[MTVNDVT] Chương 6: Quan tâm

Chương 6

Quan tâm

– Tuyết Lạc –

.

4ac4d4d4af2871a512fea

Tiếp theo lại là mấy ngày phải luyện tập võ pháp. Như để chứng minh cho quyết tâm của mình, hôm nào Chu Thần cũng có mặt đầy đủ, thậm chí đến từ rất sớm, lúc học chiêu thức cũng vô cùng chuyên tâm, mặc dù kết quả thì không được khả quan cho lắm.

Kết thúc buổi học, Hải Huyền sau khi cho cả lớp nghỉ, cũng có chuyện phải tới phòng giáo vụ một chút. Tuy nói không lâu nhưng lúc xong xuôi thì sắc trời cũng đã muộn, trên đường trở về, bước chân hắn lại vô thức ghé qua sân tập vốn giờ này đã vắng tanh, quả nhiên liền bắt gặp một bóng dáng nho nhỏ vẫn đang đứng múa may ở đó.

Giấu mình sau bức tường rào, Hải Huyền cứ thế đem tất cả tư thái của người nọ, lặng lẽ thu hết vào ánh mắt thâm sâu. Đối phương chắc do quá chuyên chú, cũng không phát giác có người đang âm thầm đánh giá mình, chỉ cố gắng đem động tác vừa học được làm cho thật đúng, thật chuẩn.

Nhìn nhìn thiếu niên, Hải Huyền lại lẳng lặng chuyển mắt lên khoảng thiên không phía trên đầu cậu, nơi ấy không hiểu sao dần tích tụ từng đám mây đen, khiến cả sắc trời vốn đã gần tối càng trở nên xám xịt. Mưa, rất nhanh liền đổ xuống.

Thiếu niên mãi sau mới phát giác ra sự tồn tại của những hạt nước lành lạnh, có điều cũng chỉ ngừng đôi lát, sau lại tiếp tục công việc của mình.

Hải Huyền hơi nhíu mày, nhưng cũng không dừng quan sát bóng dáng nhỏ, rất kiên nhẫn cùng cậu tiếp tục đứng dưới trời mưa, dù sao mưa cũng không ướt được đến hắn.

Đợi thêm một chút, rốt cục thấy thiếu niên vẻ như đã hoàn thành xong bài tập, thế nhưng nằm ngoài dự liệu của Hải Huyền, bóng dáng gầy yếu kia lung lay vài cái liền lập tức ngã gục ngay trước mắt hắn.

.

***

.

Mơ hồ mở mắt ra, phát giác mình đang nằm trong một căn phòng trắng muốt xa lạ, phản ứng đầu tiên của Chu Thần, chính là giật mình bật dậy, vội vàng sờ sờ lên khuôn mặt hẵng còn dính nước.

May quá, cặp kính vẫn còn đây.

“Chẳng lẽ em đã quên bài giảng của tôi hôm trước, rằng rèn luyện thể lực tuy là cần thiết, nhưng bảo trì và giữ gìn nó càng quan trọng hơn sao?”

Giọng nói nghiêm nghị vang lên pha chút hờn giận, Chu Thần lúc này mới nhận ra trong phòng có người, hơn nữa còn là một bóng dáng rất quen thuộc.

“Thầy?” Ngạc nhiên nhìn về phía nam nhân đang đứng tựa lưng bên cửa sổ, Chu Thần mê mang không hiểu vì sao cậu và hắn lại cùng nhau ở đây, ưm… có lẽ là trong phòng y tế.

Dường như cũng nhận thấy tia nghi hoặc trong mắt thiếu niên, Hải Huyền thản nhiên giải đáp:

“Trên đường về, tôi có đi ngang qua sân tập đúng lúc trời mưa, liền bắt gặp em đang nằm ngất ở đó.”

Nhíu nhíu mày nhớ lại, Chu Thần sau đó chỉ biết đánh cái thở dài. Lúc ấy cậu quả thực đã hơi chủ quan, mới mặc kệ trời mưa mà gắng ở lại thêm một chút, không nhớ đến Thủy vốn khắc Hỏa, tập luyện trong điều kiện này đúng là càng dễ khiến cậu suy kiệt hơn.

