Nhóc con, em tuyệt đối không thể xảy ra chuyện!

…………………………………………………………………………………………

Tiểu Bạch: Có ai thử đoán cái bạn tóc trắng kia là ai ko :”D

.

.

.

[Giới thiệu] Ái nguyên lai nhất trực tại – Lạc Khinh Trần

Thể theo tâm lý của những ngày gần Trung Thu, đợt này mình sẽ giới thiệu toàn đoản văn cho mọi người tha hồ phá cỗ, yên tâm bánh có cả chay lẫn thịt nhé :”>

.

.

.

Tình yêu… thì ra ở ngay đây

(tạm dịch)

largeAnimePaperscans_Hotaru-Odagiri

(hình ảnh chỉ mang tính lừa tềnh)

.

Tựa gốc: Ái nguyên lai nhất trực tại

Tác giả: Lạc Khinh Trần

Thể loại: Hiện đại, đoản văn, chú cháu, niên thượng, bá đạo công x ôn nhuận thụ, cao H, rape, he

Tình trạng: hoàn

……………………………………………………

Giới thiệu: (by Tuyết Lạc)

Tiếp tục đọc

[Giới thệu] Lang kỵ trúc mã lai – Bích Thủy Mai Lạc

Sói cưỡi trúc mã tới

(tạm dịch)

blogimg-2012-04-01-23-01b694d5d4d63f641f9bf515577257f6d0-0220x0220-5

.

Tựa gốc: Lang kỵ trúc mã lai

Tác giả: Bích Thủy Mai Lạc

Thể loại: cổ trang, cung đình, thanh mai trúc mã, hoan hỉ oan gia, 1×1, cường cường, phúc hắc bá đạo công x ngạo kiều thanh cao thụ, chút ngược, ấm áp, HE

Tình trạng: hoàn

………………………………………………..

Truyện đúng chất thanh mai trúc mã hoan hỉ oan gia, bắt đầu từ lúc 2 bạn còn bé tí, từ lúc còn cắn nhau đánh nhau đến lúc lớn thì chuyển sang hun nhau ôm nhau và cuối cùng là nằm đè lên người nhau =)))

.

Giới thiệu: (by Tuyết Lạc)

Tiếp tục đọc

[Giới thiệu] Giáo quan,bất khả dĩ – Trúc Đào Tử

Giáo quan, đừng mà thầy…

(tạm dịch)

1C04DC4BB26BB1C899AC3A580CE0229F_500_583

(hình ảnh chỉ mang tính lừa tềnh)

.

Tựa gốc: Giáo quan,bất khả dĩ

Tác giả: Trúc Đào Tử

Thể loại: đoản văn, hiện đại, quân văn, vườn trường cuộc sống, trúc mã, niên thượng, 1×1, huấn luyện viên giáo quan diện than công x đệ tử dụ thụ, công sủng thụ, ngọt ngào, HE

Tình trạng: hoàn

……………………………………

Quân văn mà ngọt ngào thấy ớn :”>

.

Giới thiệu: (by Tuyết Lạc)

Tiếp tục đọc

[MTVNDVT] Chương 7: Nỗi sầu của một người thầy

Chương 7

Nỗi sầu của một người thầy

– Tuyết Lạc –

.

1137770960390e449el“Cẩn thận!”

Nghe Hải Huyền cảnh báo, Chu Thần may mắn tránh thoát được một quả cầu lửa. Có điều, trái ngược với vẻ mặt sắp bị hù chết của nam nhân, thiếu niên chính là hướng hắn cười hưng phấn:

Tiếp tục đọc

[Giới thiệu] Nhĩ ác tâm bất ác tâm – Tả Khương Lẫm

Nhĩ ác tâm bất ác tâm

.

2012851727393767

.

Tác giả: Tả Khương Lẫm

Thể loại: đoản văn, vườn trường, 1×1, ngốc ngốc công x biệt nữu thụ, bình thản ấm áp, HE

Tình trạng: hoàn

………………………………………..

Truyện ngắn nhưng rất dễ thương :”>

.

