[Nhân ngư Tiểu Nam] Chương 28 + 29 + 30 +31

28

Làm một người trưởng thành, anh dụ dỗ gian dâm nhân ngư bảo bối Tiểu Nam còn ngây thơ cái gì cũng chưa biết, có lẽ chờ Tiểu Nam hiểu được ý nghĩa của loại hành vi đó, khi lớn rồi hẳn sẽ gây thương tổn cho tâm linh của bé đi? Bất quá Hải Thiên Lam nguyện ý dùng toàn bộ cuộc đời mình để đền bù cho bé.

“Anh yêu em, Tiểu Nam, nhân loại tuyệt sẽ không thương tổn tới người mình yêu nhất.”

“Em đã nói đại ca ca là người tốt, chỉ là cá heo không chịu nghe em nói xong.”

Tiểu Nam nhảy lên hôn Hải Thiên Lam một cái. Sau đó xoay mình liền trở lại biển sâu.

“Em xuống phía dưới xem chút, lập tức sẽ quay lại.”

Tiểu Nam nói rồi liền lặn xuống.

Hải Thiên Lam vừa xoay người thì đúng lúc gặp bọn Thủy Hàn đi đến mang theo tập hồ sơ.

“Hàng đã được gửi tới, có thể cho Tiểu Nam chỉ điểm và xác nhận rồi, Tiểu Nam đâu?”

“Bé xuống biển chơi rồi.”

Đợi trong chốc lát, Tiểu Nam liền cầm hai sò trở lại bờ, đặt vỏ sò lên tảng đá, bé nằm sấp bên cạnh nhìn xem.

Vỏ sò động đậy, thò cái lưỡi thịt mềm ra muốn bò về biển, Tiểu Nam liền vươn tay đè lại nó, không cho nó rút lưỡi, trẻ con ngứa tay hay nghĩ ra nhiều trò nghịch ngợm, đây chính là trò chơi của Tiểu Nam.

Hải Thiên Lam tiến tới ôm lấy bé.

“Được rồi Tiểu Nam, buông tha cho con sò đáng thương này đi, qua xem cái này này.”

Bọn họ đưa tư liệu cho Tiểu Nam xem, cho bé xác nhận kẻ năm đó đã đẩy Hải Thiên Lam xuống biển.

Sau khi nhìn lướt qua tư liệu, Tiểu Nam chỉ vào một thanh niên trên ảnh nói.

“Chính là hắn.”

“Em khẳng định?”

“Ừm! Bởi vì hắn trông rất giống anh, hắn đẩy anh xuống thuyền, em còn tưởng là anh em anh đang đùa giỡn, chị gái em cũng thường xuyên bắt nạt em như vậy, nhưng em lại thấy anh ở trong biển rất thống khổ, các anh không giống như đang đùa.”

Nghe Tiểu Nam vừa nói, mọi người mới phát hiện, thanh niên trên tư liệu kia thật sự cùng Hải Thiên Lam có vài phần giống nhau.

………………………………………………….

29

Thủy Hàn liền lập tức sai người đi điều tra thanh niên năm đó.

Hải Thiên Lam tựa hồ sớm đã biết cái gì, người khác đều đang khẩn trương, chỉ có anh mỗi ngày vẫn ôm Tiểu Nam ra chơi ở bờ biển.

Ai cũng không phát giác có một phóng viên nhỏ đã xâm nhập vào vùng cấm, chụp được bức ảnh Hải Thiên Lam đang ôm nhân ngư.

Đúng là phát hiện lớn, vốn dư luận đối với chuyện Hải Thiên Lam không để ý khắp nơi phản đối cố ý thu mua bờ biển mà cảm thấy rất kỳ lạ. Mà anh còn ra vẻ thần bí, mùa hè hàng năm đều nghỉ phép ở biệt tại đây, phóng viên tới là chụp ảnh tin tức, ai biết chộp được một tin giật gân như vậy.

Mục đích của phóng viên đơn giản là vì tiền, hắn định đem bức ảnh công bố, người khác có lẽ sẽ hoài nghi đây là hàng giả, không bằng tìm đương sự, chỉ có điều chính hắn là đột nhập vào vùng đất tư nhân, hơn nữa bên cạnh người ta còn có vệ sĩ, vì thế hắn bèn tìm tới bố mẹ của Hải Thiên Lam.