Nhận ra chút trách cứ trong thanh âm của Hải Huyền, Chu Thần vội ngoan ngoãn nhận sai: “Xin lỗi thầy, lần sau em nhất định sẽ chú ý hơn ạ.” Để học sinh xảy ra vấn đề gì, người chịu trách nhiệm đầu tiên hẳn sẽ là giáo viên đi.

Không hay biết ý tốt của mình đã bị tên nhóc vô tâm vô phế kia bẻ cong, Hải Huyền lại chỉ chăm chú nhìn cậu, nhìn phần da thịt vẫn đang dính quần áo ướt, càng hiển lộ vẻ nhỏ gầy của cậu.

“Em thực sự muốn học ở ban Võ Thuật đến thế sao?”

“Vâng.” Ánh mắt kiên nghị vẫn không chút thay đổi.

“Được, vậy hãy làm tôi tin vào quyết tâm của em đi.” Hải Huyền đi đến, khoanh tay nhìn xuống thiếu niên đang ngồi trên giường. “Có điều, đừng để chưa tới được lúc đó, chính em đã ngã gục.”

“Em hiểu ạ.” Chu Thần mỉm cười vui vẻ, ít ra thì người nọ cũng không bắt cậu phải chuyển ban nữa. “Em nhất định sẽ chứng minh cho thầy thấy.”

Hải Huyền gật gật đầu tạm hài lòng: “Trở về ký túc đi, cũng đã không còn sớm.”

Chu Thần ‘dạ’ một tiếng, cẩn thận thu dọn lại giường, mới hướng Hải Huyền nói câu cảm ơn rồi xin phép về trước. Nhưng lúc cậu bước ra ngoài, trời vẫn còn đang mưa to.

Đương định cứ thế lao vào màn mưa trắng xóa, một chiếc áo rộng thùng thình liền đột nhiên phủ đến trên đầu cậu, che khuất cả tầm mắt. Ngạc nhiên vén nó lên, lại thấy nam nhân chẳng biết đã đứng sau cậu từ lúc nào.

“Thầy…?”

“Dùng nó che tạm đi.” Rõ ràng cả lời nói lẫn hành động đều mang ý quan tâm, vẻ mặt của Hải Huyền lại vẫn lạnh băng không chút biểu tình. “Chiếc áo này được dệt từ Thủy tinh thạch cấp cao, có thể chống ướt.”

Chu Thần vốn định mở miệng nói không cần, dù sao cậu cũng là Thần Hỏa Ma Pháp sư, chút mưa này sao có thể làm khó cậu, lúc nãy chỉ là do quá sơ ý, mới để người bị ngấm nước mà thôi. Có điều, chưa để cậu kịp thốt ra lời nào, Hải Huyền đã đoạt trước: “Vừa nãy em đã cam đoan với tôi thế nào? Lại định để mình bị cảm mới chịu?”

Đôi môi mới hé ra vừa nghe thấy câu này đành chuyển sang mím mím, chỉ là Chu Thần vẫn không nhịn được: “Nhưng đây là áo của thầy, sao có thể…” Cậu nhìn qua đã biết chiếc áo này là cả một đống tiền, dùng để che mưa có phải quá ăn chơi rồi không? Đương luống cuống định lấy nó xuống, lại bắt gặp cái trừng của nam nhân, tất cả động tác đều cương tại chỗ.

“Cổng trường sắp đóng rồi, không còn thời gian để em đôi co đâu. Mau trở về ký túc đi.”

“Nhưng còn thầy ạ?”

“Tôi có ô rồi.”

Dù đã căng cả hai mắt vẫn không thấy cái tay nào của hắn là đang cầm ô, nhưng chắc cũng đã dần quen với sự bá đạo của nam nhân này, Chu Thần quả thực chẳng dám nhiều lời nữa, chỉ đành thở dài thỏa hiệp, lễ phép cúi chào cùng cảm ơn hắn một câu, liền chật vật nâng tà áo vừa to vừa nặng, chạy vội đi, chỉ mong không đúng như nam nhân dọa: cổng trường đã đóng cửa rồi mới tốt.