Giới thiệu: (by Tuyết Lạc)

Tiếp tục đọc

[MTVNDVT] Chương 6: Quan tâm

Chương 6

Quan tâm

– Tuyết Lạc –

.

4ac4d4d4af2871a512fea

Tiếp theo lại là mấy ngày phải luyện tập võ pháp. Như để chứng minh cho quyết tâm của mình, hôm nào Chu Thần cũng có mặt đầy đủ, thậm chí đến từ rất sớm, lúc học chiêu thức cũng vô cùng chuyên tâm, mặc dù kết quả thì không được khả quan cho lắm.

Kết thúc buổi học, Hải Huyền sau khi cho cả lớp nghỉ, cũng có chuyện phải tới phòng giáo vụ một chút. Tuy nói không lâu nhưng lúc xong xuôi thì sắc trời cũng đã muộn, trên đường trở về, bước chân hắn lại vô thức ghé qua sân tập vốn giờ này đã vắng tanh, quả nhiên liền bắt gặp một bóng dáng nho nhỏ vẫn đang đứng múa may ở đó.

Giấu mình sau bức tường rào, Hải Huyền cứ thế đem tất cả tư thái của người nọ, lặng lẽ thu hết vào ánh mắt thâm sâu. Đối phương chắc do quá chuyên chú, cũng không phát giác có người đang âm thầm đánh giá mình, chỉ cố gắng đem động tác vừa học được làm cho thật đúng, thật chuẩn.

Nhìn nhìn thiếu niên, Hải Huyền lại lẳng lặng chuyển mắt lên khoảng thiên không phía trên đầu cậu, nơi ấy không hiểu sao dần tích tụ từng đám mây đen, khiến cả sắc trời vốn đã gần tối càng trở nên xám xịt. Mưa, rất nhanh liền đổ xuống.

Thiếu niên mãi sau mới phát giác ra sự tồn tại của những hạt nước lành lạnh, có điều cũng chỉ ngừng đôi lát, sau lại tiếp tục công việc của mình.

Hải Huyền hơi nhíu mày, nhưng cũng không dừng quan sát bóng dáng nhỏ, rất kiên nhẫn cùng cậu tiếp tục đứng dưới trời mưa, dù sao mưa cũng không ướt được đến hắn.

Đợi thêm một chút, rốt cục thấy thiếu niên vẻ như đã hoàn thành xong bài tập, thế nhưng nằm ngoài dự liệu của Hải Huyền, bóng dáng gầy yếu kia lung lay vài cái liền lập tức ngã gục ngay trước mắt hắn.

.

***

.

Mơ hồ mở mắt ra, phát giác mình đang nằm trong một căn phòng trắng muốt xa lạ, phản ứng đầu tiên của Chu Thần, chính là giật mình bật dậy, vội vàng sờ sờ lên khuôn mặt hẵng còn dính nước.

May quá, cặp kính vẫn còn đây.

“Chẳng lẽ em đã quên bài giảng của tôi hôm trước, rằng rèn luyện thể lực tuy là cần thiết, nhưng bảo trì và giữ gìn nó càng quan trọng hơn sao?”

Giọng nói nghiêm nghị vang lên pha chút hờn giận, Chu Thần lúc này mới nhận ra trong phòng có người, hơn nữa còn là một bóng dáng rất quen thuộc.

“Thầy?” Ngạc nhiên nhìn về phía nam nhân đang đứng tựa lưng bên cửa sổ, Chu Thần mê mang không hiểu vì sao cậu và hắn lại cùng nhau ở đây, ưm… có lẽ là trong phòng y tế.

Dường như cũng nhận thấy tia nghi hoặc trong mắt thiếu niên, Hải Huyền thản nhiên giải đáp:

“Trên đường về, tôi có đi ngang qua sân tập đúng lúc trời mưa, liền bắt gặp em đang nằm ngất ở đó.”

