[Nhân ngư Tiểu Nam] Chương 35 + 36 + 37 +38

35

Nói tới đây Thủy Hàn vẫn còn chưa rõ, Lâm Lãng đành cất cao giọng hỏi:

“Mèo thích ăn gì nhất?”

“Thức ăn của mèo… còn có cá, cậu là nói…?”

“Ở trong mắt con mèo, Tiểu Nam là một con cá siêu bự, cậu cảm thấy để cá chơi cùng một con mèo là bình thường sao? Ngu ngốc!”

Thủy Hàn vỗ vỗ ót, tại sao mình lại không nghĩ tới điều này chứ?

Lâm Lãng đến phòng Hải Thiên Lam, Tiểu Nam không có chảy ra nước mắt nữa, chỉ là kêu rất lớn.

“A, ô ô, đau!”

Hải Thiên Lam đau lòng đến tay chân luống cuống.

Chỉ có Thủy Hàn bình tĩnh chỉ đạo, tiến hành rửa sạch miệng vết thương cho Tiểu Nam, sau đó khử trùng băng bó, quấn một vòng gạc quanh cái đuôi xinh đẹp.

Tiểu Nam liên tục ủy khuất nức nở.

“Thứ vừa nãy là đồng lõa của cá miệng rộng ạ? Tại sao nó lại cắn em?”

“Đó là một sai lầm, anh đã cho nó cuốn gói.”

“Nó thật đáng sợ!”

Tiểu Nam sợ hãi ôm lấy Hải Thiên Lam.

Lưu Ba mang hai hạt lệ mà Tiểu Nam vừa để lại đi tới.

“Tiểu Nam, đây là nước mắt của em sao?”

Tiểu Nam nhìn đến hạt lệ, giật mình quay đầu hỏi:

“Xong rồi! Đại ca ca, mắt của Tiểu Nam có phải đã biến thành màu đỏ không?”

“Ừm!”

Trong đôi mắt to màu lam của Tiểu Nam tràn đầy tơ máu, bộ dáng như vừa bị đánh, hoặc đang bị cảm nặng.

Hải Thiên Lam nâng cằm Tiểu Nam lên xem xét.

“Tại sao có thể như vậy?”

Tiểu Nam không trả lời, xoay người đem hạt lệ nuốt xuống.

“Ba ba nói nước mắt của người cá là vật chất dinh dưỡng, cũng là máu trong thân thể, tìm được rồi phải lập tức nuốt về, nếu vứt bỏ, dinh dưỡng mất đi thật lâu sau cũng không thể bổ sung lại được nữa. Cho nên nhân ngư rất ít khóc, lệ chảt ra nhiều sẽ mất mạng.”

Hải Thiên Lam ở ngày này tự thề với lòng mình, sau tuyệt đối không bao giờ được để Tiểu Nam khóc.

Năng lực tự lành của nhân ngư vẫn là rất mạnh, căn cứ vào cách nói của Tiểu Nam, tựa hồ đây cũng là khả năng mà nhân ngư tiến hóa đến để có thể sinh tồn dưới đáy biển.

………………………………………………………………..

36

Ở dưới biển, nếu miệng vết thương không nhanh chóng khép lại, mùi máu tươi tản ra sẽ thu hút động vật ăn thịt trong đại dương. Cho nên nhân ngư rất ít để mình bị thương, một khi bị thương sẽ ở lỳ trong nhà đóng kín cửa chờ cho đến khi miệng vết thương hoàn toàn khép lại.

Quá trình vết thương lành sẽ gây ngứa vốn là điều tất nhiên, Tiểu Nam vẫn là một bé tiểu nhân ngư không có năng lực tự ý thức được gì, chung quy luôn muốn dùng tay đụng chạm tới nơi đó.

Hải Thiên Lam lúc nào cũng phải trông chừng Tiểu Nam, phòng ngừa bé lộn xộn.

Lúc cái đuôi của Tiểu Nam biến thành chân, đem băng gạc gỡ ra thay thuốc băng bó, sau khi đuôi biến thành chân, miệng vết thương liền nằm ở phía trong đùi, Tiểu Nam chỉ có thể bạnh hai chân ra ngồi ăn cơm. Không có cái đuôi để vẫy, chân cũng vô pháp lay động, Tiểu Nam mếu máo.

“Trên đất bằng thực nguy hiểm, em muốn về nhà.”

