[CTBBGT] Phiên ngoại 2: Cảm giác bất an ( hạ ) . . .

Triển lãm tranh diễn ra rất thuận lợi, nhưng Kiều Cảnh An nghe không hiểu ngôn ngữ của dân bản xứ, nên ra ngoài lúc nào cũng phải mang theo người phiên dịch xa lạ, thật bất tiện. Hiện giờ Kiều Sâm đã đến đây, anh cũng không ngại phải đi đi lại lại, hầu hết thời gian đều theo bên cạnh Kiều Cảnh An, làm phiên dịch cho cậu.

Người của đoàn đại biểu biết rõ tình cảm gắn bó giữa hai anh em, ngay cả thấy Kiều Cảnh An có đôi khi không trở về phòng mình, bọn họ cũng sẽ nhắm một mắt, mở một mắt mà làm ngơ. Chỉ có Thường Đông là thỉnh thoảng sẽ cảm thấy mình có chút đáng thương bởi số kiếp bị hắt hủi, nhưng hắn không hiểu tại sao, vị Kiều tổng tài kia hình như luôn không thích để mình quá thân cận với Kiều Cảnh An, hay đó chỉ là do bản thân hắn tưởng tượng?

Đoàn người Kiều Sâm và đoàn đại biểu của Kiều Cảnh An đặt chỗ ở cùng một khách sạn, chỉ khác biệt là, Kiều Cảnh An được đoàn đại biểu chu cấp trọn gói, còn Kiều Sâm thì phải tự trả tiền.

***

Kiều Cảnh An tắm rửa xong liền chui vào trong chăn xem mấy nhân vật hoạt hình chạy đi chạy lại trên TV, lúc Kiều Sâm đi ra từ phòng tắm, thấy Kiều Cảnh An đang cười lăn lộn trên giường, anh thở dài, cầm lấy khăn mặt, đi đến ngồi xuống bên giường, kéo Kiều Cảnh An đến dựa vào đầu gối của mình, tận tâm lau tóc cho cậu.

Đang chiếu trên TV là đĩa phim hoạt hình tiếng Trung mà anh đã mua cho Kiều Cảnh An, cũng chính là câu chuyện về một con mèo ngốc cùng một con chuột láu lỉnh, nhìn từ con mắt của anh, hoàn toàn không thấy được có điểm gì thú vị.

Kiều Cảnh An ngả lên người Kiều Sâm, vươn tay ôm lấy Kiều Sâm, Kiều Sâm một thoáng không chú ý, liền bị kéo ngã xuống giường, anh bất đắc dĩ để khăn mặt qua một bên, ôm Kiều Cảnh An vào trong ngực, vuốt ve mái tóc còn chưa khô của cậu, vẻ như lơ đãng hỏi: “Cái cậu Thường Đông kia… là người như thế nào?”

“Tranh cậu ấy vẽ không tồi, tính cách cũng rất thú vị.” Kiều Cảnh An đùa nghịch dây lưng trên áo ngủ của Kiều Sâm, tựa vào ngực anh, gỡ bỏ sự phòng bị cùng cảnh giác thường ngày: “Anh không thích cậu ấy sao?”

Kiều Sâm mang ngữ khí bình thản nói: “Anh chỉ thích mình em.” Tay lần xuống phía dưới, tháo dây áo ngủ của Kiều Cảnh An ra, xoay người áp cậu dưới thân mình, hôn lên cái trán của cậu: “Tiểu An, anh không thích em quá thân cận với người khác.”

Kiều Cảnh An vòng tay qua cổ Kiều Sâm, nhếch lên khóe miệng: “Bộ dáng này của anh xem như đang ghen tuông bậy bạ sao?” Tay lại nhéo nhéo vành tai Kiều Sâm, Kiều Cảnh An cười đến ấm áp: “Hay là nói, anh không tin tưởng em?”

Kéo bàn tay đang nghịch ngợm kia đưa đến miệng hôn hôn, Kiều Sâm cúi xuống bên tai Kiều Cảnh An nhẹ giọng nói: “Anh chỉ là quá để ý đến em thôi.”

