[Nhân ngư Tiểu Nam] Chương 7 + 8 + 9 + 10

7

“Hôm nay em được nghỉ sao?”

“Ưm! Em nói với mama là đi tìm bạn chơi, rồi mới lén chạy tới, anh không biết đâu, lần trước em trộm đến đây, cả đêm không về nhà, ngày hôm sau thật vất vả mới tìm được đường về, vừa về đến nhà đã bị mama mắng. Em nói với papa mama là em đã cứu một con người, thế là dáng vẻ bọn họ cứ như muốn ăn thịt em vậy, sau đó liền quản em rất nghiêm, dù được nghỉ học cũng không cho phép em ra ngoài chơi, phải ở nhà làm việc cùng mama.”

“Vậy hôm nay thì sao?”

“Papa đi họp, mama thì bận dọn dẹp nhà cửa, cho nên không ai trông em, em xin phép đi chơi với bạn, mama chỉ nói phải trở về trước khi trời tối, em trồi lên mặt biển bắt gặp một chiếc thuyền lớn của con người đi về hướng này, cho nên nhớ tới lời hẹn của anh, bám vào đáy thuyền tới đây, bất quá vừa rồi thật sự không dám tới gần, anh thay đổi thật nhiều a.”

Tiểu Nam vẩy vẩy lớp bọt nước trên cái đuôi, chống cằm lên một tảng đá hỏi Hải Thiên Lam.

“Anh tìm em có chuyện gì không?”

Hải Thiên Lam thê lương cười cười, khung cảnh gặp lại kém thật xa so với những gì anh thiết tưởng. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trẻ con của Tiểu Nam, những lời Hải Thiên Lam đã chuẩn bị bao lâu sao cũng không tài nào thốt ra được.

“Chỉ là muốn gặp em một chút…”

“Chậc! Nhìn thấy anh còn khỏe như vậy em cũng an tâm, vậy đợi chút nữa em sẽ trở về, nơi này cách nhà của em thật sự rất xa, có lẽ sau này em cũng không thể tới nữa, từ nhà của em bơi đến đây, cái đuôi của em đều mỏi nhừ rồi.

“Như vậy… đây là lần gặp mặt cuối cùng của chúng ta sao?”

“Ưm! Papa nói người cá cùng người đất liền không thể làm bạn, bọn em không thể rời đại dương quá xa, mà người đất liền xuống đáy biển cũng căn bản không có khả năng sống sót, cho nên hai chúng ta không thể chơi với nhau được. Hơn nữa em cũng không muốn chơi với người lớn.”

“Tại sao?”

“Người lớn chỉ biết dạy bảo em thôi, còn lâu mới chơi với em. Tiểu ca ca biến thành người lớn rồi, thực không còn gì vui nữa.”

……………………………

8

Tiểu Nam thất vọng quơ cái đuôi, còn tưởng rằng có thể gặp được tiểu ca ca dịu dàng, ai biết lại thấy đến một ông bá bá.

Trẻ con cùng người lớn tựa hồ không thể chơi chung đi, Tiểu Nam chuẩn bị trở về nhà.

“Em về đây, sau này anh phải tự mình cẩn thận, đừng để ngã xuống biển nữa, không phải mỗi lần đều may mắn như vậy, có thể được người cá nhìn thấy, bọn em ở đáy biển thường xuyên có thể bắt gặp loài người các anh do thuyền xảy ra vấn đề nên chết trôi trong biển.”

Tiểu Nam xoay người định rời đi.

“Đợi một chút!”

Hải Thiên Lam mười lăm năm qua lần đầu tiên bước chân xuống biển.

Bất chấp giày da trị giá mấy vạn có thể biến dạng, quần âu cao cấp có thể bị hư, Hải Thiên Lam lội nước tới chỗ nông nông, đến bên Tiểu Nam, cúi đầu hôn một cái lên mặt bé.

“Cám ơn em năm đó đã cứu anh, anh thích em, Tiểu Nam.”

Cuối cùng cũng thốt ra được lời năm đó muốn nói, Hải Thiên Lam vốn định chia tay như vậy, giải quyết xong tiếc nuối, sau đó quên đi mối tình đầu mà mình vẫn khó quên.

