[Thiên long bát bộ YY] Phỏng vấn Tiêu Đoàn

Tiểu Bạch: Mấy hôm cùng Hắc lên Sapa chơi nên bỏ bê nhà cửa, sr mọi người nhé T_T sáng nay vừa về nên post nốt quà đây :”>

.

.

.

【 Tiêu Đoàn vương đạo 】

Tiêu Đoàn phỏng vấn~!

.

.

.

Dạ: Giải thích một chút, kỳ thật ta hẳn gọi là Diệp Tử. . . Bởi vì Tiểu Phong. . , SO (cho nên) đổi tên ~~ do kinh tế tăng trưởng, ta lại mời nhị vị tới ~~` hoan nghênh! ! ~~

Mọi người hoan hô (binh đoàn fan hâm mộ khổng lồ): Tiêu Đoàn! Tiêu Đoàn! Tiêu Đoàn!

Dạ: Sao trận thế lần này lại hùng hậu vậy?!

Đoàn Dự: Lần trước không phải cũng làm 1 buổi phỏng vấn sao, bị bọn họ biết được, lần này sống chết muốn đi theo, cho nên ta liền mang họ tới! (vẻ mặt bất đắc dĩ)

Dạ: Nga ~ cái dạng này a ~~ cũng tốt ~~~ mà này Tiêu đại hiệp, sao bên Cái Bang cũng đến nhiều người vậy?

Tiêu: Làm đội ngũ bảo an. (nhỏ giọng)

Dạ: Nga nga ~~~ hị hị ~~ nhân viên phỏng vấn đặc biệt lần này ~~ vẫn là ~~ Hư Trúc sư phụ ~~~~! ! ( tát hoa )

: Đã nói không đến rồi còn cố tha ta đến! ! Ôi giời! Lần này lại là mấy câu hỏi giống bữa trước sao?

Dạ: Ta nào có thiếu não như vậy! Khẳng định đã thay đổi! Bật đèn! Nổi nhạc! Bắt đầu!

Mọi người: Nga nga ~~~! ! ! (ồn ào)

————————————————————

: Xin hỏi tên của ngươi? Giời, rõ ràng là giống nhau mà. . .

Dạ: Cái này phải tuân thủ theo quy chuẩn quốc tế! Nhất định phải tự giới thiệu trước! Tiếp tục!

Đoàn: Đại Lý Đoàn Dự!

Ba Thiên Thạch (nói chen vào): Đương kim Thánh Thượng Đại Lý quốc, yêu cầu mọi người không được gọi thẳng tục danh! (nghiêm nghị)

Tiêu: Tiêu Phong!

.

: Xin hỏi cái nhìn của ngươi về đối phương là thế nào?

Đoàn: Cái nhìn sao? (nghiêng đầu) Như hôm nọ đã nói á, nghiêm túc a ~ liều lĩnh a ~ dũng cảm a ~ đầu gỗ a ~

Mọi người cười trộm. . .

: Lần nào cũng phải nhắc tới ‘đầu gỗ’ nhỉ. . . Đại ca thì sao?

Tiêu: Ừm. . . Rất dịu dàng thiện lương, thi thoảng có chút lém lỉnh.

: Dịu dàng?

Tiêu: Có đôi khi.

Chúng muội muội: Đúng vậy~! Ca ca rất dịu dàng. Cho dù là khi bị. .

Tiêu: (trừng)

Chúng muội muội im bặt. . . .

.

: Hình tượng của đối phương trong mắt ngươi là thế nào?

Tiêu: Dự Nhi chính là một đứa trẻ điển hình.

Đoàn: Cái gì a~! Cái gì trẻ con! Huynh lớn hơn người ta bao tuổi hả? Hả?

Tiêu: Không lớn hơn đệ sao làm đại ca đệ được?

Đoàn: Vậy huynh sau này cứ hảo —— hảo —— làm —— đại —— ca —— đi!

Tiêu: Sao có thể!

Đoàn: (quay đầu đi không thèm để ý tới!)