Hơi thở ấm áp phả qua vành tai, khiến Kiều Cảnh An khẽ rụt cổ, tay lại chậm rãi vòng qua eo Kiều Sâm. Kiều Sâm sao lại không phát hiện ra động tác đáng yêu này, anh hôn lên khóe môi cậu, dần dần thâm nhập, bao lấy bờ môi mềm mại, nhẹ nhàng mút vào, tay từ từ lần xuống, vuốt ve bên hông, đùa nghịch một chút nơi cái rốn, sau đó cầm lấy hạ thân của cậu.

“Ưm. . .” Tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị nụ hôn kia nuốt lấy, động tác phía dưới tay Kiều Sâm vẫn không hề chậm lại, trái lại càng thêm khiêu khích, thậm chí đầu ngón tay còn lướt qua đỉnh quy đầu mẫn cảm.

Cánh tay vòng qua eo cậu tăng thêm lực, Kiều Sâm buông tha bờ môi Kiều Cảnh An, đầu lưỡi lướt xuống cổ họng trắng nõn của cậu, thực vừa lòng khi nghe thấy tiếng thở dốc trầm nặng của đối phương, anh không dừng lại lâu, lại nhẹ nhàng hôn lên điểm nhỏ trước ngực cậu, lúc đối phương rên rỉ thành tiếng lại xấu xa nhả nó ra.

“Ca…” Kiều Cảnh An bất mãn mở mắt, ngay sau đó toàn thân lại trở nên căng thẳng, bởi vì nơi nào đó dưới hạ thân bị hàm nhập vào một không gian ấm áp, khiến cho cậu có cảm giác sảng khoái nói không nên lời.

“Ưm. . .” Cậu siết chặt lấy tấm ga giường phía dưới, cho đến khi hạ thân đã bị kích thích tới điểm cực hạn: “Ca ca, em. . .” Cảm giác toàn thân nổ tung làm cho cậu cảm thấy thật vô lực, thế nên khi ‘nơi ấy’ chợt bị thứ gì đó lạnh lẽo xâm nhập cũng không phát hiện ra.

Chờ khi cậu kịp phản ứng, phía dưới đã có ba ngón tay tiến nhập vào, kích thích ở ‘chỗ nào đó’ làm hô hấp của cậu lại càng gấp hơn.

Khoảnh khắc khi hợp lại làm một, hai người đều gắt gao ôm chặt lấy đối phương, trao cho nhau những nụ hôn nồng nhiệt, không còn quan tâm đến thứ gì khác nữa.

Trên màn hình TV, con mèo nhỏ tên Tom đang đưa cho con chuột nhỏ Jerry một miếng bánh ngọt ngon lành vào đêm Giáng Sinh, con chuột nhỏ vừa cầm lấy đĩa bánh ngọt, một cái bẫy chuột liền đột nhiên bắn ra từ trong chiếc bánh, nhưng cái bẫy này không hề bắt được con chuột, mà là phát ra ca khúc du dương của lễ Giáng Sinh.

Nếu ngay cả mèo và chuột đều có thể ở cùng nhau một cách hòa bình, thế giới này, còn điều gì không thể nữa?

Một ngày không gặp, như cách tam thu, Kiều Sâm đã mấy ngày không được chạm vào Kiều Cảnh An, cho nên khi hai người bên nhau, chính là củi khô lửa bốc, trải qua nhiều lần triền miên, mới chấm dứt hoàn toàn.

Kiều Cảnh An nằm bất động trên giường, Kiều Sâm cần mẫn đi xả nước tắm điều chỉnh độ ấm vừa phải, lại quay về bên giường ôm Kiều Cảnh An vào trong ngực, dùng kiểu bế công chúa mà đem “vợ” mình vào phòng tắm.

Kiều Cảnh An nằm trong bồn tắm lớn vẫn không nhúc nhích, Kiều Sâm tiếp tục hầu hạ tắm rửa, lau khô toàn thân cho Kiều Cảnh An, sau đó lại bế cậu trở về giường ngủ, một loạt động tác làm đến vô cùng thuần thục, kinh nghiệm mười phần.