Bố mẹ Hải Thiên Lam vốn không tin có nhân ngư gì đó, thế nhưng cũng hoài nghi con mình có vấn đề, bởi vì anh không chỉ một lần nhắc tới mỹ nhân ngư. Hơn nữa đối với bãi biển kia có sự chấp nhất khó hiểu.

Cái đuôi cá trên ảnh chụp có thể làm giả, bất quá vẻ mặt con mình ôm đứa bé nọ hôn môi không thể là giả được, làm phụ mẫu bao lâu như họ, chưa từng gặp con mình cười hạnh phúc đến thế.

Bố mẹ Hải Thiên Lam chi một số tiền lớn mua đứt tấm phim gốc, cũng trong cùng ngày tìm đến căn biệt thự gần biển kia.

Biết bố mẹ sắp tới, Hải Thiên Lam không có ra ngoài, Tiểu Nam thì ôm cái bình nhấm nháp vị trà sữa hoa quả của bé.

“Đại ca ca, anh chừng nào thì mang em đi tìm bà bà ở thôn San Hô vậy, đều đã trôi qua rất nhiều đêm rồi, sao vẫn không có ai tới tìm em nhỉ? Bạn cá heo sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Hay là gặp phải bão biển, tin tức còn chưa đưa đến được?”

“Không cần gấp, Tiểu Nam, rất nhanh là chúng ta có thể xuất phát rồi.”

Hải Thiên Lam biết bố mẹ sẽ dùng quyền quản lý Hải Vận ra uy hiếp anh.

……………………………………………………..

30

Quả nhiên cha mẹ anh vừa vào cửa liền hỏi.

“Đứa bé này là ai?”

Khẩu khí không tốt, Tiểu Nam trốn sau lưng Hải Thiên Lam, trong mắt Tiểu Nam, người tới thực hung dữ, giống kẻ xấu.

“Em ấy tên Tiểu Nam.”

“Con à, cha mẹ thấy bệnh của con cũng không nhẹ a, mới trước đây nói nhìn thấy mỹ nhân ngư, lớn lên không tìm được mỹ nhân ngư thì lại lừa về một đứa bé, con có biết con thế này bị xem như gì không? Đây là bệnh, luyến đồng phích. Thế nhưng còn để người ta chụp được ảnh cũng không hay, con xem xem đây là cái gì?”

Mẹ Hải Thiên Lam ném xấp ảnh chụp xuống dưới chân Hải Thiên Lam.

Tiểu Nam chỉ chỉ ảnh chụp.

“Tranh?”

“Không, là ảnh, chụp anh và em.”

Tiểu Nam ngồi xổm xuống tò mò xem.

“Nhưng cái đuôi của Tiểu Nam rõ ràng là màu lam mà.”

Hải Thiên Lam nhìn bức ảnh tựa hồ có chút lệch màu, hoặc cũng có thể do ánh mặt trời phản xạ, khiến cái đuôi của Tiểu Nam bị biến thành xanh lá cây.

“Chắc là tại ánh nắng.”

“Oh!”

Tiểu Nam ngồi chồm hổm trên mặt đất đùa nghịch xấp ảnh.

“Đứa nhỏ này từ đâu đến?”

“Đến từ đại dương.”

“Không chịu nói thật phải không? Vậy cứ đưa vào cô nhi viện, con theo bố mẹ trở về, nếu không chúng ta sẽ thu hồi quyền quản lý trên tay con, con phải biết rằng, nhóm cổ đông đã vô cùng bất mãn đối với những việc làm của con rồi.”

“Con cũng đang muốn nói với bố mẹ đây, con quyết định từ chức tổng tài, con đã dùng khoản tài sản mang danh nghĩa của chính mình, mua một tòa đảo nhỏ giữa Thái Bình Dương, con cảm thấy nơi đó có vẻ thích hợp với con hơn.”

“Con điên rồi! Tại sao? Vì cái thứ sở thích đáng xấu hổ của mình ư?”

“Bố mẹ sai rồi, con không phải bởi vì luyến đồng mà thích Tiểu Nam, mà là bởi vì Tiểu Nam mà con yêu vẫn còn là một đứa nhỏ.”

