[MTVNDVT] Chương 5: Để ý

Bạch: Sr mọi người, vì 1 số nhầm lẫn nên vẫn chưa đến đoạn em Thần đến rừng Tử Thần gặp anh Kai (_ _!!)

.

.

.

Chương 5

Để ý

– Tuyết Lạc –

.

10055036898c107e4cKết thúc một ngày ôm Kim chạy khắp nơi, Chu Thần vừa trở về đã mệt đến đổ kềnh lên giường. Nhìn căn phòng vẫn còn giăng đầy bụi đến một bóng đèn cũng chẳng có, đôi mắt buồn ngủ của cậu cũng đành nhắm lại buông xuôi.

Thôi, lại để ngày mai vậy…

Ậy, xin nhấn mạnh đó là do cậu mệt quá không có sức làm, chứ tuyệt đối không phải vì lười đâu nhé!

“Hì, phòng ta quả thực hơi có chút bề bộn nhỉ, thông cảm nha… ưm… ngày mai… chúng ta sẽ cùng… dọn dẹp…”

Vốn định nói chút gì đó với ‘người bạn’ mới đến ở chung, thanh âm của Chu Thần lại cứ nhỏ dần nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn lại tiếng hít thở đều đặn.

Lặng lẽ tiến đến bên giường, Kim dùng hai cánh tay máy thô kệch, bằng một cách dịu dàng nhất, kéo miếng vải có thể miễn cưỡng gọi là chăn lên đắp cho thiếu niên. Bất động đứng nhìn cậu một lúc, đôi mắt laze mới dời đi, quay qua quan sát cả căn phòng tồi tàn, và rồi, chỉ trong hai cái lóe lóe, thần kỳ đem toàn bộ chúng cải tổ. (Bạch: Mọi người cứ liên tưởng đến cảnh như Tranformer là được (_ _!!))

Từ bàn ghế đến tủ đồ, từ tường nhà đến sàn đất, tất cả đều được thay mới thành những đồ đạc vô cùng đẹp đẽ và tiện nghi. Khi chỉ còn sót lại mỗi chiếc giường mà Chu Thần đang nằm, Kim mới tạm dừng thi triển ‘phép thuật’.

Chăm chú nhìn cậu một lúc, đảm bảo cậu không hề bị kinh động, cũng không phát giác ra những biến đổi xung quanh, Kim mới thật cẩn thận, từ mắt chiếu ra một luồng sáng màu xanh, rọi lên người Chu Thần, chậm rãi bao phủ toàn thân cậu, sau đó, nhẹ nhàng nâng cậu lên lơ lửng trong không khí, phía dưới nhanh chóng thay đổi chiếc giường cũ kỹ, rồi mới lại nhẹ nhàng đặt lại cậu xuống tấm nệm gắn lò xo.

Liếc qua chiếc đèn ngủ vừa lắp, ánh sáng tự động trở nên dịu đi, lại chuyển qua nhìn máy lọc khí gắn bên tường, một mùi hương ngọt ngào liền bất giác lan tỏa. Phải đến khi chứng kiến thiếu niên khẽ rúc rúc vào chiếc chăn ấm áp, thỏa mãn thở ra một hơi, Kim mới kết thúc ‘phép màu’ của mình, lặng lẽ lùi về một góc nhỏ gần đó.

Ngắm toàn bộ căn phòng đã được tỉ mỉ thiết kế lại, ánh mắt Kim cuối cùng lại dừng trên ô nhiên liệu đang phát ra ánh sáng vàng nhạt trước ngực mình. Do dự một lúc, nó mở nắp, cẩn thận lấy vật trong đó ra. Kỳ lạ dù là tự tay tháo rời ‘cục pin’ năng lượng, Kim vẫn có thể hoạt động bình thường.

Chậm rãi giơ viên đá lên ngắm nghía thật lâu thật lâu, lâu đến mức tưởng như đôi mắt màu xanh vô cảm cũng đã bị ánh sáng phản chiếu kia nhuộm thành màu vàng ấm áp, Kim mới cất nó lại vào ô nhiên liệu, cẩn thận, nhẹ nhàng, tựa như cất giữ báu vật, càng giống như bảo hộ chính trái tim mình.