Khi nằm lại xuống giường, Kiều Cảnh An đã là nửa mê nửa tỉnh, trong lúc mơ mơ màng màng tựa hồ nghe thấy Kiều Sâm nói muốn đi ngân hàng XX xử lý chút chuyện, cậu rúc rúc vào lòng Kiều Sâm, lại lâm vào mê man.

***

Ngày hôm sau tỉnh lại, đã là hơn chín giờ sáng, Kiều Sâm chẳng biết đã rời đi từ lúc nào. Bởi vì hôm nay chỉ cần đem tranh ra triển lãm, cũng không cần tác giả phải có mặt, cho nên Kiều Cảnh An thay quần áo chỉnh tề xong, liền thong thả đi xuống nhà ăn tầng dưới dùng bữa sáng. Mới vừa gọi món, ghế bên cạnh lại có thêm một người.

“Kiều Cảnh An, hôm nay cậu cũng không đi xem triển lãm sao?” Thường Đông tùy ý gọi hai món khác, nhìn bộ dáng hơi mệt mỏi của cậu, lập tức thấu hiểu nói: “Tình cảm giữa cậu và anh trai thật tốt, chắc tối qua phải hàn huyên tán gẫu rất lâu nhỉ?”

Nhớ đến đêm qua, Kiều Cảnh An vội ho một tiếng: “Đúng vậy, có hơi lâu.” Cậu đảo mắt qua chiếc TV lớn trong phòng ăn, cảnh tượng trên màn hình có chút hỗn loạn, loáng thoáng còn xuất hiện cảnh sát, cậu nghe không hiểu tiếng Nhật, đành phải hỏi Thường Đông ngồi bên cạnh: “TV đang nói gì vậy?”

Thường Đông may mắn cũng hiểu một ít tiếng Nhật, mơ mơ hồ hồ nghe ra được nội dung đại khái: “Hình như họ đang nói về ngân hàng nào đó vừa gặp phải mấy tên cướp, kết quả khi cảnh sát đến, chúng liền bắt cóc một khách hàng đúng lúc đang bàn chuyện làm ăn với giám đốc ngân hàng.”

“Ngân hàng…” Kiều Cảnh An biến sắc, hai mắt gắt gao dán chặt vào màn hình, nhưng ngoài đám phóng viên cùng cảnh sát đang vây bên ngoài, thì chẳng nhìn thấy gì khác nữa: “Ngân hàng nào vậy?”

Thường Đông nghe kĩ lại, mới khẳng định nói: “Ngân hàng XX.”

Kiều Cảnh An trầm mặt, nhớ lại chuyện ngày hôm qua Kiều Sâm nói muốn tới ngân hàng này bàn việc, cậu vội rút di động ra, nhấn nút gọi nhanh, cũng chính là số của Kiều Sâm, tiếng tút tút vang lên thật lâu, vẫn không có ai bắt máy. Bất an trong lòng cậu càng ngày càng mãnh liệt, bình thường cho dù Kiều Sâm đang họp, nhưng chỉ cần mình gọi điện, anh ấy đều sẽ nghe máy ngay, sao bây giờ tiếng chuông điện thoại lại kéo dài như vậy.

Càng nghĩ càng hoảng, cậu đột ngột đứng lên, khoác thêm áo ngoài, Thường Đông thấy sắc mặt Kiều Cảnh An không ổn, vội vàng đuổi theo: “Kiều Cảnh An, cậu làm sao vậy?”

***

to be continued

Advertisements

38 responses to “[CTBBGT] Phiên ngoại 2: Cảm giác bất an ( hạ ) . . .

  1. Ặc, mắc quá, thảo nào em nuốt tem xong bị khó tiêu. Hớ hớ, sắp tới sẽ đc thưởng thức một màn đau tim (vì sao đau tim thì chưa biết) =))

  2. Pingback: [Mục lục] Công Tử Biến Bại Gia Tử | Tuyết Ngàn Năm

  3. Pingback: Công Tử Biến Bại Gia Tử | thiennguyetsontrang'sBlog

  4. Pingback: [Mục lục] Công Tử Biến Bại Gia Tử | Kho của Boo

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s