[MTVNDVT] Chương 1: Lần thứ hai nhập học

Chương 1

Lần thứ hai nhập học

– Tuyết Lạc –

.

dfjo1221373603Tứ Nguyên đại lục trải qua mấy trăm năm, hiện nay đã có khá nhiều trường dạy ma thuật, nhưng nổi danh nhất vẫn chỉ có Quy Dương, tiền thân của Đại học viện Ma Thuật ngày trước. Tách biệt hẳn với tầng lớp bình dân, những đệ tử ở đây không phải thiên tài đặc cách thì cũng là con nhà nòi có gia thế, thành phần toàn đại thiếu với tiểu thư, hiển nhiên nếu muốn bước chân vào, đều phải xem ngươi có đủ tư cách không đã.

Bất quá, thời khắc này, trước cổng ngôi trường quý tộc lại xuất hiện một vị khách ‘ngoại lai’, thu hút tất cả mọi ánh nhìn từ hảo kỳ đến soi mói. Có lẽ trong mắt của những người dân chốn thành thị xa hoa, hơn nữa còn là đệ tử của Quy Dương học viện, kia chẳng khác gì một ‘vật thể lạ’ lạc bước đến địa cầu. Nếu không để ý đến cái đầu nâu xù có vẻ như là tóc cùng khuôn mặt nhỏ nhắn gắn đầy đủ ngũ quan, chắc hẳn ai cũng nghĩ thiếu niên đang đứng kia chỉ là một ‘đống’ đất xấu bẩn bị robot vệ sinh bỏ sót.

Ừm, nhìn kỹ thì ‘vật thể’ nọ quả đúng là một cậu bé, bất quá có ví cậu là ‘đống’ cũng chẳng ngoa, bởi bộ dáng cậu lúc này cứ như vừa chui từ đống rác nào ra vậy. Chưa kể đến mái tóc rối bù lẫn dung mạo bị cặp kính quê mùa che hết phân nửa, trên người thiếu niên còn phủ một cái áo choàng lụp xụp dính đầy bụi đất, đứng đây chính là làm gà giữa bầy hạc, muốn không chú ý cũng khó khăn.

Mặc xung quanh đầy tiếng xì xào bàn tán, Chu Thần Ngọc nãy giờ vẫn chỉ ngẩn người, chăm chăm nhìn lên cánh cổng ngôi trường cũ. Đã 300 năm rồi, giờ cậu mới quay lại nơi đã từng gắn bó một thời đi học, nói không xúc động là giả.

Đúng vậy, chắc chẳng ai có thể tin, người thiếu niên trông như khất cái  này chính là Chu Thần Ngọc – Ma pháp sư huyền thoại đã biến mất từ mấy trăm năm trước. Nhớ lại biến cố ngày đó, Chu Thần Ngọc quả thực có loại ý niệm muốn tiêu thất, bất quá ông trời vẫn là bắt cậu phải sống, khiến cậu rốt cục chỉ có thể rời xa thế tục, che dấu tung tích cũ mà ẩn thân trên núi Diễm Sơn.

Vốn định cứ như vậy an an ổn ổn hưởng thụ hết ‘tuổi già’, nhưng qua bao năm nghe tin Chu gia sắp bị người chú họ ngoại thôn tính, Chu Thần Ngọc vẫn không thể cứ mãi làm ngơ, đành dùng nửa nguyên thần tạo ra một đứa bé, đặt tên là Chu Thiên, đem nó giao lại cho lão quản gia trung thành, hy vọng sự xuất hiện của nó có thể dẹp yên được dã tâm của ông chú. Đứng tại góc độ nào đó, đứa bé này chính là nhi tử do Chu Thần Ngọc ‘thân sinh’, cũng là người thừa kế duy nhất của Chu gia đại tộc.

Bất quá mấy năm này, Chu Thần Ngọc lại nhận được thư lão quản gia báo cáo tình hình đại thiếu gia không được ổn lắm, học hành thì xằng bậy, tính khí chẳng nghe ai, bị tống vào ban Võ Thuật lại trở thành thủ lĩnh của đám du côn đầu gấu.