Chăm chú dõi theo bóng dáng nhỏ mất hút trong làn mưa, phải đến khi khuất xa thật lâu, Hải Huyền mới chịu dời tầm mắt, chuyển qua nhìn khung cảnh đã bị mưa phủ trắng trước mặt. Quả nhiên chuyện ‘có ô’ chỉ là nói dối, hắn đứng lặng yên một hồi, liền cứ như vậy mà rời khỏi mái hiên, thong thả bước chân ra ngoài. Những tưởng hắn sẽ lập tức bị ướt, nhưng kỳ lạ, tuy không có vật gì che chắn, những giọt mưa đang rơi nặng hạt khi sắp chạm đến người nam nhân lại đột nhiên ‘rẽ’ sang hướng khác, hoàn toàn ngăn cách với hắn qua một khoảng không khô ráo, cứ như quanh thân nam nhân được bao bởi một chiếc cốc thủy tinh trong suốt vậy.

Tiêu sái xuyên qua mưa mà đi, bóng dáng của Hải Huyền cũng rất nhanh biến mất một cách bí ẩn.

.

***

.

Không phải mưa to thì cũng là nắng gắt, thế nhưng ngày nào cũng như ngày nào, Chu Thần đều chăm chỉ ở lại luyện tập rất muộn, hơn nữa còn có sự giúp đỡ âm thầm của Kim, nên xương cốt cậu vẫn có thể trụ vững.

Hải Huyền kể từ ngày hôm ấy, cũng thường vô ý hữu ý nán lại sân tập thêm một lát, quả thực rất nghiêm túc quan sát những nỗ lực của cậu nam sinh nhỏ. Dưới ánh nắng chói chang, làn da trắng nõn trải qua bao ngày vẫn không hề sạm đen mà chỉ biến ửng hồng do phải làm vận động. Những giọt mồ hôi tuôn ra như châu, khiến khuôn mặt hăng say của thiếu niên càng bừng lên như phát sáng.

Nhìn mặt trời gay gắt phía trên đỉnh, Hải Huyền nhíu mày, vô thức đưa tay lên phất khẽ, một đám mây đột nhiên kết tụ, không đủ để tạo thành một cơn mưa, nhưng lại vừa đủ để che khuất ánh nắng, cũng làm không khí oi bức nháy mắt được xua tan phần nào.

Không để ý cả mảng sân đã được bao phủ một tầng bóng râm mát, Chu Thần vẫn chỉ chăm chú vào công việc, vầng sáng quanh người cậu, lại không thể dịu đi chút nào trong mắt nam nhân.

Cúi xuống nhìn bàn tay mình, nếp nhăn trên mi tâm càng sâu, Hải Huyền khó mà tin được hành động của hắn ban nãy. Lần trước, hắn còn cố tình tạo mưa chỉ để thử cậu nhóc này, thế nhưng hôm nay…

Trí óc luôn quyết đoán giờ lại rối rắm đến khó hiểu, Hải Huyền cảm thấy thực phiền táo, định xoay người rời đi, ai ngờ đúng lúc này thiếu niên vẻ như đã phát giác ra hắn, cất lên tiếng gọi vừa là ngạc nhiên, vừa là vui vẻ:

“Thầy!”

Miễn cưỡng quay đầu lại, Hải Huyền gắng trưng ra vẻ mặt bình thản không gợn sóng như thường ngày, nhìn nam sinh nhỏ đang cao hứng chạy đến.

“Chuyện gì?”

“Em muốn gửi lại thầy chiếc áo hôm nọ…” Hải Huyền lúc này mới phát hiện trên tay thiếu niên còn ôm theo một cái bọc to, cẩn thận đưa đến trước mặt hắn. “Cảm ơn thầy nhiều ạ.”

Đối với Hải Huyền, chiếc áo này vốn thuộc loại có vứt cũng chẳng tiếc, chỉ là đã quên nói với thiếu niên không cần đem trả, nhưng hiện giờ đối mặt với ánh mắt cảm kích lại chờ mong kia, Hải Huyền cũng đành im lặng mà cầm lấy.

“Ừm.”

“Vậy… xin phép thầy ạ.” Chu Thần hữu lễ cúi chào, khi ngẩng lên tươi cười chính hiện trên khóe miệng. “Em trở lại sân tập đây.” Cái đầu nhỏ hơi nghiêng, vài giọt mồ hôi đương vương trên tóc liền khẽ rơi xuống, lóng lánh như ngọc.

“Chu Thần.” Đang định quay đi, thiếu niên lại bị một cánh tay hữu lực nắm lấy. Nghi hoặc nhìn về nam nhân, chỉ thấy bàn tay kia của hắn cũng đã vươn đến bên má mình.