: Được rồi mà Tam đệ, trả lời câu hỏi đi. (sao cảm giác vụ phỏng vấn lần này so với lần trước còn khó làm hơn. . [liếc  mắt * nhìn kẻ tên Dạ nào đó đang cười])

Đoàn: Cầm thú! (mọi người cả kinh!) Ách. . . là hình tượng của Đại anh hùng. . .

.

: Đối phương thích ăn món gì nhất?

Đoàn: Đại ca thích uống rượu nhất~! Ăn thịt bò~! Hi hi~! Đặc biệt là nhắm thêm chút mứt trái cây!

: Thật tinh tường a. . . . Đại ca thì sao?

Tiêu: Không phát hiện đệ ấy có thứ gì đặc biệt thích ăn. Trên cơ bản món ăn mỗi ngày đều không giống nhau, khó mà nói.

.

: Đối phương thích cây gì nhất?

Tiêu: Hoa sơn trà!

Chúng hủ: Câu này quá đơn giản “(bĩu môi)

Đoàn: Ách. . . Cái này. . . Đệ còn thật không biết. . .

.

: Ai thổ lộ trước? Thổ lộ thế nào? Ở đâu?

Tiêu: (mỉm cười)

Đoàn: …. Ai soạn câu hỏi vậy?

Dạ: Ta đó. . . Nhằm vào câu trả lời lần trước của ngươi đó.

: Ừm, hình như là Tam đệ thổ lộ trước. .

Đoàn: Ta. . . Ta tại sao phải nói a. . .

Mọi người: Nói mau nói mau đi~!

Đoàn: (ủy khuất). . . Ba thúc thúc! Cao thúc thúc! Trữ thúc thúc! Chu tứ ca! Bọn họ đều bắt nạt ta!

Tứ đại hộ vệ: (rút kiếm, trừng) Ai dám làm càn!

Mọi người: Ngậm miệng.

Đoàn: (mỉm cười)

Tiêu: Sao không kêu huynh?

Đoàn: Kêu huynh có ích lợi gì a~! (54)

: Vậy thổ lộ ở đâu?

Tiêu: Đại Lý, hoàng cung, ngự hoa viên.

Mọi người: WO~~~~~! Thật lãng mạn~~~~~!

.

: Sẽ tức giận vì chuyện gì?

Đoàn: Có đôi khi rất bá đạo! Hơn nữa quyết định chuyện gì luôn không để ý tới đệ. . .

Tiêu: Đó là tại sự tình rất khẩn cấp, sau này ta sẽ không thế nữa.

: Đại ca sẽ tức giận vì chuyện gì?

Tiêu: Khi xử lý quốc sự sẽ không quan tâm đến thân thể của mình. Một chút đều không quý trọng bản thân.

Mọi người: Nghe thật ngọt ngào WO~! ~~~~~

.

: (liếc mắt nhìn Dạ một cái) Nghe nói Tam đệ cùng Mộ Dung công tử giao tình không cạn, còn từng cùng nhau đến bên giếng cạn hẹn hò, có chuyện này không?

Mộ Dung: (cười lạnh, phe phẩy quạt, ra vẻ thanh cao) Hừ!

Tiêu: Thật có chuyện này sao?! (đập bàn!)

Dạ: Ôi cái bàn cổ khắc gỗ trăm năm của tôi~~~

Đoàn: Tuy rằng nói quan hệ giữa đệ và Mộ Dung công tử là có vẻ khá tốt. (*cười) Nhưng lần gặp ở giếng cạn đó hoàn toàn là hiểu lầm.

Ngữ Yên: Chuyện này ta có thể làm chứng, là biểu ca bắt Đoàn công tử đi.

Tiêu: (gật đầu, dịu dàng nhìn sang Đoàn Dự, hung hăng trừng Mộ Dung một cái)

Mộ Dung: (không nhìn, tiếp tục thanh cao – -)

.

: (lau mồ hôi. . .) Sao có loại câu hỏi này vậy. . . Nghe nói cái nhìn về nhau của Đại ca và Mộ Dung công tử rất tốt, là thật hay không?