Nhíu nhíu mày nhớ lại, Chu Thần sau đó chỉ biết đánh cái thở dài. Lúc ấy cậu quả thực đã hơi chủ quan, mới mặc kệ trời mưa mà gắng ở lại thêm một chút, không nhớ đến Thủy vốn khắc Hỏa, tập luyện trong điều kiện này đúng là càng dễ khiến cậu suy kiệt hơn.

Nhận ra chút trách cứ trong thanh âm của Hải Huyền, Chu Thần vội ngoan ngoãn nhận sai: “Xin lỗi thầy, lần sau em nhất định sẽ chú ý hơn ạ.” Để học sinh xảy ra vấn đề gì, người chịu trách nhiệm đầu tiên hẳn sẽ là giáo viên đi.

Không hay biết ý tốt của mình đã bị tên nhóc vô tâm vô phế kia bẻ cong, Hải Huyền lại chỉ chăm chú nhìn cậu, nhìn phần da thịt vẫn đang dính quần áo ướt, càng hiển lộ vẻ nhỏ gầy của cậu.

“Em thực sự muốn học ở ban Võ Thuật đến thế sao?”

“Vâng.” Ánh mắt kiên nghị vẫn không chút thay đổi.

“Được, vậy hãy làm tôi tin vào quyết tâm của em đi.” Hải Huyền đi đến, khoanh tay nhìn xuống thiếu niên đang ngồi trên giường. “Có điều, đừng để chưa tới được lúc đó, chính em đã ngã gục.”

“Em hiểu ạ.” Chu Thần mỉm cười vui vẻ, ít ra thì người nọ cũng không bắt cậu phải chuyển ban nữa. “Em nhất định sẽ chứng minh cho thầy thấy.”

Hải Huyền gật gật đầu tạm hài lòng: “Trở về ký túc đi, cũng đã không còn sớm.”

Chu Thần ‘dạ’ một tiếng, cẩn thận thu dọn lại giường, mới hướng Hải Huyền nói câu cảm ơn rồi xin phép về trước. Nhưng lúc cậu bước ra ngoài, trời vẫn còn đang mưa to.

Đương định cứ thế lao vào màn mưa trắng xóa, một chiếc áo rộng thùng thình liền đột nhiên phủ đến trên đầu cậu, che khuất cả tầm mắt. Ngạc nhiên vén nó lên, lại thấy nam nhân chẳng biết đã đứng sau cậu từ lúc nào.

“Thầy…?”

“Dùng nó che tạm đi.” Rõ ràng cả lời nói lẫn hành động đều mang ý quan tâm, vẻ mặt của Hải Huyền lại vẫn lạnh băng không chút biểu tình. “Chiếc áo này được dệt từ Thủy tinh thạch cấp cao, có thể chống ướt.”

Chu Thần vốn định mở miệng nói không cần, dù sao cậu cũng là Thần Hỏa Ma Pháp sư, chút mưa này sao có thể làm khó cậu, lúc nãy chỉ là do quá sơ ý, mới để người bị ngấm nước mà thôi. Có điều, chưa để cậu kịp thốt ra lời nào, Hải Huyền đã đoạt trước: “Vừa nãy em đã cam đoan với tôi thế nào? Lại định để mình bị cảm mới chịu?”

Đôi môi mới hé ra vừa nghe thấy câu này đành chuyển sang mím mím, chỉ là Chu Thần vẫn không nhịn được: “Nhưng đây là áo của thầy, sao có thể…” Cậu nhìn qua đã biết chiếc áo này là cả một đống tiền, dùng để che mưa có phải quá ăn chơi rồi không? Đương luống cuống định lấy nó xuống, lại bắt gặp cái trừng của nam nhân, tất cả động tác đều cương tại chỗ.

“Cổng trường sắp đóng rồi, không còn thời gian để em đôi co đâu. Mau trở về ký túc đi.”

“Nhưng còn thầy ạ?”

“Tôi có ô rồi.”