“Không cần cảm tạ, chúng ta là bạn mà, em đi đây, tạm biệt.”

Tiểu Nam bơi về phía biển sâu, Hải Thiên Lam ngơ ngác đứng ở chỗ nước cạn dõi theo thân ảnh của bé.

Đột nhiên anh nhìn đến có một con cá heo tới gần Tiểu Nam, sau đó Tiểu Nam xoay người bơi trở về.

“Sao vậy Tiểu Nam?”

“Tại sao có thể như vậy a?”

Tiểu Nam cắn môi.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Núi lửa gần chỗ em ở đột nhiên bạo phát, tộc nhân di chuyển, ba mẹ không tìm được em, đành bảo cá heo tới tìm em báo tin, bảo em tới thôn San Hô trước ở với bà bà vài ngày, chờ bọn họ dàn xếp xong sẽ đến đón em sau.”

“Bà em cách nơi này rất xa sao?”

“Em phải bơi hai ngày mới tới, lại chỉ có một mình, trên đường ngay cả người nói chuyện cũng không có, em thật đáng thương a.”

“Tiểu Nam, em không cần lo lắng, để anh điều động trực thăng đưa em đi đi.”

……………………………………………………………………

9

“Trực thăng là cái gì?”

“Là một loại máy móc có thể bay được trên trời, tốc độ còn nhanh hơn thuyền nữa.”

“Có thể không cần bơi phải không?”

“Ừ!”

“Vậy tốt quá.”

“Nhưng chắc em cũng phải đợi hai ngày, anh trước hết phải bảo người lái trực thăng tới đây mới có thể đưa em đi được.”

“Chờ hai ngày a, không sao, dù gì em cũng không muốn đến sớm quá, anh không biết vị bà bà ở thôn San Hô đó đáng sợ thế nào đâu.”

“Bà bà mà em nói là bà nội, hay bà ngoại của em a?”

“Đều không phải, bởi vì đại dương thường xuyên phát sinh mạch nước ngầm, sóng biển cộng thêm nủi lửa phun trào, nên tộc nhân phải di chuyển liên tục, trong quá trình đó không tránh khỏi sẽ có người thất lạc, cho nên bọn em phải chọn ra mấy chỗ gió êm sóng lặng cố định để mọi người tạm lưu lại, rồi liên hệ với tộc nhân sau, những người vừa di tản sẽ tự giác tới chỗ liên lạc gần đó để chờ tin tức, bình thường khi tộc nhân đã sắp xếp được chỗ ở ổn định, đều nhờ địa điểm liên hệ truyền tin. Bà bà chính là người liên hệ ở nơi đó, bà ấy chỉ sống một mình, bộ dáng rất đáng sợ.”

“Đã có nơi an toàn, tại sao các em không sống ở đó luôn?”

“Nơi gió êm sóng lặng không nhất định thích hợp để sinh tồn, có khi là cách lục địa – nơi con người hoạt động gần quá, sống ở đó phải hết sức cẩn thận để không bị phát hiện, có khi là lương thực thiếu thốn, chỉ vài người sống thì còn có thể xoay sở, chứ nếu cả bộ tộc… chắc mọi người sẽ chết đói hết. Nói đến đồ ăn, bụng em hiện tại cũng thấy sôi lên rồi.”

“Nhân ngư bọn em thường ăn gì?”

“Cá, còn có tảo biển cùng một số thực vật dưới biển nữa.”

“Để anh nghĩ cách, em ở nguyên đây chờ anh chút nhé.”

“Em không thể cùng đi sao?”

“Nhà anh tận trên kia.”

Hải Thiên Lam chỉ lên chỗ sườn dốc.

“Em có thể rời khỏi nước sao?”

“Cái đuôi của em khô là có thể đi lại được trên bờ, chỉ là chờ nó khô hoàn toàn thì sẽ rất lâu.”

…………………………………………………………..

10

“Để anh bế em tới đó.”

“Phải ha!”