Mộ Dung: Cái nhìn về hắn? Hừ! Chưa thể cho là tốt.

Tiêu: Mới đầu thì không tồi.

Đoàn: (nghịch quạt) Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung mà. . . ~

Tiêu: Ta họ Tiêu, cho nên không tồn tại câu kia nữa rồi!

.

: Xin hỏi người mà các ngươi sùng bái nhất là ai?

Tiêu: Độc Cô tiền bối! (*lau mồ hôi*. . . Ta tùy tiện gõ tên một người = =|)

Đoàn: Sùng bái à “`(liếc nhìn đám người ngồi phía dưới)

Mọi người (kinh hãi): Ngàn vạn lần đừng là ta, ngàn vạn lần đừng là ta! ! ! !

Đoàn: (lóe linh quang!) Thần tiên tỷ tỷ a ~!

Mọi người: Thần tiên? ? Tỷ tỷ? ?

Đoàn: Chính là Thần tiên tỷ tỷ đã truyền võ công cho ta! Bộ dáng rất giống Yên muội đó!

: Nga! Là Tiểu sư thúc a! Đại ca, bà ấy đã chết!

Tiêu: Đệ không cần cố ý cường điệu người này đã chết. . .

.

: Xin hỏi ngươi yêu thích nhân vật nữ nào nhất trong tiểu thuyết Kim Dung?

Tiêu: Ừm. . . cái này à, kỳ thật ta không đọc quá mấy bộ.

Đoàn: Hoàng Dung a, Tiểu Long Nữ a, ha hả.

Mọi người: Tại sao lại là bọn họ?

Đoàn: Bởi vì bọn họ hiện giờ đều không ở đây, hơn nữa bên người lại có cao thủ, võ công chỉ số thông minh cũng rất lợi hại a~!

Mọi người: Nga~~~!

.

: Nghe nói mới trước đây Tam đệ thường xuyên bị nhầm là con gái, hai người có ý kiến gì với chuyện này không?

Tiêu: Giờ có đôi khi nếu mặc bộ trung tính một chút đệ ấy cũng sẽ bị nhầm thành con gái. .

Đoàn: Lời nói của người khác đệ sao cần quan tâm. . . Ý kiến à. . Chính là bộ dáng đẹp thì đành chịu thôi~!

A Tử: Kỳ thật lúc tiểu ca ca đứng cùng chúng ta, phụ thân nói huynh ấy còn xinh hơn chúng ta nữa. Hị hị.

Mọi người: (kinh ngạc) Đoàn vương gia. . . . ?

Đoàn Chính Thuần: (mất tự nhiên) Khụ khụ, chỉ là nói giỡn thôi.

.

: Lần đầu gặp mặt là ở đâu? Lúc ấy ấn tượng về đối phương thế nào? Nghĩ thế nào?

Đoàn: Đệ cảm thấy câu này hình như từng nghe qua ở đâu rồi. . . .

Tiêu: Chính là câu hỏi lần trước, chúng ta gặp nhau ở tửu lâu, đối với đệ ấy sao “` vừa nhìn liền biết ngay là con nhà gia giáo, ăn mặc nho nhã như vậy, bộ dáng còn đẹp như vậy. . .

Mọi người: (mơ màng) Nga ~~~ nga ~~~`

Đoàn: Vẫn là… rất dọa người. Huynh ấy nói chuyện xong liền cứ như muốn đem đệ ăn luôn!

Mộc Uyển Thanh: (cười) Tiêu đại hiệp, ngươi mới vừa nhìn thấy huynh ấy liền động ý biến thái rồi?

Tiêu: (ngây) Không có!

Đoàn: (quýnh) Không phải ý đó a! Là cái loại ánh mắt hung tợn ấy!

Tiêu: Dự Nhi ta đâu có như vậy!

Đoàn: (trừng) Nói huynh có là có!

Mọi người: Nữ vương a… … … … .

.

: (ngây. . .) Dạ, sao lại có loại câu hỏi này. . .

Dạ: (phất tay) Cứ hỏi đi~!