Nghe đến đây, Chu Thần Ngọc không khỏi dấy lên lo lắng như bao người cha bình thường khác, suy xét thấy mình không thể cứ mãi là một phụ huynh vô trách nhiệm, sinh xong rồi bỏ đấy, cậu liền quyết định tạm thời ngừng lại cuộc sống hưởng thụ thanh bình, xách hành lý về lại ngôi trường xưa, cũng chính là nơi mà Chu Thiên đang học, muốn bù đắp tình cảm cũng như đích thân kèm cặp con mình trở thành Ma Thuật sư chân chính, nhưng không phải với danh phận phụ thân, mà là một đứa em trai thất lạc, tên Chu Thần.

Chẳng biết đã ngây ra đó bao lâu, phải đến khi bị những ánh mắt kỳ thị kia soi đến toàn ngứa ngáy, Chu Thần Ngọc mới hồi lại thần, sực nhớ ra mục đích mình từ Diễm Sơn xa xôi lặn lội ‘trốn’ xuống tận đây, bao hoài niệm liền được xúc cảm rạo rực thay thế.

Nhìn quanh, không khó để nhận biết những người này đều là học viên trong trường, cậu xốc xốc ba lô, hưng phấn tiến đến định bắt chuyện:

“Bạn học, xin lỗi cho hỏi…”

Không thèm nghe hết lời, đám đông vốn đang mải mê bàn tán thấy ‘đống đất’ kia xáp lại liền kinh hoảng vội vàng tản ra. Chu Thần Ngọc khó hiểu nhìn bọn họ, khựng một lát lại tiếp tục bước tới. Nhóm học sinh bị ‘vật thể kỳ dị’ truy sát không còn cách nào đành chạy nhanh vào trường, thấy mình đã vượt qua lằn ranh thì thở phào nhẹ nhõm, đứng đó tiếp tục cười đùa chỉ trỏ, vẻ như cánh cổng kia có một chấn song vô hình ngăn cách họ với thiếu niên vậy.

Không sai, cổng lớn của học viện Quy Dương chính là được thiết lập một tấm rào chắn Ma Thuật, vận hành bởi tám viên tinh thạch cấp Thánh, nếu không phải học viên hay người có thẻ thông hành mà tự ý xâm nhập, tuyệt đối sẽ bị đánh bay. Còn phải nói, chẳng lẽ cánh cổng của học viện Quy Dương ai cũng bước vào được?

Thấy ‘dị nhân’ vẫn tiếp tục tiến về phía này, mấy đệ tử đang đứng bên trong mới đầu còn cười cợt chờ xem trò vui, ai dè thiếu niên cứ thản nhiên mà vậy bước xuyên qua cánh cổng khủng bố, thẳng một mạch đi tới chỗ bọn họ, lưu loát thậm chí một chút vấp té cũng không, cứ như tấm rào chắn vô hình kia đúng là không hề tồn tại.

Chu Thần Ngọc không chú ý tới vẻ mặt cao ngạo giờ đã biến dạng vì kinh hãi của đám người, liền chọn lấy một nam sinh gần mình nhất, ngẩng đầu nở nụ cười thân thiện:

“Bạn học à, cho mình hỏi chút, phòng hiệu trưởng trường mình nằm ở đâu vậy?”

Giọng nói xinh đẹp vang lên như thiên âm, khiến nam sinh có một thoáng muốn trầm mê vào trong đó, cộng thêm sự kinh hãi vừa nãy còn chưa kịp hồi thần nên cứ thế đờ ra, không hề phản ứng, phải đợi Chu Thần Ngọc kiên nhẫn nhắc lại mấy lần, đối phương mới giật mình sực tỉnh.

Thấy nam sinh rốt cục chịu chú ý, Chu Thần Ngọc chưa kịp vui mừng tính hỏi lại lần nữa, đối phương đã nháy mắt từ trước mặt chạy biến ra mười thước xa, nhanh đến mức cậu còn nghĩ người nọ là Phong hệ cấp Thần.

Trong lòng cảm thán một chút, Chu Thần Ngọc đành quay qua định kiếm người khác bắt chuyện, ai dè đám đông vốn đang vây quanh vừa thấy cậu liếc tới đã vội học theo nam sinh kia, thoáng cái đã không còn bóng dáng, bỏ lại ‘đống đất’ kỳ dị đứng chơ vơ giữa sân trường.

Chu Thần Ngọc nghi hoặc cào cào tóc, không hiểu sao mọi người lại phản ứng như vậy, ngó nghiêng nhìn ra xa, mấy kẻ còn đang lấp ló ở gốc cây bắt gặp ánh mắt cậu cũng liền vội thụt đầu vào, cứ như trên người cậu mang theo mầm bệnh đến từ sao Hỏa, đến gần sẽ lập tức bị lây nhiễm.