.

***

.

“Tít tít. Tít tít.”

“Ưm… Tiếng gì vậy? Đừng kêu, ta còn muốn ngủ…” Chu Thần dù đã là một ‘ông cụ’ mấy trăm tuổi, vẫn không bỏ được tật xấu lúc rời giường.

“Tít tít. Tít tít.”

“Ai nha, đã bảo đừng kêu rồi mà!” Bực mình vì sự quấy rối của chiếc đồng hồ báo thức chả biết từ đâu rơi xuống, Chu Thần đành giãy giụa ngồi dậy. “Hử…? Ro bot? À không, Kim… là ngươi…?”

Mở đôi mắt lèm nhèm vẫn còn đang ngái ngủ, Chu Thần mãi mới nhận ra chiếc đồng hồ khổng lồ trước mặt hóa ra là chú robot hôm qua cậu mới nhặt về. Có điều chỉ qua hai cái chớp chớp, mắt Chu Thần đã lập tức trừng lớn, hoàn toàn thanh tỉnh.

“Gì thế này?”

Nhìn bài trí xa hoa xung quanh mình, suy nghĩ đầu tiên của Chu Thần chính là cậu đã đi lộn chỗ! Luống cuống đến dép cũng chả kịp xỏ, Chu Thần liền tông cửa lao ra ngoài. Thế nhưng trái ngược với khung cảnh lạ lẫm đến lóa mắt bên trong, bao quanh đây vẫn là rừng cây âm u quen thuộc.

Ngơ ngẩn trở về giường, mang theo đầu đầy hắc tuyến, Chu Thần lại có loại hoang tưởng mình là cậu bé lọ lem vừa được đổi đời sau một đêm nhờ cái gẩy đũa của bà tiên tốt bụng, à mà chưa chắc cậu đã tỉnh, có khi còn đang ở trong mơ cũng nên.

Đương định nhéo mặt, Chu Thần lại bị cảm giác mềm mại truyền đến từ bàn tay thu hút sự chú ý. Giật mình nhìn xuống, nhận ra dưới thân chẳng biết từ lúc nào cũng đã có thêm một chiếc nệm êm. Xúc cảm chân thật, đến hơi ấm của chính cậu vẫn còn lưu giữ lại đây khiến Chu Thần không thể không tin phép màu này đã thực sự xảy ra.

Vậy cậu nên làm gì bây giờ? Quỳ xuống ngửa mặt lên trời cám ơn chăng?

Lắc lắc đầu muốn đánh văng những suy nghĩ điên rồ này ra khỏi trí óc, ánh mắt Chu Thần lại bất giác liếc tới chú robot nhỏ vẫn đứng bên cạnh dõi theo từng cử chỉ của mình, trên tay còn bưng một khay đĩa bánh cùng cốc sữa thơm ngào ngạt.

“Là do ngươi… làm sao?” Nghi hoặc hỏi, Chu Thần vẫn không quá dám tin. Nhưng loại bỏ hết các phương án, thì chỉ còn nó là kẻ đáng ngờ nhất.

“Tít tít.”

Chu Thần trợn mắt không giấu nổi kinh ngạc. “Đúng là tất cả đều do ngươi làm thật sao?”

Kinh ngạc rất nhanh liền được thay thế bằng hảo kỳ, sau khi tò mò xem xét mọi thứ trong căn phòng ‘mới’, Chu Thần mới mệt mỏi ngồi về giường hưởng thụ bữa sáng Kim đưa lên. Biết ‘bà tiên’ chính là Kim, Chu Thần cũng không cảm thấy kỳ quái lắm, chỉ tự suy đoán: chắc mọi robot đều có khả năng này. Dù sao cậu cũng làm ‘người rừng’ đã mấy trăm năm, ai biết robot bây giờ đã tiến hóa đến cấp độ nào rồi chứ.

Vừa thích thú uống sữa, vừa nhìn lướt qua căn phòng một hồi, Chu Thần lại không kìm nổi thán phục: “Vậy mà người ta còn muốn đem ngươi vứt, thực sự là quá lãng phí a.”

