[CTBBGT] Phiên ngoại 2: Cảm giác bất an (hạ)……

phần tiếp….

Di động trong túi áo đang không ngừng rung, nhưng Kiều Sâm lại không thể cử động, bởi vì anh cùng giám đốc ngân hàng còn có Trầm Tuấn đang bị ba tên cướp dùng súng chĩa vào, bất lực nhìn cảnh sát và đội cứu hộ đang đứng đầy ở bên ngoài cửa kính.

Chuyên gia đàm phán còn chưa kịp lên tiếng, đã bị bọn cướp quát lui, Kiều Sâm cười khổ một trận trong lòng, cũng không biết hôm nay có thể toàn thây thoát ra khỏi đây hay không. Anh liếc mắt nhìn giám đốc ngân hàng mang sắc mặt trắng bệch đứng bên cạnh, cùng Trầm Tuấn trán đầy mồ hôi, trong đầu chợt nghĩ, nếu Tiểu An biết nơi này đã xảy ra chuyện, không biết sẽ nôn nóng thành bộ dáng gì nữa.

Khi Kiều Cảnh An chạy tới hiện trường, cảnh sát đã phong tỏa ngân hàng, bốn phía chật ních phóng viên của các nhà đài, có phóng viên nhận ra Kiều Cảnh An trong buổi triển lãm hôm trước, vội chen lên dùng thứ tiếng Trung trúc trắc hỏi: “Kiều kun (ở Nhật, người ta thường thêm từ ‘kun’ vào sau tên con trai khi nói chuyện), anh trai cậu hiện đang bị bọn cướp bắt làm con tin, xin hỏi cậu có ý kiến gì không?”

“Đang trong tình cảnh này rồi, lại còn hỏi ý kiến ý cò gì nữa!” Đi theo phía sau Kiều Cảnh An, Thường Đông vừa thở hổn hển vừa nhẹ giọng mắng, sau đó hắn liền chứng kiến một Kiều Cảnh An luôn luôn lịch sự với người ngoài, thế nhưng lại thô lỗ đẩy đám phóng viên ra, lập tức chạy về phía cửa chính của ngân hàng, có hai cảnh sát tiến lên ngăn cậu lại, bị cậu gạt ra, trông đơn giản cứ như đẩy ra hai con thỏ ấy.

Thường Đông trợn mắt há mồm nhìn Kiều Cảnh An chỉ bằng vài cái lắc mình, đã đi tới được trước cửa ngân hàng, sau đó lại chỉ bằng một cái vung chân, cánh cửa thủy tinh dày cộp đã ‘choang’ một cái, vỡ tan thành mảnh nhỏ.

“Lý Tiểu Long tái thế!” Thường Đông càng thêm kinh hãi.

Cảnh sát cùng toán cướp đều ngây ngẩn cả người, hiển nhiên không kịp phản ứng trước biến cố bất ngờ này, mặc cho ai cũng không tưởng tượng được, tấm cửa thủy tinh chống đạn kia, liền cứ như vậy bị người ta dùng một chân đạp vỡ. Đây rốt cục là kính chống đạn, hay chỉ là một lớp plastic mỏng hả?

Chứng kiến Kiều Cảnh An đi tới, ba tên cướp mới phục hồi tinh thần, kéo ba con tin dậy, kề họng súng vào thái dương bọn họ.

Mà cảnh sát phía sau Kiều Cảnh An cùng các tay bắn tỉa bố trí trên tòa nhà đối diện cũng khẩn trương sắp xếp trận địa sẵn sàng đón địch. Cảnh sát trưởng sau khi nghe phóng viên thông báo về thân phận của hai anh em Kiều gia, thiếu chút nữa đã ngất xỉu tại chỗ, ai mà ngờ, không chỉ một giám đốc ngân hàng gặp nguy, mà ngay cả đại gia của một công ty lớn ở nước ngoài cùng thiên tài hội họa cũng bị kéo vào, nếu để bọn họ xảy ra chuyện, đây sẽ là nỗi nhục của quốc gia, thậm chí có thể sẽ gây ra xích mích giữa hai nước.

“Không được tới đây!” Tên cướp quát Kiều Cảnh An: “Ta sẽ nổ súng đấy!”

Kiều Cảnh An không biết đối phương nói cái gì, nhưng cũng hiểu được ý tứ đại khái, cậu liếc mắt nhìn Kiều Sâm, trên mặt nở nụ cười miễn cưỡng: “Ca ca, tin ở em.”

Kiều Sâm còn chưa tới kịp nói gì, chỉ thấy một luồng bạch quang chợt lóe qua trước mắt, bên cạnh vang lên tiếng kêu rên, sau đó lại là một tiếng súng nổ, anh còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy có mấy bóng đen xẹt xẹt qua lại, bốp bốp vài tiếng, ba khẩu súng lục đã bay ra ngoài cửa, vỡ nát thành mấy mảnh. Sau đó hai kẻ đang kèm bên người anh cũng nhẹ nhàng bị đá bay ra ngoài, anh được Kiều Cảnh An bảo vệ đằng sau tấm lưng đơn bạc của mình.

Lại là hai tiếng vang nặng nề, ba tên cướp nằm vật trên mặt đất, không ngừng kêu rên, nhưng gắng thế nào cũng không đứng dậy nổi.

“Ca, anh có sao không?” Tay bị siết chặt đến phát đau, Kiều Sâm nhìn vẻ mặt trắng bệch của Kiều Cảnh An, vội kéo cậu vào lòng: “Đừng sợ, đừng sợ, anh không sao.”

Kiều Cảnh An ôm chặt lấy eo Kiều Sâm, một câu cũng nói không nên lời, may mắn bọn người kia không biết võ công, may mắn nơi này không phải thế giới nơi cậu từng sống.