Dù đã căng cả hai mắt vẫn không thấy cái tay nào của hắn là đang cầm ô, nhưng chắc cũng đã dần quen với sự bá đạo của nam nhân này, Chu Thần quả thực chẳng dám nhiều lời nữa, chỉ đành thở dài thỏa hiệp, lễ phép cúi chào cùng cảm ơn hắn một câu, liền chật vật nâng tà áo vừa to vừa nặng, chạy vội đi, chỉ mong không đúng như nam nhân dọa: cổng trường đã đóng cửa rồi mới tốt.

Chăm chú dõi theo bóng dáng nhỏ mất hút trong làn mưa, phải đến khi khuất xa thật lâu, Hải Huyền mới chịu dời tầm mắt, chuyển qua nhìn khung cảnh đã bị mưa phủ trắng trước mặt. Quả nhiên chuyện ‘có ô’ chỉ là nói dối, hắn đứng lặng yên một hồi, liền cứ như vậy mà rời khỏi mái hiên, thong thả bước chân ra ngoài. Những tưởng hắn sẽ lập tức bị ướt, nhưng kỳ lạ, tuy không có vật gì che chắn, những giọt mưa đang rơi nặng hạt khi sắp chạm đến người nam nhân lại đột nhiên ‘rẽ’ sang hướng khác, hoàn toàn ngăn cách với hắn qua một khoảng không khô ráo, cứ như quanh thân nam nhân được bao bởi một chiếc cốc thủy tinh trong suốt vậy.

Tiêu sái xuyên qua mưa mà đi, bóng dáng của Hải Huyền cũng rất nhanh biến mất một cách bí ẩn.

.

***

.

Không phải mưa to thì cũng là nắng gắt, thế nhưng ngày nào cũng như ngày nào, Chu Thần đều chăm chỉ ở lại luyện tập rất muộn, hơn nữa còn có sự giúp đỡ âm thầm của Kim, nên xương cốt cậu vẫn có thể trụ vững.

Hải Huyền kể từ ngày hôm ấy, cũng thường vô ý hữu ý nán lại sân tập thêm một lát, quả thực rất nghiêm túc quan sát những nỗ lực của cậu nam sinh nhỏ. Dưới ánh nắng chói chang, làn da trắng nõn trải qua bao ngày vẫn không hề sạm đen mà chỉ biến ửng hồng do phải làm vận động. Những giọt mồ hôi tuôn ra như châu, khiến khuôn mặt hăng say của thiếu niên càng bừng lên như phát sáng.

Nhìn mặt trời gay gắt phía trên đỉnh, Hải Huyền nhíu mày, vô thức đưa tay lên phất khẽ, một đám mây đột nhiên kết tụ, không đủ để tạo thành một cơn mưa, nhưng lại vừa đủ để che khuất ánh nắng, cũng làm không khí oi bức nháy mắt được xua tan phần nào.

Không để ý cả mảng sân đã được bao phủ một tầng bóng râm mát, Chu Thần vẫn chỉ chăm chú vào công việc, vầng sáng quanh người cậu, lại không thể dịu đi chút nào trong mắt nam nhân.

Cúi xuống nhìn bàn tay mình, nếp nhăn trên mi tâm càng sâu, Hải Huyền khó mà tin được hành động của hắn ban nãy. Lần trước, hắn còn cố tình tạo mưa chỉ để thử cậu nhóc này, thế nhưng hôm nay…

Trí óc luôn quyết đoán giờ lại rối rắm đến khó hiểu, Hải Huyền cảm thấy thực phiền táo, định xoay người rời đi, ai ngờ đúng lúc này thiếu niên vẻ như đã phát giác ra hắn, cất lên tiếng gọi vừa là ngạc nhiên, vừa là vui vẻ:

“Thầy!”

Miễn cưỡng quay đầu lại, Hải Huyền gắng trưng ra vẻ mặt bình thản không gợn sóng như thường ngày, nhìn nam sinh nhỏ đang cao hứng chạy đến.

“Chuyện gì?”

“Em muốn gửi lại thầy chiếc áo hôm nọ…” Hải Huyền lúc này mới phát hiện trên tay thiếu niên còn ôm theo một cái bọc to, cẩn thận đưa đến trước mặt hắn. “Cảm ơn thầy nhiều ạ.”