“Con…”

Mẹ Hải Thiên Lam còn muốn nói gì nữa nhưng bị ông bố ngăn lại.

“Con à, con phải biết rằng, vì để con ngồi lên được vị trí tổng tài, bố và mẹ con đã phải mất rất nhiều công sức, bây giờ con nói không làm thì không làm sao? Cho dù sẽ khiến chúng ta… thất vọng?”

…………………………………………………..

31

“Con là người, không phải công cụ bố mẹ dùng để nhất thống Hải Vận.”

“Chúng ta đây đều là vì ai hả?”

“Vì chính bố mẹ thôi, năm đó bố mẹ vì thấy đối phương đều là kẻ kiệt xuất nhất trong hai gia tộc, mà lựa chọn kết hợp với nhau, sau đó gộp hai đại gia tộc lại, còn gom chung cổ phần của mỗi người, làm đại cổ đông tiến tới khống chế Hải Vận, thế nhưng bố mẹ biết quyền quản lý dù giao cho ai, đều sẽ có một phía gia tộc phản đối, chỉ có giao cho con – người dung hòa huyết thống của hai đại gia tộc này, mới có thể thuận lợi đoạt được vị trí tổng tài. Sự ra đời của con chỉ là một công cụ, không có tình yêu.”

“Ai nói cho con biết điều này?”

“Bố, con của bố năm nay đã 30 tuổi, không phải ba tuổi.”

“Bố mẹ chỉ có mình con là con trai, con nhẫn tâm đối xử với chúng ta như vậy?”

“Bố, nếu con nhớ không lầm thì con còn có một người anh trai lớn hơn năm tuổi, là bố trước khi kết hôn cùng một cô gái miền biển sinh ra, mười lăm năm trước, kẻ đã đẩy con xuống biển chính là hắn, bố cũng điều tra ra được, chỉ là lại che giấu đi, ở trong mắt bố, con chết rồi thì bố và mẹ vẫn có thể sinh thêm đứa nữa, nhưng hắn là đứa con mà người con gái bố yêu sinh ra, không thể xảy ra chuyện. Hắn muốn con chết, là ghen tị con có được tình thương của cha mà hắn không có, thế nhưng con thật muốn nói cho hắn biết, con mới là kẻ không được yêu. Mà hắn ít nhất còn có được sự quan tâm cùng bảo hộ của bố.”

Nước mắt Hải Thiên Lam chảy xuống, anh sinh ra nhất định là một bi kịch. Không có được tình yêu, bởi vì giữa bố mẹ anh chỉ là quan hệ hợp tác dựa trên quyền thế, còn anh thì là công cụ mà bọn họ tỉ mỉ tạo ra.

Tiểu Nam ngẩng đầu bắt gặp những giọt lệ, liền vươn tay sờ sờ khóe mắt Hải Thiên Lam.

“Đại ca ca, anh đang khóc sao?”

“Anh chỉ đang cảm thương cho chính mình.”

“Ba ba nói nếu khóc đôi mắt sẽ bị hồng đó, trên thế giới không có chuyện gì lại bởi vì anh khóc mà thay đổi, lúc phát giận còn có thể đánh nhau mà, chảy nước mắt không đáng.”

……………………………………………………….

Tiểu Bạch: tội anh Lam =.=

.

.

.

Advertisements

19 responses to “[Nhân ngư Tiểu Nam] Chương 28 + 29 + 30 +31

  1. Pingback: [Mục lục] Nhân ngư Tiểu Nam | Tuyết Ngàn Năm

  2. Này anh “người xấu” khóc trước mặt trẻ con lại bị trẻ con dạy dỗ là không được nhá… Chậc chậc…

  3. Mua kha kha kha kha! Các nàng quên chụp tem rồi! Ta bóc đây!Càng ngày càng thấy tiểu ngư nhi đáng yêu nha! “Lúc phát giận còn có thể đánh nhau mà, chảy nước mắt không đáng.” Em ấy theo chủ nghĩa bạo lực àh?

  4. lão cha lão mẹ trong truyền thuyết tới ….. cũng kéo luôn cái màn “cản trở ” kinh điển tới ^^~ mới vừa khen chương trước, chương sau sóng ập tới liền T^T

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s