“Nhớ là không được quá sức.” Dùng thủy thuật lau đi vết bẩn dính trên mặt cậu nhóc, Hải Huyền mới chậm rãi phun ra một câu.

Thoáng cương người vì kinh ngạc, biểu tình ngây ngốc trên mặt Chu Thần rất nhanh liền được vui rạo rực thay thế: “Vâng ạ!” Liệu cậu có thể xem như hắn đã dần công nhận cậu rồi không?

Nhìn bóng dáng nhỏ cao hứng chạy đi, Hải Huyền lại lần nữa nhìn xuống bàn tay của mình, tia mê mang càng trở nên sâu sắc.

.

***

.

Do ngày nào cũng ở lại trường rất muộn, Chu Thần thường đến canteen ăn tối luôn rồi tập tiếp. Cũng giống như toàn bộ hệ thống an ninh cùng vệ sinh, đồ ăn trong canteen trường đều là do máy móc đảm nhận. Nói về dinh dưỡng thì thực không có chỗ nào chê cả, nhưng cậu vẫn thèm mấy món bánh lặt vặt mình thường làm ăn kèm, không để ý lúc buột miệng tâm sự chuyện này với Kim, đôi mắt xanh kia lại lặng lẽ lóe lóe.

Qua khoảng vài tuần, chương trình học rốt cục chuyển từ những bài vận động cơ bản sang kỹ năng đối kháng, sân tập cũng không còn ở ngoài trời nữa mà dọn vào trong những căn phòng được thiết kế đặc biệt, ít ra cũng không phải lo trời mưa hay nắng. Nghĩ đến điều này, Hải Huyền không hiểu sao lại muốn thở phào một hơi.

Căn phòng được trang bị rất nhiều máy móc, có chức năng hỗ trợ học viên rèn luyện khả năng cọ xát bằng cách bắn ra những đòn công kích một cách tự động, mức khó dễ tùy thuộc vào bảng thiết đặt cấp độ ngoài cửa phòng, điều này giúp giảm thiểu rủi ro khi để các học viên vốn chưa thể thuần thục khống chế ma lực tạo ra tổn thương cho nhau khi đối đầu trực tiếp.

Với lớp mà Chu Thần đang học, nên chỉ để mức khó là Tam đẳng mà thôi.

Sau khi nhìn những động tác thầy Hải vừa mới làm mẫu, Chu Thần lập tức quay sang rất chuyên chú thực hành với ‘địch thủ’ người máy của mình. Đáng tiếc cho dù trí nhớ của cậu rất tốt, thể lực cũng được nâng cao hơn phần nào, nhưng tư thế khi đấm đá của cậu, vẫn khiến đám bạn học xung quanh ôm bụng cười ngặt nghẽo.

“Cười cái gì? Người ta thì chăm chỉ tập luyện, còn các cậu lại chỉ biết cười? Ra ngoài chạy năm trăm vòng quanh khu này cho tôi!” Một thanh âm cất lên, đủ khiến mọi tiếng cười đều im bặt.

Uể oải nối nhau bước ra cửa, đám nam sinh lại không quên ném lại cho Chu Thần một cái nhìn hằn học.

Này này, oan có đầu, nợ có chủ, các người mắc mớ chi lại nhìn ta vậy a? Chu Thần muốn trợn mắt minh oan, lại không đọ nổi với cái trừng của nam nhân bên cạnh, đám nam sinh bị dọa liền lập tức chạy té khói.

Bĩu bĩu môi, Chu Thần trong lòng bướng bỉnh mắng một câu ‘đáng đời’, đúng lúc bắt gặp nam nhân liếc qua đây, vội quay lại tiếp tục xây dựng hình tượng một học sinh ‘chịu thương chịu khó’.

Kết thúc buổi học, như thường lệ, Chu Thần vẫn là người duy nhất còn trong lớp, Hải Huyền chẳng biết từ khi nào cũng có thói quen chờ thiếu niên rời đi thì mình mới trở về. Chỉ là thật kỳ lạ, hôm nay hắn cứ chờ mãi chờ mãi, từ phòng giáo vụ nhìn ra thấy trời cũng đã xẩm tối, vậy mà căn phòng kia vẫn cứ sáng đèn, không chút nào tỏ ý người trong kia muốn về nghỉ.