Học sinh bây giờ thật chẳng có chút thân thiện a…

Không còn cách nào, Chu Thần Ngọc đành dựa theo trí nhớ đã đóng bụi, tự mình tìm đến phòng hiệu trưởng trường Quy Dương. Bất quá 300 năm đâu phải ngắn, cho dù bên ngoài trông nơi này không có nhiều thay đổi, nhưng ai dám đảm bảo bên trong vẫn giữ nguyên như cũ, hơn nữa Chu Thần Ngọc trông thế này thôi chứ tuổi thật cũng đã xấp xỉ nửa nghìn, chúng ta vẫn đừng nên trông đợi gì vào trí nhớ của một ông cụ thì hơn.

***

Không hổ danh là học viện cao cấp nhất, khuôn viên trường Quy Dương có thể nói là bát ngát mênh mông. Sau nửa ngày lạc trong mê cung, Chu Thần Ngọc có loại ý niệm muốn bỏ cuộc, cho dù trở về có bị Tiểu Đậu đánh nát mông, cũng còn hơn là chết gục ở chốn này.

Thở dài, Chu Thần Ngọc nhìn hành lang tít tắt mà không khỏi ảo não.

Lần thứ hai nhập học sao lại gian khổ như vậy, còn nhớ ngày đầu tiên cậu tới đây hơn 300 năm trước, chính là được cả trường rải thảm đỏ ra nghênh đón a.

Ôm cái chân đã sưng vù, Chu Thần Ngọc tính rẽ vào một bãi cỏ dày nghỉ tạm chút. Có điều chắc do tinh thần uể oải cộng thêm mắt mũi lờ đờ, cậu không để ý liền vấp phải một cục gì đó rất cứng, hoa hoa lệ lệ ngã nhào xuống thảm cỏ. Cũng may là thảm cỏ, nếu không chắc cậu cũng đủ điều kiện xuất hồn xuyên tới thế giới nào rồi.

Xoa đầu ngồi dậy, Chu Thần Ngọc tò mò nhìn qua, mới phát hiện chướng ngại kia ra là một con robot làm vườn. Vì va chạm vừa rồi nên cũng đang nằm chổng vó, đáng tiếc bộ dáng quá tròn khiến nó mãi vẫn chưa thể đứng dậy, chỉ biết xoay mòng mòng theo quán tính mà thôi.

Chu Thần Ngọc rất nhanh liền hiểu không phải robot kia ngáng chân mà chính mình mới là kẻ cản trở công việc của nó, có chút xấu hổ vội tiến tới giúp dựng nó lên, không để ý đến đôi mắt laze màu lam của robot tại khoảnh khắc khi ‘nhìn’ thấy mình có một thoáng xao động.

“Ngươi không sao chứ?”

Quên mất đối phương chỉ là một vật vô tri không được trang bị tính năng giao tiếp, Chu Thần Ngọc vừa hỏi vừa lo lắng phủi đi bụi đất trên lớp hợp kim bóng loáng, cẩn thận xem xét chỉ hy vọng nó không bị hỏng hóc chỗ nào. Trời biết, cậu chính là ‘bỏ nhà ra đi’ a, ngoài tiền tàu điện đã xài hết sạch, hiện giờ chính là một tên bụi đời không xu dính túi. Robot của học viện Quy Dương cho dù là quét rác cũng thuộc hàng bạc tỷ, nếu nhỡ tay làm sứt thì cậu biết lấy tiền đâu ra mà đền.

Kiểm tra đi kiểm tra lại mấy lần, phải cam đoan trên người robot không có một vết xước, Chu Thần Ngọc mới nhẹ nhàng tùng hơi, bất quá thấy nó nãy giờ vẫn không có phản ứng gì, chỉ chăm chú dùng con mắt laze ‘nhìn’ mình không chớp, Chu Thần Ngọc vừa thả lỏng tâm tình lại lần nữa dấy lên lo lắng.

Chẳng lẽ là thật sự hỏng rồi?

Ngay lúc cậu nảy ý định đào cái hố nào đó đem ‘hậu quả’ phi tang, robot rốt cục nháy nháy mắt, cộng thêm tiếng rè rè minh chứng động cơ vẫn còn hoạt động.