: . . . . . Xin hỏi cái nhìn của ngươi đối với Hư Trúc là thế nào?

Tiêu: Hảo huynh đệ!

: (ngây ngô cười) Ha hả…. Cám ơn Đại ca…

Đoàn: Ừm. . . Chuyện này a. .

: (hồi hộp)

Đoàn: Ưm. . Một vị ca ca rất tốt, thực quan tâm ta, thực săn sóc ta. Lúc ta nhàm chán thì chơi với ta, lúc ta thương tâm thì dỗ dành ta, còn cùng uống rượu với ta. (cảm động) Nhị ca huynh đối với đệ thật tốt quá. . .

: (nuốt nước miếng) Vậy đệ hẳn cũng nên đối tốt với ta chút đi. . . .

Tiêu: Nhị đệ, sao ta không biết đệ lúc Dự Nhi nhàm chán thì chơi với đệ ấy, lúc đệ ấy thương tâm thì dỗ dành đệ ấy, lúc đệ ấy bất lực thì làm bạn với đệ ấy. . . .?

: Đại ca không cần thêm mắm thêm muối, đâu có câu cuối cùng kia. . . . (bị trừng) Bởi vì chỉ có lúc Đại ca không ở bên Tam đệ, đệ ấy mới nhàm chán, mới thương tâm thôi. . .

Mọi người: Thông minh!

Tiêu: (vừa lòng) Hảo huynh đệ!

Mọi người: Không thể tưởng được Tiêu đại hiệp cũng học cách trở mặt…

Đoàn: (không nhìn)(bịt tai ăn điểm tâm. . .)

.

: Câu này là hỏi khán giả. .

Mọi người: Được a ~~~ rốt cục cũng đến lượt chúng ta ~~~~!

: Cảm thấy người khó giải quyết nhất bên cạnh Tam đệ là ai?

Mọi người: Khó giải quyết? . . . Ừm. . . (liếc mắt nhìn Tiêu Phong, bị Tiêu Phong trừng)

Chung Linh: Ta cảm thấy hẳn phải là cha ta. . .

Mọi người: (kinh ngạc) Cha ngươi? ? ? ! ! ! ! ! ! ! !

Chung Linh: Ừ, mỗi lần muốn đi tìm Đoàn đại ca, phụ thân luôn không cho ta đi. . .

Mọi người: Nga ~~~~ Là Chung Vạn Cừu a. . . – –

Nhạc Lão Tam: Hẳn phải là Tiêu Phong! Ta muốn gặp sư phụ ta, hắn sống chết không cho phép!

Vương Ngữ Yên (lắc đầu): Ta lại cảm thấy, là chính huynh ấy có vẻ khá khó giải quyết đi. .

Đoàn: Ta? Tại sao?

Vương: Có đôi khi chọc tới huynh liền thích nổi tính trẻ con a. . .

: Ta lại cảm thấy là tứ đại hộ vệ có vẻ khá khó đối phó. . .

Tiêu: (gật đầu) Chung đồng cảm. . .

Tứ đại hộ vệ: Bảo hộ điện hạ là chức trách của chúng ta!

Mọi người: Tại sao đại thần Đại Lý đều trung tâm vậy. . .

.

: Thấy Fangirl thế nào? . . . . . Là sinh vật rất đáng sợ a. .

Dạ: (trừng) Trúc Tử cẩn thận đấy!

Đoàn: Fangirl bên cạnh ta còn chưa đủ sao. . . . .

Chúng muội muội: (gật đầu)

Tiêu: Thực bát quái. . . .

.

: Thích biểu lộ nào của đối phương nhất?

Tiêu: Lúc đỏ mặt thẹn thùng. . .

Dạ: Ta đã từng được vinh hạnh nhìn qua một lần…

Mọi người: Đang trong mơ màng. . . .

Đoàn: (đỏ mặt) Cái gì a…

Dạ: Xem kìa! !

Mọi người: (bạo máu). . . .

.

: Thấy Vương cô nương thế nào?