.

***

.

Nhờ Kim báo thức, Chu Thần may mắn không có muộn học. Tiếp nối tiết lý thuyết hôm trước, hôm nay lớp cậu sẽ thực hành kỹ năng giao đấu. Bởi vậy theo như mệnh lệnh thầy Hải đã ra, tất cả phải tập trung ở sân tập lúc năm giờ.

Tội nghiệp Chu Thần, tuy cậu sở hữu tinh thần lực vô cùng cường hãn, nhưng trong giới ma thuật, thước đo tinh thần lực và thể lực luôn tỉ lệ nghịch với nhau: tinh thần lực càng cao thì thể lực càng thấp và ngược lại. Do đó, thể chất của một Ma Pháp sư đại tài như cậu, đương nhiên là yếu ớt đến đáng thương. Chỉ là mấy động tác khởi động đơn giản, cũng đủ khiến cậu muốn thở ra máu.

“Chu Thần! Cậu đang tập võ hay đang múa vậy?” Nhíu mày nhìn nam sinh gầy yếu vung vẩy tay chân, Hải Huyền mang vẻ mặt không kiên nhẫn tiến xuống chỗ cậu, mạnh mẽ đem tư thế trên người cậu sửa đúng. “Hạ thấp người xuống! Mở rộng chân ra! Tay thẳng vào!”

Nhịn xuống cảm giác đau nhói trên đầu gối và bả vai do bị bàn tay cường ngạnh đè nặng, Chu Thần không thèm để ý đến tiếng cười nhạo của đám bạn cùng lớp, còn thực sự chăm chú làm theo lời thầy chỉ dẫn.

Lườm quét một vòng, tiếng cười lập tức im bặt, lại đưa mắt trở về nhìn thiếu niên trước mặt đang ra sức vung cái gọi là ‘quyền’, Hải Huyền cảm thấy thực bất lực, điều khiến hắn vừa lòng nhất có lẽ ngoài vẻ mặt nghiêm túc kia của cậu ra thì chả còn gì nữa.

Tên nhóc này, quả thực là vào nhầm ban đi!

Tuy đã cố gắng hết sức có thể, Chu Thần vẫn là không tránh khỏi hình phạt chạy năm mươi vòng quanh trường để rèn luyện thể lực. Lúc trở về nhà, trông cậu đã chẳng khác gì một con búp bê giấy quắt queo, không chỉ thể chất mà cả tinh thần cùng đều bị vắt đến cạn kiệt.

Suy yếu cười chào Kim một cái, chỉ kịp qua loa nói vài câu, Chu Thần đã đổ gục lên giường, rất nhanh liền trầm ngủ.

Nhìn khuôn mặt hốc hác của thiếu niên, Kim chỉ biết lặng lẽ giúp cậu lau sạch mồ hôi trên người, thay cho cậu một bộ quần áo mới. Sau khi đem cả căn phòng ngập trong loại hương an thần bổ miên, Kim lại thần kỳ biến đổi cánh tay máy vốn dùng để cắt cỏ của mình thành bộ dụng cụ mát xa chuyên nghiệp, bên trên còn bôi chút dầu thơm, nhẹ nhàng xoa bóp toàn thân cho Chu Thần.

Có lẽ do quá mức mệt mỏi, từ đầu đến cuối Chu Thần vẫn mê man không hay biết, chỉ cảm thấy sau lưng thư thái, liền vô thức cất lên tiếng thỏa mãn rên rỉ.

Hôm sau tỉnh dậy, Chu Thần vốn đã chuẩn bị cả người sẽ đau nhức, ai ngờ vươn vai một cái, lại không thấy xương cốt kêu răng rắc như tưởng tượng, thay vào đó là cảm giác khoan khoái dễ chịu vô cùng.

Ôm sách bước vào lớp học quen thuộc, nhìn thấy có bàn, có ghế, có bảng, Chu Thần tự dưng muốn thở phào nhẹ nhõm. Cũng may các buổi thực hành không kéo dài liên tiếp mà xen lẫn với các buổi lý thuyết, nếu không chắc cậu sẽ không trụ nổi.