Tiểu Nam quăng người lên, nhảy vào trong lòng Hải Thiên Lam, ôm lấy cổ anh.

Hải Thiên Lam cười khổ, cả áo cũng ngấm nước luôn rồi.

Trên đường bế Tiểu Nam quay về biệt thự, Hải Thiên Lam nói.

“Anh chưa từng quên em, chỉ là nói với ai họ cũng đều không tin.”

“Em cũng không có quên a, cho nên chộp được thời cơ liền lén bơi tới đây luôn, nhưng ai biết người lớn bận rộn như vậy thì ra là muốn di tản.”

Chiếc đuôi lớn của Tiểu Nam buồn bực phất đến phất đi.

“Khổ thân bé, hay em cứ ở lại đây với anh vài ngày đi.”

“Nhà anh có tiện không? Đa số thời gian em vẫn quen ngâm mình trong nước mà.”

“Chuyện đó không thành vấn đề.”

Do liên quan tới sự cố năm nọ, trong nhà Hải Thiên Lam không có bồn hay bể bơi, lúc tắm rửa đều chỉ dùng công cụ đơn giản nhất là vòi sen, nhưng vì Tiểu Nam, có lẽ nên đi mua một cái bồn tắm lớn chút về.

“Ở nhà bạn, chung quy vẫn thích hơn so với ở nhà bà bà đáng sợ kia, bất quá em phải gửi tin cho bà bà, nói cho bà ấy em đang ở đây.”

“Các em truyền đạt tin tức kiểu gì?”

“Ngày mai em sẽ tìm lũ cá heo gần đây nhờ bọn họ hỗ trợ truyền tin, cá heo là bạn của chúng em, đa số thời điểm bọn họ đều đồng ý giúp.”

“Vậy thì tốt rồi!”

Hải Thiên Lam phát hiện cái đuôi của Tiểu Nam đang phai màu, chậm rãi biến thành màu trắng gần giống làn da trên thân.

“Cái đuôi của em…?”

“Nước biển đang bốc hơi, biến hóa này rất bình thường, chờ khi nó hoàn toàn khô, là có thể biến thành hai chân đi đường rồi.”

“Đúng là sự biến hóa sinh lý kỳ diệu.”

Hải Thiên Lam bước nhanh hơn, muốn về đến nhà trước khi hai chân Tiểu Nam xuất hiện.

Thử nghĩ xem, Tiểu Nam mới mười tuổi, chờ khi nửa người dưới của bé biến thành hai chân, bộ dáng liền thực giống hệt trẻ con loài người, anh ôm một ‘cô bé’ trần trụi, để người ta trông thấy thì biết tính sao.

……………………………………………..

Tiểu Bạch: hình như anh Lam có sự nhầm lẫn tai hại nào đó thì phải =)))

.

.

.

Advertisements

28 responses to “[Nhân ngư Tiểu Nam] Chương 7 + 8 + 9 + 10

  1. Pingback: [Mục lục] Nhân ngư Tiểu Nam | Tuyết Ngàn Năm

  2. Chết cha! Anh Lam lầm bé Nam là bé gái sao? Omô~ Đừng có nói biết bé là bé trai lại tránh em như tránh tà nha~ Ta chịu ko nổi thể loại này.TT_TT

  3. Oa ss làm việc năng suất thật đó :O
    Mới đó mà đã chương 10 r @@
    Mà xong bộ này ss có tính làm tr nào k?ss xử bộ Mệnh phạm đào hoa nha ss,ss sẽ làm ss nhé nhé nhé *lay tay dữ dội*
    Hun cảm ưn ss trước :”>

  4. cá heo j` mà đa-zi-năng vậy, cứ như bồ câu lượn tới lượn lui đưa tin, đánh hơi tìm người thì giỏi hơn cả như chó =))

  5. Oa. Năng suất thế .T đag đi tìm trung tâm dạy tiếng trung nè . mục tiêu cao cả là đọc đam mỹ =]]~ . Ai da ~ Tiểu Nam nhà ta là Nam nha. Anh Lam mắt bị loạn r >_< . híc. ta sợ ngược lém :((

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s