Bàn tay đang đút cơm cho Tiểu Nam của Hải Thiên Lam chợt run rẩy một chút.

“Tiểu Nam, tin tưởng anh, đây là ngoài ý muốn, sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra nữa.”

“Em muốn về nhà, trên đất bằng có quái thú ăn thịt người cá.”

“Đợi mấy ngày nữa, đợi đại ca ca thêm mấy ngày nữa thôi, anh sẽ giúp em đi tìm ba mẹ.”

“Đại ca ca toàn nói suông thôi, nếu không Tiểu Nam liền tự mình đi tìm bà bà ở thôn San Hô đó.”

“Ca ca hứa với em, không quá mười ngày, ca ca sẽ mang Tiểu Nam đi, tới hòn đảo nhỏ chỉ có hai người chúng ta.”

“Vậy được rồi.”

Tiểu Nam gắp một miếng cá sống. Ăn thịt bổ thịt a.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Lâm Lãng đột nhiên tiến vào nói.

“Tổng tài, hội nghị cổ đông lâm thời dự định sẽ bắt đầu lúc chín giờ sáng sớm mai, tôi nghĩ là do chịu tác động từ việc mấy nhà xưởng đứng tên ngài được bán ra hôm nay.”

“Tối mai cậu và Lưu Ba theo tôi trở về, Thủy Hàn ở lại chiếu cố Tiểu Nam.”

Hải Thiên Lam quay đầu ngăn lại động tác nhỏ lại một lần nữa định lén tháo băng gạc của Tiểu Nam.

“Tiểu Nam, nếu em muốn nó mau khỏi thì phải nghe lời, không được động nó.”

“Ngứa.”

“Vậy chứng tỏ vết thương đang khép lại, hy vọng không cần để lại sẹo mới tốt.”

……………………….

37

Hải Thiên Lam vuốt ve chiếc đùi nhỏ trắng nõn của Tiểu Nam.

“Tiểu Nam, ngày mai ca ca phải đi vắng vài hôm, em ngoan ngoãn ở đây chờ anh trở về, Thủy Hàn sẽ lưu lại chăm sóc em.”

“Ưm! Tiểu Nam sẽ thật biết điều.”

Tiểu Nam đáp ứng rất nhanh, kỳ thật muốn bé ngoan ngoãn nằm ở trên giường dưỡng thương mới là lạ.

Lâm Lãng lui ra ngoài đóng cửa đi tìm hai người kia.

Hải Thiên Lam ôm lấy Tiểu Nam, nằm xuống, bàn tay to liên tục vuốt ve trên đùi Tiểu Nam.

Cúi xuống ngắm nhìn thật kỹ, đôi mắt Tiểu Nam đã biến trở về màu thủy lam xinh đẹp, anh liền đặt một nụ hôn lên đó.

“Tiểu Nam, bảo bối của anh.”

Tiểu Nam nhìn Hải Thiên Lam.

“Đại ca ca, anh trở về nhớ mua kẹo cho Tiểu Nam đó.”

“Được! Sẽ vác cả bao tải về cho em.”

Đối với Hải Thiên Lam mà nói, đây là đêm cuối cùng ôm Tiểu Nam trước khi anh đi đối mặt với hết thảy.

Hải Thiên Lam kéo váy Tiểu Nam xuống, hôn từ trước ngực đến cổ chân của Tiểu Nam.

Nâng lên cái đùi nhỏ không bị thương kia của Tiểu Nam, đưa tới bên miệng, gặm cắn ngón chân non mịn.

“Á! Hi hi, ngứa quá, đừng đụng vào chân Tiểu Nam, cảm giác thật kỳ quái.”

Hải Thiên Lam biết chân Tiểu Nam đặc biệt mẫn cảm, theo phản ứng run run, vật đặc thù của giống đực dưới hạ thân Tiểu Nam – tiểu nhục nha màu trắng hồng bắt đầu ngẩng lên.

Hải Thiên Lam vươn tay tới, vân vê thưởng thức nhục nha bé xinh.

“Vật nhỏ này của Tiểu Nam thật đáng yêu.”

Tiểu Nam đưa tay đặt trên nhục nha của chính mình gẩy đến gẩy đi.

“Bình thường nó trông đâu có lớn như vậy.”

Hải Thiên Lam dựa vào gần hơn, cởi bỏ áo ngủ, để Tiểu Nam trượt động trên tính khí của chính mình. Tiểu Nam bướng bỉnh đưa tay chọc nhục côn kia, xem nó ra ra vào vào ở bên ngoài.