Đoàn: Yên muội? Tốt lắm a. (cúi đầu, ngây ngô cười)

Mọi người: Tới giờ rồi mà vẫn không bỏ được cái tật xấu này a! = =

Vương: Tạ ca ca tán thưởng!

Đoàn: Ha hả. . (ngây ngô cười)

Tiêu: Ân hừ! (quét mắt lạnh, toàn trường rét run)

: Đại ca?

Đoàn: Đại ca huynh thấy thế nào?

Tiêu: Thật sự muốn biết?

Đoàn: Đúng vậy a! (hưng phấn, hưng phấn)

Tiêu: (xắn cổ tay) Buổi tối trở về sẽ nói cho đệ biết!

Mọi người: (cười trộm)

Đoàn: (vô cùng hối hận……)

: Sao có loại cảm giác bị bỏ quên vậy nhỉ, thôi kệ, câu tiếp theo!

.

: Nụ hôn đầu tiên là khi nào, với ai?

Tiêu: Khi nào thì không nhớ rõ, nhưng tuyệt đối là với Dự Nhi!

Mọi người: WO! ! ! ! ~~~~~~~ (hoan hô)

Đoàn: Chuyện này sao…

Tiêu: (ngạc nhiên) Tam đệ, đệ…?!

: Ngay cả xưng hô cũng đổi lại, xem ra vụ này rất nghiêm trọng! Tam đệ?

Đoàn: (liếc nhìn Mộc Uyển Thanh) Kỳ thật chuyện này không thể trách đệ…

Mộc: Tiêu đại hiệp, bọn ta là bị trúng kế, có ác nhân kê đơn bọn ta, quả thật không thể trách huynh ấy. (giải thích)

Mọi người: Thật dũng cảm! ! ! (tán thưởng!)

Tiêu: (bất mãn) Thật không? (lập tức kéo Đoàn Dự qua, hôn.)

Đoàn: (ngạc nhiên + thẹn thùng) Đại. . .

Mọi người: (chụp ảnh a chụp ảnh, quay phim a quay phim, HC a HC. . . .)

Dạ: Thợ ảnh đâu! ! Mau! ! Tấm ảnh này, đoạn ghi hình này ta đến chết cũng phải cất kỹ! ! ! !

: Hình như mình lại bị bỏ quên, không nên quấy rầy. . . . .

.

: Giữa hai người từng có kẻ thứ ba xuất hiện chưa? Nếu có, là ai?

Đoàn: Không có đi?

Mọi người: (nhìn trời)

Tiêu: Kẻ thứ ba. . . . Hình như chưa từng có.

: Vậy tình cảm thật sự tốt lắm a! Ha ha!

.

: Sẽ trả thù đối phương ra sao nếu hắn tìm đến kẻ thứ ba?

Đoàn: Không phải đã nói không có sao?

Dạ: Nếu! Đã bảo là ‘Nếu’ mà!

Đoàn: Ừm. . . (tự hỏi ING“`)

Tiêu: (hít sâu). . . .

Mọi người: (nín thở ngưng thần)

Đoàn: Bắt vào nhà giam, không để cho huynh ấy ăn cơm!

Mọi người: (thở phào, nhìn sang Tiêu Phong tiếp tục nín thở)

Tiêu: Khiến đệ ấy bảy ngày không xuống giường được. . .

Mọi người: (hoan hô) Mong mãi chính là đáp án này! (Tiếng lòng: Ngày mai phải đeo bám Đoàn Dự! ! ! . .)

: Tất cả mọi người quên để tâm tới tính mạng mình rồi sao? . . . Vậy được.

.

: Trả thù kẻ thứ ba ra sao?

Mọi người: (kinh sợ!)

Đoàn: Hì hì! Võ công của Tứ đại hộ vệ cũng không phải là thổi phồng đâu!~

Mọi người: (nhìn tứ đại hộ vệ, nuốt nước miếng, nhìn tiểu hoàng đế, tiếp tục nuốt nước miếng) Phúc hắc đế vương thụ a. . . .