Tuy là ban Võ Thuật thiên về đấm đá, nhưng vẫn không thể thiếu những bài học về Ma Pháp sư cũng như các loại chú thuật họ thường dùng. Ngược lại bên ban Ma Pháp cũng vậy, kiến thức về Võ Thuật sư và vũ khí cận chiến luôn là một trong những môn bắt buộc của họ khi tới lớp. Bởi khi ra ngoài đời, không ít lần các Ma Pháp sư và Võ Thật sư phải đụng độ với nhau, thế nên am hiểu chiêu thức của đối phương là chuyện vô cùng cần thiết.

Có điều, đối với những học sinh chỉ thích động tay chân không thích động não như ở ban Võ Thuật, thì đây đúng là một môn học đáng chán.

Nói thì nói vậy, nhưng khi thấy Hải Huyền bước vào, tất cả đều không dám tỏ thái độ gì. Đương nhiên không thể đổ cho cách dạy của hắn không hay. Hải Huyền là ai chứ, chính là một Ma Thuật sư tài giỏi có thể đồng thời đảm nhiệm cả chức vụ của một giáo viên lý thuyết Ma Pháp lẫn kỹ năng Võ Thuật. Tuy đã nói tinh thần lực và thể lực luôn tỷ lệ nghịch với nhau, nhưng điều đó lại hoàn toàn không áp dụng được trên người nam nhân này, bởi vì hắn đồng thời sở hai nguồn ma lực đó với sức mạnh tương đương, đáng ngưỡng mộ hơn là đều ở mức cao cấp.

“Một cậu đứng lên trả lời câu hỏi cho tôi.” Phát giác cả lớp có vẻ uể oải, Hải Huyền biết mình lại phải dùng biện pháp mạnh, ánh mắt nghiêm khắc nhanh chóng ‘tia’ đến một nam sinh đang gật gù. “Cậu kia! Đứng lên cho tôi biết, khoảng cách thi triển linh lực của một Ma Pháp sư nằm trong phạm vi nào?”

“Dạ?! Dạ… Em…” Nam sinh bị gọi giật mình bừng tỉnh, luống cuống đứng lên, nghe câu hỏi xong lại luống cuống gãi đầu.

“Không biết? Ra ngoài chạy năm trăm vòng quanh khu này cho tôi!”

Nam sinh vốn còn định phân trần gì đó, nhưng bắt gặp cái nhìn sắc lạnh kia lại không dám mở miệng, đành lút cút bước ra.

Có điều hắn cũng không phải chạy một mình, Hải Huyền sau khi tiếp tục gọi thêm mấy nam sinh nữa, quãng đường năm trăm vòng của hắn rất nhanh liền có thêm đống bạn.

“Không có ai trả lời được sao?” Hải Huyền nhìn cả lớp co đầu rụt cổ, vẻ mặt âm trầm ẩn chứa không kiên nhẫn. Tuy ban Võ Thuật chú trọng đến thể lực là chính, nhưng kiến thức cũng rất quan trọng. Lũ nhóc này tương lai cứ định chỉ làm mấy thằng lính đánh thuê quèn?

“Dạ… thưa thầy, em ạ.” Một cánh tay nho nhỏ giơ lên, thu hút tất cả ánh nhìn của mọi người.

Hải Huyền nhíu mày, kia chả phải cậu học sinh mới hôm qua còn làm hắn điên đầu sao? “Nói.”

“Thưa thầy.” Chu Thần lễ phép đứng lên: “Thường thì khởi điểm, một Nhất đẳng Ma Pháp sư chỉ có thể thi triển ma pháp ở cự li gần mình, tức là trong ngoài 10m, lên Nhị đẳng sẽ tăng lên 50m, Tam đẳng là 100m, Tứ đẳng thì là 200m, cứ như vậy, cấp độ càng cao thì sức sát thương cùng phạm vi tấn công của chú thuật càng tăng,…” Mới đầu còn hơi rụt rè, e ngại cái nhìn chăm chú của nam nhân, nhưng nhắc tới vấn đề chuyên môn mình rõ ràng am hiểu, Chu Thần càng nói càng hăng say, không để ý đến mấy kẻ mới hôm qua còn cười nhạo cánh tay không cơ bắp của cậu, hiện giờ đều chống mỏ lên nghe đến muốn rớt cằm.