Chu Thần Ngọc lúc này mới thở phào, ngẩng đầu đối mặt với hai viên laze xuyên thấu lại thấy hơi chột dạ, khẽ rụt tay về ngại ngùng nói:

“Xin lỗi… vừa nãy đã đụng phải ngươi.”

Những lời này nếu lọt vào tai đám học viên trong trường, chắc hẳn chỉ sổ kỵ thị đối với Chu Thần Ngọc sẽ lại thăng lên một tầng cao mới, nói cậu không chỉ quê mùa kỳ dị, còn là một tên điên cư nhiên trò chuyện với máy móc.

Ai ngờ robot sau khi lặng lẽ rút đi tia X đang quét trên người Chu Thần Ngọc, còn thực sự lắc lắc cái đầu tròn, tựa như nghe hiểu lời cậu nói, tỏ vẻ chính mình không sao.

Chu Thần Ngọc thấy nó phản ứng vậy, nhẹ nhõm xong chính là cao hứng. Từ lúc bước chân tới đây cậu đi đâu cũng bị người ta hắt hủi, chỉ đến lúc này mới cảm giác mình được đáp lại a, cho dù đối phương chỉ là một con robot.

Ngây ngô đối với người máy cười tủm tỉm, đáng tiếc tâm tình mới phấn chấn đôi chút rất nhanh lại quay về với ảo não. Ngươi cao hứng cái gì, không phải đền tiền là tốt nhưng còn một vấn đề lớn đó, phòng hiệu trưởng… haiz, biết đi đâu mà tìm đây?

Không hay những lời này đã bị mình bất giác bật thốt lên thành tiếng, cũng lọt vào tai của robot trước mặt. Ánh mắt laze lại lần nữa nháy nháy, nó chậm rãi tiến đến, giơ cánh tay cứng ngắc lên kéo kéo vạt áo thiếu niên đang mải than thở buồn rầu.

“Tít tít.”

“Hửm?” Nhận thấy miếng áo sắp rách của mình gặp phải nguy cơ, Chu Thần Ngọc tò mò cúi xuống: “Robot nhỏ? Có chuyện gì vậy?” Không phải thực sự xảy ra hỏng hóc ở đâu chứ?

Cùng người máy trừng nhau một hồi, trong đầu Chu Thần Ngọc chợt lóe lên tia sáng: Đúng rồi, chẳng phải trong bộ nhớ của mỗi robot đều có lưu trữ bản đồ trường học sao? Nhóc này đã nghe hiểu lời mình nói, vậy chi bằng thử hỏi nó một chút.

“Robot nhỏ, ngươi có biết phòng hiệu trưởng nằm ở đâu không?”

Khiến Chu Thần Ngọc thật kinh hỉ, đáp lại là một cái gật đầu.

“Có thể dẫn ta tới đó được không?”

Lại là một cái gật đầu nữa, Chu Thần Ngọc vui vẻ không thôi, cảm giác như người chết đuối vớ được cọc, liền phấn khích ôm chầm lấy cục sắt nhỏ: “Thật tốt quá.” – Buông xuống lại là một nụ cười vui vẻ – “Vậy nhờ ngươi nha.”

Nháy nháy đôi mắt tròn màu xanh, vĩnh viễn đem nụ cười kia lưu sâu vào trí não, robot liền xoay người ‘đi’ ra khỏi khu vườn nơi duy nhất nó có phận sự. Chu Thần Ngọc cũng vội vàng bước theo, lòng vòng một hồi rốt cục đến được nơi cần đến.

Nhìn lên cánh cửa uy nghiêm, lại nhìn xuống chú robot tốt bụng, Chu Thần Ngọc chân thành cười:

“Cám ơn.”

Nói rồi, liền cũng không để ý tới ánh mắt màu xanh kia lần nữa loé lên tia sáng kỳ lạ, Chu Thần Ngọc hít sâu một hơi, mở cửa bước vào…

.

***

.

“Cậu nói… mình chính là con trai thứ hai của Chu Thần Ngọc?!”

Khuôn mặt nhăn nheo của Hiệu trưởng từ lâu vốn không có quá nhiều biểu tình, tới hôm nay chắc đã phải vận dụng hết các cơ. Khó tin, kinh hãi, sung sướng, hy vọng, thất thố, chán nản, rồi bây giờ là nghi hoặc. Tất cả đều thi nhau hiển lộ kể từ khi ông tiếp đón thiếu niên này – kẻ tự xưng là nhị nhi tử của Quang Thần huyền thoại.