Dạ: Là nữ vương. . . (nhỏ giọng)

Tiêu: Một chiêu ‘Phi long tại thiên’ có đủ không?

Mọi người: (kinh hãi!) Kế hoạch ngày mai vẫn là hủy bỏ đi!

: Tất cả mọi người đã nhớ lại sự trân quý của sinh mạng rồi a~!

.

: Thường cãi nhau vì chuyện gì?

Đoàn: Một số việc nhỏ, đều là tại huynh ấy quá bá đạo!

Tiêu: Còn không phải đệ hay trêu hoa ghẹo nguyệt sao.

Đoàn: Đó là lỗi của đệ à?! Đối với người khác dịu dàng lễ phép một chút cũng là không tốt? (ủy khuất)

Tiêu: Sao lại giận rồi, là lỗi của ta còn không được sao… (bất đắc dĩ)

Đoàn: (quay đầu đi không thèm để ý tới) Hừ!

Tiêu: Lại nổi tính trẻ con rồi.

Đoàn: (cúi đầu, sắp sửa khóc lên) Huynh mỗi lần đều như vậy. . . (nghẹn ngào)

Mọi người: (thổn thức) Tiêu đại hiệp ngươi chọc hắn khóc rồi kìa. . .

Vương: Ca ca chẳng qua là đối với người khác rất… dịu dàng một chút, này đó chẳng phải là tính cách mà Tiêu đại hiệp ngươi thích sao?

Chung: Đoàn ca ca dù sao vẫn còn nhỏ mà (Mọi người: ngươi còn nhỏ hơn!). . Cho dù là Hoàng đế, nổi chút tính trẻ con cũng khó trách, Tiêu đại hiệp ngươi sao lại chọc ca ca khóc hả!

: Đại ca a. . . .

Tiêu: (nhìn bộ dáng Đoàn Dự khóc, cũng đau lòng, kéo qua dịu dàng ôm vào ngực) Được rồi, là Đại ca không tốt, sau này sẽ không thế nữa.

Đoàn: Thật sao? (hơi vui vẻ)

Tiêu: Ừ! (cười)

Mọi người: (đắm chìm trong hình ảnh ấm áp. . . .)

Dạ: (nhỏ giọng) Mau chụp mau chụp! Hình độc a! ! Lê hoa đái vũ thụ! dịu dàng ôn nhu công. . . lời to rồi lời to rồi!

Mọi người: (phục hồi tinh thần lại, đang chuẩn bị chụp, hai người đã ngồi xuống) A a a a! ! ! ! Thất bại a! ! (hối hận ing……)

.

: Quan hệ công thụ giữa hai người. . . . (chợt thấy có chỗ không ổn) Câu này hình như lần trước từng hỏi qua rồi. . .

Dạ: Cứ hỏi đi, lầm bầm cái gì a~~!

: Nga. . mời trả lời. .

Đoàn: ……….. (trừng Hư Trúc)

: (run. .)

Tiêu: (ưỡn ngực) Công!

Mộc Uyển Thanh: Vụ này quá rõ rồi!

Vương Ngữ Yên: Không có khả năng xoay người a. . . .

Đoàn Dự: Nói gì đó!

Mọi người cười trộm. . . .

Đoàn Dự: Ta không có quyền chủ động a, huynh ấy khí lực lớn như vậy. . còn. .

Dạ: Còn cái gì?

Đoàn Dự: Ta cứ không nói đấy!

Mọi người: Haiz ———————— !

.

: Hử. . . Viết cái gì cấm đây. . .

Dạ: 18+! Tiếp tục!

Mọi người: Chờ mong! ! ~~~~~~~~~~~~~~~~~`

: Khụ. . . Lần đầu tiên ai chủ động?

Đoàn: (Giật mình. .) Chuyện này. . . ?

Tiêu: (tiếp tục khí thế) Ta!

Đoàn: Ta khi đó còn chưa kịp phản ứng a!

Mọi người: Không thể nào! ! Không phải ngươi quyến rũ Tiêu đại hiệp trước hắn mới có thể. . . ? ? ?