Hải Thiên Lam nhắm mắt lại cảm thụ sự đụng chạm của Tiểu Nam, chỉ cần nghĩ đến Tiểu Nam là đang vuốt ve tính khí mình, nơi đó của anh cũng đã cương cứng khó kiềm chế được.

Tựa vào đầu giường, nhẹ nhàng bế Tiểu Nam đặt lên đùi, làm cho hai chân bé hơi hơi chuyển hướng.

……………………………………………………….

38

Nhục côn cực lớn của Hải Thiên Lam lộ ra khỏi mông Tiểu Nam, ma xát ngay tại dưới háng bé, Tiểu Nam vươn tay xuống sờ nó, nhìn nó chậm rãi phun ra bạch dịch.

Quệt một chút đưa đến miệng, thực kỳ quái, tại sao nó không được ngọt như lần đầu tiên nếm thấy vậy nhỉ?

“A a!”

Hải Thiên Lam run run hạ thể một cái bắn ra một dòng bạch dịch dính lên bụng Tiểu Nam.

Hải Thiên Lam quệt dịch trắng bôi lên hậu đình Tiểu Nam, dùng ngón tay đưa tinh dịch của mình vào, mát xa bên trong vài cái, thoáng nâng thân thể Tiểu Nam lên, nói với bé:

“Rắn biển của đại ca ca muốn vào rồi, Tiểu Nam, hít sâu.”

Thừa lúc Tiểu Nam thả lỏng sau khi thở ra, Hải Thiên Lam đem nhục côn của mình cắm vào cơ thể bé.

Tính khí cực lớn cơ hồ là khảm tại dũng đạo nhỏ hẹp kia, theo mỗi một lần Hải Thiên Lam thúc thẳng về phía trước, thân thể Tiểu Nam lại lắc lư.

Bên trong Tiểu Nam rất nóng, Hải Thiên Lam thoải mái hít vào.

“Tiểu Nam, trong em nóng quá, thật sự là sướng cực kỳ, a!”

Tiểu Nam tựa vào trên ngực Hải Thiên Lam.

“Rắn biển của đại ca ca dùng sức a, ca ca, ôm chặt em, Tiểu Nam thích ôm.”

Lỗ nhỏ của Tiểu Nam ra sức hút, mấp máy tựa như cái miệng nhỏ nhắn của trẻ con.

Hải Thiên Lam duỗi ngón tay xuống, vành miệng lỗ nhỏ của Tiểu Nam sang hai bên, muốn cho nhục côn của mình dành ra một ít khe hở, để có thể tiến vào chỗ sâu hơn nữa. Ai biết hậu đình của Tiểu Nam thế nhưng đem cả ngón tay của anh cũng mút lại.

Nhục bích kia, mỏng mềm tới mức khó tưởng.

Hải Thiên Lam rút ngón tay ra, Tiểu Nam lập tức chạm tay đến nơi tương liên phía sau, nắm lấy hai bao tinh hoàn của Hải Thiên Lam, bắt đầu đùa nghịch.

Tiểu Nam phát hiện mình cứ chọc một cái là hai quả cầu nhỏ kia sẽ đung đưa, hơn nữa cục thịt kia thật trơn, bên trên còn có lông mềm. Vuốt ve, Tiểu Nam chơi tinh hoàn của Hải Thiên Lam đến nghiện.

……………………………………

Tiểu Bạch: anh Lam đúng là… em nó đang bị thương mà cũng… =.,=

.

.

.

Advertisements

15 responses to “[Nhân ngư Tiểu Nam] Chương 35 + 36 + 37 +38

  1. Pingback: [Mục lục] Nhân ngư Tiểu Nam | Tuyết Ngàn Năm

  2. =.= Mỗi lần đọc Nhân ngư là ta cứ tuôn máu không ngừng được a~ Tuyết Lạc ới ời~ Có bán máu không? cho ta hai lit1 nha.

  3. ta đang ăn :-SS đọc chương kia cứ nghĩ là đến lúc nghiêm nghị chính sách r ai dè thôi thế là bao nhiêu cơm cháo của ta phun ra hết .>”< thiệt nguy hiểm :(

  4. nàng lười đặt pass à T^T ,mà ta thấy nàng nên đặt pass tất cả đi , thấy chương nào cũng có bóng dáng thịt bay lượn trên đầu á =.=!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s