Hải Huyền bình tĩnh đợi Chu Thần phát biểu xong, qua lúc lâu vẫn chỉ im lặng nhìn cậu chằm chằm, lâu đến mức cậu còn tưởng mình về già lũ lẫn, đã nói sai chỗ nào đó, cũng may nam nhân rốt cuộc cũng buông tha cho cậu.

“Tốt lắm, em ngồi xuống đi.” Lặng lẽ che giấu ánh mắt nghiềm ngẫm, Hải Huyền giở sách ra tiếp tục bài giảng.

Cả lớp thở phào, cảm giác như được ân xá, Chu Thần cũng len lén vỗ vỗ ngực, ngồi xuống ghế của mình, chỉ là ánh mắt của Hải Huyền, từ đây liền thỉnh thoảng liếc đến cậu nam sinh nhỏ có mái tóc nâu.

.

***

.

Buổi học hôm nay kết thúc khá sớm vì hơn phân nửa sĩ số đều bị bắt ra ngoài chạy phạt, Chu Thần thấy còn thừa chút thời gian, bèn quyết định đến thư viện thăm bác Albert. Ai dè đến nơi lại chẳng thấy người đâu cả.

Đoán chắc lão ngoan đồng này lại đi tìm trò vui, Chu Thần chỉ đành lắc đầu thở dài, nhưng đã trót tới đây rồi, đành đọc sách một lát rồi về vậy. Có điều quả như lời Albert đã kể, thư viện giờ vắng tanh, cậu dạo qua mấy kệ sách, đều chẳng thấy bóng người nào.

Đương thong thả nhìn ngó, ai ngờ đến một dãy đầu sách, đập vào mắt cậu lại là một cái tên rất quen thuộc.

“Hử? Cái gì đây?” Ngạc nhiên lấy vài quyển xuống, Chu Thần lại bị mấy cái tiêu đề ghi phía trên dọa đến trừng lớn mắt: “‘Tiểu sử của Chu Thần Ngọc’? ‘Quang Thần – những câu nói bất hủ’?? Đệ nhất Hỏa Ma Pháp sư đã trở thành huyền thoại như thế nào’???”

Càng đọc, dải hắc tuyến trên đầu Chu Thần lại dày thêm một tầng, cuối cùng hoàn toàn trở thành một mảng bóng đen bất lực và u ám. Sao cậu không biết, mình từ khi nào đã trở thành một đề tài nghiên cứu khoa học rồi hả?

Uể oải nhét chúng lại chỗ cũ, ánh mắt Chu Thần lại tình cờ liếc đến một gốc sách màu nâu đỏ.

Đó… chẳng phải quyển sách về chú thuật linh pháp do chính cậu ghi chép hay sao? Đến bây giờ vẫn còn lưu giữ?

Vươn tay muốn lấy nó xuống, đáng tiếc kệ sách kia quá cao, cậu dù đã kiễng cả chân, vẫn không thể với tới.

“Em thích đọc sách về Chu Thần Ngọc?” Cùng lúc giọng nói đột ngột cất lên, một cánh tay vừa dài vừa to đột nhiên xuất hiện phía trên bàn tay nhỏ nhắn của Chu Thần, dễ dàng đem quyển sách kia lấy xuống. Giật mình quay đầu lại nhìn bóng người cao lớn sau lưng, cậu ngạc nhiên nhận ra đó chính là…

“Th… Thầy?”

Hải Huyền không gật cũng chả lắc, đưa quyển sách cho Chu Thần, lại quay sang nhìn đống sách cậu vừa đặt lại lên kệ, tùy tiện lấy ra một quyển, nhíu nhíu mày. “Là con trai của Chu Thần Ngọc, đáng lẽ em phải là người am hiểu ông ấy nhất chứ.” Kiến thức về Ma Pháp sư lúc nãy, chắc cũng là do ‘người ấy’ dạy cho nhóc này đi?