Tiêu: Kỳ thật Dự Nhi khi đó cũng không có làm gì. . . .

Mọi người: Nga ~~~~~~`

Tiêu: Chẳng qua mặc hơi thiếu vải chút. . . .

Mọi người: Hử? ? ? ! ! ! !

Tiêu: Khụ. . . . Lại vừa tắm rửa xong. . . .

Mọi người: (phun ——————————————)

Đoàn: (trừng) Huynh nói mấy chuyện đó làm gì! ! !

.

: Khi đó địa điểm ở đâu? À ta biết rồi, là hoàng cung Đại Lý chứ gì!

Chung Linh: Hoàng cung Đại Lý, phòng ngủ của Đoàn ca ca! ~~~“~~~

: Làm sao cô biết? ? ?

Chung Linh: Khi đó ta đến tìm Đoàn ca ca chơi, thấy Tiêu đại ca đi vào rồi không ra nữa. . . Hơn nữa ca ca ngày hôm sau cũng không có thượng triều. . . .

Mọi người: Nga nga! ! ! !

Đoàn Dự: (đỏ mặt. . . .)

.

: Có người nói Tam đệ là… Nữ vương thụ? ? Đại ca huynh có nhất trí không?

Tiêu: (sờ cằm. .) Ừm. . . Hẳn phải là. . .

Đoàn: Cái gì nữ vương thụ a! !

Mọi người: Tuyệt đối đúng. . .

Đoàn: Muốn thụ cũng phải là đế vương thụ chứ!

Mọi người: Đúng vậy! Đúng vậy! (Tiếng lòng: đều giống nhau cả = =)

Tiêu: Đệ nói cái gì liền là cái đó đi! (cưng chiều. . .)

Mọi người: Oa………

.

: Buổi tối thường thích làm gì?

Mọi người: Nga ~~~~~~~ (ồn ào)

Đoàn: (đứng đắn) Phê tấu chương a. . . . .

Đoàn Chính Thuần: (cười gật đầu)

: Không còn chuyện khác? ? ? ? ? ?

Đoàn: Bình thường chính là phê tấu chương, Đại Lý tuy nhỏ, nhưng sự vụ vẫn chồng chất a, có rất nhiều vấn đề.

Thần dân Đoàn gia: Chúng ta thật là có một hoàng đế tốt. . . (cảm động)

: Đại ca vậy huynh thì sao?

Tiêu: Bình thường thì thủ bên cạnh đệ ấy, ta không giúp được gì, nhìn đệ ấy khổ cực như vậy, rất đau lòng. . .

Mọi người: Thật ôn nhu a a ~~~~~~

.

: Lúc không có việc bận thì thích làm những gì?

Đoàn: Đọc sách, chơi cờ, nghe cầm, ngắm hoa.

: Hảo phong nhã a! Đại ca thì sao?

Tiêu: Luyện võ, bằng không chính là cùng đệ ấy làm những gì đệ ấy thích.

: Đại ca huynh cũng biết chơi cờ sao?

Tiêu: Không biết, xem đệ ấy cùng người khác chơi cờ, ta ở bên cạnh nhìn đệ ấy.

Đoàn: Đệ có cái gì đẹp mà xem?

Tiêu: Đệ làm gì cũng đều rất đẹp!

Chúng hủ: Đúng vậy! . . . . .

Đoàn: (đỏ mặt, ngượng ngùng)

.

: Câu này hỏi Tam đệ nè.

Đoàn: Huh?

: Nếu có một ngày đệ chết . . .

Tiêu: Nói nhảm gì đó! (giận)

: Không phải câu đệ ra a. . . . . (ủy khuất)

Tiêu: (trừng Dạ)

Đoàn: (dịu dàng cười) Không sao, huynh cứ hỏi tiếp đi.

: Ừm. . . (vẫn là Tam đệ tốt bụng nhất) Nếu có một ngày đệ chết, chuyện cuối cùng đệ muốn làm nhất là gì?