Đối với Hải Huyền, chiếc áo này vốn thuộc loại có vứt cũng chẳng tiếc, chỉ là đã quên nói với thiếu niên không cần đem trả, nhưng hiện giờ đối mặt với ánh mắt cảm kích lại chờ mong kia, Hải Huyền cũng đành im lặng mà cầm lấy.

“Ừm.”

“Vậy… xin phép thầy ạ.” Chu Thần hữu lễ cúi chào, khi ngẩng lên tươi cười chính hiện trên khóe miệng. “Em trở lại sân tập đây.” Cái đầu nhỏ hơi nghiêng, vài giọt mồ hôi đương vương trên tóc liền khẽ rơi xuống, lóng lánh như ngọc.

“Chu Thần.” Đang định quay đi, thiếu niên lại bị một cánh tay hữu lực nắm lấy. Nghi hoặc nhìn về nam nhân, chỉ thấy bàn tay kia của hắn cũng đã vươn đến bên má mình.

“Nhớ là không được quá sức.” Dùng thủy thuật lau đi vết bẩn dính trên mặt cậu nhóc, Hải Huyền mới chậm rãi phun ra một câu.

Thoáng cương người vì kinh ngạc, biểu tình ngây ngốc trên mặt Chu Thần rất nhanh liền được vui rạo rực thay thế: “Vâng ạ!” Liệu cậu có thể xem như hắn đã dần công nhận cậu rồi không?

Nhìn bóng dáng nhỏ cao hứng chạy đi, Hải Huyền lại lần nữa nhìn xuống bàn tay của mình, tia mê mang càng trở nên sâu sắc.

.

***

.

Do ngày nào cũng ở lại trường rất muộn, Chu Thần thường đến canteen ăn tối luôn rồi tập tiếp. Cũng giống như toàn bộ hệ thống an ninh cùng vệ sinh, đồ ăn trong canteen trường đều là do máy móc đảm nhận. Nói về dinh dưỡng thì thực không có chỗ nào chê cả, nhưng cậu vẫn thèm mấy món bánh lặt vặt mình thường làm ăn kèm, không để ý lúc buột miệng tâm sự chuyện này với Kim, đôi mắt xanh kia lại lặng lẽ lóe lóe.

Qua khoảng vài tuần, chương trình học rốt cục chuyển từ những bài vận động cơ bản sang kỹ năng đối kháng, sân tập cũng không còn ở ngoài trời nữa mà dọn vào trong những căn phòng được thiết kế đặc biệt, ít ra cũng không phải lo trời mưa hay nắng. Nghĩ đến điều này, Hải Huyền không hiểu sao lại muốn thở phào một hơi.

Căn phòng được trang bị rất nhiều máy móc, có chức năng hỗ trợ học viên rèn luyện khả năng cọ xát bằng cách bắn ra những đòn công kích một cách tự động, mức khó dễ tùy thuộc vào bảng thiết đặt cấp độ ngoài cửa phòng, điều này giúp giảm thiểu rủi ro khi để các học viên vốn chưa thể thuần thục khống chế ma lực tạo ra tổn thương cho nhau khi đối đầu trực tiếp.

Với lớp mà Chu Thần đang học, nên chỉ để mức khó là Tam đẳng mà thôi.

Sau khi nhìn những động tác thầy Hải vừa mới làm mẫu, Chu Thần lập tức quay sang rất chuyên chú thực hành với ‘địch thủ’ người máy của mình. Đáng tiếc cho dù trí nhớ của cậu rất tốt, thể lực cũng được nâng cao hơn phần nào, nhưng tư thế khi đấm đá của cậu, vẫn khiến đám bạn học xung quanh ôm bụng cười ngặt nghẽo.

“Cười cái gì? Người ta thì chăm chỉ tập luyện, còn các cậu lại chỉ biết cười? Ra ngoài chạy năm trăm vòng quanh khu này cho tôi!” Một thanh âm cất lên, đủ khiến mọi tiếng cười đều im bặt.