Hôm qua sau tiết học võ thuật, hắn đã thử đến gặp Hiệu trưởng nói chuyện về tình trạng của cậu học sinh mới này, ai ngờ lại được Hiệu trưởng cho biết: Thiếu niên phế sài kia chính là con trai thứ hai của Chu Thần Ngọc.

Dùng hai tay nhận lấy quyển sách từ tay Hải Huyền, Chu Thần bối rối lấp liếm:

“À, thực ra cha ở bên em không lâu thì lại bỏ đi, để em lại một ngôi làng nhờ họ nuôi lớn…” Chu Thần triệt để biến mình thành một ông bố vô trách nhiệm.

“Vậy sao…” Lại là không biết người đó đang ở đâu sao?…

Có một thoáng, Chu Thần cảm thấy nét nghiêm nghị trên người nam nhân mạnh mẽ này yếu đuối đi đôi chút, nhưng có lẽ đó chỉ là ảo giác của cậu mà thôi, bởi ngay sau, những lời ‘tàn bạo’ lại tuôn ra ào ào.

“Nghe nói em là một phế sài… Cả tinh thần lực lẫn thể lực đều chưa vượt quá Tứ đẳng.” Ngay từ lúc mới gặp Chu Thiên, Hải Huyền đã vô cùng thất vọng, đến khi nhìn thấy thiếu niên này, hắn lại càng không tìm ra được nét gì di truyền lại từ người ấy. Cảm giác vị thần mình hằng ngưỡng mộ đều bị đám nhóc này làm ô danh, từng câu của Hải Huyền càng phát ra tàn nhẫn. Cũng may đối phương là Chu Thần, nếu không sớm đã tự ti mà chết.

“Có điều tôi xem qua thấy mức tinh thần lực của em có vẻ nhỉnh hơn, em cũng tỏ rõ là am hiểu về Ma Pháp sư và chú thuật, tại sao lại không lựa chọn ban Ma Pháp?” Ít ra ở đó người như em sẽ được sống lâu hơn. “Em cứ về suy nghĩ kỹ lại. Nể mặt cha em, tôi sẽ giúp em làm thủ tục chuyển ban nếu cần.”

Ai ngờ vừa nghe thấy lời này, vẻ rụt rè của Chu Thần lập tức biến mất.

“Em biết tại sao thầy lại nói vậy, nhưng, ước muốn của em là được vào ban này, cho dù gian khổ đến đâu, em tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc, cũng tuyệt đối sẽ không chết.” Ngước lên ánh mắt kiên nghị, thiếu niên không chút e dè nhìn thẳng vào đôi mắt sâu như biển của nam nhân. “Cảm ơn ý tốt của thầy, nhưng em sẽ không chuyển ban đâu ạ.”

Lễ phép cúi người chào, Chu Thần liền ôm sách, nhẹ nhàng lách qua người nam nhân, thong thả đến bên cửa sổ, kiếm một chỗ ngồi xuống.

Chăm chú nhìn theo bóng dáng cậu nam sinh lớn mật, Hải Huyền híp lại con ngươi nghiền ngẫm xen lẫn mê mang.

Xem ra tên nhóc này… cũng có phần nào đó giống người ấy…

…………………………………………………………….

.

.

.

29 responses to “[MTVNDVT] Chương 5: Để ý

  1. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  2. Bạch ui, này nè :
    ” rồi mới lại nhẹ nhàng đặt lại cậu xuống tấm nệm gắn lo ( lò ) xo. ”
    hơ hơ, hôm ni chưa thấy nàng post, nhớ để tối nhe Bạch, đợi ta nga, giờ ta đi ăn kum, tối lên mất tem nà ta khóc nữa á * ôm chưng *

      • * quạt quạt, đưa sting, bốp bốp vai * hí hí, ta cũng chăm chỉ ngồi trước cửa chờ nà * đi tới đi lui, ngó ngó dzô trong * tem ơi , tem ơi, ra đây nhanh lên ^ ^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s