Gắng đợi thêm một lúc, Hải Huyền rốt cục mất hết kiên nhẫn, vứt tài liệu xuống bàn, bật người đứng dậy. Vậy là quá lâu rồi. Hắn phải đến lôi cậu nhóc không chịu nghe lời kia ra răn dạy thêm một bữa mới được.

Vừa hầm hầm bước tới nơi, Hải Huyền lại ngạc nhiên bắt gặp một đám nam sinh đang lúi húi rình mò trước cửa căn phòng nọ, linh cảm có điều không hay, hắn phẫn nộ gầm lên: “Các cậu đang làm gì ở đây?!”

Quả nhiên vừa nghe thấy giọng thầy giáo, đám nam sinh đã giật mình chột dạ, nhiều tên không dám quay lại nhìn Hải Huyền liền bỏ chạy trối chết.

Nhận ra bọn chúng là lũ nhóc hồi chiều mình mới phạt, Hải Huyền chỉ biết là chuyện gì xảy ra, cũng không thèm đuổi theo, vội lao tới trước cửa phòng, nhìn sang bảng thiết định bên cạnh, cấp độ trong phòng cư nhiên đã lên tới Ngũ đẳng.

“Chu Thần! Chu Thần! Em còn trong đó sao?!” Khẩn trương vừa đấm cửa rầm rầm, vừa vặn vặn tay nắm, thế nhưng nó chẳng biết bằng cách nào đã bị kẹt.

“Khốn kiếp!” Không kịp suy nghĩ, Hải Huyền liền dùng thủy thuật phá tan cánh cửa kiên cố làm bằng hợp kim kia, lo lắng lao vào.

“Chu Thần!”

“Thầy?” Đập vào mắt hắn, chính là thiếu niên mình đầy vết thương, bao quanh là mấy con robo đang không ngừng bắn ra công kích.

…………………………………………………….

Tiểu Bạch: Tại chương này dài quá nên ta đành cắt bớt 1 ít đoạn cuối chuyển sang chương sau T.T

Không biết thầy Hải và Kim sẽ xử lý đám robot bố láo này thế nào =)))

.

.

.

Advertisements

27 responses to “[MTVNDVT] Chương 6: Quan tâm

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. Nàng ui, này nè :
    ” Hải Huyền nhíu mày, vỗ ( vô ) thức đưa tay lên phất khẽ,”
    ” biểu tình ngây ngốc trên mặt Chu Thần rấy ( rất ) nhanh liền được ”
    oa sao lại cắt ngay đoạn gay cấn dzì nà, * níu áo * chương mới Bạch ui ^ ^

      • =”= chỉ thế thôi sao? Hayzzzz ta muốn cho mặc váy nhảy harlem shake giữa sân trường hoặc là giả gái đi tỏ tình với một bạn xấu xí nhất trường hay là biến thái hơn thì nói qua loa thổ lộ rằng mình rất muốn được XXOO với một bạn S nặng 3=)))))))))))))))))))
        hayzzzzzzzz cơ mà em nó là tuýp ngây thơ + thiện lương a~
        chắc hôm nào ta cũng phải đi sáng tác một cái dương quang + yêu nghiệt thụ sau đó cho bạn ý đi tung hoành khắp nơi, phá làng phá xóm, phá hết ổ của anh công 1 sẽ nhảy sang đánh bom nhà anh công 2 cuối cùng là đập tan nát biệt thự của anh công 3 sau đó phủi đít chạy vài vòng quanh thế giới rồi mới bị túm lại XXOO ≧=ʘ‿ʘ=≦

      • ý hay đó nàng =))) mong chờ nàng cho em ý ra đời để phá hoại thế giới
        mà em Thần cũng ko hẳn là ngây thơ + thiện lương đâu, giờ ngoan thế thôi chứ sau khi dc sủng thì em ý cũng nghịch lắm (_ _!!)

  3. Anh Kim xuất hiện chớp nhoáng :v
    Nhưng k sao, em là em vẫn cưng anh nhất :X *giơ băng rôn “Kim’s FC”*
    Anh Hải Huyền thì cũng cưng phết
    Chỉ có anh công Chu…gì kia là đáng ăn dép >:)

  4. đọc xong định comm ủng hộ tiểu bạch mà lại tít mắt cho cá ăn trong hồ *chỉ chỉ* giờ quên mất mình định comm gì rồi orz

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s