Đoàn: (tự hỏi) Nếu là hiện tại, đệ muốn Đại ca vẫn sống thật tốt. Nếu là sau trăm tuổi, liền không cầu gì nữa.

Tiêu: Đừng nói bậy. Nếu đệ đi, ta có thể nào sống tiếp!

Đoàn: (dịu dàng cười)

Tiêu: (cảm thấy Dự Nhi cười thật khiến lòng người đau, kéo đến ôm lấy)

Mọi người: Hảo cảm động nga… . . . (lau nước mắt)

Dạ: Lại là một tấm ảnh độc!

.

: Câu này phải căn cứ vào câu trên kia mà đáp lại nga! Đại ca! Huynh đã biết huynh cùng Tam đệ hai người không thể chia lìa, vậy vì sao lại muốn tự sát ở Nhạn Môn Quan?

Đoàn: (thân thể cứng đờ, tựa như nhớ lại chuyện đáng sợ gì đó)

Tiêu: (ôm chặt lấy Đoàn Dự) Khi đó là ta hồ đồ, thực xin lỗi, Dự Nhi.

Đoàn: (miễn cưỡng cười)

Tiêu: (đau lòng) Sau này ta sẽ không vậy nữa.

: Động tới mấy câu này đều là mang cảm giác bi thương – –

.

: Câu này tiếp tục hỏi Đại ca!

Tiêu: Hửm?

: Lúc huynh đến Tiểu Kính hồ, muốn giết Đoàn Chính Thuần có từng lo nghĩ đây là phụ thân của Tam đệ không? Hay huynh cảm thấy tình cảm giữa hai người không đủ khiến huynh buông cừu hận?

Đoàn: (kinh sợ) Có chuyện này?

Tiêu: Có là có, bất quá… . . .

Đoàn: (tức giận) Huynh cư nhiên. . . ? !

Tiêu: Dự Nhi đệ nghe ta giải thích! Đó thuần túy là một chuyện hiểu lầm thôi!

Đoàn Chính Thuần: Dự Nhi con cứ nghe Tiêu đại hiệp nói đi, kỳ thật hắn cũng không tổn thương ta.

Đoàn: (nhìn Tiêu Phong)

Tiêu: Khi đó ta căn bản không biết Đoàn vương gia là phụ thân đệ a.

Đoàn: Đoán cũng có thể đoán được đi, đệ họ Đoàn, lại biết Lục Mạch Thần Kiếm! Hay huynh căn bản không đem đệ để ở trong lòng?

Tiêu: (ngây) Lúc đó ta còn thật không có suy ra được nhiều như vậy. . .

Mọi người: Haiz! ! ——————————————

Đoàn: (quay đầu đi không thèm để ý tới)

: Được rồi câu tiếp theo…

.

: Câu này hỏi quần chúng!

Mọi người: Hảo nga ~~~~~~~~~!

: Các ngươi cảm thấy bộ dáng Tam đệ có xinh đẹp không?

Mọi người: Đương nhiên! ! !

: Từng gặp được người nào xinh đẹp hơn hắn không?

Mọi người: Ách. . . . Không có. . . .

Đoàn: (đỏ mặt)

: Muốn đem hắn chiếm làm của riêng không?

Mọi người: (theo bản năng) Muốn! ! … . . . .

Tiêu: (xắn cổ tay, ánh mắt lạnh băng) Khụ!

Mọi người: ….. Ách…..

Đoàn: (cười trộm)

Mọi người: (đắm chìm trong nụ cười khuynh thành không thể tự kềm chế)

Tiêu: (giận) Ân hừ!

Mọi người: (hoàn hồn, ngồi nghiêm chỉnh) Chúng ta gì cũng chưa nói! ! ! ! ! !

Tiêu: (âm thầm ghi nhớ những kẻ vừa rồi đáp ‘muốn ’….)

……………………………………………………..

Tiểu Bạch: Chúc mọi người đi học/ đi làm vui vẻ nhé :”>

.

.

.

Advertisements

13 responses to “[Thiên long bát bộ YY] Phỏng vấn Tiêu Đoàn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s