“Đúng vậy. Tên em là Chu Thần. Trên bức thư cha em cũng đã ghi rõ, nói muốn gửi em tới đây học ma thuật. Chẳng lẽ có điều gì không ổn sao thầy?”

Hiệu trưởng miễn cưỡng nhìn xuống bức thư trong tay, lại lần nữa thở dài. Cho dù có căng mắt ra săm soi bao nhiêu, ông vẫn không thể không thừa nhận, đây chân chính là Chu Thần Ngọc bút tích, bên trên cũng khẳng định thân phận thiếu niên như cậu đã bảo, còn nhờ ông chiếu cố đứa bé này một đoạn thời gian.

Phải nói, lúc vừa mới nhận được bức thư này, ông đã vô cùng háo hức, không bận tâm thiếu niên cả người lôi thôi liền kéo cậu đi kiểm tra ma lực. Đáng tiếc, mức tinh thần lực đo được chỉ dừng ở Tam đẳng, khiến ông hận không thể ngửa mặt lên trời khóc rống: Một tên Chu Thiên cá biệt còn chưa đủ, lần này lại sinh thêm đứa phế vật, Chu đại gia à, rốt cục ngài là thần thánh cỡ nào mới có thể đánh bại được thuyết di truyền a?!

“Không. Đây… quả đúng là nét bút của Chu Thần Ngọc.”

Nói thừa! Chu Thần Ngọc trợn trắng mắt, đây chính là do tôi tự tay viết, còn có thể giả được sao?

Trò chuyện một lúc, đương nhiên Hiệu trưởng cũng không quên dò hỏi chút tin tức về vị tiền bối bí ẩn, bất quá Chu Thần Ngọc sớm đã tìm đầy lý do để lấp liếm, rốt cục vẫn chẳng cho lão giả đáng thương thu hoạch được gì.

Thất thiểu quay trở lại bàn làm việc, Hiệu trưởng giở sổ danh sách học viên ra, uể oải nâng bút:

“Được rồi, vậy ngày mai em hãy tới lớp Tam đẳng Ma Pháp sư bắt đầu theo học đi.” Nói gì thì nói, phụ thân người ta cũng là Huyền thoại Quang Thần, là tiền gia chủ của Chu gia cường thế, cho dù là cái phế vật, ông ngoài ngoan ngoãn thu nhận ra thì còn biết làm gì nữa.

“A!” Mắt thấy Hiệu trưởng chuẩn bị viết tên mình vào tập hồ sơ có vẻ là của ban Ma Pháp, Chu Thần Ngọc vội luống cuống đứng dậy.

“Còn có chuyện gì?”

“Thưa thầy…” – Chu Thần Ngọc, không, giờ phải gọi là Chu Thần, nhìn thẳng vào Hiệu trưởng bằng ánh mắt kiên nghị: “Em có một thỉnh cầu…”

.

***

.

Thế là, chỉ trong một buổi chiều hôm đó, tin tức Quang Thần huyền thoại đột nhiên từ đâu rơi xuống thêm một nhị nhi tử liền lan truyền cả trường, thậm chí toàn đại lục với tốc độ chóng mặt. Bất quá, cùng với nó còn kèm theo lời đồn thiếu niên tên Chu Thần kia chính là một phế sài, tinh thần lực chưa vượt qua Tứ đẳng, lại liều mạng muốn vào học ban Võ Thuật, khi thước đo thể lực thậm chí còn thảm hại hơn. Bởi vậy, làn sóng tranh luận hưng phấn liền nhanh chóng chuyển thành nói xấu cùng chê cười.

Hoàn thành xong thủ tục nhập học cho người trò mới tới, Hiệu trưởng lại lần nữa thở dài nhìn sang thiếu niên nhỏ gầy bên cạnh, không tránh khỏi lo âu:

“Em thực sự muốn như vậy?” Phải nói ban Võ Thuật hầu hết đều là những phần tử cá biệt ham thích đánh nhau, thể chế duy trì luôn là ‘nhược nhục cường thực – cường giả vi tôn’, mức độ hung tàn đương nhiên khỏi phải bàn cãi. Chính ông cho dù muốn quản giáo cũng ngại bước chân vào chứ đừng nói đến một thiếu niên vừa nhìn đã biết không khả năng tồn tại.

“Vâng, thầy yên tâm, đến đó em nhất định sẽ gắng học tập thật tốt.” Chu Thần nhìn thẻ học sinh mới toanh của mình, bên trên ghi rõ tên giả cùng chức nghiệp mà trước kia cậu chưa từng nghĩ tới, cao hứng siết chặt trong tay.