Đứng ở một bên, giám đốc ngân hàng kinh ngạc nhìn góc áo vừa bị đường đạn xuyên thủng của mình, bủn rủn ngồi bệt xuống đất, nửa ngày vẫn không đứng dậy được.

“Ôi, Thiên Hoàng ơi (người đứng đầu hoàng gia Nhật Bản, được người dân Nhật tôn kính như thần, câu này kiểu như ‘Oh my God!’ thôi =))), đây thật sự là kungfu Trung Hoa sao?” Cảnh sát trưởng chứng kiến cảnh tượng vừa xảy ra trước mắt, ngơ ngác một lúc mới quay sang hỏi một cảnh sát bên cạnh: “Cậu có nhìn thấy không, hai tiếng ‘vèo vèo’ vừa rồi ấy.”

Viên cảnh sát lắp bắp: “Ám khí?”

Hai người nhìn nhau không nói gì.

Lúc cảnh sát ập vào đại sảnh của ngân hàng, mới thấy rõ trên tay phải của ba tên bắt cóc, đều đang cắm một vật màu bạc lấp lánh – cái dĩa.

Ngay tức khắc, tất cả cảnh sát có mặt ở đó đều cảm thấy kính nể Kiều Cảnh An.

Phóng viên cũng ào vào như ong vỡ tổ, nhưng đám người Kiều Cảnh An nhanh chóng đã được cảnh sát bảo hộ lên xe cảnh sát, cho đến lúc ngồi trên xe, Kiều Cảnh An vẫn còn chưa phục hồi tinh thần, lòng bàn tay lạnh cóng.

“Anh không sao mà.” Kiều Sâm lại lần nữa ôm cậu vào lòng: “Tất cả đều ổn rồi.”

Kiều Cảnh An siết chặt tay Kiều Sâm: “Ngay mai chúng ta về nhà đi.”

“Được.” Thấy sắc mặt Kiều Cảnh An vẫn trắng bệch, lòng anh quặn đau từng hồi. Trong tâm tưởng vốn luôn có chút không tự tin, không xác định, lúc này đã chẳng còn băn khoăn gì nữa.

Nếu mình còn hoài nghi Tiểu An chưa đủ yêu mình, vậy đó sẽ là sự vũ nhục đối với tình cảm này của Tiểu An. Anh thực may mắn, vì người mà mình yêu, cũng rất yêu mình.

Bị dọa đến nhũn chân ngồi lủi thủi một góc, Trầm Tuấn nhìn hai anh em đang an ủi nhau, nhất thời lệ rơi đầy mặt, các người đừng xem tôi như không tồn tại vậy chứ, bất quá nhị thiếu gia đích thật là một cao thủ, bằng không hắn bây giờ chắc đã ăn một viên đạn vào đầu cũng nên.

Thật lâu về sau, Trầm Tuấn mới biết được, thì ra cái chiêu thức kia gọi là ‘Thiếu Lâm liên hoàn cước’. Mà lúc ở nhà hàng, mấy vị khách bị Kiều Cảnh An thuận tay lấy đi dĩa ăn đều tỏ vẻ vô cùng vinh hạnh.

Không lâu sau, ngân hàng nọ ký hợp đồng với Kiều thị, cũng càng thêm cảm kích Kiều Cảnh An, hợp tác hòa thuận đến mấy chục năm.

Sau sự kiện này, lượng người nước ngoài theo học Kungfu Trung Hoa cũng tăng vọt, càng ngày càng có nhiều người nói, Trung Quốc là một quốc gia thần bí. Cũng không thiếu kênh truyền thông tôn Kiều nhị thiếu gia làm cao nhân, nhưng tất cả những điều này đều không ảnh hưởng tới Kiều Cảnh An, cậu chỉ cần mỗi ngày ăn món mình thích, tâm tình tốt thì vẽ mấy bức tranh, viết vài ba cái chữ, thỉnh thoảng thì tham gia một số chương trình TV, mỗi ngày dù làm gì cũng có Kiều Sâm tận tâm phục vụ bên cạnh, vậy là đủ rồi.

…………………………………………………

 

33 responses to “[CTBBGT] Phiên ngoại 2: Cảm giác bất an (hạ)……

  1. sao mình có cảm giác Tiểu An như ninza ấy nhể
    bị hành cả 1 đêm mà chân vẫn đá tốt >”< quả thật là 1 tiểu cường thụ trong lòng mọi ng

    • Hửm?! Làm chi mà tự dựng kêu gọi hủ hải phòng vậy người đẹp? ●︿●
      Có ta đây!!! (^_−)−☆
      p/s: Tiểu An thiệt siu nha na~~~ Ta thích na! Ta cực thích na! ლ(¯ロ¯ლ)

  2. mới nhìn qua cái tit còn tưởng vẫn chưa có update chứ, nhìn xuống dưới thấy cái hình của Tình Hoặc, khác nha, chưa thấy bao giờ, lại nhìn xuống dưới nữa thấy 1 post tên y hệt, nghĩ: hay post lặp rồi? quay lại lên đầu mới thấy được chữ “phần tiếp” =))

  3. Pingback: [Mục lục] Công Tử Biến Bại Gia Tử | Tuyết Ngàn Năm

  4. Pingback: Công Tử Biến Bại Gia Tử | thiennguyetsontrang'sBlog

  5. sao lúc đầu gọi là nước Thiên gì đấy, đến phiên ngoại lại gọi là Trung Quốc vậy bạn? Là do tác giả sơ suất viết nhầm sao?

  6. Pingback: [Mục lục] Công Tử Biến Bại Gia Tử | Kho của Boo

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s