Uể oải nối nhau bước ra cửa, đám nam sinh lại không quên ném lại cho Chu Thần một cái nhìn hằn học.

Này này, oan có đầu, nợ có chủ, các người mắc mớ chi lại nhìn ta vậy a? Chu Thần muốn trợn mắt minh oan, lại không đọ nổi với cái trừng của nam nhân bên cạnh, đám nam sinh bị dọa liền lập tức chạy té khói.

Bĩu bĩu môi, Chu Thần trong lòng bướng bỉnh mắng một câu ‘đáng đời’, đúng lúc bắt gặp nam nhân liếc qua đây, vội quay lại tiếp tục xây dựng hình tượng một học sinh ‘chịu thương chịu khó’.

Kết thúc buổi học, như thường lệ, Chu Thần vẫn là người duy nhất còn trong lớp, Hải Huyền chẳng biết từ khi nào cũng có thói quen chờ thiếu niên rời đi thì mình mới trở về. Chỉ là thật kỳ lạ, hôm nay hắn cứ chờ mãi chờ mãi, từ phòng giáo vụ nhìn ra thấy trời cũng đã xẩm tối, vậy mà căn phòng kia vẫn cứ sáng đèn, không chút nào tỏ ý người trong kia muốn về nghỉ.

Gắng đợi thêm một lúc, Hải Huyền rốt cục mất hết kiên nhẫn, vứt tài liệu xuống bàn, bật người đứng dậy. Vậy là quá lâu rồi. Hắn phải đến lôi cậu nhóc không chịu nghe lời kia ra răn dạy thêm một bữa mới được.

Vừa hầm hầm bước tới nơi, Hải Huyền lại ngạc nhiên bắt gặp một đám nam sinh đang lúi húi rình mò trước cửa căn phòng nọ, linh cảm có điều không hay, hắn phẫn nộ gầm lên: “Các cậu đang làm gì ở đây?!”

Quả nhiên vừa nghe thấy giọng thầy giáo, đám nam sinh đã giật mình chột dạ, nhiều tên không dám quay lại nhìn Hải Huyền liền bỏ chạy trối chết.

Nhận ra bọn chúng là lũ nhóc hồi chiều mình mới phạt, Hải Huyền chỉ biết là chuyện gì xảy ra, cũng không thèm đuổi theo, vội lao tới trước cửa phòng, nhìn sang bảng thiết định bên cạnh, cấp độ trong phòng cư nhiên đã lên tới Ngũ đẳng.

“Chu Thần! Chu Thần! Em còn trong đó sao?!” Khẩn trương vừa đấm cửa rầm rầm, vừa vặn vặn tay nắm, thế nhưng nó chẳng biết bằng cách nào đã bị kẹt.

“Khốn kiếp!” Không kịp suy nghĩ, Hải Huyền liền dùng thủy thuật phá tan cánh cửa kiên cố làm bằng hợp kim kia, lo lắng lao vào.

“Chu Thần!”

“Thầy?” Đập vào mắt hắn, chính là thiếu niên mình đầy vết thương, bao quanh là mấy con robo đang không ngừng bắn ra công kích.

…………………………………………………….

Tiểu Bạch: Tại chương này dài quá nên ta đành cắt bớt 1 ít đoạn cuối chuyển sang chương sau T.T

Không biết thầy Hải và Kim sẽ xử lý đám robot bố láo này thế nào =)))

.

.

.

[Giới thiệu] Âu Mỹ thức ám luyến – Bất Lạc Đích Phàm Trần

Âu Mỹ thức ám luyến

.

1f92610a089bab6d37d122d0

(hình ảnh chỉ mang tính lừa tềnh)

.

Tác giả: Bất Lạc Đích Phàm Trần

Thể loại: hiện đại, hắc bang, huynh đệ (?), 1×1, cường cường, bá đạo thâm tình lão đại công x thâm tàng bất lộ đặc chủng thụ, ngược, thanh thủy, HE

Tình trạng: hoàn

………………………………….

Giới thiệu: (by Tuyết Lạc)

Tiếp tục đọc