Chu Thiên, vậy là cha được học chung ban với con rồi! Chờ chút, cha sẽ tới gặp con ngay!

…………………………………………………….

Tiểu Bạch: Bị thích motif bỏ nhà ra đi nên với bác già này cũng ko ngoại lệ :”>

p/s: Mọi người thấy có chỗ nào khó hiểu thì góp ý dùm ta nhé T.T

.

Chương sau: Phụ tử lần đầu gặp mặt, liệu có phải là 1 màn xúc động như trong TV?

.

.

.

Advertisements

44 responses to “[MTVNDVT] Chương 1: Lần thứ hai nhập học

  1. Trùi ui~~~ cầu chương mới nha >”< nàng quăng ta vài nghìn chương đi ~~~ ta bị đè chết cũng cam lòng , thích nhất mỹ nhân thụ còn bạch như thế này nữa nè . :X
    * tim rung rinhhh *

  2. *tung ngàn nụ hôn* chúc mừng nàng (và cả reader) cho chap đầu tiền :3 ôi mất cái tem, vừa đọc xong chưa com luôn định đi tắm rồi com mà mất :(((((((

    bao lâu một chương hở nàng :3

  3. hay quá đi, trùi ui, 1 chương dài thế này đọc đã quá đi, cầu chương mới
    iu Bạch Bạch nhiều lắm í, chụtttttttttttttttttttttttttt
    bi h có chương 2 vậy *mắt long lanh*

  4. oy, hình ảnh em xuất hiện sao mừ thảm cảnh dzị nà, hức, ta mún em xuất hiện hoành tráng hơn cơ, pé thụ của ta mà bị xem như ” một đống đất ” oa oa * chui góc chọt kiến *

  5. Ta nghi con robot trong chương này có dính líu đến tiểu Kim nha, nhìn cái
    “Nháy nháy đôi mắt tròn màu xanh, vĩnh viễn đem nụ cười kia lưu sâu vào trí não”
    Ta nghi lắm *chớp chớp mắt*

    Có chương rùi, không uổng công ta múa cột cỗ vũ , oa hahaha *ngẩng mặt lên trời cuồng tiếu*
    Thân ái, ta sẽ típ tục dõi theo nàng *nháy mắt*

  6. chán quá sáng nay bận hem đọc được nên định chui vô xin tem trước, chiều zề đọc xong kết quả TT^TT sao các bạn nhanh chân nhanh tay thế hả trời?

  7. *ngước nhìn ái ngại* nàng lại đào hố, t còn đang thoi thóp trong hố Diễm Phong đấy, chưa thấy ánh sáng của Đảng đâu cả =___=
    về chương này, t nghĩ có 1 số từ nên để “Thuần Việt” hơn.
    vd: “nan” (muốn không chú ý cũng nan), “bất quá”, “nhược nhục cường thực” (thực ra t thấy dùng “cá lớn nuốt cá bé” hay j đó đại loại cũng đc á =.= )

    • à ta định để thế cho nó vần và khỏi lặp ý mà =))) tại nhiều từ dấu sắc hay dấu nặng quá nghe nó ngang ngang, mà thuần việt thì khó kiếm dc từ nào ưng ý
      ok để ta sửa lại :”> thanks nàng đã góp ý nhé :”XXX

  8. hayzzzzzz đọc chương này của nàng mà ta cảm thấy mình như bước bước chân đầu tiên lên nấc thang lên thiên đường ý *xòe tay ra* bậc thứ hai lúc nào ra lò vậy?

  9. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

  10. mặt trời và ngũ đại vệ thần????…. cuối cùng cũng chờ được ngày này. đọc thôi….
    p/s: nàng có biết nàng chính là động lực của ta không ????

  11. ta nói đọc từ hôm qua, nhưng giờ đọc mới hết chương 1… hôm qua đang coi ma ma cầm roi để lên bàn… đành phải tắt.. hu hu… số con rệp~

  12. hic hic truyện hay wa TT_TT hu hu hu bao giờ ta mới vik hay đc như nàng đây TT_TT mà nàng ơi còn bộ kia thì sao…khi nào nàng vik típ…ta ngóng bộ ó wa ><

  13. Pingback: [Mục lục] Mặt Trời và Ngũ đại vệ tinh | Tuyết Ngàn Năm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s